86. Chương 86

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy người họ mất một lúc lâu mới hoàn hồn, một người dân đi ngang qua hỏi họ: "Các vị lần đầu đến đây à? Muốn mua rượu, mua bún hay là Lưu Ly? Bún đã hết hàng rồi. Nếu muốn đến xưởng Lưu Ly thì đi lối này, còn đến tửu trang thì đi lối khác. Muốn thuê trọ cũng đi về phía tửu trang. Các vị đông người, nên đi sớm một chút, gần đây khách du lịch khá đông, đến muộn e là không thuê được phòng tốt đâu."
Họ nghe một tràng dài như vậy thì hơi ngớ người. Tuy họ giả làm thương nhân, vốn dĩ không phải thương nhân thật sự, nhưng họ vẫn biết đến Lưu Ly, bún và rượu.
Phó tướng Trình quay sang hỏi Quân sư: "Bây giờ chúng ta phải làm sao?" Quân sư bảo hắn đừng vội, hắn bèn hỏi người qua đường kia: "Lão bá, không biết phủ Tướng quân ở đâu? Chúng ta thấy Vương gia trên tượng đá cao lớn uy mãnh, nghĩ nếu được chiêm ngưỡng phong thái của Vương gia một lần thì hay biết mấy."
"Vương gia có gì hay ho mà xem chứ, hơn nữa các vị đừng chọc giận Vương gia, Vương gia giết người không chớp mắt đâu. Vương phi của chúng ta mới tốt." Người ấy lại dùng những lời lẽ chất phác để ca ngợi Lạc Tử Ninh không ngớt lời.
Những người đó thầm thấy bất mãn, cái tên Vương phi này không những ngược đãi Vương gia mà còn lan truyền tiếng xấu về Vương gia khắp nơi. Hắn ta tự tô vẽ mình thành người cao thượng, còn biến Vương gia của họ thành một ác quỷ giết người không chớp mắt. Nhất định họ phải đi gặp mặt xem rốt cuộc Vương phi này là người như thế nào.
Quân sư bảo họ đừng nóng vội, số lượng họ quá đông, không thể vừa đặt chân đến đã chạy thẳng tới Vương phủ. Trước tiên hãy tìm một quán trọ nghỉ chân, sau đó mới tính đến bước tiếp theo.
Đoàn người làm theo sự chỉ dẫn của lão bá kia, trước tiên đi đến khu phố thương mại gần tửu trang. Ở đó, mọi thứ từ ăn uống đến vui chơi đều đầy đủ. Tửu lâu cũng to lớn và khí phái không kém, quán trọ ở đây không kém gì ở Kinh thành. Dù điều kiện gần giống Kinh thành nhưng giá cả lại rẻ hơn.
Việc kinh doanh quán trọ rất phát đạt. Ban đầu Lạc Tử Ninh đã tính toán đến điểm này nên cho xây rất nhiều phòng trọ. Diện tích chiếm đất cũng gấp ba lần quán trọ bình thường, tòa nhà có ba tầng. Bên cạnh quán trọ sang trọng này còn có một quán trọ nhỏ hơn, chủ yếu là giường tập thể với vài phòng đơn sơ.
Họ thuê phòng bình thường trong quán trọ sang trọng, giá cả cũng chấp nhận được. Những người này còn có chút tiền bạc, lúc đi không chỉ mang theo vàng bạc tư trang của gia đình mà Hoắc Lệnh Chi còn chuẩn bị cho mỗi người một phần lộ phí, không đến nỗi quá túng thiếu.
Sau khi tất cả mọi người đã ổn định chỗ ở, họ đặt ra một kế hoạch. Một nhóm sẽ giả làm thương nhân thật sự để đi mua rượu. Sau đó cử một người có võ nghệ cao cường lén lút lẻn vào Vương phủ trước, dò la tình hình của Vương gia.
Quân sư dặn dò họ cực kỳ cẩn thận: "Nhất định phải thận trọng, không được để lộ thân phận. Cho dù thấy Vương gia sống thê thảm đến mức nào, cũng không được tùy tiện ra tay. Vạn nhất đánh rắn động cỏ sẽ rất dễ gây nguy hiểm cho Vương gia."
