Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 14: Tai Mắt Của Hoàng Thượng
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Huynh cứ đi trước đi, ta sẽ đẩy vương gia đến đó." Lạc Tử Ninh vòng ra sau Hoắc Lệnh Chi, đẩy xe lăn bước ra ngoài.
"Hoàng thượng mong muốn chúng ta cả đời nghèo khó, những suy nghĩ vừa rồi của huynh tuy rất thông minh, nhưng nếu huynh thật sự làm được, huynh đoán xem hắn sẽ làm gì?" Giọng điệu của Hoắc Lệnh Chi nghe như một câu hỏi, nhưng thực chất là lời cảnh cáo không nên làm gì quá nổi bật.
Lúc này, Lạc Tử Ninh mới chợt nhận ra một điều quan trọng: vùng đất phong này có nội gián của hoàng thượng.
Theo quy định của triều đại này, các vương gia được hưởng quyền thống trị tuyệt đối đối với đất phong, dân cư và các khoản thuế sản xuất. Họ thậm chí còn có thể nuôi binh lính tại đây.
Nhưng điều này chẳng liên quan gì đến Hoắc Lệnh Chi. Chàng không chỉ không thể nuôi binh, mà quyền quản lý đất phong còn hoàn toàn nằm trong tay tri phủ.
Tri phủ ở đây lại nghe theo lệnh của hoàng thượng, mọi nhất cử nhất động của họ đều nằm trong tầm mắt của hoàng đế. Chỉ cần có chút hành động lớn nào, thì ngày mai chết thế nào cũng chẳng ai biết.
Khi Lạc Tử Ninh vừa mới xuyên không, anh còn rất vui vẻ. Anh là vương phi, vương gia lại tàn phế. Chẳng phải anh sẽ thuận lý thành chương* trở thành người quản lý đất phong, muốn làm gì thì làm đó sao? Nhưng sau khi thật sự bắt tay vào làm, anh mới nhận ra những thứ hạn chế mình thật sự quá nhiều.
(*Thuận lý thành chương (顺理成章): làm việc gì cứ thuận theo lẽ tự nhiên của việc đó thì sự việc sẽ thành công.)
Lạc Tử Ninh: "Nếu không, ta sẽ đi mua chuộc tri phủ, rồi ta sẽ trở thành ông chủ thực sự đứng sau xưởng rượu. Bề ngoài thì cứ để người ta tưởng rằng xưởng rượu là của người khác."
Hoắc Lệnh Chi: "Suy nghĩ thật kỳ lạ."
"Kỳ lạ hay không, cứ làm rồi sẽ biết." Lạc Tử Ninh thầm nghĩ, chắc chắn khi Hoắc Lệnh Chi vừa mới tới đây đã bị vẻ ngoài của tri phủ lừa gạt. Nhưng anh đã đọc nguyên tác nên biết rõ tri phủ yêu tiền đến mức nào, chỉ cần cho gã đủ số tiền gã muốn, thậm chí kêu gã bán linh hồn cho anh cũng được.
Nhưng ngoài tri phủ ra, hình như hoàng đế còn có tai mắt khác, chỉ là danh tính của người đó khá bí ẩn. Đến cuối cùng, tiểu thuyết cũng không nói rõ người nọ là ai. Anh nghi ngờ tác giả đã quên mất nhân vật phụ nhỏ này nên mới không viết ra.
Có điều anh suy đoán, tai mắt khác hẳn không phải là người thân cận bên cạnh vương gia. Nếu không, chuyện vương gia lén lút nuôi binh sao hoàng thượng có thể không biết được?
"Huynh muốn làm gì thì làm, bổn vương chỉ có một yêu cầu, không được liên lụy đến người trong phủ." Hoắc Lệnh Chi lạnh lùng nói. Cách nói chuyện của chàng cứ như hai người bọn họ không phải phu thê vậy.
