105. Diệp Thiên Nhi lên đường nhậm chức, Hoắc Lệnh Chi trừng phạt Tây Phiên Vương

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Diệp Thiên Nhi lên đường nhậm chức, Hoắc Lệnh Chi trừng phạt Tây Phiên Vương

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Tử Ninh đã tuyển chọn hơn mười vị quan chức, bao gồm cả nam và nữ. Trong số đó, có một nữ quan có năng lực xuất chúng, Lạc Tử Ninh đã bổ nhiệm nàng làm Tri phủ tại đó, đồng thời phân công thêm trợ thủ đi cùng.
Anh còn điều động hai trăm người từ đội tuần tra đi cùng, để thay thế các nha dịch hiện có tại đó.
Trước khi họ đi, Lạc Tử Ninh hỏi ý kiến tất cả mọi người. Nếu ai không muốn đi có thể từ chối, anh sẽ chọn người khác. Nhưng anh cũng nói rõ, đợt điều động này được xem là một thử thách đối với họ; nếu hoàn thành tốt, họ sẽ có cơ hội thăng tiến cao hơn trong tương lai.
Họ đều là những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, bị lời nói của Lạc Tử Ninh khơi dậy ý chí chiến đấu. Không một ai chùn bước, nhận lệnh xong liền về nhà thu xếp hành lý, chuẩn bị lên đường ngay lập tức.
Nữ Tri phủ đó tên là Diệp Thiên Nhi. Gia đình Diệp Thiên Nhi không đồng tình với việc nàng phải đi đến một nơi xa xôi như vậy. Ban đầu khi nàng tham gia khoa cử, người nhà đã phản đối kịch liệt và chỉ trích đủ điều, nói rằng nàng là con gái đã đến tuổi cập kê thì nên an phận, tìm một nam nhân làm việc ở xưởng mà thành thân, sống một cuộc đời bình dị. Nếu những nam nhân chưa kết hôn biết nàng mang tham vọng lớn, suốt ngày chỉ nghĩ đến việc làm quan, họ sẽ sợ hãi mà bỏ chạy, chẳng ai thích một nữ nhân mạnh mẽ như vậy.
Lúc đó, Diệp Thiên Nhi nghe vậy thì khinh thường cho rằng đám nam nhân sợ hãi bỏ chạy đó quá tự ti, nên mới không dám ở bên người ưu tú hơn mình. Nàng tuyệt đối không sống cả đời với những nam nhân tự ti, không có chí tiến thủ như vậy.
Nàng lén lút đăng ký thi cử, ngày đi thi cũng lén lút, ngay cả việc thi đậu và tham gia huấn luyện cũng giấu giếm người nhà, cho đến khi nàng thực sự nhậm chức quan, gia đình mới hay tin. Sau khi cha mẹ nàng hay tin, lập tức muốn lôi nàng đi tìm Vương phi, nói với Vương phi rằng con gái họ không thể làm quan, nhỡ gây ra chuyện gì thì gia đình họ không gánh nổi trách nhiệm, chi bằng để nàng quay về tiếp tục làm một nữ công nhân bình thường.
Mãi sau này, nàng phải dọa dẫm gia đình rằng nàng đã ký khế ước năm năm với Vương phi, nếu vi phạm khế ước sẽ phải bồi thường hàng chục vạn lượng tiền phạt.
Gia đình nghe xong sợ mất mật, không dám nhắc đến chuyện đi tìm Vương phi nữa, sau đó thấy nàng chỉ làm một quan chức cấp thấp thì đành cam chịu.
Bây giờ nghe nói nàng phải rời khỏi thành đến một nơi xa xôi như vậy, cha mẹ ở nhà làm mình làm mẩy, nhất quyết không cho nàng đi. Họ nói nàng là con gái không chịu lấy chồng mà cứ chạy nhảy ngoài đường suốt ngày, chắc chắn sẽ bị nam nhân bên ngoài bắt nạt, làm nhục. Họ còn nói sao Vương phi có thể để nàng làm Tri phủ? Nàng đi cùng nhiều nam nhân như vậy, nói không chừng Vương phi chỉ muốn nàng làm công cụ giải tỏa cho những nam nhân đồng hành, vậy thì khác gì kỹ nữ? Họ còn nói thêm một tràng lời lẽ vô cùng khó nghe.