Những người được hắn chọn đều là những người thường ngày vốn rất điềm tĩnh. Họ nhận lệnh rồi lập tức rời đi.
Người được phái lén lút lẻn vào Vương phủ liên tục tự nhủ trong lòng, nhất định phải nhẫn nhịn. Cho dù thấy Vương gia chịu khổ, chịu sỉ nhục đến mức nào đi chăng nữa, chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng của Vương gia thì tạm thời không được ra tay.
Y không dám lẻn vào Vương phủ giữa ban ngày mà đợi đến nửa đêm mới âm thầm dùng khinh công đột nhập. Bên trong Vương phủ vô cùng xa hoa, nhìn qua thì Vương gia không giống như đang chịu khổ ở đây. Nhưng y lại nghĩ tên Vương phi kia không thể tốt bụng đến mức để Vương gia sống cuộc sống thoải mái như vậy. Y nghi ngờ Vương phi đang hưởng thụ, còn ngược đãi Vương gia.
Thân thủ y nhanh nhẹn vô cùng. Hộ vệ Vương phủ mới vào phủ chưa được mấy năm, dù được Hoắc Lệnh Chi đích thân dạy dỗ cũng không thể sánh bằng y. Y dễ dàng né tránh tất cả hộ vệ, lẻn thẳng vào chủ viện của Vương phủ.
Y thấy trong viện đã tắt đèn nhưng cửa sổ làm bằng Lưu Ly, y không thể đục một lỗ để nhìn vào. Bên trong còn kéo rèm, y càng không có cách nào rình xem. Không rình xem được thì chỉ có thể nghe lén. Y lặng lẽ áp sát chân tường nghe lén, rồi y nghe thấy tiếng cười của một nam nhân, dường như rất vui vẻ. Ngay sau đó y lại nghe thấy một giọng nói nam nhân quen thuộc.
Cơ thể y run mạnh. Nếu không phải y nhận ra giọng của Vương gia, y đã nghi ngờ Vương phi đang tư thông với nam nhân khác trong Vương phủ mất rồi. Trước khi đến, y đã từng tưởng tượng cái tên nam Vương phi đó không phải là người đứng đắn, biết đâu đã nuôi tám mười người tình trong phủ, tư thông ngay trước mặt Vương gia. Ai ngờ được, Vương gia uy nghiêm mà họ tôn kính lại đang thân mật với Vương phi đến thế?
Điều chết người hơn nữa là, y còn nghe lén chuyện riêng tư của Vương gia nữa? Nếu chuyện này bị Vương gia biết thì y tiêu đời rồi!
Y đang định âm thầm rút lui, hôm khác đến hoặc quay về báo lại tình hình cho Quân sư. Nhưng y vừa lùi lại một bước, một lưỡi dao sắc bén đã bay ra. Nó đục thủng một lỗ lớn trên cửa sổ kính. Y nhanh chóng né tránh, lưỡi dao sượt qua má y, quét bay chiếc khăn che mặt, rạch một vết máu dài trên mặt y.
"Kẻ nào?" Hoắc Lệnh Chi kéo rèm cửa, đối mặt với kẻ bên ngoài cửa sổ.
Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, cả hai đều sững sờ. Đặc biệt là người bên ngoài cửa sổ, khi thấy Vương gia thì mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn trào. Y lập tức quỳ xuống: "Vương gia, ngài có khỏe không?"
"Huynh quen à?" Lạc Tử Ninh đang ngồi ở bàn gần cửa sổ viết nội dung cuộc họp ngày mai. Hoắc Lệnh Chi đến trêu chọc anh, hai người cười đùa một lát. Sau đó Hoắc Lệnh Chi đột nhiên nghiêm mặt vớ lấy con dao gọt trái cây trên bàn ném ra ngoài, khiến Lạc Tử Ninh giật mình. Giờ Lạc Tử Ninh phát hiện hai người họ quen nhau liền bắt đầu xót xa cho tấm cửa sổ kính của mình. Một tấm cửa sổ kính tốt lại bị Hoắc Lệnh Chi đục một lỗ lớn, thật đáng tiếc.
