15. Chương 15: Quay về phủ

Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân

Chương 15: Quay về phủ

Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Trì chạy nhanh, chỉ chốc lát đã tới trước thư phòng của Ôn Trường Thanh.
Hai gia nhân đứng gác cửa vừa nhìn thấy cậu liền vội vàng chào: "Đại thiếu gia, người đã về rồi."
Ôn Trì nhìn kỹ hai người, đúng là đã gặp qua trước đây, nghe nói đây là những người hầu cận thường bên cạnh Ôn Trường Thanh, dù không nhớ rõ tên nhưng cũng nhận ngay ra cậu và vẫn gọi là "Đại thiếu gia" – chứng tỏ đã được Ôn Trường Thanh dạy dỗ tử tế.
Với Ôn Trì, chuyện xưng hô không quan trọng. Cậu hỏi ngay: "Cha ta đâu?"
Một người đáp: "Lão gia đang ở bên trong..."
Chưa kịp nói hết, Ôn Trì đã bước vào luôn: "Vừa hay, ta muốn vào tìm người."
"Đại thiếu gia!" Hai gia nhân vội ngăn lại, "Lão gia đang tiếp khách, bây giờ không thể vào."
Ôn Trì chẳng thèm nghe, khéo léo né khỏi tay họ, phóng nhanh vào thư phòng như mũi tên.
"Cha ơi!" Ôn Trì vui vẻ hô, "Con về rồi, cha ơi!"
Ôn Trì từng đến đây một lần nên nhớ rõ đường đi, lập tức xách hộp bánh chạy vào như chim én lượn, mặc cho hai gia nhân phía sau đuổi không kịp.
Tiếng gọi của cậu không nhỏ, đương nhiên người trong phòng nghe thấy. Khi Ôn Trì dừng bước, ánh mắt cậu phải đối diện với gương mặt nghiêm nghị đáng sợ của Ôn Trường Thanh.
Ông đang ngồi ghế tiếp khách, vừa nhìn rõ mặt Ôn Trì liền giật mình, giận đến nỗi râu mép dựng ngược, đập tay xuống bàn: "Thằng nghịch tử! Ai cho ngươi vào đây hả?!"
Trên bàn hai chén trà bị đập mạnh đến rung lắc, nước trà nóng bắn lên mu bàn tay Ôn Trường Thanh, khiến ông đau rát, vội rút tay lại xoa xoa.
Bị quát mắng một trận, Ôn Trì vẫn không tức giận, vô tội chớp chớp mắt: "Cha, con chẳng phải là về thăm cha sao?"
Nói xong, cậu nhìn về phía người đàn ông trung niên mặc áo xanh ngồi đối diện, mỉm cười: "Vị đại nhân này hẳn là Lễ bộ Thượng thư – Doãn đại nhân?"
Doãn thượng thư người hơi mập, mặt tròn, râu con hai chòm, lúc nào cũng cười tủm tỉm, quả đúng như hình ảnh trong tiểu thuyết.
Ban đầu Doãn thượng thư còn ngại trước phản ứng nóng nảy của Ôn Trường Thanh, nhưng nghe Ôn Trì nói vậy liền thích thú, hỏi: "Vị này là?"
"Doãn đại nhân, đây là tiểu nhi Ôn Lương của hạ quan." Ôn Trường Thanh vội chen vào trước khi cậu nói thêm, "Hôm nay là ngày nó trở về từ Đông cung."
Doãn thượng thư nghe nói phủ Ôn có con trai gả vào Đông cung, khẽ 'ồ' lên, vuốt râu: "Thì ra là đại công tử của Ôn đại nhân."
"Chính là vậy." Ôn Trường Thanh nói mà vẻ mặt lộ rõ sự thiếu tự nhiên, vừa trả lời vừa ra hiệu cho gia nhân đuổi theo phía sau, vừa cố gượng cười mắng Ôn Trì: "Đã thành gia lập thất mà còn hấp tấp như vậy, mẹ ngươi dạy ngươi kiểu gì thế hả? Cút ra ngoài cho ta!"
