Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân
Chương 39: Có thai
Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa dứt lời, động tác của Tạ Diệp liền ngưng lại. Không khí trở nên im lặng đến kỳ lạ.
Ôn Trì cảm thấy ngượng nghịu, định bước ra khỏi thùng tắm, nhưng nghĩ đến quần áo của mình vẫn còn treo trên giá bên kia, nếu đứng lên sẽ càng lúng túng...
Sau giây phút do dự, cậu đành lặng lẽ tựa vào thành thùng gỗ.
Đúng lúc đó, Tạ Diệp bất ngờ rút tay lại, sắc mặt không thay đổi, đứng dậy. Ôn Trì tưởng hắn chuẩn bị rời đi, trong lòng liền vui mừng.
Nhưng niềm vui ấy còn chưa kịp dâng lên thì cậu đã đứng sững nhìn Tạ Diệp cởi lớp áo ngoài, rồi đến áo trong... từng lớp một, chỉ trong thoáng chốc, thân trên của hắn đã trần trụi.
Ôn Trì đờ người, ngẩng đầu nhìn Tạ Diệp với vẻ mặt đầy kinh hãi.
May mà Tạ Diệp không có ý định cởi quần, chỉ cởi giày và tất rồi bước vào thùng.
Chiếc thùng gỗ khá rộng, đủ để bốn người trưởng thành ngồi, lẽ ra thêm người như Tạ Diệp cũng không chật. Nhưng khi hắn ngồi xuống, Ôn Trì cảm thấy cả thùng nước như bị chiếm hết.
Nước nóng trong thùng dâng lên ào ào, tràn ra ngoài.
Lúc này, nước không còn nóng như ban đầu, nhưng khói bốc nghi ngút giữa hai người, che không nổi khuôn mặt đỏ bừng của Ôn Trì.
Cậu vừa hoảng vừa sợ, nhưng hơn cả là sự xấu hổ khi lần đầu tắm chung với người khác.
Cậu cảm nhận rõ mặt mình nóng bừng, như lửa đang bén.
"Người... người định làm gì vậy?" Ôn Trì lắp bắp không thành lời.
"Tắm." Dù Tạ Diệp nói thế, nhưng nhìn dáng vẻ của hắn chẳng giống đang tắm chút nào. Hắn ngước mắt lên, đường nét sắc sảo dưới làn hơi nước vẫn hiện rõ vẻ áp bức, ngay cả nụ cười nhạt nơi khóe môi cũng đầy dụng ý, "Đây cũng là nước tắm của bản thân. Bản thân lấy nước này rửa mặt, ngươi có ý kiến gì không?"
Ôn Trì lắc đầu cuồng loạn.
Cậu dám nào có ý kiến chứ? Dù Tạ Diệp có uống cạn cả thùng nước này, cậu cũng chẳng dám hé răng.
Cậu chỉ mong thoát khỏi đây càng sớm càng tốt. Hôm nay đã đủ kinh hoàng, cậu không muốn tiếp tục ngâm mình với tên thái tử này nữa.
Nghĩ vậy, Ôn Trì định đứng dậy.
Nào ngờ Tạ Diệp như đã đoán trước ý định của cậu, chưa kịp hành động đã đột ngột nghiêng người áp sát, một tay đặt lên vai cậu, tay kia chống lên thành thùng, gần như hoàn toàn bao trùm Ôn Trì trong vòng tay hắn.
Lực của Tạ Diệp không mạnh cũng chẳng nhẹ, nhưng đủ khiến cậu không thể động đậy.
Trong khoảnh khắc đó, tất cả những gì Ôn Trì ngửi thấy chỉ là mùi đàn hương nhạt thoảng từ thân thể hắn.
Mắt Ôn Trì vẫn còn đỏ hoe, cậu nhìn chằm chằm Tạ Diệp, nét mặt không giấu nổi sự hoảng hốt.
Tạ Diệp dường như không vui, hắn cao hơn Ôn Trì một chút, từ trên cao nhìn xuống:
"Ta cho ngươi đi rồi sao?"
