Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân
Chương 51: Dòng Ký Ức
Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tạ Diệp! Mau ra đây cho ta!" Giọng người phụ nữ vang lên điên loạn theo từng cơn gió, "Đừng tưởng có thể trốn thoát, trừ phi ngươi muốn sống như kẻ mất vía suốt đời!"
Lúc ấy, Tạ Diệp mới tám tuổi, thân thể gầy gò co lại như một khối nhỏ, nép sau bụi rậm, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Bầu trời lúc này chạng vạng, mây lửa đỏ rực như máu giăng ngang, ánh chiều tà phủ lên người cậu, hòa lẫn với đám cỏ dại cao ngang người.
Cậu không dám ngẩng đầu, chỉ vểnh tai lên lắng nghe.
Tiếng bước chân của người phụ nữ dần tiến lại gần. Sau khi tìm kiếm khắp nơi không thấy bóng dáng, bà ta quay sang hướng khác, tiếp tục truy lùng.
Dù khoảng cách xa, cậu vẫn nghe rõ từng lời của bà ta—giọng the thé như móng tay cào trên gỗ, đầy âm sắc khàn khàn, lặp đi lặp lại tên mình từng tiếng một.
Đôi mắt Tạ Diệp trừng to, vô hồn nhìn xuống đất.
Lại phải qua đêm ngoài trời. Chỉ khi người đàn ông kia không có ở nhà, bà ta mới hung dữ đến vậy. Dù cậu ghét người đàn ông ấy, song chưa bao giờ lại mong ông ta quay về như lúc này.
Bỗng, một bàn tay nhẹ đặt lên vai cậu.
"Ngươi bị thương rồi, máu chảy nhiều lắm." Người đó ngồi xổm xuống, lo lắng nghiêng đầu nhìn, "Ta đưa ngươi đi tìm đại phu nhé? Băng bó vết thương trước đi."
Nói xong, người đó đứng dậy, định kéo cậu theo.
Nhưng vừa chạm vào thân thể, bàn tay ấy lại xuyên qua cậu.
Người đó giật mình, sững sờ rồi cuống cuồng nhảy dựng lên: "Sao lại thế này? Vừa nãy ta rõ ràng chạm được vào ngươi mà, sao giờ lại không được nữa?!"
Tạ Diệp quen với những lời lẩm bẩm của người này. Cậu không biết đó là người hay ma, chỉ biết ngoài mình ra, không ai thấy hay nghe được y.
Ban đầu, y chỉ có thể nhìn thấy, không thể chạm tới. Nhưng dạo gần đây, thỉnh thoảng y lại trở thành thực thể, như vừa rồi còn có thể vỗ lên vai cậu.
Song trạng thái đó rất ngắn ngủi.
Tạ Diệp muốn tĩnh lặng chút, nhưng y quá lắm chuyện, cứ ríu rít bên tai không ngừng.
"Ngươi tránh ra." Cuối cùng, cậu không chịu nổi, ngẩng mắt nhìn y—đôi mắt phượng lạnh lùng, khiến người kia hoảng sợ.
"Ta không cần đại phu."
"Nhưng ngươi đang chảy máu..."
"Ta không cần." Cậu lặp lại, giọng chắc nịch.
"Ngươi cần băng bó vết thương."
Tạ Diệp nhìn chằm chằm y, từng chữ gằn giọng: "Ta – không – cần – đại – phu."
Người kia im bặt.
Cậu cúi mắt, lại nhìn xuống đất, không thèm để ý đến y nữa.
Quả thật, cậu đang chảy rất nhiều máu. Suốt ngày, người phụ nữ kia hành hạ cậu, khiến da thịt cậu gần như không còn chỗ nào lành lặn.
Và bà ta dám tàn nhẫn như vậy bởi biết cậu có khả năng tự hồi phục cực kỳ mạnh mẽ. Dù bị đâm dao xuyên ngực, chỉ cần nằm yên nghỉ, vết thương cũng sẽ lành lại.
Song nỗi đau trong quá trình lành lại là có thật. Cảm giác da thịt bị lưỡi dao sắc lạnh cắt rách rồi nhanh chóng khép lại, như thể một con dao cùn cứa chậm vào tim cậu.
Lạ thay, càng bị thương, cậu càng quen với nỗi đau ấy.
Mỗi lần bị hành hạ, cơ thể cậu như có ý thức riêng, điên cuồng chữa lành những vết thương kinh tởm. Chính cơn đau thấu tận xương tủy ấy khiến cậu cảm nhận rõ nhất rằng mình vẫn còn sống.
Cậu ngồi trong cỏ chưa lâu, vết thương đã lành gần hết, kể cả những vết máu lớn trên áo đã bị da hấp thụ sạch sẽ.