"Đây là tiên phong dưới trướng của ta, họ Tiết." Hoắc Lệnh Chi nói.
Lạc Tử Ninh gật đầu, chạy tới mở cửa nói: "Là Tiết tiên phong phải không? Mau vào đi."
Người kia ngượng ngùng nhìn Lạc Tử Ninh, nghĩ đến tiếng cười ban nãy, mặt y càng đỏ ửng hơn: "Ngài là Vương phi à? Gọi ta là Tiểu Tiết là được."
"Tiểu Tiết, ngươi vào đi, vừa hay Vương gia vẫn chưa ngủ mà." Lạc Tử Ninh nhẩm tính thời gian, hình như cũng vào khoảng thời gian này trong nguyên tác, những thuộc hạ của Hoắc Lệnh Chi đã tìm đến hắn.
Tiểu Tiết đứng dậy nhưng lại hơi do dự, sợ làm phiền họ. Có điều, thấy Vương phi ăn mặc chỉnh tề, không hề có vẻ lộn xộn, xem ra không phải đang làm chuyện đó. Có lẽ lúc nãy là do y nghĩ quá nhiều.
Lạc Tử Ninh thấy y do dự liền gọi thêm hai tiếng. Hoắc Lệnh Chi xoay xe lăn tiến lại gần: "Chúng ta ra ngoài nói chuyện."
"Cũng được, vừa hay ta còn có việc cần làm. Ta gọi vài thị nữ châm trà cho hai người uống." Lạc Tử Ninh nói.
"Không cần đâu." Hoắc Lệnh Chi bảo anh đừng làm việc nữa, mau vào nhà tránh muỗi cắn.
Lạc Tử Ninh lấy đĩa trái cây đang đặt trên bàn đưa cho hai người rồi đóng cửa lại, để họ ôn lại chuyện cũ.
Tiểu Tiết nhỏ hơn Hoắc Lệnh Chi hai tuổi, gương mặt đúng kiểu búng ra sữa, mắt to, nhìn rất trẻ cứ như một thiếu niên.
Sau khi họ ra đến sân, Tiểu Tiết nhìn Hoắc Lệnh Chi từ trên xuống dưới một lượt, nhào tới quỳ bên chân Hoắc Lệnh Chi, kéo tay hắn mà khóc lóc thảm thiết.
Hoắc Lệnh Chi cứ thế lặng lẽ nhìn y, không hề ngăn cản.
Đợi Tiểu Tiết khóc một lúc lâu, Hoắc Lệnh Chi mới hỏi: "Ngày mai tất cả các ngươi cùng đến Vương phủ tìm ta, tối nay đã quá muộn rồi."
Tiểu Tiết lau nước mắt, dùng đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn. Tuy y dũng mãnh thiện chiến nhưng bình thường lại là một người dễ xúc động, mau nước mắt: "Sao ngài biết có người đi cùng ta?"
"Hôm nay có người đến báo tin, nói trong thành có một nhóm người khả nghi." Hoắc Lệnh Chi vẫn duy trì việc cử đội tuần tra kiểm tra tình hình trong thành hàng ngày. Hôm nay, ngay khi họ vừa vào thành đã bị người của đội tuần tra phát hiện.
Lúc đó Hoắc Lệnh Chi không biết nhóm người này là thuộc hạ trước đây của mình, sai người theo dõi hành tung của họ, hàng ngày báo cáo cho hắn.
Không ngờ tối nay hắn lại thấy Tiểu Tiết đến tìm mình, hắn liền lập tức đoán ra, nhóm người khả nghi đó chính là Tiểu Tiết và các đồng đội của y.
Tiểu Tiết hít hít mũi, nói: "Vương gia, ngài thật sự tai mắt thông thiên. Trước đây chúng thuộc hạ còn lo ngài bị cái tên nam phi kia ngược đãi, vô cùng lo lắng nên mới nóng lòng chạy đến. Vừa vào thành nghe nói hai vị ân ái, ta còn bán tín bán nghi, nhưng vừa thấy ngài liền biết tin đồn là thật."
