126. Chương 126

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Năm thứ năm sau khi Hoắc Lệnh Chi đăng cơ, Lạc Tử Ninh quyết định sửa đổi luật pháp. Trước đó, anh đã sửa đổi một vài điều luật cơ bản, nhưng chưa toàn diện, nhiều mặt vẫn còn thiếu sót.
Hơn nữa, Hoắc Lệnh Chi thường hành xử theo cảm tính, muốn giết thì giết, muốn xử trảm thì xử trảm.
Tất nhiên, những điều này đều được Lạc Tử Ninh ngầm thừa nhận. Khi đó Hoắc Lệnh Chi vừa mới đăng cơ, nếu không tàn nhẫn thì kẻ khác sẽ không nghe lời hắn. Hoắc Lệnh Chi là hoàng thượng, hắn có phương thức xử lý riêng, anh không muốn can thiệp quá sâu vào mọi chuyện của hắn.
Nhưng hiện tại, căn cơ của Hoắc Lệnh Chi đã vững chắc, thiên hạ thái bình, không thể cứ mãi dùng những phương pháp tàn bạo như vậy.
Anh thương lượng với Hoắc Lệnh Chi, sau này hắn cố gắng đừng nhúng tay vào, ai phạm tội thì cứ theo luật mà làm.
Mỗi lần Hoắc Lệnh Chi nổi giận lôi đình đều là vì những kẻ đó dám làm trái ý Lạc Tử Ninh, nên hắn mới muốn tiêu diệt chúng. Sau này nếu còn xuất hiện hạng người như vậy hắn vẫn sẽ làm thế, nhưng hắn vẫn đáp: "Ta cố gắng."
"Đừng có cố gắng, ta là muốn huynh tuân thủ quy định. Sau này hai vị công chúa đăng cơ, quy củ này phải được duy trì. Đợi đến khi chúng ta đi rồi, hai đứa nhỏ hoặc những hoàng đế sau này nếu muốn dùng tư hình, sẽ có đại thần khuyên can họ đây là quy định của tổ tông." Lạc Tử Ninh vỗ vỗ vai hắn: "Đợi vài trăm năm sau huynh thành tổ tông rồi, huynh sẽ trở thành một tiêu chuẩn, mọi người đều phải học tập huynh."
"Chúng ta đều đi rồi, người đời sau làm thế nào đều phải dựa vào chính họ. Tuy nhiên em nói rất đúng, luật pháp quả thực cần sửa đổi." Hoắc Lệnh Chi dự định thu nạp vài quốc gia phụ thuộc khác vào lãnh thổ, nhưng chúng dám không cam lòng, hắn lại chuẩn bị đi đánh trận.
Thực ra, mấy nước nhỏ xung quanh luôn không yên phận, trước đây thường quấy nhiễu biên cảnh, giết hại không ít bách tính. Nhiều huynh đệ của Hoắc Lệnh Chi cũng hy sinh ở đó, vốn dĩ trong lòng Hoắc Lệnh Chi đã mang theo thù hận. Nếu hắn và Lạc Tử Ninh không báo thù trước khi rời đi, cả đời hắn không được yên lòng. Nếu bọn chúng ngoan ngoãn nghe lời, có lẽ hắn sẽ bỏ qua nhưng chúng lại dám lén lút dở trò, đến các thôn làng biên giới thiêu sát cướp bóc, hắn không thể ngồi yên mặc kệ. Lần này hắn phải giải quyết một lần dứt điểm.
Hắn nói với Lạc Tử Ninh: "Thời gian ta rời đi em đừng thức khuya, phải ăn cơm đúng giờ. Em đã tuyển chọn ra bao nhiêu nhân tài như vậy, em phải dùng họ, không thể chuyện gì cũng tự làm."