Diệp Thiên Nhi dứt khoát không đưa cha mẹ theo, chỉ cùng đại đội lên đường.
Lúc khởi hành, những người đồng hành còn tốt bụng góp ý với nàng: "Vùng phía Đông không giống như nơi chúng ta, người dân ở đó tư tưởng còn chưa khai hóa. Thấy ngươi làm quan, chắc chắn họ sẽ coi thường, không nghe lệnh ngươi. Thậm chí có thể động tay động chân làm những chuyện bẩn thỉu, chi bằng ngươi cải trang thành nam nhân, đợi đến khi người dân ở đó tâm phục khẩu phục ngươi rồi, ngươi hãy khôi phục lại diện mạo nữ tử, như vậy họ cũng dễ chấp nhận hơn."
Diệp Thiên Nhi khinh thường cười hừ một tiếng: "Ta là nữ tử có thể làm quan, đây là quyền lợi mà Vương phi đã đấu tranh giành lấy cho chúng ta. Nếu ta giả trang thành nam nhân, cho dù thật sự có năng lực khiến người khác tâm phục khẩu phục, họ cũng chỉ nghĩ ta giống nam nhân nên mới xuất chúng như vậy. Đến lúc đó, dù ta có là nữ tử cũng không ai công nhận ta là nữ tử, vậy chẳng phải là phụ lòng Vương phi sao?"
Lạc Tử Ninh đến tiễn, nghe những lời này của nàng, không kìm được vỗ tay tán thưởng, quả không hổ danh là người mà anh đã lựa chọn.
...
Sau khi Lạc Tử Ninh tiễn nhóm người này đi, lại xảy ra một sự việc lớn khác, sự việc này liên quan đến vị Tây Phiên Vương.
Trước đây, Tây Phiên Vương đã phái Thái Nguyên Châu đến âm mưu bắt cóc Lạc Tử Ninh để uy hiếp Hoắc Lệnh Chi, nhưng đã thất bại và Thái Nguyên Châu bị Hoắc Lệnh Chi hành hạ đến chết.
Sau khi hành hạ Thái Nguyên Châu đến chết, Hoắc Lệnh Chi không vứt xác mà đóng gói thi thể Thái Nguyên Châu gửi tặng cho Tây Phiên Vương.
Thái Nguyên Châu là nghĩa đệ của Tây Phiên Vương, mặc dù không phải đệ đệ ruột thịt nhưng hai người họ lại thân thiết hơn cả huynh đệ ruột.
Lúc đó, sau khi Hoắc Lệnh Chi gửi thi thể nghĩa đệ gã ta tới, Tây Phiên Vương giận đến mức chỉ muốn chạy ngay tới tìm Hoắc Lệnh Chi để trả thù cho nghĩa đệ. May mắn là bị các thuộc hạ ngăn cản, gã ta mới không làm chuyện bốc đồng.
Khi đó, tâm phúc bên cạnh gã ta nói, thực lực của bọn họ hoàn toàn không thể đánh lại Hoắc Lệnh Chi. Trước đây, hai vị phiên vương cùng nhau đối phó với Hoắc Lệnh Chi còn không phải là đối thủ, huống chi một mình gã ta.
Sở dĩ Đông Phiên Vương thất bại nhanh như vậy là vì tường thành của họ không kiên cố bằng phía Tây, địa thế cũng không hiểm trở bằng họ. Nếu lãnh địa của gã ta mà như phía Đông, đã sớm bị Hoắc Lệnh Chi san bằng rồi.
Lợi thế của họ là phòng thủ, chứ không phải chủ động tấn công. Bây giờ bọn họ đã ám sát Vương phi thất bại, chỉ mong Hoắc Lệnh Chi đừng vì tức giận mà tiến đánh họ đã là may mắn lắm rồi, tuyệt đối không được chủ động gây hấn.