Người kia tròn mắt nhìn cảnh tượng, thốt lên kinh ngạc: "Trời ơi, ngươi sao thế? Máu trên áo ngươi biến mất rồi..."
Tạ Diệp vẫn không đoái hoài, đứng dậy, bước nhanh về hướng ngược lại nơi người phụ nữ vừa đi.
Chẳng bao lâu, cậu tới một hang núi.
Nơi đây là nơi cậu thường trốn khi người phụ nữ đuổi theo, nên đã chuẩn bị sẵn đồ dùng sinh hoạt.
Người kia theo vào hang, dù cậu đã nằm xuống chiếu, y vẫn tự nhiên như ở nhà, ngồi thụp bên cạnh, thao thao bất tuyệt.
"Tiểu tử, ca dạy ngươi vài chiêu võ công nhé." Y nằm bò sát mép chiếu, mắt sáng rực nhìn cậu, "Ca giỏi lắm, dạy ngươi vài chiêu để khỏi bị con mụ điên kia đánh tơi tả."
Bị làm phiền quá mức, cuối cùng Tạ Diệp cũng mở mắt, đôi mắt đen lạnh lẽo chăm chú nhìn y.
Lần đầu tiên cậu quan sát kỹ, mới phát hiện giữa hai hàng mày của y có một nốt ruồi đỏ nhỏ, đôi mắt hạnh luôn mở to tròn, môi mỏng nhưng thích luyên thuyên.
"Ngươi võ công cao cường thật sao?" Cậu hỏi.
"Dĩ nhiên! Không thì ta dám khoác lác thế này à?" Y nhếch môi đắc ý, vỗ ngực khoe khoang, "Một mình ta địch nổi năm sáu người, bay trên tường chạy trên mái nhà cũng dễ như trở bàn tay."
"Ngươi võ công giỏi đến mấy cũng chỉ là cô hồn dã quỷ." Cậu lạnh nhạt nói.
Người kia sững lại: "Ờ ha..."
Rồi đôi mắt hạnh bỗng mất thần sắc, y ôm gối ngồi bên chiếu, vẻ mặt hồn vía.
Lúc đầu, cậu tưởng y nói khoác, nhưng sau mới biết y không hề nói dối. Không chỉ phi thân, y còn có thể đứng bất động trên mái nhà.
Mái nhà ấy vô cùng nguy hiểm, hai bên dốc trượt, chỉ có đúng một thanh xà ngang giữa đủ chỗ cho vài con chim đậu...
Song y lại đứng vững giữa sống mái, thẳng bất động, không nhúc nhích.
Lúc đó, Tạ Diệp đang ở dưới sân, lặng lẽ giúp hai tiểu nha hoàn phân loại dược thảo.
Bỗng, người phụ nữ kia điên cuồng lao ra khỏi phòng. Mắt bà đỏ ngầu, khuôn mặt trắng bệch như giấy, trông chẳng khác gì hồn ma giữa đêm.
Trong tay bà cầm chiếc gối, sải ba bước dài gập đôi, bất ngờ ấn Tạ Diệp xuống đất, không nói lời nào đã lấy gối đè lên mặt cậu.
Hai nha hoàn chứng kiến, kinh hãi hét lên, vội bò lùi ra sau.
"Ngươi sớm đã nên chết rồi, ngươi không nên tồn tại trên cõi đời này, ngươi là kẻ mê hoặc lòng người." Người đàn bà nghiến răng, vừa cười vừa khóc, vừa mắng không ngừng.
"Không, nhà họ Hoa đều là quái vật, cả ta cũng vậy, cùng ngươi là một. Đợi ngươi chết, ta sẽ theo ngươi, có người bầu bạn trên đường xuống âm phủ cũng tốt."
Tạ Diệp bình tĩnh nằm trên đất, thản nhiên đón nhận cái chết đang đến gần, như mọi lần trước.
Nhưng lần này có điều khác biệt—có người đang khóc bên tai cậu, khóc thảm thiết vô cùng.
Người đó dường như muốn kéo bà ta ra, nhưng vì không có thực thể, không thể chạm tới cả bà lẫn cậu.
Cậu hoàn toàn tuyệt vọng, vừa khóc vừa kêu gọi Tạ Diệp đẩy bà ra, vừa van xin cậu phải sống sót.
Khóc đến cuối, giọng trở nên khàn đặc, tuyệt vọng tột cùng.
Tạ Diệp vốn định chết đi, nhưng khi nghe tiếng khóc ấy, lần đầu tiên sinh ra ý niệm chống cự lại người phụ nữ kia.
Cậu gắng sức đẩy bà ta ra, nghe thấy tiếng "phịch" nặng nề khi bà ta ngã xuống đất. Hai tiểu nha hoàn sợ hãi, vội chạy tới đỡ bà ta dậy.
Cậu mở mắt, dưới ánh nắng chói chang, thấy người kia—nam nhân có nốt ruồi đỏ trên trán—cúi quỳ bên mình, đang khóc đến nghẹt thở.
