45. Chương 45: Tuyển người, dạy chữ, Khâm sai đến

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 45: Tuyển người, dạy chữ, Khâm sai đến

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Tử Ninh đang lo lắng vì Vương phủ thiếu người thì tên buôn người lại đến, dẫn theo một nhóm người mới.
Nhưng tên buôn người mang ai đến? Kể từ khi lò gạch tuyển nhân công, nhiều người trong thành đã có việc làm, cuộc sống cũng khấm khá hơn. Thậm chí không ít người từ các huyện, làng xa xôi cũng lặn lội đến tìm việc. Vậy mà sao vẫn còn nhiều người phải bán con cái đến thế?
Anh dặn Trần bá đưa những người đó vào sân, còn mình thì ra xem xét.
Lần này tên buôn người mang đến khá nhiều, tới ba mươi người, không chỉ có trẻ con mà đủ cả nam nữ, người già.
Nam giới đều khoảng mười mấy tuổi, đang độ tuổi khỏe mạnh nhưng cũng ăn rất khỏe. Còn có khoảng mười cô gái chừng tám, chín tuổi, nhìn là biết gia cảnh nghèo túng đến mức phải bán con. Còn lại là vài bà lão chừng bốn, năm mươi tuổi, trông khỏe mạnh, dường như có nhiều kinh nghiệm và hiểu biết.
Lạc Tử Ninh quan sát một lượt, vốn định nếu thấy ai có vẻ lươn lẹo, gian xảo thì sẽ không mua. Ai ngờ khi ra xem, ai nấy đều khá ổn, có thể nhận vào.
Anh hỏi tên buôn người: "Những người này mua ở đâu vậy?"
Tên buôn người cười nói: "Trong thành người ít, từ lâu không còn mua được những đứa trẻ như vậy. Đây đều là mua từ bên ngoài về. Biết ngài vừa mới chuyển đến chắc chắn thiếu người, nên tôi đã chọn lọc rất kỹ càng. Nếu không tốt, tôi cũng không dám lừa ngài, dù sao tôi cũng không muốn mất đầu."
Lạc Tử Ninh nghe vậy, trong lòng thầm nghĩ, tin Hoắc Lệnh Chi ra tay chém đầu lan truyền nhanh thật.
Anh lần lượt đánh giá từng người, hỏi thử những người này có phải do bị gia đình bán đi, có tự nguyện hay là bị bắt cóc.
Mấy đứa nhỏ đều do gia đình bán cho bọn buôn người. Các bà lão kia phần lớn đều là góa phụ. Có người chồng mất sớm, lại không có con cái, ruộng đất bị anh em trong họ chiếm đoạt, không còn đường sống nên phải bán thân làm gia nô. Cũng có người vì nhà gặp thiên tai, không sống nổi nữa chỉ có thể bán thân làm gia nô.
Giá bán cũng không đắt, tương tự như lần mua bọn trẻ con trước. Trần bá còn thấy có phần thiệt thòi, nhưng Lạc Tử Ninh không thèm mặc cả. Dù sao hôm qua anh vừa được bồi thường ba vạn lượng, trong tay đang dư dả tiền bạc nên liền bảo Trần bá dứt khoát trả tiền.
Tên buôn người vui vẻ rời đi, trước khi đi còn hỏi Lạc Tử Ninh có thiếu người nữa không, hắn ta có thể đưa thêm một đợt nữa, chỉ cần Vương phi lên tiếng.
Lạc Tử Ninh nghĩ ngợi, đợi đến lúc thời tiết ấm lên anh còn phải trồng lúa, trồng rau. Ngoài ra, anh còn muốn chế tạo xi măng để sửa chữa nhà cửa. Những việc này đều phải giữ kín, đặc biệt là chuyện xi măng, tuyệt đối không thể để Hoàng thượng hay bất kỳ ai khác biết được.
Thậm chí anh còn nghĩ xa nếu sau này Vương gia và Hoàng thượng xảy ra binh đao, có thành lũy kiên cố xây bằng xi măng thì quân của Hoàng thượng cũng khó lòng công phá. Ngược lại, nếu bí mật bị lộ, triều đình học được cách làm xi măng và cũng xây thành tường kiên cố, thì sau này Vương gia muốn xuất binh công thành sẽ vô cùng khó khăn.
Cho nên việc này nhất định phải tuyệt đối bảo mật, chỉ có thể giao cho những người anh tin tưởng. Mà khế ước bán thân của những gia nô này đều nằm trong tay anh. Việc hành tung của họ không được tự do cũng chính là yếu tố khiến họ trở thành lực lượng đáng tin cậy nhất.
Trong lòng Lạc Tử Ninh không muốn thấy con người bị buôn bán như gia súc, nhưng muốn giải phóng bọn họ thì phải đợi sau này khi phát triển ổn định, mọi người đều có cơm ăn áo mặc, tất nhiên sẽ chẳng còn ai phải bán thân làm nô lệ nữa.
Sau này, anh dự tính sẽ thủ thỉ bên tai Hoắc Lệnh Chi, chờ đến khi Hoắc Lệnh Chi đăng cơ làm Hoàng thượng thì định ra một điều luật, cấm hẳn việc buôn bán người, nói không chừng Hoắc Lệnh Chi sẽ đồng ý.
Nghĩ đến đây lại hơi xa xôi. Điều phiền não trước mắt là anh vốn từ trước khi xuyên không đến đây chưa từng làm việc nặng nhọc, càng chưa từng cày cấy. Bảo anh trồng dăm ba gốc rau chơi chơi thì còn được, chứ để anh tự mình canh tác cả một mảnh ruộng thì tuyệt nhiên không làm nổi.