Thậm chí có tâm phúc còn khuyên gã ta đầu hàng Hoắc Lệnh Chi để bảo toàn tính mạng nhưng Tây Phiên Vương này cứng rắn, không muốn đầu hàng Hoắc Lệnh Chi, gã ta đành kiềm nén cơn giận, giữ yên lặng một thời gian.
Trong khoảng thời gian yên lặng đó, gã ta càng nghĩ càng tức tối. Sau này Hoắc Lệnh Chi cũng không đến gây sự với gã ta, gã ta còn tưởng Hoắc Lệnh Chi không yêu Vương phi của mình đến mức đó.
Nếu gã ta có binh lực của Hoắc Lệnh Chi, ai dám ức hiếp người gã ta yêu, chắc chắn gã ta sẽ không hèn nhát chịu cái cục tức này, mà đã xuất binh khai chiến từ lâu rồi.
Bây giờ Hoắc Lệnh Chi lại không làm gì, không chỉ chứng minh Hoắc Lệnh Chi không yêu Vương phi đến mức đó mà còn khiến người ta chê cười hắn, cho rằng có lẽ hắn đã bị tổn thương nguyên khí nên không dám đánh nữa.
Thực ra, lúc đó Hoắc Lệnh Chi muốn giết luôn Tây Phiên Vương, việc gửi thi thể Thái Nguyên Châu qua chỉ là một lời cảnh báo trước. Tuy nhiên, sau khi giết Thái Nguyên Châu, hắn thấy tiểu Vương phi của mình quản lý Lâm Thành và vùng lãnh thổ mới quá mệt mỏi, lại còn phải bồi dưỡng nhân tài, một đống việc phải giải quyết.
Hắn thấy tiểu Vương phi áp lực tâm lý lớn như vậy, không muốn đặt hết gánh nặng lên một mình Lạc Tử Ninh. Dù sao thì Tây Phiên Vương sớm muộn gì cũng phải diệt vong, để trút giận cho Lạc Tử Ninh, hắn quyết định ở lại bên cạnh Lạc Tử Ninh, cùng anh giải quyết những vấn đề trước mắt.
Hoắc Lệnh Chi coi ngôi vị Hoàng đế là vật trong tầm tay, chỉ là hiện tại hắn có một mối lo. Bây giờ họ chỉ chiếm lĩnh được một chút lãnh thổ như vậy mà Lạc Tử Ninh đã áp lực lớn đến mức đó, nếu hắn trực tiếp tiến đánh kinh thành, áp lực mà Lạc Tử Ninh phải đối mặt có thể còn nhiều hơn.
Hiện tại thời cơ vẫn chưa đến, hắn đang chờ đợi một thời điểm thích hợp nhất.
Đợi đến khi mùa đông tới, công việc của Lạc Tử Ninh giảm bớt. Hoắc Lệnh Chi thấy Lạc Tử Ninh lại trở về với cảnh mỗi ngày nằm trên ghế bập bênh ăn bánh hồng khô, hắn liền chỉnh đốn quân đội, tiến hành tấn công Tây Phiên Vương.
Mặc dù địa thế bên đó hiểm trở, dễ thủ khó công nhưng họ lại có thuốc nổ.
Khi họ vận chuyển thuốc nổ tới, Tây Phiên Vương hoàn toàn không dám ra khỏi thành để ngăn cản. Hơn nữa, gã ta còn nghĩ rằng tường thành của mình kiên cố, chỉ cần không ra khỏi thành, Hoắc Lệnh Chi sẽ không công phá được.
Mặc dù năm nay lại là một năm thiên tai, tình hình đất phong không được tốt lắm nhưng đó là khó khăn với bá tánh, còn với một phiên vương như gã ta thì không ảnh hưởng nhiều, gã ta vẫn sống trong nhung lụa, sơn hào hải vị.
Ngày hôm đó, gã ta đang uống rượu và xem vũ nữ múa, đột nhiên nghe thấy tiếng sấm sét vang lên ngày càng lớn. Gã ta đang thắc mắc tại sao mùa đông lại có tiếng sấm sét, thì liền cảm thấy một trận rung chuyển dữ dội như trời sập đất nứt.
Gã ta sợ hãi ôm đầu chui xuống gầm bàn, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã nghe thấy tiếng móng ngựa vang lên hướng về phía mình.