Gương mặt đó dần mờ nhạt trong ký ức, nhưng trong khoảnh khắc này lại trở nên rõ ràng...
Cuối cùng, gương mặt ấy trùng khớp với Ôn Trì.
Không lâu trước đó, Ôn Trì khóc đến thảm thiết khiến người ta không đành lòng. Dù giờ đã ngừng khóc, đôi mắt vẫn đỏ hoe, mơ màng nhìn cậu, dụi dụi vào người cậu như chó con tìm hơi ấm.
Tạ Diệp nằm thêm chút, cảm thấy sức lực dần trở lại.
Cậu im lặng đẩy Ôn Trì ra, nhưng cậu lại như con chó nhỏ, càng siết chặt, hai tay ôm lấy cổ cậu, chôn mặt vào hõm cổ cậu, dè dặt liếm.
Tạ Diệp khựng lại, giọng trầm xuống: "Ôn Trì, ngươi biết mình đang làm gì không?"
Chỉ cần Ôn Trì tỉnh táo chút, chắc chắn cậu sẽ nghe ra giọng lạnh lùng trong lời nói của cậu.
Song lúc này, đầu óc cậu rối bời, hoàn toàn không rõ chuyện gì xảy ra, như bị trúng tà, không thể thoát khỏi mùi thơm ngòn ngọt trong máu cậu.
"Sao trong máu ngươi lại có mùi thơm vậy?" Ôn Trì lại dính sát, không ngừng ngửi, còn dè dặt liếm thêm một cái nơi cổ cậu, thì thào: "Thơm quá."
Vừa dứt lời, cậu bị Tạ Diệp bóp cằm.
Lần này, cậu không kiêng dè, lực tay khiến Ôn Trì đau đến nhíu mày, đôi mắt hạnh đầy sương mù: "A, đau quá..."
"Xem ra ta đánh giá ngươi quá cao rồi." Tạ Diệp nhìn thẳng vào đôi mắt mất hết thần trí của cậu, giọng mang vài phần bất đắc dĩ, "Không chỉ không biết khinh công, đến khả năng tự khống chế cơ bản cũng chẳng có, ngươi thật giống tên hoàng đế kia, dễ lừa đến nực cười."
Cậu chỉ muốn thử dò xét Ôn Trì chút, không ngờ cậu lại thật sự không biết võ công.
Song người kia...
Rõ ràng người kia có khinh công giỏi...
Tạ Diệp đang mải suy nghĩ, chợt thấy cằm nhói lên—khi hoàn hồn, phát hiện Ôn Trì đã bò lên người cậu, hai tay hai chân ôm chặt, há miệng cắn vào cằm cậu.
Tạ Diệp: "..."
Ôn Trì vừa cắn xong liền buông ra, cười khì khì, lại dè dặt dùng đầu lưỡi liếm nơi vừa bị cắn. Cậu hành động nhẹ nhàng, liếm một lúc thấy Tạ Diệp mặt không đổi sắc, đột nhiên mổ môi cậu mấy cái như gà mổ thóc.
Cách hôn của Ôn Trì chẳng có kỹ thuật gì—chỉ biết liếm, rồi cắn, lặp đi lặp lại.
Chỉ vậy đã đủ khơi dậy lửa nóng trong cơ thể Tạ Diệp.
Cậu ôm eo Ôn Trì, khi cậu lại mơ màng muốn hôn môi cậu lần nữa, liền bất ngờ lật người, đè cậu xuống.
Sự việc xảy ra khiến Ôn Trì bừng tỉnh trong thoáng chốc, ánh mắt mờ mịt lập tức thay bằng hoảng loạn, nhưng cậu chưa kịp mở miệng đã bị Tạ Diệp chặn lại bằng một nụ hôn mãnh liệt.
Tạ Diệp dùng đầu gối đè lên hai chân Ôn Trì, một tay ấn chặt hai tay cậu lấn át đầu, tay còn lại âm thầm luồn đến thắt lưng.
Ôn Trì chỉ mặc áo lót trắng, khi vạt áo bị vén lên liền lộ ra vùng bụng và lồng ngực trắng như sữa, dưới ánh trăng càng thêm chói mắt.
"Thái... Thái tử điện hạ..." Ôn Trì thèm muốn, mơ hồ hỏi, "Ta bị gì vậy? Vừa rồi ta bị làm sao..."
Cậu chậm chạp nhận ra điều bất thường, cảm giác bản thân mất kiểm soát ý thức lẫn cơ thể. Cậu muốn tỉnh táo, nhưng đầu óc như chìm xuống đáy vực.
Cho đến khi có thứ gì đó xâm nhập—
Cậu hoàn toàn tỉnh táo lại. Tỉnh táo trong cơn đau.