"Phu quân, chúng ta phu phu nhất thể đồng tâm, chắc chắn ta sẽ không hại chàng đâu." Lạc Tử Ninh nói thật lòng. Với anh, Hoắc Lệnh Chi như một tấm chứng minh thư của anh vậy, không có tấm chứng minh thư đó, anh một bước cũng chẳng đi được.
...
Chiều hôm đó, Triệu Tiểu Ngư cùng các hạ nhân trong nhà đã nấu một bữa ăn thịnh soạn.
Lạc Tử Ninh nhận ra Triệu Tiểu Ngư còn có tài năng lãnh đạo. Nàng không chỉ nhờ Tiểu Thúy và Tiểu Hồng phụ giúp mà còn chỉ huy Trần Nhị nhổ lông gà, Trần Đại đốt củi, ngay cả Trần bá cũng được phân công cạo vảy cá.
Cả nhà, ngoại trừ Lạc Tử Ninh và Hoắc Lệnh Chi, tất cả mọi người đều xúm vào giúp nàng nấu bữa cơm này.
Lạc Tử Ninh đã gọi cả nhà thợ thủ công đến đây, nhưng lão thợ thủ công không cho thê tử và nữ nhi mình đến. Phía bên này có quá nhiều nam nhân, ông ấy không yên tâm khi để nữ nhi nhà mình ở đây.
Lạc Tử Ninh cũng không làm khó ai, sai người đưa cho cả nhà bọn họ một ít đồ ăn rồi bảo tất cả mọi người ngồi xuống: "Trước khi dùng bữa, ta muốn nói vài điều."
Lạc Tử Ninh nói xong, lại cảm thấy mình đang nói chuyện như một vị lãnh đạo. Trước khi tốt nghiệp, anh cũng từng đi thực tập ở một công ty lớn. Lúc mới vào công ty, vừa hay anh kịp tham gia bữa tối cùng mọi người. Trước khi dùng bữa, cấp trên còn nói rất nhiều chuyện, thậm chí đồng nghiệp còn nịnh nọt vài câu.
Sau đó, suốt bữa cơm, anh khá khó chịu. Cấp trên nói xong liền để mấy người mới tự giới thiệu. Những người mới khác nói đâu ra đấy, rập theo khuôn mẫu hoàn chỉnh, còn đến lượt anh lại ấp a ấp úng, trông cứ như một đứa nhỏ thiểu năng trí tuệ.
Sau khi những người mới tự giới thiệu, các đồng nghiệp làm lâu năm đều rất có mắt nhìn. Họ không chỉ kính rượu cấp trên mà còn nói những lời ngon tiếng ngọt, khiến cấp trên vô cùng vui vẻ.
Lạc Tử Ninh nhìn mà trợn mắt há hốc mồm. Giờ mà kêu anh nói những lời này, anh thà dùng ngón chân đào hai bộ lâu đài Barbie còn hơn.
Sau khi dùng bữa xong, anh trở về suy nghĩ cả đêm, cảm thấy mình không thích hợp với cuộc sống nơi công sở này. Sau đó, anh liền từ chức về nhà mở siêu thị tự quản.
Vậy mà bây giờ anh lại biến thành dáng vẻ mà mình ghét nhất. Vì vậy anh nói: "Ta nói ngắn gọn thôi, loại rượu này có thể thành công hay không đều nhờ vào các vị. Ta cũng không giấu giếm gì, tương lai ta dự định sẽ sản xuất rượu để bán. Một mình ta thì không thể làm được nhiều, nên phải dựa vào các vị rồi. Mong mọi người hãy làm việc chăm chỉ để có một cuộc sống tốt đẹp hơn."
Anh nói xong liền giao rượu cho Trần Nhị, bảo hắn rót cho mỗi người một chén.
Cả nhà thợ thủ công vốn không có nơi nào để đi nên mới tới vương phủ nương nhờ. Họ vốn tưởng rằng sẽ bị cắt lưỡi, không ngờ vương phi lại đối xử với họ tử tế như vậy. Cho họ chỗ ở, cho họ cơm ăn, cũng không đánh mắng họ. Mỗi lần nói chuyện với họ đều dùng kính ngữ, đây là lần đầu tiên họ cảm nhận được sự tôn nghiêm của một con người.