Anh dặn tên buôn người: "Lần sau mang cho ta vài người biết trồng trọt, vài người biết chăn nuôi, còn có kẻ nào sức vóc khỏe mạnh thì càng tốt. Nhất định phải có lai lịch rõ ràng. Nếu dám đưa đến mấy kẻ nguồn gốc mờ ám, ngươi biết hậu quả rồi đấy."
Tên buôn người lập tức nịnh nọt: "Dù ta có lừa ai thì cũng không dám lừa Vương phi. Ta đây còn muốn giữ cái mạng nhỏ này cơ mà."
Đợi hắn ta rời đi rồi, Lạc Tử Ninh liền gọi Triệu Tiểu Ngư và Trần bá tới, phân phó Trần bá dẫn đám thiếu niên kia đi tắm rửa, chải gội. Còn Triệu Tiểu Ngư thì đưa đám nha đầu cùng mấy bà lão đi tắm rửa sạch sẽ.
Có điều những người mới tới này mặc y phục rách rưới, tạm thời không có quần áo để thay cho bọn họ.
Nhân số lại quá đông, trong thành hàng bán quần áo may sẵn vốn chẳng có nhiều. May thay giờ đây anh đã có xưởng dệt, có thể bảo nhóm thợ may ở đó may một đợt y phục.
Làm quần áo cần thời gian, hiện tại chỉ có thể tạm cho bọn họ rửa mặt mũi, chải chuốt tóc tai cho sạch sẽ.
Đợi đến khi bọn họ đều được thu xếp chỉnh tề, Lạc Tử Ninh mới cho đưa tất cả vào trong viện để anh sắp xếp công việc.
Trong lòng bọn họ vô cùng thấp thỏm. Trước khi tới đây tên buôn người đã dọa dẫm không ít lần, nói rằng Vương gia một hơi chém liền tám mạng, mà đều là những kẻ ác bá cả. Còn bảo bọn họ phải ngoan ngoãn giữ phận, chớ chọc giận Vương gia, lại càng không được đắc tội với Vương phi, bởi lẽ lý do Vương gia ra tay chính là vì Vương phi.
Trên đường tới đây, bọn họ sợ hãi đến mức run lẩy bẩy, trong bụng đoán chắc từ nay về sau sẽ chẳng có ngày lành tháng tốt. Bị đánh mắng còn đỡ, sợ nhất là còn phải lo cả tính mạng. Song, bọn họ nhát gan cũng chẳng dám bỏ trốn, đành phải lũ lượt đi theo.
Sau khi rửa mặt chải đầu, bọn họ dè dặt, run rẩy nối hàng vào trong viện, xếp thành đội ngũ. Vừa thấy Lạc Tử Ninh, trong lòng họ vẫn chưa biết người kia là ai. Song, nhìn dung mạo hiền hòa, ngũ quan tuấn tú lại mang khí chất thư sinh, họ thầm nghĩ chắc hẳn đây là người tốt.
Lạc Tử Ninh tự giới thiệu: "Ta là Vương phi của Vương phủ này. Thân thể Vương gia không được khỏe lại ưa thanh tịnh. Thường ngày các ngươi chớ có đi quấy rầy người."
Bọn họ vừa nghe Lạc Tử Ninh xưng mình là Vương phi đều vô cùng kinh hãi, thì ra Vương phi lại là nam nhân! Vương gia vì một nam nhân mà giết tám người sao?
Chẳng qua, Vương phi này quả thực dung mạo tuấn mỹ xuất chúng. Nếu Vương gia thật sự ưa thích nam sắc thì cũng không phải không có khả năng vì Vương phi mà ra tay giết người.
Lạc Tử Ninh tiếp lời:
"Từ nay về sau, các ngươi đều là một phần của Vương phủ, phải một lòng một dạ làm việc cho cái nhà này. Chớ có lười biếng, kẻ nào lười biếng ắt có trừng phạt. Nhưng ai làm tốt ắt có ban thưởng." Từ trước đến nay, anh xem đám hạ nhân như bạn bè. Tết đến, lễ đến đều cùng ngồi ăn uống, ngày thường còn cùng nhau trò chuyện vui đùa. Nhưng với đám người mới này, anh lại không thể bày tỏ quá mức thân cận, sợ bọn họ thấy anh tính tình nhu hòa mà sinh lòng coi thường, cho rằng dễ bề qua mặt.
Sau đó, Lạc Tử Ninh liền sắp xếp công việc. Trong số người mới có mười ba thiếu niên, anh đều phân cho Hoắc Lệnh Chi để hắn huấn luyện.
Còn mười một tiểu nha đầu thì giao cho Triệu Tiểu Ngư để nàng sai bảo.
Tuy Triệu Tiểu Ngư chủ yếu đảm đương việc bếp núc, lo liệu cơm nước trong Vương phủ, song những việc lớn nhỏ trong nội trạch cũng đều do nàng quán xuyến. Trần bá coi sóc bên ngoài, còn nàng quản lý bên trong, địa vị đều quan trọng như nhau.
Sau cùng còn lại sáu người già, trong đó, ba người giao cho Tiểu Thúy dẫn dắt, cùng nàng làm chút việc giặt giũ, quét tước. Ba người kia nghe nói biết nấu nướng, liền để họ chuyên lo cơm canh cho đám hạ nhân.
Người trong phủ ngày một nhiều, nếu tất cả đều để Triệu Tiểu Ngư một mình lo toan cơm nước thì sẽ vất vả quá sức. Về sau, Triệu Tiểu Ngư chỉ cần chuyên tâm nấu ăn cho anh cùng Vương gia, lại kiêm quản mấy tiểu nha đầu làm việc. Còn việc ăn uống của đám hạ nhân thì giao hẳn cho ba bà dì kia.
