76. Chuyến Đi Bí Mật Của Phương Tử Diệp

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chuyến Đi Bí Mật Của Phương Tử Diệp

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phương Tử Diệp đọc đi đọc lại bức thư, đọc đến ứa nước mắt, cuối cùng còn lồng khung bức thư lại, cất giữ cùng với cặp câu đối đỏ từ lần trước.
Thực ra Phương Tử Diệp muốn treo ở đầu giường để mỗi ngày mở mắt ra là có thể thấy, nhưng gia tộc y lớn, tai vách mạch rừng. Ngay cả phòng riêng của y cũng chưa chắc đã an toàn tuyệt đối, y chỉ đành nén nước mắt cất đi.
Đọc thư xong, Phương Tử Diệp lại xem bốn vò rượu và mười đôi tất trong gói đồ.
Trong thư nói bốn vò rượu đó đều do Hoắc Lệnh Chi đích thân ủ, thực tế là do Lạc Tử Ninh đích thân ủ. Ban đầu Lạc Tử Ninh bảo Hoắc Lệnh Chi viết như vậy, hắn còn không tình nguyện lắm, vì rượu do tiểu Vương phi đích thân ủ, hắn không muốn chia cho ai khác.
Nhưng tiểu Vương phi nói là để làm ăn, hắn đành phải cắn răng cho đi, gửi bốn vò rượu này và viết lời dối trá rằng chính tay hắn ủ.
Thực ra Lạc Tử Ninh còn muốn Hoắc Lệnh Chi viết mười đôi tất đó đều do hắn đan, nhưng Hoắc Lệnh Chi đã từ chối. Anh đành thôi, chỉ yêu cầu Hoắc Lệnh Chi viết rượu là do hắn đích thân ủ.
Phương Tử Diệp đọc xong, cảm động vô cùng, vuốt ve từng vò rượu. Mở ra rồi lại không nỡ uống, mỗi lần chỉ nhấp một ngụm nhỏ, ngay cả phu nhân cũng được chia một ngụm.
Phương Tử Diệp tiếp đãi hai người đưa thư rất tử tế, còn bảo họ không cần gấp, đợi một thời gian nữa y chuẩn bị xong quà Tết cho Vương gia, sẽ cho họ trở về.
Trên danh nghĩa, y không thể liên lạc với Hoắc Lệnh Chi. Trước đây, Phương Tử Diệp chỉ là một người bồng bột, xốc nổi, không hiểu những khúc mắc trong quan trường. Cộng thêm sự bảo vệ của gia đình, tính cách y cũng thẳng thắn, không muốn suy đoán âm mưu đằng sau nhiều chuyện.
Lần này trở về, Phương Tử Diệp nhận ra thái độ của Hoàng thượng đối với Hoắc Lệnh Chi. Để không để liên lụy đến gia tộc, y chỉ có thể lén lút liên hệ với Hoắc Lệnh Chi, ngay cả việc gửi quà Tết cũng không dám thực hiện công khai.
Nhưng bây giờ thì mọi chuyện đã khác, Hoắc Lệnh Chi có thể dùng danh nghĩa ông chủ Trình để gửi thư từ, y cũng có thể dùng danh nghĩa ông chủ Trình để gửi quà Tết cho Vương gia.
Trên bề mặt, Phương Tử Diệp sẽ nói rằng y đã nghiên cứu ra cách dùng rượu gạo để ngâm rượu trái cây, nên muốn xây dựng mối quan hệ tốt với ông chủ Trình để mua được rượu với giá ưu đãi hơn.
Bây giờ danh tiếng ông chủ Trình đã lan xa, cả nước đều biết đến tửu trang họ Trình ở phương Bắc, ngay cả Hoàng thượng cũng biết.
Vì vậy, cho dù y gửi quà cho ông chủ Trình, mọi người cũng chỉ nghĩ là vì mục đích làm ăn, dù sao rượu của ông chủ Trình phải cung cấp khắp cả nước mà tửu trang chỉ có một. Không ít người chấp nhận tăng giá để đặt rượu với ông chủ Trình, nhưng ông chủ Trình đều không đồng ý, chỉ nói ai đến trước thì được phục vụ trước.
Rất nhiều người tìm cách lấy lòng ông chủ Trình để mua được nhiều rượu hơn.