Ôn Trì chỉ cần cúi mắt là có thể nhìn thấy lồng ngực cùng cơ bụng rõ nét của Tạ Diệp phía dưới, ánh mắt lướt xuống còn thấy những khối cơ rắn chắc ẩn hiện dưới chiếc quần lót ướt.
Đường nét đó...
Thật sự quá rõ ràng.
Ôn Trì chỉ liếc một cái đã như bị bỏng mắt, vội quay đi, ngẩng đầu lên lại đụng ngay ánh nhìn sâu thẳm của Tạ Diệp.
Cậu cực kỳ ngượng ngập, sự xấu hổ như tràn ra từ tận đáy lòng, giống như nước nóng trong thùng bao phủ cậu không chút khiếm khuyết, thậm chí át cả nỗi sợ hãi dành cho Tạ Diệp.
"Nhưng ta không muốn tắm nữa." Ôn Trì tức giận không thể thu mình lại, quên mất kính ngữ, "Ta tắm xong rồi, người tự tắm đi."
Nói xong, cậu lại định đứng dậy, tiếc là chưa kịp cử động đã bị Tạ Diệp ấn ngược lại.
"Bản thân vẫn chưa tắm xong."
Tay Tạ Diệp đặt lên vai Ôn Trì dần siết chặt, giọng hắn trầm đặc, như thể đang cố kìm nén điều gì đó:
"Trước khi bản thân tắm xong, ngươi không được phép rời đi."
Ôn Trì sốt ruột, thốt lên lời phản kháng:
"Người tắm kiểu gì vậy? Ai tắm mà không cởi quần? Rõ ràng ngươi không thật lòng muốn tắm!"
Mặt Ôn Trì đã đỏ bừng đến tận vành tai và cổ, cậu ngẩng cao đầu, cố hết sức không nhìn xuống phần dưới của Tạ Diệp.
Nhưng vừa ngẩng đầu lên đã lại đụng phải ánh mắt hắn. Cái nhìn ấy quá đỗi trực diện, bên trong chứa đựng quá nhiều điều cậu không hiểu và không muốn hiểu, khiến cậu càng thêm hoang mang.
Câu nói ấy khiến Tạ Diệp dừng lại một thoáng, như chợt hiểu ra điều gì, hắn bật cười khẽ:
"Thì ra ngươi chê bản thân chưa cởi quần?"
Ôn Trì: "......"
Cậu lập tức lắc đầu không ngừng. Không, không phải, ngươi đừng nói bậy...
Tiếc là Tạ Diệp hoàn toàn không để tâm đến phản ứng của cậu, hắn bỏ tay khỏi vai Ôn Trì, giả bộ định đứng dậy:
"Vậy bản thân theo ý ngươi..."
Chưa dứt lời, Ôn Trì đã vội vã thoát khỏi thùng nước, vơ lấy quần áo sạch trên giá rồi hốt hoảng chạy đi.
Cậu chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã biến mất.
Tạ Diệp dường như đã sớm đoán trước phản ứng của cậu, hắn vốn cũng không định cởi quần, thu ánh nhìn hướng về phía Ôn Trì chạy đi, rồi ung dung ngồi trở lại trong thùng nước.
Cho đến khi nước trong thùng nguội dần, hắn lạnh giọng gọi:
"Nhược Đào."
Có tiếng nữ tử vọng từ ngoài cửa sổ vào: "Có nô tỳ."
Tạ Diệp nói: "Lấy cho bản thân một bộ quần áo sạch."
-------
Ôn Trì sợ Tạ Diệp đuổi theo, chạy hết tốc lực. Vừa chạy vừa mặc quần áo, đến khi tới sân mới thở hổn hển quay đầu lại.
Tạ Diệp không đuổi theo.
Ôn Trì thở phào, bước chân như mềm nhũn, lảo đảo đi vào phòng.
Trong phòng chỉ có Nhược Phương đứng đó, vẻ mặt đờ đẫn như bị kinh hãi tột độ, đến nỗi không nghe thấy tiếng bước chân của Ôn Trì.
Ôn Trì cũng bị dọa nát, ngồi phịch xuống ghế, rót cho mình một chén trà nóng rồi uống cạn.
