Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Món ngon khó cưỡng và nhiệm vụ bất ngờ
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lạc Tử Ninh trở lại phòng, thấy Hoắc Lệnh Chi đang nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt trầm tư, không rõ đang nghĩ gì.
Lạc Tử Ninh bước tới: "Phu quân, xem ta mang gì về cho huynh này?"
Hoắc Lệnh Chi liếc nhìn đôi tất trên tay anh. Hắn từng thấy, cũng từng mang.
Mùa đông năm ngoái, Lạc Tử Ninh lấy từ siêu thị ra vài đôi tất cho Hoắc Lệnh Chi mang. Những đôi tất đó không phải làm bằng len, còn có dây thun co giãn, sờ vào cũng không mềm mại lắm, khá thô ráp, mang hai ngày đã bị xù lông.
Nó hoàn toàn khác với đôi tất làm bằng len nguyên chất anh đang cầm. Lông cừu được xử lý tốt, sờ vào mềm mại, nhìn là biết hàng tốt.
"Đây là sản phẩm mới của xưởng dệt nhà chúng ta, ta mang về cho huynh mang ngay, mùa đông sắp đến rồi để huynh giữ ấm." Lạc Tử Ninh lại gần ôm hắn từ phía sau: "Huynh đừng phiền lòng nữa, Chân đại phu nói chữa khỏi được thì nhất định sẽ được. Huynh đừng nôn nóng, càng nôn nóng càng phản tác dụng, lỡ đang chữa được huynh cứ làm loạn lại hỏng thì sao?"
Hoắc Lệnh Chi xoa xoa đầu gối mình một lúc, không nói gì.
"Có phải huynh muốn đứng lên không? Nếu huynh đứng được, sẽ không còn cuộc sống nhàn hạ như bây giờ đâu. Ta ngưỡng mộ huynh lắm, ngày nào cũng không cần đứng lên, còn ta ngày nào cũng phải ra ngoài, mệt chết được." Lạc Tử Ninh nói xong lại thấy lời mình không được ổn thỏa lắm. Nói trước mặt một người què rằng mình đi bộ mệt chết có vẻ hơi khoe khoang, thật quá đáng.
Anh vội vàng giải thích: "Ta không có ý đó, ý ta là, ai da, ta cũng không biết an ủi người khác, lại càng không biết khuyên nhủ. Tóm lại huynh phải nghe lời Chân đại phu, không được tự ý quyết định nữa, huynh xảy ra chuyện ta sẽ lo lắng."
Hoắc Lệnh Chi kéo tay anh, vỗ vỗ an ủi: "Biết rồi, sau này không như vậy nữa."
"Vậy thì tốt." Lạc Tử Ninh thưởng cho hắn một nụ hôn lên má: "Phu quân nghe lời sẽ có thưởng, phu quân không nghe lời thì không có gì đâu~"
Lời này của anh thành công xóa tan mọi muộn phiền trong lòng Hoắc Lệnh Chi: "Chẳng phải tại em cứ nói muốn tìm nam nhân trẻ tuổi khỏe mạnh sao, sao Bản vương có thể không vội."
Lạc Tử Ninh nghe giọng điệu của hắn, luôn cảm thấy hắn đang giả vờ đáng thương để kiếm sự đồng tình, muốn anh hôn thêm một cái.
Tuy giọng điệu là giả vờ đáng thương nhưng lời nói lại là sự thật, đặc biệt là sáng nay, khi Hoắc Lệnh Chi thấy đám nam nhân khỏe mạnh đó, cảm giác bất an của hắn càng dâng cao.
Dù hắn là Vương gia, thân phận cao quý hơn những người đó nhưng sự khiếm khuyết của cơ thể khiến hắn có cảm giác thua kém người khác.
Lạc Tử Ninh xoa xoa đầu hắn: "Được rồi, được rồi, sau này ta không nói những lời đó chọc tức huynh nữa được chưa?"
Hoắc Lệnh Chi để yên cho anh xoa đầu. Trước đây chưa có ai dám chạm vào đầu hắn lại còn sờ như sờ chó như hôm nay. Nhưng cảm giác này không hề khó chịu, trái lại còn khá thoải mái.
Sáng sớm hôm sau, Lạc Tử Ninh liền chỉ đạo mọi người cùng nhau thu hoạch ngô, đào khoai tây và khoai lang cũng như cà chua.