Hai gia nhân vội lao tới, luống cuống định kéo Ôn Trì ra ngoài.
Nhưng Ôn Trì không chịu đi, lớn tiếng: "Doãn đại nhân, ta có chuyện muốn nói với đại nhân!"
Ôn Trường Thanh tức đến nỗi nổi trận lôi đình: "Kéo nó ra ngoài cho ta!"
Không ngờ Doãn thượng thư lên tiếng: "Khoan đã."
Nghe vậy, hai gia nhân như chạm phải củ khoai nóng, vội rút tay lại.
Sắc mặt Ôn Trường Thanh cực kỳ khó coi, nhưng đành phải gượng gạo nặn ra nụ cười, quay sang nhìn Doãn thượng thư.
Ánh mắt Doãn thượng thư dừng lại trên hộp thức ăn Ôn Trì cầm một lúc, rồi tò mò hỏi: "Ta nhớ là chưa từng gặp ngươi, sao ngươi biết ta là ai?"
Ôn Trì mặc kệ ánh mắt giận dữ như muốn giết người của Ôn Trường Thanh, vẫn bình tĩnh tiến lên, ngoan ngoãn đáp: "Doãn đại nhân là trụ cột quốc gia, là truyền kỳ được dân chúng ca tụng. Nhất là dạo gần đây, đại nhân lập công lớn trong việc dẹp nạn châu chấu ở Tấn Châu, tin này truyền đến kinh thành, ai nấy đều nói đại nhân là phúc tinh của Đại Phong quốc. Ngay cả mấy tiên sinh kể chuyện trong trà lâu cũng kể đi kể lại chiến tích của đại nhân. Nay đại nhân ngồi trước mặt ta, làm sao ta có thể không nhận ra được?"
Lời nịnh nọt tuôn ra không ngừng, từng câu từng chữ như gãi đúng chỗ ngứa trong lòng Doãn thượng thư.
Doãn thượng thư ngửa đầu cười ha hả, tay run run chỉ vào Ôn Trì rồi quay sang nói với Ôn Trường Thanh: "Ôn đại nhân, ngài có đứa con trai thế này đúng là lợi hại thật! Bảo sao mỗi lần nhắc đến đại công tử là ngài trưng ra vẻ mặt đầy tự hào. Nếu là ta thì cái đuôi sớm đã vểnh lên trời rồi!"
Ôn Trường Thanh khổ mà không thể nói, đành cố gượng cười.
Doãn thượng thư cười xong, nhanh chóng trở lại vẻ nghiêm túc, lắc đầu nói: "Nạn châu chấu ở Tấn Châu vốn không nằm trong phạm vi quản lý của ta, chẳng qua là thấy người bên dưới bó tay hết cách nên ta mới vượt cấp dâng tấu lên Hoàng thượng trình bày ý kiến. Cái gọi là công lao dẹp châu chấu, cũng chỉ là tạm thời thôi. Được dân chúng tán dương, ta thật cảm thấy hổ thẹn."
"Chắc chắn sẽ có cách thôi ạ." Ôn Trì mỉm cười an ủi, sau đó ngại ngùng nói: "Thật không giấu gì đại nhân, hôm nay ta có làm ít điểm tâm mang về, vốn định để cha mẹ nếm thử, nhưng nay gặp được Doãn đại nhân, ta mong đại nhân đừng chê bai mà nếm thử tay nghề của ta một chút."
Doãn thượng thư cười: "Vậy thì ta cũng không khách sáo nữa."
Ôn Trì liền mang hộp thức ăn lên, đặt nó lên bàn trà giữa hai ghế, mở nắp hộp, cẩn thận lấy ra hai đĩa bánh cùng muỗng nhỏ.
Cậu bày đĩa bánh trước mặt Doãn thượng thư, sau đó đẩy đĩa còn lại sang cho Ôn Trường Thanh, suốt cả quá trình không thèm liếc ông ta một cái.
Ôn Trường Thanh: "......"
Chỉ có hai gia nhân đứng gác bên ngoài vòm cửa nhìn thấy mu bàn tay Ôn Trường Thanh siết chặt nổi gân xanh, đủ biết ông ta giận đến mức nào, vậy mà vẫn phải cố nén.