"Ta biết rồi, nhiều việc cái não này của ta không tải nổi, vẫn phải giao cho đám thanh niên mới được." Lạc Tử Ninh xoa xoa bả vai: "Thời gian trôi nhanh thật đấy, chớp mắt một cái đã hơn ba mươi tuổi rồi, vài năm nữa là bốn mươi, loáng cái là vào quan tài."
"Chúng ta là vào quan tài xong mới đến thế giới của em hay là trước khi chết?" Hoắc Lệnh Chi muốn biết mình còn bao nhiêu thời gian để dùng.
"Ta cũng không rõ, không có thanh tiến độ." Lạc Tử Ninh nắm tay hắn nói: "Huynh nhất định phải cẩn thận, cố gắng về vào Tết Trung thu cùng ta đón tết."
"Em nói lời này rất không may mắn, ở chỗ các em gọi là 'lập flag' (nói một câu để mọi người phấn chấn, nhưng kết quả thường trái ngược với mong đợi)." Hoắc Lệnh Chi thấy anh trợn tròn mắt: "Nhưng với ta thì vô dụng."
"Huynh đừng nói như vậy." Lạc Tử Ninh không yên tâm: "Hay là ta đi cùng huynh nhé, hoặc là huynh đừng đi nữa, cùng ta đón Tết Trung thu rồi hãy đi."
"Không sao, đừng lo lắng. Đám học trò của Phương Lạc Ngữ lại nghiên cứu ra vũ khí mới, đây chính là điều thế giới các em hay nói, đòn giáng từ chiều không gian khác?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
"Đúng, huynh học được nhiều từ quá nhỉ, dạo này xem nhiều video ngắn phải không?" Lạc Tử Ninh ghé sát vào nhìn mắt hắn: "Sao ta thấy mắt huynh nhiều tia máu thế này? Chơi điện thoại nhiều quá chứ gì?"
Hoắc Lệnh Chi: "..."
Lạc Tử Ninh biết Hoắc Lệnh Chi thích ở trên chiến trường hơn, có đôi khi hắn thà chịu cảnh màn trời chiếu đất còn hơn là nhàn nhã ở trong hoàng cung.
Hoắc Lệnh Chi xuất phát từ trước Tết, đi một mạch nửa năm trời. Thời gian đầu Lạc Tử Ninh làm việc rất bận rộn, sau đó phần lớn công việc đều phân tán cho cấp dưới làm, anh cũng thong thả lại. Nhàn rỗi ra là bắt đầu nhớ Hoắc Lệnh Chi, mong mỏi không biết bao giờ hắn mới về.
Sau đó nghe nói thắng trận, còn vài việc thu dọn tàn cuộc, tầm một tháng nữa là về. Anh liền nghĩ hay là qua đó thăm hắn, cho hắn một bất ngờ.
Tàu hỏa cũng đã thông đến đầu kia, nhưng tốc độ tàu hỏa hiện tại không nhanh bằng tương lai, phải ngồi mất mười ngày mới tới.
Tàu hỏa chỉ đến được thành gần doanh trại quân đội, sau khi xuống tàu còn phải đổi sang cưỡi ngựa đi mất một buổi chiều mới thấy được Hoắc Lệnh Chi.
Đây là lần đầu tiên anh đến vùng biên cương này, khác hẳn với vùng đất phong trước đây của họ, nơi đây phần lớn là sa mạc. Vừa xuống xe, anh đã bị gió cát thổi đầy mặt.
Anh nheo mắt, lấy ra một chiếc kính râm đeo vào. Triệu Tiểu Ngư đi cùng anh, còn chu đáo quấn cho anh một chiếc khăn lụa.
Lạc Tử Ninh vốn định đeo kính râm cho thật phong độ, ai ngờ lại bị Triệu Tiểu Ngư quấn khăn thành một bà thím đang đi du lịch. Anh tháo chiếc khăn xuống: "Tuy là ta có chút tuổi tác rồi nhưng vẫn chưa đến tuổi nghỉ hưu. Đợi hai mươi năm nữa, ta nhất định sẽ cầm khăn lụa chụp ảnh, bây giờ thì không cần."