Dâu tây và dưa chuột trồng sớm hơn nên chín nhanh, anh đã ăn hết mấy đợt dâu tây rồi, số dâu tây còn lại đều ngâm rượu. Anh còn chuẩn bị năm sau trồng thêm dâu tây, có thể làm mứt, làm kẹo trái cây, còn có thể làm bánh kem dâu tây.
Dưa chuột cũng đã ăn mấy lần, tuy chỉ trồng một mảnh nhỏ dưa chuột nhưng ra quả nhiều. Anh đã xào, trộn gỏi rất nhiều lần, còn chia cho người khác không ít, lô dưa chuột cuối cùng đều được làm thành dưa chuột muối.
Có lẽ do kỹ thuật trồng trọt còn non kém mà cà chua chết khá nhiều. Số cây sống sót ra quả chẳng bao nhiêu, chín được một hai quả anh liền hái xuống ăn sống như trái cây cùng Hoắc Lệnh Chi.
Bây giờ nhiều nhất cũng chỉ hái thêm được một giỏ nhỏ, cây cà chua cũng đã úa tàn rồi, không thể ra thêm đợt quả nào nữa.
Trước đây anh còn trồng mấy loại ớt, một số loại phơi khô, một số hái để chế biến, một số làm dưa muối.
Năm nay anh quá bận, không có thời gian nghiên cứu các món ăn nên chỉ bảo Triệu Tiểu Ngư lấy ớt xào mấy món ăn gia đình.
Anh cầm giỏ đi hái cà chua, trước khi xuyên không, anh vốn không phải là đầu bếp, không am hiểu nhiều về ẩm thực. Vì lý do công việc, mỗi ngày đều phải ở trong cửa hàng không ra ngoài, những món ngon đã ăn qua cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh cũng không biết cà chua ngoài việc xào trứng hoặc làm canh trứng cà chua ra còn có thể dùng làm gì khác nữa.
Tuy nhiên, cà chua xào trứng tuy đơn giản nhưng lại cực kỳ ngon, một năm rồi anh chưa ăn món này.
Đợi hái cà chua xong anh muốn bảo Triệu Tiểu Ngư đi xào món đó, quay đầu lại thấy Hoắc Lệnh Chi đang ngồi ở đó. Anh xách giỏ chạy tới hỏi Hoắc Lệnh Chi: "Phu quân chưa từng nếm món ta nấu, phải không? Hôm nay có muốn nếm thử không?"
Hoắc Lệnh Chi ngẩng đầu lên nhìn tiểu Vương phi của hắn xắn tay áo, đội nón lá trông như người nhà nông vậy, nhưng khuôn mặt lại rạng rỡ, cười lên để lộ hai cái răng khểnh nhỏ đáng yêu vô cùng.
Hắn giơ tay kéo Lạc Tử Ninh ngồi xuống bên cạnh mình, lau mồ hôi cho anh, còn cầm quạt phe phẩy: "Em biết nấu cơm à?"
"Sao vậy? Coi thường ta? Nấu cơm có gì khó, huynh cứ đợi mà xem." Lạc Tử Ninh vẫn biết nấu hai món ăn gia đình, đặc biệt là món cà chua xào trứng này, lần nào anh làm cũng ăn thêm được một bát cơm.
"Ta sợ em bị bỏng, cứ dặn người khác làm là được." Hoắc Lệnh Chi kéo tay anh ngắm nghía kỹ lưỡng. Hắn nhớ năm ngoái tay Lạc Tử Ninh còn mềm mại, trắng trẻo, năm nay đã chai sần đi không ít làm hắn thấy xót xa.
"Huynh lại coi thường ta. Chỉ là nấu một bữa cơm thôi, hôm nay ta đang cao hứng, ai khuyên ta cũng không ngăn được. Hôm nay ta nhất định phải cho huynh ăn cơm ta làm." Anh vừa nói vừa đứng dậy, còn tiện tay nhặt lên hai củ khoai tây vừa đào, cùng với một củ khoai lang rồi dẫn Triệu Tiểu Ngư và mấy người hầu vào bếp.
Nói là anh nấu cơm nhưng rau là do người hầu rửa, Triệu Tiểu Ngư thái, lửa do người khác nhóm, dầu cũng là người khác cho vào.
Anh chỉ việc cho rau đã thái vào nồi, sau đó bị dầu bắn tung tóe làm giật mình lùi lại hai bước. Hai tay anh phản xạ đưa lên che mặt rồi quay đầu lại thì thấy Hoắc Lệnh Chi không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở cửa bếp.