Mặc dù gia tộc Phương Tử Diệp có thế lực lớn, nhưng đến Hoàng thượng còn khen rượu này ngon, chẳng lẽ Phương Tử Diệp thật sự dám dùng quyền lực để chèn ép ông chủ Trình sao?
Nhưng trước khi y cho người lên đường gửi quà Tết, lại xảy ra một chuyện lớn, Phương Tử Diệp buộc phải hoãn lại thời gian khởi hành.
Mọi chuyện phải kể từ vài tháng trước. Lúc đó, rượu gạo được truyền vào Kinh thành, có một thái giám nịnh bợ dâng cho Hoàng thượng loại rượu lão ta mua được từ bên ngoài, nhân tiện kể về mức độ phổ biến của loại rượu Quỳnh Tương này trong dân gian: "Nghe nói ở Kinh thành đã bị đẩy giá lên cao ngất ngưởng, mấy trăm lượng một vò nhỏ mà giá nhập của loại rượu này được cho là chỉ ba trăm lượng. Nhưng ba trăm lượng lại là một thùng lớn, một thùng lớn có thể chứa mười vò lớn, mười vò lớn chứa được mấy vò rượu nhỏ. Bây giờ ở Kinh thành, ba trăm lượng căn bản không thể mua nổi một vò rượu Quỳnh Tương nhỏ."
"Điều kỳ lạ là, hầu hết mọi người đều biết giá gốc của loại rượu này nhưng vẫn chấp nhận chi giá cao để mua về uống."
"Kinh thành này không thiếu người có tiền." Hoàng thượng cũng biết, giá xuất xưởng và giá bán lẻ không giống nhau. Như một loại trái cây ở nước láng giềng, mọc đầy trên núi không bán được giá, thậm chí nhiều quả không bán được đến mức thối rữa nhưng vận chuyển bằng ngựa đến Kinh thành thì giá tăng lên mấy chục lần.
Rượu này đường xá xa xôi, sản lượng thấp, tất nhiên bán giá cao cũng không có gì đáng nói.
Hơn nữa, ba trăm lượng một thùng thì một năm kiếm được là bao nhiêu tiền? Số tiền này Hoàng thượng căn bản không thèm để ý.
Có một đại thần tâm phúc can gián Hoàng thượng rằng tửu trang họ Trình nằm trong đất phong của Hoắc Lệnh Chi. Kiếm được càng nhiều tiền, Hoắc Lệnh Chi sẽ thu được càng nhiều thuế, sợ Hoắc Lệnh Chi có tiền sau này sẽ nuôi binh.
Hoàng thượng khinh thường: "Sao trẫm lại sắp xếp hắn đến nơi đó? Đừng quên bên đó còn có một con sâu mọt."
Hoàng thượng biết chuyện Tri phủ tham ô ở đó nhưng gã không can thiệp, còn cố ý sắp xếp Hoắc Lệnh Chi đến do gã nghĩ bên đó có phát triển đến đâu, Tri phủ cũng sẽ tham ô hết số tiền đó. Mật thư Tri phủ gửi cho gã suốt một năm qua vô số lần đều viết về tình cảnh thảm hại của Hoắc Lệnh Chi, Lạc Tử Ninh cũng viết Hoắc Lệnh Chi sống khổ sở ra sao.
Hoắc Lệnh Chi không còn đáng sợ chút nào nữa, đứa đệ đệ này đã không còn là vị tướng quân chỉ nghe tên thôi đã khiến người ta khiếp sợ như trước. Hoắc Lệnh Chi thua thảm bại trong cuộc tranh giành ngôi vị, sau này còn có thể gây ra sóng gió gì nữa?
Đợi ba năm sau, Lạc Tử Ninh đầu độc chết Hoắc Lệnh Chi, gã sẽ giết Lạc Tử Ninh rồi chém đầu tịch thu gia sản của Tri phủ với tội danh tham ô. Tri phủ tham ô bao nhiêu, tất cả gia sản đều sẽ về Quốc khố, dân chúng thấy gã giết quan tham, còn tưởng gã là minh quân.