Triệu Tiểu Ngư nhìn ra Lạc Tử Ninh không thích chiếc khăn lụa này, còn những lời khác thì nàng hoàn toàn không hiểu gì.
"Bên này gió cát lớn, cẩn thận cát bụi làm da dẻ thô ráp." Triệu Tiểu Ngư tự che mặt lại.
"Hèn gì mặt Hoắc Lệnh Chi lần sau thô hơn lần trước, hóa ra là bị thời tiết ở đây giày vò. Lần trước huynh ấy về cọ vào mặt ta một cái, mặt ta đỏ bừng luôn." Lạc Tử Ninh tặc lưỡi lắc đầu: "Nhưng mà trông huynh ấy lại càng thêm nam tính, càng đẹp trai hơn."
"Hoàng hậu thuộc kiểu nam nhân tuấn mỹ, không giống Hoàng thượng, làn da sẽ không chịu nổi sự khắc nghiệt này đâu." Triệu Tiểu Ngư lại đổi cho anh một chiếc mũ có rèm che. Che nắng thì còn được chứ gió cát vẫn cứ thổi từ dưới rèm vào.
"Ngươi thì hiểu cái gì, ta muốn mặc trang phục đôi." Lạc Tử Ninh nói với Triệu Tiểu Ngư: "Chúng ta cứ dạo quanh trong thành trước đã, ăn cơm trưa xong rồi mới đi tìm Hoắc Lệnh Chi."
"Thần cứ nghĩ Hoàng hậu sẽ lập tức chạy đi gặp Hoàng thượng chứ." Triệu Tiểu Ngư trêu chọc.
Lạc Tử Ninh đỏ mặt, quả thực anh nôn nóng gặp Hoắc Lệnh Chi nhưng cũng rất đói bụng, muốn ăn cơm xong xuôi rồi mới lên đường. Anh còn thấy ở đây có lạc đà, lát nữa cưỡi lạc đà đi cũng được, anh chưa cưỡi lạc đà bao giờ, đợi đến khi xuyên không về anh chỉ có thể tốn tiền vào khu du lịch để cưỡi thử thôi.
Họ tìm một tửu lâu trông có vẻ ổn rồi vào nghỉ ngơi.
Nơi này hẻo lánh, không phải ai cũng nhận ra anh. Vào tiệm xong anh tháo mũ rèm và kính râm ra, lộ mặt cũng không sợ gây ra xáo trộn gì.
Nhưng anh vừa tháo mũ ra đã có rất nhiều người nhìn anh chằm chằm, anh không kìm được nhíu mày, thầm nghĩ chẳng lẽ họ nhận ra anh rồi? Chưa kịp thắc mắc trong lòng, đã nghe thấy mấy ông chú ở bàn bên cạnh nói: "Lại thêm một đứa nữa."
Một ông chú khác nói: "Chẳng phải sao, nghe nói Hoàng thượng thích nam tử nên có không ít nam nhân xinh đẹp chạy tới muốn thu hút sự chú ý của Hoàng thượng, cũng không nhìn xem đây là đâu. Hoàng thượng đang ngự giá thân chinh ngoài biên ải, vậy mà họ lại chỉ nghĩ đến chuyện tranh sủng, bị Hoàng thượng giết là đáng đời."
"Nghe nói mấy hôm trước Hoàng thượng còn giết một nam tử quyến rũ người, kết quả giờ vẫn còn nhiều kẻ không cần mạng lao vào chỗ chết như thiêu thân thế này."
Lạc Tử Ninh không ngờ lại có chuyện như vậy. Dù có quyến rũ Hoắc Lệnh Chi thì cũng không đến mức phải giết chứ, có thể giống như tiểu mỹ nhân lần trước, gửi đi làm thần tượng cũng được mà. Lạc Tử Ninh thở dài: "Huynh ấy không biết thương hoa tiếc ngọc rồi."