Hoắc Lệnh Chi đã phá được thành, sau khi vào thành, hắn không hề làm hại bá tánh. Người dân cũng đang mong ngóng hắn đến, họ nghe nói Vương phi ban nước thánh cho dân làng khiến những cây lương thực tưởng chừng đã chết vì giá rét lại bội thu. Họ cũng mong Vương gia và Vương phi mau chóng chiếm lĩnh đất phong của họ, để họ được sống những ngày tháng ấm no, hạnh phúc.
Bây giờ nghe tin Hoắc Lệnh Chi đã vào thành, họ đều vui mừng reo hò.
Hoắc Lệnh Chi đi thẳng đến Vương phủ, bắt sống Tây Phiên Vương, sau đó giết sạch cả gia đình gã ta rồi treo lên tường thành thị chúng.
Hắn làm vậy không chỉ để trút giận mà còn để răn đe những kẻ khác, kẻ nào muốn làm tổn thương tiểu Vương phi của hắn, kết cục sẽ thê thảm như thế này.
Đến giờ hắn vẫn không dám quên cảnh tượng Thái Nguyên Châu dùng dao dí vào cổ Lạc Tử Ninh, thậm chí đôi khi hắn còn thấy lại cảnh tượng đó trong ác mộng. Ác mộng còn đáng sợ hơn thực tế. Trong thực tế, Lạc Tử Ninh không chết, còn tự giải quyết Thái Nguyên Châu nhưng trong ác mộng, tiểu Vương phi của hắn lại bị giết hết lần này đến lần khác. Mặc dù chỉ là ác mộng, nhưng hắn không thể chịu đựng nổi nỗi đau mất đi Vương phi của mình.
Hắn hiểu rằng, tình yêu hắn dành cho Lạc Tử Ninh quá rõ ràng khiến nhiều người biết Lạc Tử Ninh chính là điểm yếu chí mạng của hắn. Vì vậy, không chỉ có Tây Phiên Vương có ý định bắt Lạc Tử Ninh để uy hiếp hắn, mà còn rất nhiều người khác cũng có ý nghĩ đó.
Bây giờ hắn tàn nhẫn giết Thái Nguyên Châu và Tây Phiên Vương này là để cho những kẻ khác thấy, kẻ nào muốn ra tay với tiểu Vương phi của hắn, kết cục rồi cũng thê thảm như vậy.
Việc hắn làm quả thực đã răn đe được rất nhiều kẻ âm mưu bất chính. Hơn nữa, chuyện Thái Nguyên Châu đột nhiên biến mất trước mặt bao nhiêu người rồi chết thảm cũng lan truyền rất xa. Mọi người đều biết Vương phi không phải người phàm, ai mà dám chọc giận cặp đôi này, tránh còn không kịp.
Hoắc Lệnh Chi lại chiếm thêm một mảnh đất phong. Lần này sau khi chiếm được, hắn trực tiếp triệu tập tất cả quan chức lại một chỗ, kiểm tra từng người một. Người tốt thì tạm thời giữ lại, người không tốt thì giết, tránh để xảy ra tình trạng như ở phía Đông.
Tuy nhiên, những quan chức tạm thời được giữ lại không được nhàn rỗi, mà đều bị đưa đi huấn luyện. Còn những vị trí trống thì được người từ đất phong đến thay thế.
Những quan chức cũ ở đất phong phía Tây đi học không có đặc quyền gì mà chỉ như tất cả học sinh khác, họ phải bắt đầu học lại từ đầu, tham gia thi cử và thực tập. Nếu không thể tốt nghiệp, sau này sẽ không còn tư cách để làm quan nữa.
Trong số năm trăm nữ tử thanh lâu mà đất phong phía Đông gửi đến, có không ít người tiếp thu nhanh, đều đã tốt nghiệp và vượt qua kỳ thi. Lạc Tử Ninh sắp xếp cho họ tạm thời thực tập tại đất phong. Sau khi thực tập tốt, họ sẽ được cử đến đất phong phía Tây để nhậm chức. Những người chưa vượt qua kỳ thi không bị gửi trả về, mà được sắp xếp làm việc trong xưởng.