Phân phó xong xuôi, Trần bá lại xin anh ba thiếu niên, ông nói thường ngày dẫn bọn họ đi cùng vừa để sai đi mua bán vật dụng vừa giúp ông làm chút tạp vụ. Trần Nhị giờ đã làm xưởng trưởng, Trần Đại lại chậm chạp, vụng về, hiện ông vô cùng thiếu người hỗ trợ.
Lạc Tử Ninh gật đầu đồng ý, cuối cùng đưa mười thiếu niên kia đến trước mặt Hoắc Lệnh Chi. Hoắc Lệnh Chi vẫn giữ vẻ chán ghét nhưng cũng miễn cưỡng chấp thuận.
Hoắc Lệnh Chi lại gọi mười hài tử trước đây tới, phân phó mỗi người kèm dạy một người mới. Ý là muốn bọn nhỏ, trong lúc truyền dạy, có thể nhân đó củng cố lại những điều từng học.
Mọi việc thu xếp xong thì trời cũng đã tối. Lạc Tử Ninh duỗi lưng một cái, trở vào trong phòng, không nhịn được oán than với Hoắc Lệnh Chi: "Không ngờ làm chủ nhân cũng mệt nhọc thế này. Hôm nay ta chỉ mở một buổi họp, phân phó chút công việc, vậy mà đã mệt đến mức như chó chạy đường dài. Trước kia ta còn thường nói mấy vị lãnh đạo chỉ biết nói, toàn là hạng ngu ngốc..."
Lời chưa dứt, anh đã nằm sấp xuống giường, tính nghỉ ngơi một chốc rồi mới ăn cơm.
Hoắc Lệnh Chi xoay xe lăn đến gần, hỏi: "Ngày trước ngươi cho rằng ngũ đệ là kẻ ngu ngốc vậy vì sao còn muốn đi theo hắn?"
Lạc Tử Ninh giật mình, lúc ấy đắc ý quá nên lỡ miệng để lộ sơ hở. Anh vội vàng cười gượng: "Khi đó chỉ là bất đắc dĩ, chẳng còn lựa chọn nào khác."
Rồi anh xoay người kéo tay áo Hoắc Lệnh Chi lắc lắc, ra vẻ nũng nịu hòng che lấp cho qua chuyện: "Nếu khi ấy phu quân có mặt ở kinh thành, tất nhiên ta sẽ chọn phò tá phu quân! Có điều, nếu khi đó ta đã phò tá huynh lên ngôi thì e rằng chúng ta cũng chẳng có cơ hội thành thân rồi."
Lạc Tử Ninh lại hì hì: "Nếu lúc ấy ta phò tá huynh làm Hoàng đế, vậy huynh sẽ phong cho ta chức quan gì đây?"
Nghe thì như trò đùa, kỳ thực trong lòng anh lại là thăm dò. Anh muốn biết nếu sau này phò tá Hoắc Lệnh Chi đăng cơ, đối phương sẽ ban thưởng mình thế nào.
Lạc Tử Ninh cố ý làm ra vẻ ngây ngô, nũng nịu pha chút bông đùa để che giấu tâm tư thật sự, khiến Hoắc Lệnh Chi cho rằng đó chỉ là lời nói đùa.
Thế nhưng, trong mắt Hoắc Lệnh Chi lại thành một ý khác—— hắn đang quyến rũ ta.
Hoắc Lệnh Chi chậm rãi hỏi: "Nếu năm xưa ngươi đứng về phía ta, có phải là muốn ta phong cho ngươi làm Hoàng hậu chăng?"
Lạc Tử Ninh: "?"
Hoắc Lệnh Chi lại hỏi: "Trước kia ngươi đã từng gặp ta?"
Lạc Tử Ninh theo bản năng gật đầu, trong lòng anh thầm nhủ gặp rồi, là đọc được trong truyện, còn thấy cả tranh minh họa nhân vật. Có điều, bức tranh đó hoàn toàn khác với Hoắc Lệnh Chi trước mắt, người trong tranh dẫu cũng anh tuấn song còn kém Hoắc Lệnh Chi ngoài đời gấp mười lần.
"Thì ra là thế." Hoắc Lệnh Chi thầm nghĩ, sao Lạc Tử Ninh có thể vô duyên vô cớ đem lòng yêu một kẻ tàn phế như hắn. Hóa ra, từ rất lâu về trước, Lạc Tử Ninh đã sớm động lòng với hắn rồi.
"Thì ra là thế gì? Vương gia, huynh nghĩ cái gì vậy?" Lạc Tử Ninh chỉ thấy sống lưng lạnh buốt, trong lòng hoảng hốt. Lẽ nào lời dối trá của mình đã bị Hoắc Lệnh Chi nhìn thấu? Chẳng lẽ nguyên chủ trước kia chưa từng gặp hắn? Vậy mà Hoắc Lệnh Chi lại chắc chắn đến thế!
Không được, anh nhất định phải che đậy cho khéo: "Quả thật ta từng gặp Vương gia, chỉ là khi ấy Vương gia ngồi ở trên cao, kẻ xu nịnh bên cạnh đông vô kể, làm sao nhớ được một hạng nhân vật nhỏ như ta."
Hoắc Lệnh Chi: "Ngươi đang trách bản vương năm xưa đã xem nhẹ ngươi sao?"