Hoàng thượng từng có ý định bảo ông chủ Trình dời tửu trang về Kinh thành, như vậy gã uống rượu cũng tiện, thuế của tửu trang cũng sẽ vào thẳng Quốc khố của gã, không cần lo lắng số tiền này phải qua tay người khác một lần rồi mới đến tay gã.
Nhưng nghe đồn, loại rượu này muốn ngon nhất định phải ủ bằng gạo ở phương Bắc, thay bằng lương thực ở nơi khác thì hương vị sẽ kém đi rất nhiều.
Hoàng thượng cũng gạt bỏ ý định đó nhưng những ngày này gã đã nghiện rượu Quỳnh Tương, mà số lượng rượu do các thương nhân vận chuyển đến đều có hạn chế, cho dù gã là Hoàng thượng cũng không thể uống thỏa thích. Hơn nữa, nghe nói tửu trang còn thường xuyên ra loại mới, gã đường đường là một Hoàng đế lại không thể uống được loại rượu mới nhất ngay lập tức, nên gã không cam lòng.
Gã định cử người chuyên trách đi phương Bắc mua rượu về, cung cấp cho Hoàng cung uống dần, tiện thể đi xem tình hình Hoắc Lệnh Chi ra sao, Tri phủ và Lạc Tử Ninh có làm phản hay không.
Cái công việc này tuy vất vả nhưng là một việc béo bở, có thể kiếm được không ít lợi lộc từ đó. Rất nhiều người tự tiến cử với Hoàng thượng.
Cuối cùng, công việc này rơi vào tay Phương Tử Diệp vì Phương Tử Diệp đã dâng lên Hoàng thượng một vò rượu sơn trà.
Phương Tử Diệp biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này, nếu Hoàng thượng thực sự phái người đến nơi đó, Hoắc Lệnh Chi sẽ có nguy cơ bị bại lộ. Chuyện này, dù phải trả giá đắt đến mấy, y cũng phải giành lấy, vì vậy không chỉ là vò rượu này, hắn còn dâng luôn cả bí quyết làm rượu trái cây lên.
Phương Tử Diệp lừa Hoàng thượng rằng đây là phương pháp do y tự nghĩ ra, dùng rượu gạo ngâm rượu trái cây. Y vốn dĩ đã có ý định phái người đi mua rượu để làm rượu trái cây bán ra thị trường, bây giờ y muốn dâng bí quyết này cho Hoàng thượng.
Việc Phương Tử Diệp dâng bí quyết không phải là không có lợi ích, đây cũng là một chức quan, tương tự như chức diêm quan nhưng không lớn bằng.
Lợi ích trong đó rất nhiều, Hoàng thượng bỏ tiền ra, còn y thì quản lý.
Nhân công, nguyên vật liệu, tất cả mọi thứ đều không cần y phải chi tiền, hơn nữa ngoài lương bổng Hoàng thượng ban cho, Phương Tử Diệp muốn vơ vét bao nhiêu tiền lời thì cứ vơ vét bấy nhiêu. Đến lúc đó chia số tiền vơ vét được cho Hoắc Lệnh Chi, quan trọng nhất là y có thể tự đi mua rượu gạo, y đi đến đó làm tai mắt của Hoàng đế thì không sợ người khác báo cáo tình hình của Hoắc Lệnh Chi cho Hoàng thượng nữa. Hơn nữa, Phương Tử Diệp còn có thể thường xuyên gặp người mình ngưỡng mộ, đúng là một mũi tên trúng hai đích.
Hoàng thượng uống rượu sơn trà xong rất vui, vui vẻ đồng ý yêu cầu của y. Việc có thể tin tưởng Phương Tử Diệp như vậy cũng là vì tình hình gia đình y đặc biệt, điều này Phương Tử Diệp mới biết gần đây mà thôi.
Hóa ra gia tộc Phương Tử Diệp đã chọn phe từ trước khi đương kim Thánh thượng đăng cơ rồi, giúp đương kim Thánh thượng làm không ít chuyện dơ bẩn cho mình. Thậm chí Phương Tử Diệp còn nghi ngờ cái chết của Tiên đế cũng là do người nhà y giúp hạ độc.