Doãn thượng thư chẳng quan tâm như thế, toàn bộ sự chú ý của ông đổ dồn vào đĩa bánh trước mặt. Ông chưa từng nghe qua món điểm tâm tên "bánh kem", lại càng chưa thấy thứ gì có hình dáng như vậy, bất giác lộ vẻ tò mò.
Doãn thượng thư hỏi: "Vì sao lại gọi là bánh kem?"
Ôn Trì cười: "Vì nguyên liệu chính cần dùng rất nhiều trứng gà, nên con tùy ý đặt tên là bánh trứng – gọi thành bánh kem, mong đại nhân đừng chê."
Doãn thượng thư cầm muỗng lên, múc một muỗng bánh đưa vào miệng.
Chẳng biết lớp trắng trên bề mặt là thứ gì, nhưng vừa vào miệng liền tan ngay, ngọt ngào đậm đà lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không hề gây cảm giác ngấy. Vị ngọt ấy còn thấm vào tận xương, quyện với hương thơm đặc trưng của xoài.
Còn phần cốt bánh bên trong thì không quá đặc sắc.
Nhưng chỉ riêng lớp kem bên ngoài cũng đã đủ khiến Doãn thượng thư dư vị mãi không thôi.
Ít người biết rằng Doãn thượng thư là một kẻ sành ăn chính hiệu, đặc biệt thích đồ ngọt, từng vì một đĩa sườn chua ngọt mà vượt nghìn dặm đến tận tửu lâu ở Dương Châu.
Ôn Trì biết điều đó cũng là do tiểu thuyết từng nhắc đến — lần đó là Ôn Lương tình cờ dâng cho ông ta một đĩa đồ ngọt, về sau vào lúc mấu chốt liền được Doãn thượng thư ra tay tương trợ như tuyết rơi gặp than hồng.
Ôn Trì nghĩ thầm, cậu tặng đồ ngọt cho Doãn thượng thư cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cốt truyện Ôn Lương tặng bánh sau này, không thể coi là cướp cơ duyên. Huống hồ hiện giờ mạng sống còn đang treo lơ lửng, vẫn nên giữ mạng trước đã.
Doãn thượng thư vừa nhấm nháp vừa thong thả ăn hết sạch một đĩa bánh, vui đến nỗi mắt híp lại, liếc nhìn đĩa của Ôn Trường Thanh còn chưa đụng đến, nhưng cuối cùng vẫn kìm lòng không động, mà chân thành khen ngợi: "Không ngờ con trai Ôn đại nhân lại có tay nghề thế này, quả thật là ngay cả biển hiệu của Ngọc Hương Trai cũng kém xa một đĩa bánh này."
Ngọc Hương Trai là tiệm bánh nổi tiếng và đắt đỏ nhất kinh thành, Doãn thượng thư kén ăn, bình thường chỉ bảo gia nhân đến đó mua bánh. Việc ông ta đem bánh của Ôn Trì ra so với Ngọc Hương Trai đó đã là lời khen cao nhất rồi.
Ôn Trì khiêm tốn nói: "Được Doãn đại nhân khen ngợi, đó là phúc phận mà cả đời ta mới tích được."
Nói xong, cậu thu lại đĩa trước mặt Doãn thượng thư, tiện tay gom luôn cả đĩa bánh còn chưa đụng đến trước mặt Ôn Trường Thanh.
Ôn Trường Thanh vốn không phải người ham mê ăn uống, nhưng lúc nãy nhìn thấy Doãn thượng thư ăn đến say mê như vậy, trong lòng ông ta cũng động tâm đôi chút. Ban đầu còn định chờ đàm đạo xong với Doãn thượng thư rồi mới thong thả nếm thử, ai ngờ Ôn Trì không hỏi han gì đã ngang nhiên dọn mất.
Ôn Trường Thanh chỉ biết trơ mắt nhìn Ôn Trì chào hỏi rồi rời khỏi thư phòng, tức đến mức suýt phun máu.
Nghịch tử!