"Cũng chẳng phải thế đâu." Lạc Tử Ninh cười ngây ngô nói: "Vốn dĩ ta không xứng được đứng trước mặt Vương gia. Nếu không nhờ Hoàng thượng ban hôn, e rằng cả đời này ta không có cơ hội cùng Vương gia có nửa điểm giao tình nào. Ta còn mừng vui chẳng kịp, sao có thể trách tội Vương gia được chứ?"
Hoắc Lệnh Chi: "..." Dù rằng theo ta phải chịu khổ, dù rằng trở thành trò cười của thiên hạ với thân phận nam thê, vậy mà hắn vẫn thấy vui mừng đến thế? Hắn thật sự yêu ta.
...
Sáng hôm sau, Lạc Tử Ninh liền mang theo mớ vải vóc cùng Tiểu Hồng đi tới xưởng dệt.
Trong xưởng dệt, đám nữ nhân tối qua trằn trọc nghĩ mãi, lại thấy chuyện này sao có thể dễ dàng đến vậy. Trước kia bọn họ vốn làm những việc ô uế, nhơ nhớp, nay đổi chủ nhân mới chẳng lẽ liền có thể hoàn lương sao? Chỉ e những lời hôm qua chẳng qua là nói dối để dỗ dành bọn họ mà thôi.
Hoặc giả, Vương phi vì giữ lấy thanh danh, ngoài mặt thì bảo nơi này cải thành chỗ kéo sợi, may áo, nhưng sau lưng vẫn là làm những chuyện chẳng thể đem ra ánh sáng.
Bọn họ lo lắng cả đêm, nhất là khi nghe nói Vương gia đáng sợ hơn Lâm Hắc Hổ nhiều. Nếu bọn họ lỡ dại muốn chạy trốn, chỉ e cũng mất cả cái đầu giống Lâm Hắc Hổ, nào ngờ sáng hôm sau, Vương phi thật sự mang theo không ít vải vóc đến.
Hôm qua, Lạc Tử Ninh đã sai người dọn sửa mấy gian phòng vốn để khách ăn uống, nghe nhạc. Những chiếc bàn tròn đều bị chuyển đi, thay bằng bàn dài. Hôm nay anh phân tổ cho bọn họ, mười người một bàn, ngồi ngay ngắn.
"Sau này, mỗi bàn mười người tính thành một nhóm, ai làm tốt thì sẽ trở thành tiểu tổ trưởng của nhóm đó. Hiện giờ nơi này quả có hơi chật chội, nhưng qua ít lâu nữa, ta sẽ cho người dựng thêm phòng lớn phía sau, đến lúc ấy ắt sẽ thoáng đãng hơn." Nói xong, anh lấy một xấp giấy bảo Tiểu Hồng phát cho từng bàn, truyền tay nhau xem.
Bộ y phục làm việc này được anh tham khảo theo kiểu dáng công nhân thời hậu thế, rồi dung hòa với y phục cổ đại mà sửa lại, áo tay hẹp, dưới mặc quần, bên ngoài thêm tạp dề cùng khăn trùm đầu.
"Sau này mọi người đều mặc giống nhau, thêu tên mình trên ngực. Ai không biết may thì có thể học hỏi người khác. Có vấn đề gì không?" Lạc Tử Ninh hỏi.
Đám người phía dưới nhìn áo quần vẽ trên giấy, giản đơn đến mức không có lấy một chút trang trí, mộc mạc đến khó coi. Nhưng ý chỉ đã do Vương phi ban ra, các nàng nào dám dị nghị? Chẳng lẽ bảo không muốn mặc? Vậy thì chẳng phải cố ý chọc giận Vương gia để cái đầu rơi xuống đất sao?
Các nàng chỉ đành đồng thanh đáp không có vấn đề, sẽ mau chóng làm cho xong.
Lạc Tử Ninh vừa lòng gật đầu: "Từ nay để Tiểu Hồng giám sát các ngươi."
Nói xong anh đưa cho Tiểu Hồng một quyển vở:
"Trong này đã ghi tên từng người. Sau này, ai làm tốt, làm nhanh hoặc hay giúp đỡ người khác thì dùng bút khoanh tròn ở trang có tên người ấy. Còn ai làm chậm lại còn lười biếng thì gạch một dấu chéo. Mỗi ngày ngươi đưa cho ta xem, đến lúc ấy sẽ dựa theo ghi chép trong sổ mà định việc kiểm tra."
Dặn dò xong, Lạc Tử Ninh không vội rời đi vì sợ Tiểu Hồng làm không ổn thỏa. Tiểu Hồng vốn nhút nhát, hướng nội lại có phần ngốc nghếch, chẳng biết có thể gánh vác nổi hay không.
Tiểu Hồng khó xử nói: "Ta không nhận ra hết từng người, càng không biết chữ, vậy phải làm sao đây?"
Lạc Tử Ninh nghĩ cũng có lý, hơn trăm người bảo anh nhớ mặt thì trong vòng một tuần còn chưa nhớ xuể, huống hồ là Tiểu Hồng.
"Vậy thì thế này." Anh nói: "Trước tiên gán cho mỗi người một con số. Ta sẽ ghi số vào trong sổ, còn ngươi cứ dựa theo số ấy mà làm." Nói đoạn, Lạc Tử Ninh xé một xấp giấy, cắt thành từng mảnh viết số lên đó. Vốn quen thói lười biếng nên anh không dùng chữ mà viết số cho nhanh. Viết xong, anh bảo Tiểu Hồng hòa hồ dán, dán ngay tấm giấy có số bên chỗ ngồi của từng người rồi trong sổ cũng ghi thêm số để tiện đối chiếu.