Cảm giác nước trà ấm trượt qua cổ họng khiến tay chân giá lạnh của cậu cuối cùng cũng ấm lên đôi chút.
Hai chủ tớ một đứng một ngồi, thần hồn lạc phách tận nửa canh.
Cuối cùng vẫn là Nhược Phương phản ứng trước, vừa quay đầu đã thấy Ôn Trì ngồi trên ghế. Y phục trên người cậu mặc không chỉnh tề, tóc đen còn ướt nhẹp rủ xuống, trông vô cùng luống cuống.
"Công tử, để nô tỳ lau tóc cho người." Nhược Phương vừa nói vừa đi lấy khăn.
Động tác của nàng nhẹ nhàng, lời nói cũng không nhiều, như thể đang giấu giếm tâm sự. Ôn Trì cũng đang đắn đo không biết nên mở lời thế nào.
Lúc này, Nhược Phương ngập ngừng hỏi:
"Công tử, Thái tử điện hạ đi rồi sao?"
Ôn Trì đáp:
"Hắn vẫn đang tắm."
Nhược Phương: "......"
Ôn Trì lúc này mới nhận ra câu trả lời của mình nhạy cảm quá, vội vàng bổ sung:
"Hắn chắc vẫn chưa đi. Chuyện tối nay, ngươi coi như chưa từng thấy gì, chưa từng nghe gì, hiểu chưa?"
Nhược Phương ngoan ngoãn đáp: "Nô tỳ biết rồi ạ."
Lau khô tóc xong, Ôn Trì trở lại phòng ngủ thay quần áo. Bước ra ngoài, thấy Nhược Phương và Nhược Đào đang dọn bữa tối.
"Nhược Đào." Ôn Trì gọi, "Ngươi đi ra nhà tắm xem thử."
Nhược Đào quay đầu, nghi hoặc hỏi:
"Công tử muốn nô tỳ xem cái gì ạ?"
Ôn Trì định bảo nàng đi xem Tạ Diệp còn ở trong đó không, nhưng nghĩ đến chuyện Nhược Phương từng vô tình thấy bí mật của hắn... Lỡ như Tạ Diệp vì thế mà giết người diệt khẩu thì...
Thôi, đừng đi nữa.
Ôn Trì sợ hãi, ăn xong liền nằm thẳng lên giường.
May mà đêm đó không xảy ra chuyện gì.
Sau lần ấy, Ôn Trì cũng gác bỏ ý định đem bánh đến chỗ Tạ Diệp, nhưng để tránh hắn nổi hứng đến đòi bánh, cậu vẫn bảo Nhược Phương và Nhược Đào tiếp tục chuẩn bị bánh ngọt mỗi ngày, đặt sẵn ở đó.
Bánh ngọt chỉ giữ được hai ba ngày, không để được lâu, cuối cùng toàn bộ đều bị Ôn Trì và hai nha hoàn ăn sạch.
-------
Chiều hôm đó, Ôn Trì nằm phơi nắng trên ghế trong sân, Nhược Phương bất ngờ chạy đến báo Lý công tử đến.
Ôn Trì nghĩ một lúc mới nhớ ra đó là Lý Dư, người từng chỉ vào con phượng hoàng Tạ Diệp vẽ rồi nói đó là con gà trong buổi trà yến.
Ôn Trì không ưa Lý Dư, liền phất tay bảo Nhược Phương đuổi y đi.
Nhược Phương lộ vẻ khó xử:
"Nhưng công tử họ Lý vừa đến đã quỳ ngay ngoài cửa Trúc Địch cư, nói nhất định phải đích thân xin lỗi công tử, nếu không sẽ không rời đi."
Ôn Trì: "......"
Chuyện này... quen lắm rồi.
Cậu nghi ngờ trước khi đến đây, Lý Dư đã hỏi qua Trương Thái Họa.
Nhưng bên ngoài có rất nhiều cung nữ thái giám qua lại, dù Ôn Trì không muốn đến mấy cũng không thể để mặc Lý Dư quỳ mãi ngoài cửa. Chờ đến khi Lý Dư quỳ suốt nửa canh giờ mà vẫn không chịu đi, Ôn Trì mới bảo Nhược Phương cho y vào.