Lạc Tử Ninh đã thay đổi phương thức làm việc của quan phủ. Trước đây, phải gõ trống rồi mới thăng đường, một ngày không giải quyết được mấy vụ án. Hơn nữa, bá tánh không có việc gì thì không dám bén mảng đến nha môn. Bây giờ anh chia nhỏ thành nhiều văn phòng làm việc khác nhau. Đội tuần tra như sở cảnh sát, bá tánh có việc gì có thể đến đội tuần tra. Các văn phòng làm việc khác cũng có trách nhiệm riêng, bá tánh muốn giải quyết việc gì thì đến đúng nơi chuyên trách, tìm nhân viên ở đó để giải quyết vấn đề, chứ không còn phải quỳ lạy tìm quan thăng đường như trước nữa.
Xưởng mà Lạc Tử Ninh xây ở Lâm Thành cũng đã hoàn thành. Anh đóng cửa tất cả thanh lâu ở Lâm Thành, cho phép nữ tử ở đó đến làm việc trong xưởng. Đồng thời, anh còn ban hành pháp luật, nghiêm cấm mở thanh lâu hoặc các cơ sở như nhà thổ. Nếu ai dám làm trái lệnh anh, hình phạt sẽ vô cùng nghiêm khắc.
Rất nhiều người ở Lâm Thành trong lòng bất mãn, còn có vài kẻ đầu óc không tỉnh táo đã công khai bày tỏ sự bất mãn, thậm chí còn tổ chức biểu tình phản đối. Sau đó, họ đã bị bắt giữ, đánh đòn trước công chúng, bị kéo đi diễu hành suốt mấy ngày với thân thể đầy máu và treo biển "khách làng chơi" trên người. Những người khác thấy vậy không dám nói lời bất mãn nào nữa.
Không chỉ Lâm Thành, hai đất phong mới ở phía Tây và phía Đông cũng đồng bộ hóa luật pháp này. Họ bắt đầu xây xưởng, thu nhận nữ nhân thanh lâu vào làm việc trong xưởng và cả người nghèo cũng có thể vào xưởng làm việc.
Trừ đất phong của Lạc Tử Ninh, những nơi khác có quá nhiều người nghèo không đủ ăn. Họ nghe nói quê hương mở xưởng thì rất vui mừng, mong chờ một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Đồng thời, Hoàng thượng vẫn không dám trở về cung. Thấy lãnh địa của Hoắc Lệnh Chi ngày càng lớn mạnh, gã sốt ruột đến mức mặt nổi đầy mụn, gã muốn tìm thêm vài phiên vương giúp đỡ nhưng lần này không ai giúp gã nữa.
Phần lớn các phiên vương đều có ý định làm phản nhưng nếu đối mặt với Hoắc Lệnh Chi, họ đều im hơi lặng tiếng. Họ không chống đối Hoắc Lệnh Chi, họ vẫn là Vương gia, vẫn có đất phong riêng, có cuộc sống cẩm y ngọc thực tốt đẹp. Nếu chống đối Hoắc Lệnh Chi, họ sẽ bị chém đầu. Bọn họ rất thông minh, tuyệt đối không tự tìm đường chết.
Các phiên vương không giúp Hoàng thượng, người dân các nơi không thể chịu nổi thiên tai liên tiếp. Họ nghe nói đất phong của Hoắc Lệnh Chi bội thu, trong khi nơi họ không chỉ mất mùa mà thuế còn cao, trong lòng họ chỉ mong ngóng Hoắc Lệnh Chi mau chóng chiếm thành của họ.
Một số nơi, bá tánh không chờ được Hoắc Lệnh Chi tới đã tự liên hợp lật đổ chính quyền địa phương, rồi cử người liên hệ với Hoắc Lệnh Chi, hy vọng Hoắc Lệnh Chi mau chóng phái binh đến bảo vệ họ và hy vọng Vương phi có thể ban nước thánh cho họ, để năm sau họ có thể có một năm bội thu. Những người không làm nông cũng hy vọng Vương phi đến nơi họ mở xưởng, tạo cơ hội việc làm cho họ.