"Ngươi không biết chữ thì cứ dựa vào số mà nhìn, cầm quyển sổ này ghi công điểm cũng được." Lạc Tử Ninh thấy Tiểu Hồng không biết chữ quả thực rất phiền toái. Trước đó, anh từng sai ông chủ Trình ra ngoài thành mời hai vị tiên sinh về dạy chữ cho đám hạ nhân trong phủ, sau này còn có thể mở trường, lập học đường.
Nhưng hóa ra anh đã nghĩ quá ngây thơ, ông chủ Trình nói việc ấy khó lắm. Bọn đọc sách đều tự cao, sao chịu hạ mình dạy chữ cho đám nha hoàn, nô bộc. Quả nhiên, ông chủ Trình đi một vòng cũng chẳng mời được ai, cho dù có kẻ vì túng thiếu mà miễn cưỡng chấp nhận thì cũng chẳng chịu đi tha hương tới nơi xa xôi này.
Còn một lý do khác mà ông chủ Trình không tiện nói, những nho sinh ấy nghe tin là Vương phủ muốn mời tiên sinh lại càng chẳng dám tới. Người ta dạy chữ vốn chỉ để kiếm chút lộ phí lo cho khoa cử. Thân phận Vương gia vốn đã lúng túng. Nếu để Hoàng thượng nghi ngờ họ có liên hệ gì với Vương gia, vậy thì con đường làm quan sau này há chẳng đứt đoạn.
Ý định tìm người dạy chữ của Lạc Tử Ninh thế là tan vỡ. Bản thân anh lại chẳng thể tự đứng ra dạy vì viết ra toàn là chữ giản thể, lỡ để lộ thân phận thì nguy hiểm. Bảo Vương gia đi dạy cho đám hạ nhân lại càng không thể. Việc này đúng là thành cái gai khó nhổ.
Đúng lúc ấy, mấy người đầu bảng hôm qua bỗng giơ tay hỏi: "Chúng ta biết chữ, có thể để chúng ta quản lý được không?"
Thực tình các nàng vốn không cam tâm làm mấy việc thô vụng này. Nhìn Tiểu Hồng ngốc nghếch kia lại được giao quyền quản lý, trong lòng tức nghẹn. Thấy cơ hội, các nàng liền vội vàng giơ tay.
Lạc Tử Ninh hỏi bọn họ từng đọc những sách gì, biết viết được bao nhiêu chữ. Các nàng kể ra một loạt tên sách, thậm chí còn có thể làm thơ, đọc lên mấy bài do mình sáng tác trước kia ngay tại chỗ. Điều này làm Lạc Tử Ninh sững sờ, mấy người này quả thật là tài nữ, không chỉ cầm kỳ thi họa đều tinh thông mà còn biết sáng tác thơ ca. Trong lòng anh trào dâng sự khâm phục, đồng thời lại thấy xót thương, những cô gái tài hoa như vậy lại bị Lâm Hắc Hổ chà đạp, phá hủy cả một đời tươi sáng.
Anh còn đang than thở thì trong đám nam tử phong lưu kia cũng có ba người giơ tay.
Một người trong số họ đỏ mặt đầy xấu hổ nói: "Ta cũng từng có thời gian đọc sách. Nếu không bị tên cầm thú Lâm Hắc Hổ bắt đi, có lẽ nay ta đã sớm có thể lấy được một chức quan nhỏ rồi."
Người bên cạnh nghe vậy liền cười chua chát: "Ngươi lấy chức quan gì chứ? Đến kỳ thi còn chưa kịp tham gia thì đã bị bắt về đây. Chúng ta ai mà chẳng từng trong sạch đường hoàng. Nếu không phải vì Lâm Hắc Hổ, mỗi người đều đã có tiền đồ tốt đẹp."
Lạc Tử Ninh thật không ngờ lại có thêm một mối lợi ngoài dự kiến như vậy. Anh cất giọng: "Trong các ngươi còn ai biết đọc biết viết nữa không? Tất cả đứng ra cho ta xem."
Ngoài bốn người đầu bảng, ba nam tử phong lưu, còn lác đác có thêm mấy cô nương đứng lên. Nhưng những người đứng lên sau này thì chỉ biết chút ít chữ mà thôi, không thể sánh với mấy nàng đầu bảng vốn cầm kỳ thi họa đều tinh thông.
Lạc Tử Ninh ngẫm nghĩ một lát rồi nói với bốn người đầu bảng: "Sau này, bốn người các ngươi sẽ làm tiên sinh dạy bọn họ đọc sách viết chữ, một trăm người này chia thành bốn lớp, mỗi người phụ trách một lớp. Mỗi ngày dành ra một canh giờ để học chữ, nhưng sau giờ học các ngươi vẫn phải tiếp tục làm việc như thường. Ta sẽ trả thêm cho mỗi người một tháng một trăm năm mươi văn tiền công. Các ngươi trước đây ở viện nào thì về sau vẫn ở đó, không cần dọn đi."
Nghe vậy, các nàng đã thấy thỏa mãn lắm rồi, các nàng vốn quen sống trong những gian phòng lớn, nào muốn chuyển đến mấy gian tối tăm chật chội kia. Nếu Vương phi chịu để các nàng gọi nha hoàn cũ về hầu hạ thì càng tốt, nhưng không ai dám mở miệng, sợ bị coi là được một tấc lại muốn tiến một thước.
Lạc Tử Ninh cho các nàng ngồi xuống rồi quay sang dặn Tiểu Hồng: "Sau này ngươi cũng phải theo học chữ cho tốt. Ta sẽ thường xuyên kiểm tra, hơn nữa còn nghiêm khắc với ngươi hơn bọn họ."