Triệu Tiểu Ngư nhỏ giọng nói với anh: "Lời này không thể để Hoàng thượng nghe thấy đâu, nếu không Hoàng thượng lại ghen đấy."
"Sao huynh ấy nghe thấy được, nếu để huynh ấy nghe thấy, huynh ấy lại tưởng là ta muốn thương hoa tiếc ngọc mất." Lạc Tử Ninh thở dài, định ăn cơm thì một nhóm người bước vào cửa.
"Đó là vì bọn họ không đủ đẹp." Mấy tiểu mỹ nhân xinh đẹp bước vào tiệm: "Trông xấu xí làm Hoàng thượng hoảng sợ, bị Hoàng thượng giết là đáng, còn chúng ta thì khác..."
Họ nói rồi nhìn Lạc Tử Ninh, dáng vẻ hống hách ban đầu lập tức giảm đi ba phần, rồi trong ánh mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ khi thấy tình địch.
Lạc Tử Ninh: "?" Mình bị nhận ra rồi?
Mấy nam tử đó đi về phía anh, họ rất bất lịch sự ngồi vào bàn Lạc Tử Ninh, còn đánh giá anh từ trên xuống dưới: "Ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Ít nhất cũng phải hai mươi rồi chứ, ngươi mà cũng muốn tranh Hoàng thượng với những người mười sáu mười bảy tuổi như chúng ta sao?"
"Các ngươi mới mười sáu mười bảy tuổi thôi sao? Thật trẻ trung, ta đã ba mươi mấy tuổi rồi." Lạc Tử Ninh nhìn lướt qua đám tiểu mỹ nam này, còn đẹp hơn cả tiểu mỹ nhân lần trước, đám này mà mang về Kinh thành, lập tức thành lập một boygroup thì phải kiếm được bao nhiêu tiền chứ.
"Đã ba mươi mấy tuổi rồi thì đừng có đến đây góp vui nữa, đừng tưởng ngươi bằng tuổi Hoàng hậu thì Hoàng thượng sẽ thích ngươi. Hoàng thượng nhìn Hoàng hậu cả ngày chắc chắn là chán rồi, phải tìm chút gì đó tươi mới, non nớt một chút mới đủ kích thích." Mấy tiểu mỹ nam nói.
Triệu Tiểu Ngư tức giận đập bàn: "Các ngươi dám bịa đặt về Hoàng hậu sau lưng như vậy, không sợ rơi đầu sao?"
"Hoàng hậu ở Kinh thành, làm sao nghe được chúng ta nói gì." Họ chụm lại bắt đầu nói xấu Lạc Tử Ninh, nói anh già rồi, bảo anh đừng nghĩ đến việc quyến rũ Hoàng thượng nữa, mau đến từ đâu thì về đó đi.
Lạc Tử Ninh nghiêng đầu nghe họ tuy hạ thấp mình nhưng trong giọng điệu không giấu được sự ghen tị, không kìm được bật cười, không ngờ mình đã ở tuổi này rồi mà vẫn có thể khiến đám tiểu mỹ nhân này ghen tị, thật là không thể tin nổi.
Anh định mở miệng cắt ngang, bảo họ đừng làm phiền mình nữa thì thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa.
Trước khi rời Kinh, Hoắc Lệnh Chi đã phái rất nhiều người bí mật bảo vệ Lạc Tử Ninh. Lần này, Lạc Tử Ninh tự cho là mình ra ngoài không mang theo nhiều người, nhưng thực chất có đến mấy chục người âm thầm đi theo bảo vệ. Từ ngày Lạc Tử Ninh xuất phát, Hoắc Lệnh Chi đã biết toàn bộ hành trình của anh.
Hoắc Lệnh Chi biết hôm nay Lạc Tử Ninh sẽ đến, hắn đã vội vã chạy tới từ sớm, lòng nóng như lửa đốt muốn gặp anh, sợ anh vừa xuống tàu đã cưỡi ngựa đi tìm mình ngay, rồi hai người lại đi lạc đường không gặp được nhau.