Anh ngượng ngùng hạ tay xuống: "Cái đó, ta biết nấu cơm chỉ là quên rồi, hơn nữa bếp lò ở quê ta khác với ở đây."
Hoắc Lệnh Chi chỉ cười nhìn anh, không nói gì cả.
Lạc Tử Ninh lau tay vào tạp dề, quay sang nói với Triệu Tiểu Ngư: "Ta làm gần xong rồi, ngươi làm phần cuối đi."
Triệu Tiểu Ngư cũng cười mà không vạch mặt Vương phi: "Được ạ."
Bữa trưa hôm nay tổng cộng có bốn món chính và một món canh: một món trứng gà xào cà chua, một món thịt bò hầm khoai tây cà chua, một món khoai tây thái sợi xào chua ngọt, một món khoai lang bọc đường kéo sợi và canh là canh trứng cà chua.
Đều là những món ăn gia đình Lạc Tử Ninh yêu thích, đã lâu lắm không được ăn. Thức ăn dọn lên, anh thèm thuồng không kìm được, nhanh chóng cầm đũa lên: "Mau nếm thử tay nghề của ta."
Hoắc Lệnh Chi cũng cầm đũa lên: "Được, nếm thử tay nghề của em."
Hoắc Lệnh Chi chưa từng ăn khoai tây, nếu là trước đây chắc chắn hắn phải thử độc với loại thức ăn chưa từng thấy này rồi mới ăn nhưng nhìn Lạc Tử Ninh ăn những thứ hắn chưa từng thấy nhiều lần rồi, hắn đã quen từ lâu.
Cầm đũa gắp khoai tây, củ khoai tây này trông bình thường lại là đào từ dưới đất lên. Hắn không quá kỳ vọng nhưng nếm thử một miếng khoai tây, chỉ một miếng thôi, đã khiến hắn thay đổi suy nghĩ.
Củ khoai tây hầm mềm tan, thấm đẫm vị nước thịt, ngon hơn cả thịt.
Lạc Tử Ninh cũng nếm thử một miếng, nheo mắt sung sướng: "Cái này hầm gần thành khoai tây nghiền rồi. Lần sau nên làm khoai tây nghiền, khoai tây nghiền làm salad hoặc trộn với nước thịt ăn đều ngon vô cùng."
Hoắc Lệnh Chi đã quen với những lời nói có vẻ kỳ lạ của anh, đã quá quen mà không vạch trần anh nữa. Tiếp đó hắn nếm thử một miếng cà chua xào.
Hắn từng ăn cà chua, nó chua chua ngọt ngọt như trái cây, mùi cũng dễ chịu.
Trước đây hắn không thích ăn trái cây nấu chín, luôn cảm thấy trái cây chín rồi sẽ mất đi vị ngọt tự nhiên, trở nên rất chua, hương vị cũng chẳng còn hấp dẫn.
Cứ tưởng cà chua này cũng vậy nhưng hương vị lại mang đến cho hắn một bất ngờ lớn, vị khi sống và chín hoàn toàn khác nhau nhưng đều rất ngon.
Đặc biệt là trứng xào cùng với nó, trứng thấm đẫm hương vị cà chua, hương vị cũng trở nên rất độc đáo.
Cả món thịt bò hầm vừa rồi, hầm cùng khoai tây và cà chua, vị thịt cũng khác với vị thịt hầm thông thường, hương vị đa dạng hơn.
Lạc Tử Ninh ăn thịt bò hầm, không kìm được mà thốt lên: "Năm sau phải mở trang trại nuôi bò, nuôi thật nhiều bò. Không chỉ dùng để cày bừa mà còn để uống sữa bò, ăn thịt bò. Bò ít quá không đủ ta ăn."
Thời đại này khác với thời đại trước khi anh xuyên không đến đây, không phải dễ dàng tìm một khu chợ là muốn mua bao nhiêu thịt bò cũng được. Bò ở thời đại này là công cụ cày bừa quan trọng, không thể tùy tiện ăn, hơn nữa rất đắt, đắt hơn nhiều so với giá thịt heo thịt gà.
Khu vực họ hẻo lánh, số lượng bò lại càng ít, ngay cả Vương phi như anh cũng không thể ăn tùy thích. Huống hồ anh còn nghĩ đến việc kinh doanh trà sữa thì cần phải nuôi nhiều bò hơn mới đủ.