Tiểu Hồng vội vàng gật đầu: "Trước kia nghe Trần Nhị nói, chủ tử đối với ai nghiêm khắc tức là đặt nhiều kỳ vọng nơi người đó. Nô tỳ quyết không phụ lòng mong mỏi của chủ tử."
"Ngươi cũng biết ăn nói đấy." Lạc Tử Ninh ngạc nhiên. Trước kia nàng luôn ngơ ngác, chẳng ngờ khi được gọi ra riêng thì lại nói được mấy câu khá trôi chảy. Có lẽ bình thường nàng quá nhút nhát, thấy Tiểu Thúy thì không dám lên tiếng. Nay không có Tiểu Thúy, bắt buộc phải tự mình mở miệng.
Sau đó, Lạc Tử Ninh giao cho Tiểu Hồng việc trông coi mọi người làm việc, còn mình thì gọi ba nam tử phong lưu kia tới: "Các ngươi nói mình biết đọc sách viết chữ, vậy đã đọc những sách nào, học được bao nhiêu chữ?"
Mấy người kia kể ra vài tên sách, toàn là những sách cần cho khoa cử. Lạc Tử Ninh nghe xong, trong đầu anh lại thoáng hiện ra cảnh nguyên chủ từng khổ công đọc những sách ấy. Anh thở dài cảm khái: "Đúng là đáng tiếc, nhân tài tốt như vậy lại bị Lâm Hắc Hổ hại thảm. Nhưng các ngươi chớ nản lòng, đừng nghĩ đã từng làm việc ở chốn này thì phải tự buông bỏ. Trước kia ta còn từng là Trạng nguyên kia mà, cuối cùng chẳng phải cũng gả đi rồi sao. Nhưng ta chưa bao giờ bỏ cuộc, các ngươi cũng không nên bỏ cuộc."
Bọn họ vốn dĩ đã chẳng còn muốn sống. Trước kia đều là nam tử ngay thẳng, nào ngờ lại bị Lâm Hắc Hổ cưỡng ép, thậm chí còn bị hắn bức phải tiếp khách. Từ lâu bọn họ đã coi bản thân chẳng khác gì bùn nhơ dưới đất, tự buông bỏ chính mình. Muốn chết thì không dám, chỉ đành vì miếng cơm manh áo mà gắng gượng sống qua ngày.
Giờ nghe Lạc Tử Ninh nói mình từng là Trạng nguyên, mà đường đường chính chính là một vị Trạng nguyên cũng phải gả đi, bọn họ lại cảm thấy như gặp được người đồng cảnh ngộ. Trong lòng dâng lên một nỗi xót xa, thương hại cho Lạc Tử Ninh.
Bọn họ chỉ đọc qua mấy cuốn sách, cho dù đi thi cũng chưa chắc đỗ nổi Tú tài, chứ đừng nói đến Trạng nguyên. Thế mà Lạc Tử Ninh đã từng bước lên đỉnh cao ấy, vậy mà cuối cùng lại rơi xuống vực thẳm. So ra anh còn bi thảm hơn bọn họ nhiều. Nghĩ đến đó, ba người không kìm được, nước mắt lã chã rơi.
Cảnh ấy làm Lạc Tử Ninh luống cuống, chẳng biết dỗ thế nào. Anh vội vàng nói: "Thôi, thôi, các ngươi đừng khóc nữa. Về sau, theo ta về Vương phủ. Ta đang cần người dạy cho đám nha hoàn và hạ nhân biết đọc biết viết, ba người các ngươi vừa hay thích hợp."
Nghe Lạc Tử Ninh nói vậy ba người kia mừng rỡ vô cùng. Bảo họ đi làm việc may vá thì không được, tay chân vụng về e rằng học thế nào cũng chẳng nên trò. Nhưng dạy học lại khác, những điều họ từng khổ công học rốt cuộc cũng có đất dụng võ, trong lòng vui sướng khôn xiết.
Tối hôm đó, khi Trần bá đứng chờ ở cửa để nghênh đón Lạc Tử Ninh trở về liền thấy sau lưng anh có thêm ba nam tử tuấn tú đi theo. Trần bá nhớ ngay hôm qua chính mình cũng đi cùng nên từng gặp bọn họ. Đây chẳng phải là ba kẻ đẹp nhất trong số những người kia hay sao? Trong bụng ông lập tức sinh nghi: Vương phi mang ba người đẹp này về làm gì?
Chỉ nghĩ đến đó thôi, ông đã thấy chẳng lành, vội vàng chạy một mạch về báo cáo Vương gia: "Không ổn rồi, Vương gia! Vương phi... Vương phi dẫn ba nam nhân tuấn mỹ về. Chẳng lẽ Vương phi muốn..."
Nói đến đây, ông bỗng giật mình vội giơ tay che miệng, bởi ông nhớ rõ Vương gia từng căn dặn khi tấu lại sự việc thì chỉ được kể đúng sự thật, tuyệt không được thêm thắt suy đoán của mình. Sợ lỡ lời chọc giận Vương gia, ông vội nuốt hết những phỏng đoán xấu xa kia xuống bụng.
Hoắc Lệnh Chi chưa kịp mở miệng thì đã thấy Lạc Tử Ninh tiến vào. Phía sau quả nhiên là ba gã nam tử tuấn nhã, hắn liếc mắt đã nhận ra đây chẳng phải chính là mấy kẻ hôm qua hắn từng thấy ở kỹ viện sao.
"Ngươi dẫn bọn họ về làm gì?" Hoắc Lệnh Chi chau mày hỏi.