Ai ngờ, hắn vội vã chạy tới tìm Lạc Tử Ninh, lại thấy anh đang ngồi ăn cơm với bốn năm mỹ nam?
Hắn đứng quá xa nên không nghe rõ họ nói gì, nhưng hắn thấy Lạc Tử Ninh chống cằm nhìn mấy mỹ nam đó, thỉnh thoảng còn mỉm cười, mà mấy mỹ nam đó cũng khá biết cách nói chuyện.
Hoắc Lệnh Chi đen mặt đi tới, suýt nữa thì lật bàn. Mấy tiểu mỹ nam thấy Hoắc Lệnh Chi, trong lòng mừng rỡ, đây chẳng phải là cơ hội trời cho sao? Họ vốn định đợi Hoàng thượng vào thành để tạo ra một cuộc gặp gỡ tình cờ, ai ngờ Hoàng thượng lại tự tìm đến cửa?
Có phải Hoàng thượng đi ngang qua bị mấy người họ thu hút nên mới vào tiệm không? Họ cố ý tạo dáng, muốn thu hút sự chú ý của Hoàng thượng nhưng nhanh chóng nhận ra có gì đó không ổn. Ánh mắt Hoắc Lệnh Chi ngày càng âm trầm đáng sợ, như muốn giết chết họ vậy.
"Quyến rũ Hoàng hậu? Các ngươi có biết đây là tội gì không?" Hoắc Lệnh Chi nhìn họ như nhìn mấy cái xác chết.
"Quyến rũ? Hoàng hậu?" Họ đều ngây người, họ muốn quyến rũ thì quyến rũ Hoàng thượng chứ, sao có thể quyến rũ Hoàng hậu? Hoàng hậu ở đâu?
Họ bỗng quay đầu nhìn Lạc Tử Ninh ngồi bên cạnh, rồi nhớ lại lúc họ nói xấu Hoàng hậu, nữ nhân bên cạnh Lạc Tử Ninh đã tức giận kích động thế nào. Lúc đó họ còn thắc mắc Hoàng hậu có quan hệ gì với cô ta mà cô ta phải tức đến mức đó, bây giờ họ hiểu ra rồi, hóa ra nãy giờ họ ngồi cùng bàn ăn cơm với Hoàng hậu.
Họ bủn rủn chân tay đứng dậy muốn bỏ chạy. Hoắc Lệnh Chi đã định rút kiếm giết người, Lạc Tử Ninh vội vàng giữ hắn lại: "Huynh có đói không? Ta vừa gọi món xong, huynh ngồi xuống ăn cùng ta đi, cứ để họ đi."
Mấy người đó nghe thấy lời Lạc Tử Ninh, chạy bán sống bán chết, chỉ sợ chậm một giây là bị Hoắc Lệnh Chi giết.
Đợi mấy người đó đi rồi, Hoắc Lệnh Chi đầy sát khí ngồi đối diện Lạc Tử Ninh: "Sao hả? Không nỡ để ta giết họ? Trước khi ta đến, họ đã lấy lòng em thế nào?"
"Lấy lòng ta? Ta còn chưa tra hỏi huynh, mà huynh đã bắt đầu tra hỏi ta rồi." Lạc Tử Ninh thấy hắn cầm đũa định ăn cơm liền rút đôi đũa của hắn ra: "Nghe nói có không ít chàng trai muốn quyến rũ huynh? Mấy tháng nay huynh gặp không ít người như vậy nhỉ? Có ai vừa ý huynh không?"
"Ta chỉ thấy một số nghi phạm định ám sát ta." Hoắc Lệnh Chi nói.
"Ám sát? Nói rõ hơn xem nào." Lạc Tử Ninh nghe nói Hoắc Lệnh Chi giết người muốn tiếp cận mình, chẳng lẽ Hoắc Lệnh Chi hiểu lầm họ là thích khách?