"Lúc ăn cơm đừng nói chuyện công việc." Hoắc Lệnh Chi lau miệng cho anh. Thấy anh ăn ngon miệng như vậy càng khẳng định có lẽ Lạc Tử Ninh là tiên nhân hạ phàm và những thứ này là thức ăn anh mang từ quê nhà đến. Xa nhà, lâu ngày không được ăn đồ quê nhà, chắc chắn sẽ nhung nhớ nên ăn lại mới vui vẻ như vậy.
"Huynh nếm thử củ khoai lang này xem, có ngon không. Trước đây ta thích món khoai lang bọc đường kéo sợi mẹ ta làm nhất nhưng bà không thường xuyên làm, nói là cọ nồi vất vả." Lạc Tử Ninh vừa nói vừa gắp cho hắn một miếng.
Hoắc Lệnh Chi: "..." Đã quá quen với những câu chuyện khó tin của Lạc Tử Ninh, lười hỏi tại sao phu nhân của một quan nhất phẩm lại phải tự cọ nồi nữa.
Hoắc Lệnh Chi nhìn miếng khoai lang trong bát, vừa nãy hắn đã xem lúc đào khoai lang và khoai tây lên rồi. Hai loại này tương tự nhau, ngoại trừ hình dạng và màu sắc có chút khác biệt, nếu không nhìn kỹ hắn sẽ nghĩ đây là một loại.
Hương vị chắc cũng na ná nhau, chỉ là cách làm khác thôi.
Hắn là người không thích ăn đồ ngọt nhưng không ít lần phải ăn đồ ngọt cùng Lạc Tử Ninh. Bây giờ hắn lại cảm thấy đồ ngọt không còn khó ăn như trước nữa.
Hắn cho miếng khoai lang vào miệng, cứ nghĩ là ngọt do bọc một lớp đường, không ngờ hương vị hoàn toàn khác. Bản thân nó đã ngọt, mềm dẻo như nhân bánh nhưng lại ngon hơn nhân bánh, một số loại nhân bánh ăn vào như đang ăn đường trắng nhưng loại thực vật này cảm giác ăn ngon hơn, là vị ngọt tự nhiên không qua chế biến, thơm hơn một chút.
"Thực ra chúng còn có nhiều cách làm khác nữa, chắc chắn khiến huynh bất ngờ." Lạc Tử Ninh thấy hắn chê bai gỡ lớp vỏ đường bên ngoài miếng khoai lang, chỉ ăn phần khoai bên trong liền biết hắn không thích ăn ngọt: "Lần sau ta làm món cay cho huynh."
"Cái này làm cay kiểu gì?" Hoắc Lệnh Chi chưa từng ăn món ngọt cay, nghĩ chắc chắn không ngon.
"Đợi ta nghiên cứu đã, hôm khác làm món bún ăn." Lạc Tử Ninh nhớ món bún khoai tây, bún cay chua và các thứ anh từng ăn trước khi xuyên không. Anh còn nghe nói bún hầm dưa cải muối rất ngon. Triệu Tiểu Ngư đã muối rất nhiều dưa cải chua rồi, đợi đến mùa đông sẽ làm một ít ăn thử.
Ăn cơm xong, Lạc Tử Ninh ra ngoài xem tình hình thu hoạch ngô. Ngô trồng nhiều hơn, chất đầy nửa sân.
Nhưng tình hình không được tốt như anh tưởng tượng, vì thiếu kinh nghiệm nên hai phần ba số ngô đã già, chỉ còn lại một phần nhỏ là ngô non như anh hình dung.
Anh nhìn những bắp ngô khô cứng đó, lấy sổ ra ghi lại kinh nghiệm thất bại trong trồng trọt năm nay, năm sau nhất định phải trồng rải vụ, không thể để tất cả đến gần mùa đông mới hái.
Triệu Tiểu Ngư đi tới nhìn vẻ mặt đau lòng của Lạc Tử Ninh: "Những cái này không dùng được nữa ạ?"
Lạc Tử Ninh lắc đầu: "Chọn những cái non, còn lại những cái già thì xay thành bột đi."
"Cái này xay kiểu gì? Nó có thể làm thành bột để ăn ạ?" Triệu Tiểu Ngư cầm một bắp ngô lên, thấy từng hạt vàng óng trên đó. Trước đây nàng chưa từng xem bên trong bắp ngô sau khi bóc vỏ ngoài, không ngờ bên trong lại đẹp như vậy. Một số hạt ngô khô còn hơi trong suốt như ngọc, nhìn là biết trông rất đẹp.