"Ta đang định nói với huynh đây." Lạc Tử Ninh nhanh chân bước đến sau lưng Hoắc Lệnh Chi, theo thói quen liền vòng tay ôm lấy vai hắn. Bình thường, mỗi khi muốn làm điều gì mà sợ Hoắc Lệnh Chi không đồng ý, anh đều sẽ dùng động tác thân mật này.
Trong mắt anh, việc ấy đã thành thói quen. Ngay cả Trần bá cũng quen nhìn cảnh Lạc Tử Ninh dụ dỗ Vương gia, thậm chí Hoắc Lệnh Chi cũng chẳng lấy làm lạ nữa. Chỉ có ba gã nam tử tuấn mỹ kia là cảm thấy chua xót vô cùng. Một vị Trạng nguyên, sau khi gả đi lại còn phải lấy lòng phu quân, cuộc sống như thế khác gì bọn họ khi xưa?
Có chăng điểm khác biệt duy nhất là bọn họ phải hầu nhiều người đàn ông, còn Lạc Tử Ninh thì chỉ phải lấy lòng một người.
Trong lòng ba người càng thêm thương xót cho anh, suýt chút nữa lại bật khóc.
Lạc Tử Ninh ngẩng đầu nói với Hoắc Lệnh Chi: "Bọn họ đều biết đọc biết viết. Trước đây chẳng phải ta từng nói muốn tìm người dạy chữ cho Triệu Tiểu Ngư cùng mấy đứa nhỏ sao? Hồi ấy đi tìm bên ngoài mà chẳng kiếm được tiên sinh thích hợp. Mà ba người này cũng từng học qua sách vở, viết chữ cũng ổn. Vừa hay để bọn họ dạy bọn nhỏ đọc sách, tập viết."
Nghe anh nói vậy, Hoắc Lệnh Chi mới thả lỏng tâm tình, gật đầu phân phó: "Cho người sắp xếp vài gian phòng để bọn họ ở."
Lạc Tử Ninh lại nói: "Còn phải chuẩn bị thêm một gian rộng rãi làm lớp học. Trong phủ từ lớn đến nhỏ, ai ai cũng phải biết chữ, cả mấy bà tử mới mua về cũng phải học." Nói xong, anh vội vã gọi: "Triệu Tiểu Ngư, mau bưng thức ăn lên đi, hôm nay làm ta mệt mỏi lắm rồi."
Triệu Tiểu Ngư vui vẻ đáp: "Trong bếp đã nấu xong những món Vương phi thích nhất, dọn lên ngay đây."
Lời vừa dứt, Lạc Tử Ninh liền thấy một hàng nha hoàn nối đuôi nhau, bưng bát đĩa tiến vào. Anh thầm nghĩ quả thật Triệu Tiểu Ngư rất biết cách dạy dỗ, thoạt nhìn cũng có mấy phần cảm giác của phú hào.
Anh đẩy Hoắc Lệnh Chi vào trong, cười nói: "Để bọn trẻ nghỉ ngơi chút đi. Huynh ngày ngày quản thúc theo kiểu quân ngũ quả thật khiến bọn chúng rắn rỏi lên không ít. Trong phủ nay đông người thế này, về sau cũng chẳng sợ kẻ nào dám ức hiếp chúng ta nữa."
Vừa dứt lời, ánh mắt anh lướt qua thanh kiếm treo trên vách, bỗng bật cười: "Không đúng, chỉ riêng có phu quân ở đây thì đã chẳng ai dám ức hiếp ta rồi."
Hoắc Lệnh Chi thấy anh cười vui vẻ liền biết hôm nay mọi việc đều thuận lợi. Ngày tháng của Lạc Tử Ninh càng lúc càng tốt hơn. Hắn nhớ lại thuở anh mới gả tới, mình còn cho rằng anh chỉ là kẻ vùi đầu nơi sách vở, chẳng biết chuyện đời. Không ngờ, khi thật sự bắt tay vào việc, năng lực lại xuất chúng đến thế.
Trong những ngày kế tiếp, Lạc Tử Ninh thường mang theo Tiểu Hồng đến xưởng dệt.
Đám nữ công kia may vá rất nhanh, chẳng bao lâu ai nấy đều đã khoác trên người bộ đồng phục mới.
Bước kế tiếp, Lạc Tử Ninh định may quần áo cho lứa nô bộc mới mua về trong phủ, rồi cả bọn hộ vệ cũng sẽ đổi sang y phục đồng nhất.
Sau khi về nhà, anh liền gọi Trần bá đi tìm Tiểu Thúy, bảo nàng lấy số đo của mọi người để may áo mới.
Trong lòng Trần bá vô cùng vui mừng vì Lạc Tử Ninh đã nói ông cũng có phần. Đám hạ nhân mới mua thì chỉ được phát đồng phục, còn ông, Trần Đại, Trần Nhị, Triệu Tiểu Ngư và Tiểu Thúy thì được may hẳn quần áo mới hẳn hoi, lại còn có thể tự chọn vải vóc, màu sắc, kiểu dáng. Thử hỏi Trần bá làm sao không mừng cho được?
Ông lập tức đi tìm Tiểu Thúy. Tiểu Thúy vốn khéo tay biết may vá, lại được Lạc Tử Ninh dặn dò trong thời gian này hãy tập quản lý ba bà tử chuyên lo việc giặt giũ, quét dọn. Sau này trong phủ ắt sẽ còn nhiều hạ nhân được đưa vào. Lạc Tử Ninh có ý định để Triệu Tiểu Ngư làm quản gia, quản hết thảy nữ quyến trong phủ, còn Trần bá sẽ quản bọn nam nhân. Thế nhưng một mình Triệu Tiểu Ngư e gánh vác quá nặng, anh lại sợ nàng vất vả nên mới tính bồi dưỡng thêm Tiểu Thúy, ít ra cũng có thể san sẻ phần nào.