Cộng thêm việc mấy vị phi tần của đương kim Thánh thượng cũng là con gái của gia tộc y, một công chúa, hai hoàng tử của Thánh thượng cũng do con gái gia tộc Phương Tử Diệp sinh hạ. Quan hệ phức tạp như vậy, Hoàng thượng không tin y sẽ làm chuyện thiếu lý trí mà phản bội cả gia tộc.
Nhưng Phương Tử Diệp lại thực sự làm như vậy, một là Hoắc Lệnh Chi là người y ngưỡng mộ, hai là bởi vấn đề tư tưởng của y.
Từ trước đến nay y luôn nghĩ cha mình, ca ca mình trung quân ái quốc, ai ngờ họ lại đầu độc Tiên đế, lớp màng bảo vệ trong lòng Phương Tử Diệp đã vỡ tan.
Từ nhỏ Phương Tử Diệp được giáo dục, hai chữ trung hiếu là trung quân trước rồi mới đến hiếu thuận cha mẹ sau. Nếu hai bên mâu thuẫn, thì dù phải từ bỏ cha mẹ cũng phải chọn Quân vương mà theo.
Nhưng cha mẹ y lại làm ra chuyện phản bội Tiên đế như vậy. Trong lòng y, y đã kết tội cả gia tộc, càng không công nhận đương kim Thánh thượng nữa.
Qua Tết y mới đi mua rượu, định tự mình mang quà Tết cho Hoắc Lệnh Chi, hai người làm thuê kia cũng được giữ lại ăn Tết cùng.
Hai người làm thuê kia tuy nhớ nhà, nhưng được đi cùng Phương đại nhân thì an toàn hơn nhiều, lại không vất vả như trước nữa.
Hơn nữa Phương đại nhân không coi họ là người hầu mà coi họ như khách quý mà đối đãi, tiếp đãi ăn uống tử tế chu đáo, họ thoải mái tự do không bận tâm đến việc không thể về nhà ăn Tết.
Chuyện này Phương Tử Diệp cũng gửi thư đường chim bay báo cho Hoắc Lệnh Chi, còn xin lỗi vì đã tự ý dâng bí quyết làm rượu trái cây cho Hoàng thượng nhưng vì tình thế cấp bách, y buộc phải giành lấy cơ hội này.
Hoắc Lệnh Chi và Lạc Tử Ninh cùng nhau đọc thư. Lạc Tử Ninh đọc xong, có chút hoảng sợ: "Nếu Hoàng thượng thật sự phái người đến giám sát chúng ta thì lại là một mối họa lớn. Ta mở nhiều xưởng như vậy, mọi người đều biết hai chúng ta ân ái, chẳng phải sẽ bị lộ tẩy ngay sao? May quá, may quá, công thức làm rượu trái cây ta gửi đi thật là đúng lúc."
"Chúng ta ân ái à, sao tối qua Bản vương muốn hôn em một cái, em lại không chịu?" Hoắc Lệnh Chi ôm ngang eo Lạc Tử Ninh kéo sát vào lòng, ghé sát muốn hôn anh.
Lạc Tử Ninh vội vàng né tránh, giơ tay che miệng hắn: "Nói năm ngày là năm ngày, gần đây huynh hôn hơi nhiều rồi đó huynh. Huynh mà cứ như vậy, ta sẽ, ta sẽ..."
"Em sẽ dọn đi?" Hoắc Lệnh Chi cười hỏi anh.
"Huynh, huynh đừng nghĩ ta không dám dọn đi." Mùa hè Lạc Tử Ninh còn có thể nói dọn đi nhưng mùa đông thì anh không thể thốt ra lời đó được.
Tuyết bên ngoài đã rơi, anh đã đo nhiệt độ bên ngoài âm hai mươi mấy độ C. Ra ngoài đứng mười phút thôi, máu anh cũng có thể đông cứng thành đá bào.
Trước khi xuyên không, nhiệt độ dương mười độ C anh đã thấy lạnh không chịu nổi. Ai ngờ xuyên không xong lại trải nghiệm cảm giác âm hai mươi mấy độ C.
May mà anh cải tạo căn nhà này trước, sưởi sàn, lò sưởi trong tường, lò sưởi di động, ba cách sưởi ấm kết hợp khiến căn nhà nóng đến mức có thể mặc áo cộc tay. Có thể đốt lửa ít đi để giảm nhiệt nhưng Lạc Tử Ninh không nỡ giảm nhiệt, thà cứ để nóng để bản thân có cảm giác an toàn, không thể cảm nhận một chút khí lạnh nào, nếu không anh sẽ cảm thấy hoảng sợ.