"Ngươi tìm người bảo họ bẻ những hạt này xuống rồi dùng cối đá xay thành bột." Lạc Tử Ninh thử bẻ một chút thấy khá khó bẻ, có lẽ là khó bẻ đối với anh, chứ nếu đổi thành người có sức tay lớn biết đâu xoẹt xoẹt một cái là bẻ hết cả bắp.
Nghĩ đến đây, anh quay đầu nhìn Hoắc Lệnh Chi, anh đưa bắp ngô trong tay cho Hoắc Lệnh Chi: "Phu quân, huynh thử xem, ta không bẻ được."
"Thật yếu ớt." Hoắc Lệnh Chi nhận lấy bắp ngô trong tay anh, quả nhiên bẻ các hạt ngô rất dễ dàng.
Lạc Tử Ninh nói: "Cứ như vậy, hoặc chà xát hai bắp vào nhau, không có công cụ nên mọi người chịu khó làm một chút."
Thu hoạch rau củ ở nhà mất hai ba ngày. Lạc Tử Ninh vốn tưởng rằng có thể thảnh thơi thu hoạch rau, nghiên cứu món ăn, ăn chút ngô nướng, bắp rang bơ gì đó.
Vừa thu hoạch rau xong, hai xưởng mới kia đã báo cáo hoàn thành việc xây dựng. Anh lại vội vàng bận rộn sắp xếp công việc cho công nhân.
Anh cảm thấy số phận mình đúng là phải lao động vất vả, căn bản không thể hưởng thụ cuộc sống an nhàn.
Đợi sắp xếp xong công nhân cho hai nhà máy, anh mới nhớ ra phải vào siêu thị kiểm tra nhiệm vụ đã hoàn thành chưa.
Anh bước vào siêu thị, trước hết nhìn qua tầng hầm, đã có thể tùy ý vào kho hàng. Vừa hay sắp đến mùa đông, anh lấy mấy cuộn ni lông từ trong kho ra để bịt kín các ô cửa sổ, mùa đông năm ngoái quá ít tấm ni lông, hoàn toàn không đủ dùng.
Lần này cuối cùng không cần lo lắng nữa, hơn nữa ngoài việc bịt kín cửa sổ, anh còn có thể dùng để bọc thịt cừu, khi có nhiều đồ vật hơn thì sẽ không còn tiếc nữa.
Anh tưởng toàn bộ siêu thị đã mở cửa cho anh, nhiệm vụ của anh cũng đã hoàn thành hết. Ai ngờ anh liếc nhìn cuốn sổ nhiệm vụ, lại phát hiện có nhiệm vụ mới trên đó.
[ Dẫn dắt người dân trong đất phong vượt qua nạn tuyết rơi năm sau, khống chế số người chết trong đất phong không quá một trăm người. (0/100) ]
Lạc Tử Ninh ngạc nhiên: "Biết ngay mà, đã có hai nhiệm vụ yêu cầu không được có người chết thì chắc chắn sẽ có nhiệm vụ thứ ba."
Nhiệm vụ đầu tiên của anh là sống sót qua một đêm sau khi xuyên không và không được để Hoắc Lệnh Chi chết, nhiệm vụ thứ hai là Vương phủ sống sót qua mùa đông, trong Vương phủ không được có người chết. Khi anh nghĩ đến nạn tuyết rơi năm sau, anh đã đoán nhiệm vụ này có khi bị ép buộc đến mức cả đất phong không được có người chết.
Không ngờ nhiệm vụ này lại dễ thở hơn anh nghĩ, có giới hạn một trăm người. Bây giờ đất phong không còn như trước, dân số tăng thêm một vạn người và sẽ tiếp tục tăng lên dần dần, sang năm không biết có thể vượt mốc năm vạn, mười vạn người hay không. Càng nhiều người, số người chết có thể sẽ càng tăng, nhiệm vụ của anh cũng ngày càng gian nan.
Nếu có thể, anh hy vọng không có một ai chết nhưng anh cũng chỉ là một người bình thường, chỉ có thể cố gắng hết sức mình.
"Nhưng toàn bộ siêu thị đã mở cửa rồi, còn có phần thưởng gì nữa? Chẳng lẽ sau khi hoàn thành xong tôi có thể rời khỏi siêu thị và trở về nhà?" Lạc Tử Ninh nghĩ đến đây thì trái tim đập thình thịch, không sao kìm nén được: "Tôi có thể gặp lại cha mẹ và em gái mình rồi sao?"