Trần bá đi tìm Tiểu Thúy thì phát hiện nàng căn bản chẳng quản được ba bà tử kia. Chẳng phải vì ba bà tử lười biếng trốn việc, mà là các bà vốn nhanh nhẹn, tháo vát hơn hẳn. Chẳng những làm việc gọn gàng, lại còn coi Tiểu Thúy như một đứa trẻ con, dạy dỗ nàng cách xử lý từng việc.
Lúc Trần bá bước vào chỉ thấy cảnh tượng giống như ba bà bà đang dạy bảo một đứa cháu gái.
Ông nhắc đến chuyện lấy số đo cơ thể, Tiểu Thúy lại rụt rè không dám mở miệng cùng Trần bá còn muốn trốn ra phía sau. Ba bà tử kia trông thấy liền tốt bụng bước ra phía trước, nhận lấy việc: "Tỷ muội chúng ta vốn quen đo đạc, chẳng những biết đo còn biết may quần áo, thêu hoa, khâu đế giày, việc nào cũng rành."
Trần bá thấy bộ dáng Tiểu Thúy như thế, trong lòng càng thêm bực bội, buột miệng quở trách: "Vương phi coi trọng ngươi, giao cho ngươi làm tiểu quản sự lo việc hậu viện, lại còn phái ba bà tử đến giúp ngươi. Nếu ngay cả khí thế cũng không dựng lên được thì chi bằng chọn một trong ba người kia làm quản sự, đến lượt nàng ta quản luôn cả ngươi cho xong!"
Tiểu Thúy nghe vậy, chẳng những không hoảng hốt hối cải, ngược lại còn thở phào như trút được gánh nặng, trên mặt còn thoáng ý cười nhẹ nhõm: "Mọi sự đều do Trần bá định đoạt."
Trần bá: "?"
Lạc Tử Ninh thấy ba bà tử mới đến rất thành thạo việc đo kích cỡ quần áo bèn hỏi Trần bá Tiểu Thúy đâu. Trần bá tức giận, hận sắt không thành thép, kể lại chuyện vừa rồi còn hy vọng Lạc Tử Ninh khuyên nhủ Tiểu Thúy. Dù sao thì Tiểu Thúy cũng là người bọn họ đưa từ kinh thành về, lẽ nào lại để người mới đến lấn át nàng ta?
"Thôi thôi, tính tình mỗi người khác nhau, nàng ta muốn làm gì thì cứ để nàng làm vậy đi." Lạc Tử Ninh vốn xem những hạ nhân gốc của Vương phủ như người nhà, tình cảm khác biệt nên không muốn ép buộc ai, lại càng không đánh chửi ai.
Trước khi xuyên sách, cha mẹ anh từng muốn anh vào làm ở công ty lớn, nhưng anh cũng không nghe, tự mở một tiệm tạp hóa nhỏ. Có người thích vinh hoa phú quý, quyền thế ngập trời, nhưng cũng có kẻ chỉ muốn sống thoải mái, mặc kệ đời, nằm dài hưởng thụ.
Thấy Trần bá vẫn còn bực bội, anh bèn nói: "Ngươi đừng chấp nữa, nàng ta không phải kẻ lười nhác, ăn không ngồi rồi. Mau cho họ đo xong kích cỡ đi, ta còn phải dẫn Tiểu Hồng đi làm việc."
Trần bá không nói thêm, chỉ đi theo ghi chép lại.
Hôm nay Lạc Tử Ninh ra cửa muộn mất một canh giờ, vừa bước chân ra đã gặp sư gia hớt hải chạy tới. Anh nhíu mày nhìn đối phương: "Ngươi tới đây làm gì?"
Sư gia nhảy phắt xuống ngựa, còn chưa kịp hành lễ đã thở hổn hển nói với Lạc Tử Ninh: "Người từ kinh thành tới rồi! Đại nhân nhà ta bảo ta mau chóng đến báo cho người biết, để người chuẩn bị trước."
"Người từ kinh thành? Là ai vậy?" Lạc Tử Ninh vội hỏi.
"Là Khâm sai. Nghe nói đến để điều tra vụ án Vương gia từng giết người trước đây." Sư gia vừa thở vừa đáp.
Nghe xong, Lạc Tử Ninh lập tức bỏ ý định ra ngoài, quay đầu chạy thẳng về phủ. Khi chạy vào trong sân, Hoắc Lệnh Chi đang bắt đám tiểu tử đứng tấn.
Anh vội vẫy tay ra hiệu cho bọn trẻ: "Các ngươi mau giải tán đi. Mấy ngày tới không cần luyện nữa, cứ để Trần bá sắp xếp việc vặt cho mà làm. Nếu có ai hỏi, các ngươi chỉ cần nói mình là hạ nhân làm tạp vụ thôi."
Nói xong, anh liền nhanh chóng đẩy Hoắc Lệnh Chi trở về phòng, vừa đưa đến bên giường anh đã cúi người muốn dìu hắn nằm xuống nhưng Hoắc Lệnh Chi lại giữ chặt lấy tay anh: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Lạc Tử Ninh vừa kéo vừa đỡ hắn xuống giường, vừa hạ giọng dặn:
"Nghe nói Khâm sai tới để điều tra vụ án giết người trước đây. Khi trước Tri phủ tâu lên triều đã nói huynh bị trọng thương, giờ huynh nhất định phải giả bệnh. Lát nữa Khâm sai tới, huynh đừng nói gì cả, cứ để ta diễn trò đáng thương ứng phó thay huynh, tuyệt đối không được để lộ sơ hở."