"Thường xuyên xuất hiện gần quân doanh, còn lén lút ghi chép hành tung của ta, không phải thích khách thì là gì? Lại còn có kẻ lao thẳng vào người ta, không phải đến giết ta thì lao vào làm gì? Em không cần lo cho ta, không ai giết được ta đâu. Ngược lại là em đó, vừa rồi trò chuyện gì với họ? Chẳng có chút cảnh giác nào cả, không sợ họ giết em sao?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
"Họ khích bác ta, nói ta ba mươi mấy tuổi rồi, không xứng với Hoàng thượng nữa, Hoàng thượng thích mấy đứa non nớt như họ, khuyên ta mau chóng từ bỏ ý định quyến rũ Hoàng thượng." Lạc Tử Ninh nói rồi nhướn mày: "Ta thấy họ nói đúng đấy."
Hoắc Lệnh Chi ngạc nhiên, vẻ mặt thoáng chút lúng túng cùng sự tức giận với những người đó. Họ dám chê bai tiểu Hoàng hậu của hắn! Lạc Tử Ninh là người đẹp nhất thế gian này, chắc chắn họ đang ghen tị: "Đúng cái gì mà đúng? Em đừng nghe họ nói bậy."
"Ta thấy họ nói khá đúng, ta già rồi, huynh cứ tìm mấy đứa trẻ trung đi." Lạc Tử Ninh thầm nghĩ ai mà chẳng biết ghen chứ, hôm nay ta phải cho huynh nếm mùi đau khổ mà ta thường phải chịu.
"Ai nói em già? Em còn trẻ hơn ta mấy tuổi, nếu nói già thì ta già hơn." Hoắc Lệnh Chi cuống quýt giải thích, không nhận ra Lạc Tử Ninh đang cố ý giả vờ.
"Ta không nghe, ta không nghe." Lạc Tử Ninh lắc đầu: "Có phải huynh đã nuôi mấy đứa ở bên ngoài rồi không? Nếu không thì sao cứ thích chạy ra ngoài mãi thế."
"Ta có lý do chính đáng mà?" Hoắc Lệnh Chi nắm tay anh bắt anh nhìn mình: "Ta đảm bảo, sau này sẽ không ra ngoài nữa, luôn ở bên cạnh em."
"Mang theo cả mấy người đó của huynh cùng đi à?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn.
"Mấy đứa nào? Ta một đứa cũng không có." Hoắc Lệnh Chi sốt sắng giải thích nhưng lại thấy Lạc Tử Ninh đang cười thầm: "Được lắm, ta sốt sắng như vậy, mà em còn cố ý trêu chọc ta phải không?"
"Không có nha, ta ghen thật đó." Lạc Tử Ninh chu miệng hừ hừ hai tiếng: "Huynh mà không dỗ dành ta, ta sẽ đi đấy."
"Ta đi cùng em, lần trước ta đã hứa về đón Tết Trung thu cùng em mà, vừa hay cùng em về luôn." Hoắc Lệnh Chi lo lắng ghé sát lại nhìn anh, muốn xem anh còn giận không.
"Đừng ghé sát thế, bên cạnh còn có người kìa." Lạc Tử Ninh nói rồi nhìn quanh, phát hiện xung quanh chẳng còn một bóng người, ngay cả Triệu Tiểu Ngư cũng không biết đã ra ngoài từ lúc nào.
"Không còn ai rồi, ta có thể hôn em một cái không?" Hoắc Lệnh Chi nói rồi ghé lại hôn anh một cái: "Thêm một cái nữa."
Lạc Tử Ninh: "Đừng hôn nữa, mau ăn cơm đi, ăn xong dẫn ta đi dạo quanh đây rồi mấy ngày nữa chúng ta về nhà. Tết Trung thu này ta đã chuẩn bị Lễ hội thả Hoa đăng, lần này có đèn điện, đảm bảo huynh chưa từng thấy."