Đúng là nghịch tử mà!
Ngay cả một miếng bánh cũng không để lại cho ông ta ăn!
Ôn Trì bước ra khỏi thư phòng, đã thấy quản gia mặt mày xám xịt đứng chờ sẵn bên ngoài.
Lúc này, Thái tử điện hạ đích thân phái vài vị công công đến cùng về để nâng đỡ thể diện cho Ôn Trì, mấy vị công công nói năng đều ám chỉ Ôn Trì rất được sủng ái bên cạnh Thái tử. Nếu Ôn Trì bị bắt nạt ở phủ họ Ôn, e là cả phủ không ai thoát khỏi tội.
Trong tình thế như vậy, dù quản gia có cắn nát răng cũng chỉ có thể nuốt ngược xuống bụng, cố gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc, khúm núm nói: "Đại thiếu gia, nô tài đã sắp xếp xong chỗ ở cho các vị công công rồi, đại thiếu gia cũng mệt mỏi suốt dọc đường, chi bằng về viện nghỉ ngơi một lát ạ."
Ôn Trì gật đầu, đáp một tiếng "được".
Bắc viện vẫn là dáng vẻ quen thuộc như xưa, có lẽ đã được dọn dẹp tạm thời, nên trông sạch sẽ hơn rất nhiều.
Trần ma ma dẫn theo một nhóm nha hoàn, gia nhân ra đón. Vừa thấy Ôn Trì, vành mắt bà liền đỏ hoe: "Nhị... Đại thiếu gia, rốt cuộc người cũng về thăm rồi."
Tuy rằng Trần ma ma cũng từng lừa dối Ôn Trì ở một số chuyện, nhưng bà là người đối xử với cậu tốt nhất trong cả phủ Ôn. Được bà nắm tay, Ôn Trì lại nhớ đến những ngày căng thẳng như đi trên lưỡi dao ở Đông cung, trong lòng chợt nghẹn lại.
Cậu thở dài: "Phải rồi, ta về rồi." Tiếc là cũng chỉ được mấy ngày thôi.
Ôn Trì quả thực cũng mệt rồi, cậu bảo Trần ma ma đuổi hết đám nha hoàn gia nhân do quản gia mới sắp đặt đi, rồi tùy ý ăn chút gì đó cho lót dạ, sau đó nằm xuống chiếc giường lâu ngày không gặp mà ngủ luôn.
Không biết đã qua bao lâu, Ôn Trì tỉnh dậy, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Lúc này bà Trần từ ngoài bước vào: "Nhị thiếu gia, thiếu gia Ôn Lương đến rồi."
Ôn Trì đưa tay day thái dương, âm thầm kêu khổ: sao cái tên thụ chính cứ thích chạy đến đây tìm cảm giác tồn tại vậy? Nghĩ đến những bi kịch tương lai đều dính dáng đến tên thụ này, cậu liền chẳng thể bình tĩnh nổi mỗi khi đối diện với y.
Tuy nghĩ vậy, nhưng Ôn Trì vẫn lên tiếng: "Bảo ca ca đợi ngoài một lát, ta thay y phục rồi ra."
Đến khi Ôn Trì chậm rãi thay đồ xong thì cũng đã khá lâu. Cậu bước ra khỏi phòng, thấy Ôn Lương vẫn đang ngồi đó chờ, thỉnh thoảng còn đưa tay dụi đôi mắt đỏ hoe.
Nghe thấy tiếng bước chân, Ôn Lương ngẩng đầu nhìn lại, dáng vẻ tội nghiệp cứ như một con thỏ nhỏ bị bắt nạt, nốt ruồi son đỏ chót trên trán lại khiến mắt Ôn Trì nhức nhối.
Ôn Trì khép mắt lại, chỉ cảm thấy trong lòng uể oải.
Ôn Lương thì lại kích động, run rẩy đứng bật dậy, giọng lắp bắp đầy nước mắt: "Đệ đệ A Trì..."
Ôn Trì còn chưa phản ứng đã buột miệng đáp lại bằng giọng the thé: "Ca ca A Lương..."
Ôn Lương: "......"