Cứ tưởng chuyện này thôi đã đủ tốt rồi, không ngờ vương phi lại làm được loại rượu ngon đến vậy, đã thế còn chia cho họ uống. Vương phi thật có tấm lòng Bồ Tát, sau này họ nhất định phải toàn tâm toàn ý dốc sức làm việc cho Lạc Tử Ninh!
Sau khi rượu được rót vào chén, mùi hương lập tức phả vào mặt. Ai nấy đều không dám bưng lên nếm thử, ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm vào rượu trong chén. Đây đâu phải là loại rượu mà họ thường thấy, đây quả thực là quỳnh tương ngọc dịch* đó.
(*Quỳnh tương ngọc dịch (琼浆玉液): Quỳnh là một loại mỹ ngọc. Quỳnh tương là chất lỏng được chế biến từ mỹ ngọc. Truyền thuyết cổ đại cho rằng, uống quỳnh tương có thể thành tiên. Thần thoại Trung Quốc cũng cho rằng "Quỳnh tương ngọc dịch" là thức uống trong hội Bàn đào của Vương Mẫu Nương Nương.)
Trần Nhị không nhịn được nói ra. Lạc Tử Ninh suy nghĩ: "Chi bằng chúng ta gọi nó là Quỳnh Tương Tửu, hoặc là Ngọc Dịch Tửu..."
Nói đến Ngọc Dịch Tửu, anh liền nghĩ đến rượu Ngọc Dịch Cung Đình, không nhịn được mà bật cười. Nhưng với tình huống hiện tại của họ, nhất định không thể dùng hai chữ "cung đình": "Vậy cứ gọi là Ngọc Dịch Tửu đi."
"Tên hay thật." Trần Nhị vỗ tay, mong chờ nhìn Lạc Tử Ninh nói có thể uống.
Lạc Tử Ninh không dài dòng nữa, nâng chén rượu lên cụng với mọi người.
Trước kia, Lạc Tử Ninh không hề muốn uống rượu trắng chút nào. Nhưng đây là rượu do chính tay anh tự ủ ra, nó mang một ý nghĩa khác, cho nên anh phải uống thử.
Rượu nóng hổi chảy dọc yết hầu, sặc đến mức anh phải ho khan. Những người khác không nỡ uống cạn một ngụm như anh nên chỉ nhấp từng ngụm nhỏ. Thấy anh như vậy, họ liền không nhịn được bật cười.
Anh cũng không tức giận, mà còn cười đùa cùng mọi người.
Sau khi uống rượu no say, Lạc Tử Ninh lại hơi choáng váng, muốn đi dạo cho bớt mùi rượu. Những người khác cũng say ngả nghiêng, Trần bá còn giữ lại chút tỉnh táo để đẩy vương gia về phòng.
Anh không gọi ai khác mà đi dạo một mình trong hoa viên hậu viện. Tuy mùa đông không có hoa cỏ nào để ngắm, nhưng trong vườn lại trồng rất nhiều cây thông. Hình ảnh tuyết đọng trên cành thông trông rất nên thơ, anh cảm giác giờ mình mà nhìn thêm một lúc nữa là có thể làm được một bài thơ.
Có điều anh không có khiếu làm thơ cho lắm. Anh vừa đọc xong mấy bài thơ liền nghe thấy tiếng vỗ cánh, một con bồ câu đậu lên cánh tay anh: "Trời lạnh thế này mà còn có bồ câu ư?"
Anh cho rằng mình say nên nhìn nhầm. Đến khi cầm con bồ câu trong tay, anh mới phát hiện dưới chân nó còn buộc một lá thư. Lúc anh lấy lá thư ra xem, hơi men lập tức bay đi, anh tức khắc tỉnh táo hẳn: "Thì ra, mình mới chính là tai mắt mà hoàng thượng cài cắm bên cạnh vương gia?"