Mùa đông đến, anh không ra khỏi cửa nữa, ngày ngày rúc trong nhà cùng Hoắc Lệnh Chi. Thỉnh thoảng Hoắc Lệnh Chi vẫn ra sân huấn luyện hộ vệ, bây giờ số lượng hộ vệ trong phủ đã tăng lên tám mươi người, Hoắc Lệnh Chi cũng có việc để làm.
Buổi tối trở về, Hoắc Lệnh Chi sẽ thấy tiểu Vương phi của hắn mặc quần áo cộc tay cộc chân đi lại trong nhà hoặc nằm trên giường. Buổi tối ngủ, tiểu Vương phi của hắn còn nóng đến mức ngủ khỏa thân, nhìn vậy sao hắn kiềm chế được. Năm ngày hôn một lần biến thành có cơ hội là lại gần, hôn được là hôn ngay lập tức.
Tiểu Vương phi của hắn sợ lạnh như vậy, không thể nào chuyển sang phòng khác mà ở được, hơn nữa thái độ Lạc Tử Ninh đã dịu dàng hơn nhiều. Năm lần thì có đến ba lần không từ chối, đôi khi còn đáp lại hắn khiến hắn thấy chút hy vọng chiến thắng rồi, cũng khiến hắn càng được đằng chân lân đằng đầu hơn.
Hôm nay tuy Lạc Tử Ninh từ chối hắn nhưng bị hắn dỗ ngọt nài nỉ mãi, cuối cùng vẫn để hắn ôm hôn.
...
Phương Tử Diệp ngậm ngùi mang gửi một vò rượu cho Hoàng thượng, ba vò còn lại thì tự giữ. Mười đôi tất y chia cho phu nhân một đôi, chia cho cha mẹ, huynh đệ mỗi người một đôi, bốn đôi còn lại thì y giữ lại hai đôi, một đôi tặng cho thầy giáo, một đôi tặng cho tri kỷ.
Trước khi thành thân, Phương Tử Diệp chưa từng gặp nương tử của mình, do cha mẹ định đoạt mà thành thân. Hai người không có tình yêu ngọt ngào mà chỉ tương kính như tân. Trước đây khi y làm Khâm sai đi đến chỗ Hoắc Lệnh Chi, ý nghĩ của Phương Tử Diệp là nam nhân có thể tam thê tứ thiếp. Sau khi trở về, y quyết định học theo Vương gia, không nạp thiếp, y cũng muốn cùng phu nhân của mình sống trọn đời một cặp.
Từ khi y trở về, y đối xử với phu nhân của mình tốt hơn nhiều, còn thường xuyên tặng quà cho nàng.
Phu nhân y nhận được đôi tất này còn có chút nghi hoặc, chưa từng thấy loại tất này bao giờ cả, hơn nữa quần áo lót nàng mặc đều do tự tay nàng làm hoặc do ma ma làm, chưa từng mặc đồ mua từ bên ngoài nên có chút không muốn đi.
Nhưng dù sao đây cũng là tấm lòng của phu quân, nàng vui vẻ nhận lấy rồi cất vào đáy rương.
Sáng hôm đó Phương Tử Diệp thức dậy mang tất, thấy phu nhân vẫn đi tất cũ liền hỏi nàng: "Sao nàng không đi đôi tất ta tặng? Đó là hàng tốt ta lấy được từ bên ngoài, mau đi vào đi. Phu thê chúng ta mang giống nhau mới tốt, cái này gọi là, gọi là đồ tình lữ."
Phương Tử Diệp nghe Lạc Tử Ninh nói, người yêu nên mặc đồ giống nhau mới có cảm giác là một cặp đôi, Lạc Tử Ninh còn dạy y cảm giác đó là gì.