"Tốt nhất ngươi hãy quên những gì vừa nghe thấy đi, về sau không được nhắc với bất cứ ai." Hoắc Lệnh Chi cảnh cáo y.
Mặc dù lúc nãy hắn không làm gì quá đáng với Lạc Tử Ninh, chỉ ngồi gần nhau một lúc, nhưng hắn không muốn người khác biết vẻ đáng yêu khi ở riêng tư của tiểu Vương phi.
Tiểu Tiết điên cuồng gật đầu: "Ta biết rồi, Vương gia, ngài cứ yên tâm." Y nói xong liền phi thân lướt mái mà rời đi. Hoắc Lệnh Chi nhìn bóng lưng y, không khỏi lắc đầu: "Khinh công giảm sút rồi."
Nói rồi hắn xoay xe lăn về phòng. Lạc Tử Ninh lập tức ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi: "Nói chuyện xong rồi?"
"Ừm." Hoắc Lệnh Chi gật đầu, hỏi ý kiến Lạc Tử Ninh: "Bọn họ đến mấy chục người, ngày mai ta muốn gọi họ đến Vương phủ. Nếu em thấy ồn ào, ta có thể bảo họ chuyển sang bên đội tuần tra."
"Đây là nhà huynh, huynh muốn gọi ai đến cũng được, ta không can thiệp đâu." Lạc Tử Ninh phấn khích nhìn hắn nói: "Những người này đều là thuộc hạ trước đây của huynh à? Nếu họ đến rồi, có phải có thể giúp huynh tuyển binh, luyện binh không? Ta không muốn giả vờ trước mặt Hoàng thượng nữa, ta thấy phiền phức và ghê tởm."
Hoắc Lệnh Chi xoay xe lăn đến gần, ôm anh từ phía sau: "Ta cũng không muốn hàng tháng em phải liên lạc với nam nhân khác."
"Người đó còn là ca ca huynh~" Lạc Tử Ninh cố ý kéo dài giọng ở cuối câu, kết quả nhận được một nụ hôn của Hoắc Lệnh Chi khiến anh không còn tâm trí nào mà nghĩ đến chuyện khác.
...
Sáng sớm ngày hôm sau, mấy chục người đã xuất hiện ở cổng Vương phủ. Hoắc Lệnh Chi đã nói trước với Trần bá. Trần bá từng gặp những thuộc hạ trước đây của Hoắc Lệnh Chi nên vô cùng kích động, tiếp đón họ rất nhiệt tình.
Ông còn sắp xếp chỗ ở cho họ, trước tiên cho họ ở trong Vương phủ. Hoắc Lệnh Chi quyết định sau này sẽ để họ chuyển đến khu đội tuần tra, tiện cho việc huấn luyện binh lính sau này. Sau khi nhóm người đông đảo này chuyển vào, buổi trưa, trong phủ lại tổ chức yến tiệc cho họ. Hoắc Lệnh Chi ôn lại chuyện cũ với họ.
Phó tướng Trình và Quân sư đã nghe Tiểu Tiết kể về tình hình gần đây của Vương gia, biết Vương gia sống tốt, tình cảm phu thê với Vương phi cũng rất tốt, họ liền yên tâm. Thế nhưng hôm nay đến lại không thấy Vương phi đâu: "Có phải Vương phi không muốn gặp chúng ta không? Có phải ngài ấy từng nghe về định kiến của chúng ta với ngài ấy không? Hôm qua chúng ta không rõ tình hình, đã hiểu lầm ngài ấy. Vương gia, ngài phải giúp chúng ta nói đỡ vài lời."
"Không phải em ấy không muốn gặp các ngươi, em ấy đi họp rồi." Hoắc Lệnh Chi nghĩ đến Lạc Tử Ninh lần nào họp cũng phải viết mấy trang đề cương liền. Nghĩ lại dáng vẻ nghiêm túc đó, hắn lại thấy tiểu Vương phi khi nghiêm túc thật đáng yêu.
"Họp ư?" Mọi người không hiểu, hỏi: "Họp cái gì?"
"Sau này các ngươi sẽ thấy thôi." Hoắc Lệnh Chi nói.