Lý Dư vẫn giữ nguyên dáng vẻ trước kia, chỉ là cả người gầy rộc đi, sắc mặt uể oải, tinh thần sa sút, đặc biệt là mấy vệt ngón tay bầm tím trên cổ trông càng đáng sợ.
Ôn Trì nhìn chằm chằm vào cổ y một lúc, tâm trạng phức tạp rồi quay đi.
Trước giờ cậu cứ tưởng Tạ Diệp bóp cằm cậu đã gọi là mạnh tay, đau đến tưởng sắp gãy, nhưng so với Lý Dư, cậu mới nhận ra lực của Tạ Diệp đối với mình... gọi là "dịu dàng" cũng không quá lời.
Lý Dư mang theo không ít lễ vật, lần lượt bày ra trên bàn.
"Ôn công tử, ở trà yến hôm đó là tại ta lỡ lời trước, những ngày qua ta đã nghiêm túc hối lỗi, mong Ôn công tử rộng lòng tha thứ cho sự vô lễ của ta hôm đó." Lý Dư cúi đầu, trịnh trọng nhận lỗi.
Ôn Trì đáp: "Ngươi nên đến xin lỗi Thái tử điện hạ mới phải, bức tranh đó là do người vẽ."
Nghe vậy, Lý Dư như chợt nhớ ra điều gì, thân mình bất giác run lên, y cúi đầu thấp hơn:
"Ta đã xin lỗi Thái tử điện hạ rồi. Người nói, nếu ngươi chịu tha lỗi cho ta thì người cũng sẽ bỏ qua."
Ôn Trì: "..."
Cái tên thái tử đó, chuyện gì cũng đẩy hết cho cậu.
"Thôi được rồi, vậy coi như xong." Ôn Trì bất đắc dĩ thở dài, "Chuyện đã qua rồi, ta cũng không thể làm gì ngươi nữa."
Sắc mặt Lý Dư lập tức rạng rỡ, vội nói: "Đa tạ Ôn công tử khoan dung độ lượng, ơn này đức này, ta nhất định khắc ghi trong lòng!"
Nói xong, y đi tới bàn, từ trong đống đồ lục ra một chiếc hộp gỗ, mở ra rồi đưa cho Nhược Phương mang tới trước mặt Ôn Trì.
"Đây là nhân sâm mẫu thân ta đặc biệt gửi tới, trăm năm khó gặp, là dược liệu đại bổ rất thích hợp trong thời kỳ mang thai." Lý Dư vừa nói vừa tỏ vẻ dâng vật báu, "Kính xin Ôn công tử nhận lấy."
Ôn Trì vừa định đưa tay lấy nhân sâm thì bị một câu của Lý Dư làm đỏ bừng cả mặt, cậu vội vàng rút tay lại, đầy chán nản nói: "Cảm ơn ý tốt của ngươi, nhưng ta không cần thứ này."
Lý Dư nói: "Không không không, ngươi cần đấy."
Ôn Trì: "Ta không cần."
Lý Dư: "Thật sự ngươi cần. Nhân sâm này vốn là mẫu thân ta chuẩn bị cho ta dùng lúc mang thai, đáng tiếc là giờ ta chưa dùng tới được."
Nói đến đây, y còn khẽ cười khổ, ánh mắt nhìn Ôn Trì lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.
Ôn Trì như hiểu ra điều gì, liền nói: "Không giấu gì ngươi, hiện tại ta cũng chưa dùng được đâu..."
Lý Dư nghe vậy ngẩn ra, nghi hoặc nhìn Ôn Trì từ đầu đến chân:
"Ôn công tử chẳng phải đang mang thai sao? Vì sao lại dùng không được?"
"..." Ôn Trì nghẹn họng mất vài giây rồi mới hỏi lại: "Ai nói với ngươi ta mang thai?"
Lý Dư càng thêm rối rắm, gãi đầu nói:
"Ta thấy ngươi dường như tròn ra một chút, chẳng phải là mang thai sao?"
Ôn Trì: "..."
Xin lỗi, tất cả là do dạo gần đây cậu ăn quá nhiều.