Phu nhân Phương Tử Diệp nghe y nói mà đỏ bừng mặt, cuối cùng bị y nài nỉ không còn cách nào khác, lại nghe y nói toàn bộ đều là nữ tử dệt, không phải tất do nam nhân làm mới chịu đi vào, vừa đi vào đã thấy cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Bên nhà Phương Tử Diệp vốn âm u lạnh lẽo, ban ngày nàng thích ra sân ngồi. Không ngờ đôi tất này lại ấm áp, mềm mại đến vậy. Giá mà không chỉ có tất mà còn có thêm một đôi găng tay như thế thì tốt biết mấy, sau này nàng không sợ lạnh tay chân nữa.
Nàng hỏi Phương Tử Diệp khi mua có thấy găng tay không. Phương Tử Diệp nói không có, chỉ có tất, bảo nàng giữ gìn cẩn thận vì y chỉ có mấy đôi, đã chia hết rồi.
Phu nhân y nghe lời này rất cảm động, tình cảm của hai người càng thêm mặn nồng.
Cha mẹ Phương Tử Diệp đi đôi tất y tặng cũng cảm thấy khá tốt, mấy ngày nay thời tiết âm u và thất thường, đi cái này rất thích hợp, hơn nữa còn thoải mái, ôm sát chân.
Chỉ có điều cha mẹ y rất bất mãn với việc y phải rời Kinh thành đi mua rượu ở nơi xa xôi đến thế, mắng Phương Tử Diệp mấy bận, không chịu làm quan ở Kinh thành mà cứ nhất quyết phải đi đến nơi xa xôi đó.
Y liền lừa dối cha mẹ, nói Hoàng thượng giao cho y nhiệm vụ bí mật, không bao lâu nữa y sẽ nhanh chóng thăng tiến.
Cha Phương Tử Diệp hiểu rõ tình hình này hơn ai hết, dù sao trước đây chính ông ta là người đã giúp đương kim Thánh thượng lên kế hoạch hạ độc. Chuyện thành công, bây giờ y đã trở thành trọng thần trong triều nhưng thằng con trai ngốc này quá chính trực, không biết cách lấy lòng Hoàng thượng. Lần trước làm Khâm sai vẫn là ông ta chủ động giành lấy từ Hoàng thượng, muốn để con trai mình lộ diện trước Hoàng thượng. Lần này hiếm thấy con trai chủ động đi xin việc, lại còn dâng bí quyết cho Hoàng thượng, chắc hẳn đi mua rượu cũng là để gặp Hoắc Lệnh Chi, con trai ông ta đã trưởng thành rồi!
Nghĩ như vậy, ông ta cũng thấy vui, khen ngợi con trai một phen, bảo con trai cố gắng làm tốt.
Sau đó, vào dịp Tết Nguyên Đán, Phương Tử Diệp tụ họp với bạn bè, khoe cho họ xem đôi tất của mình.
Bình thường Phương Tử Diệp có đồ tốt cũng không cố ý khoe khoang cho người khác xem, nhưng lần này là một đôi tất lại còn phải cởi giày ra cho mọi người xem. Bạn bè y đều xúm lại nhìn, vốn định nói vài lời châm chọc nhưng khi nhìn thấy đôi tất đó rồi, đều đổ dồn ánh mắt ghen tị nhìn Phương Tử Diệp, bảo y cởi ra cho mọi người thử, còn có người hỏi mua ở đâu nữa.
Phương Tử Diệp nói thẳng đó là bí mật, chỉ có mấy đôi y đã chia cho cha mẹ, thầy giáo rồi. Nếu họ muốn mua, đợi vài tháng nữa, cửa hàng của y sẽ bán nhưng lúc đó trời đã ấm lên, không cần phải đi nữa, hay là đợi đến mùa đông năm sau hãy đi.
Bạn bè Phương Tử Diệp nói y keo kiệt, chỉ là một đôi tất rách rưới mà thôi. Nhưng trong lòng họ đã tính toán, mùa đông năm sau nhất định cũng phải có một đôi như vậy để diện.
Qua Tết, Phương Tử Diệp phụng mệnh đi phương Bắc mua rượu. Lúc đi, y đã chất lên xe tất cả số quà Tết chuẩn bị cho Hoắc Lệnh Chi, nếu không sợ bị người khác phát hiện việc mình tặng quà cho Hoắc Lệnh Chi thì y còn muốn chất thêm mấy xe nữa kia, bây giờ đành phải chất ít đi một chút thôi.
Lần này khởi hành, y còn dẫn theo một người nữa cùng đi.