93. Hoàng đế lưỡng lự, Lạc Tử Ninh chiêu mộ nhân tài

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Hoàng đế lưỡng lự, Lạc Tử Ninh chiêu mộ nhân tài

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoàng thượng chần chừ, không dám quyết định khai chiến vì gã thiếu tự tin. Nếu không phát động chiến tranh, gã còn có thể duy trì được hòa bình bề mặt. Nhưng nếu thực sự giao tranh mà lại thua trận, e rằng ngai vàng của gã sẽ lung lay.
Từ nhỏ, gã đã biết mình không có duyên với ngôi vị Hoàng đế. Mẫu thân là phi tử không được sủng ái, thế lực bên ngoại yếu kém, phụ hoàng cũng không ưa gã. Để đoạt được ngôi vị này, gã chỉ có thể dùng thủ đoạn độc ác.
Khi đoạt vị, những thủ đoạn độc ác đó còn có tác dụng. Nhưng nếu muốn thống trị một quốc gia, chỉ dựa vào thủ đoạn độc ác thì không thể nào. Đặc biệt là khi thiên tai liên miên, bách tính gần như chết đói nhưng gã lại chẳng hề quan tâm đến sống chết của họ, chỉ một lòng muốn đàn áp, điều này chỉ càng châm ngòi cho sự phản kháng.
Phía gã còn chưa kịp khai chiến với Hoắc Lệnh Chi thì đã xuất hiện một nhóm người khởi nghĩa. Mặc dù nhanh chóng bị dẹp yên, nhưng điều này vẫn giáng cho gã một đòn nặng nề.
Gã sợ lỡ gã khai chiến với Hoắc Lệnh Chi, đồng thời lại có phản tặc nổi dậy, e rằng không thể đối phó được cả hai bên.
Có đại thần kiến nghị tạm thời đình chiến, tốt nhất là không nên giao tranh với Hoắc Lệnh Chi. Hãy để Hoắc Lệnh Chi mở cổng thành cho hàng hóa từ đất phong lưu thông ra ngoài, sau đó tiếp tục kiểm soát, không cho quá nhiều bách tính đi đến đất phong. Cứ nói rằng nếu chuyển hộ khẩu đến đất phong, hộ khẩu của họ sẽ bị hủy bỏ. Hoặc thẳng thừng hơn, quan phủ địa phương sẽ kìm lại, không cho phép họ chuyển đi. Khi đó, bách tính đến đất phong sẽ trở thành người vô gia cư, xem còn ai dám mạo hiểm trở thành dân lưu vong mà chạy đến đất phong nữa.
Nhưng họ không ngờ rằng Lạc Tử Ninh đã sớm nghĩ đến điều này. Lạc Tử Ninh đã làm hộ khẩu chuyên biệt, thẻ căn cước và sổ hộ khẩu riêng cho những bách tính đến đầu quân. Những người này sau khi đến đất phong đã có ý định an cư lập nghiệp ở đây cả đời, chỉ cần chủ nhân đất phong công nhận thân phận, những chuyện khác không thành vấn đề.
Lạc Tử Ninh rảnh rỗi lại ra tường thành để xem xét, muốn xem khi nào thì Hoàng thượng không nhịn được mà ra tay trước, sau đó họ sẽ thẳng tiến vào kinh thành.
Ai ngờ Hoàng thượng không những không ra tay mà còn rút binh, hơn nữa còn phái đại thần đến giảng hòa, nói rằng Vương gia và Hoàng đế là huynh đệ ruột thịt, không nhất thiết phải làm mọi chuyện căng thẳng đến mức ấy.
Lạc Tử Ninh nghĩ thầm, gã không đánh, nhưng đang ép chúng ta phải ra tay trước.
Tuy nhiên, anh không đưa ra ý kiến gì, bề ngoài vẫn rất khách khí. Hoắc Lệnh Chi lại bảo vị đại thần đó về nói với Hoàng thượng rằng đất phong của hắn quá nhỏ, không đủ chỗ ở nữa, cần sáp nhập thêm ba thành xung quanh vào đất phong của mình.
Hoắc Lệnh Chi còn nói, nếu Hoàng thượng không đồng ý, hắn cũng không làm khó Hoàng thượng, hắn sẽ tiếp tục đóng cổng thành để tự bảo vệ mình.
Lời này làm vị đại thần kia sợ hãi, sau khi trở về lắp bắp thuật lại ý của Hoắc Lệnh Chi cho Hoàng thượng nghe.
Lời nói này lại khiến Hoàng thượng vô cùng tức giận. Gã đường đường là Hoàng đế mà lại phải chịu sự hèn mọn, không những không thể hồi cung, còn phải đề phòng phản tặc mưu phản. Tên Hoắc Lệnh Chi này lại được đà lấn tới, vừa mở miệng đã đòi ba thành trì.
Nhưng nếu bây giờ giao tranh, gã cũng không có nhiều phần thắng. Trong dân gian đồn thổi Hoàng thượng danh không chính, ngôn không thuận, tổ tiên không cho phép gã ở trong cung, phái ma quỷ đến làm loạn trong cung nhằm ép gã thoái vị.
Nếu bây giờ gã nhượng bộ, giao cho Hoắc Lệnh Chi ba thành, các Vương gia khác sẽ nghĩ thế nào? Liệu họ có đòi thêm vài thành nữa không?
Đúng lúc này, có vài đại thần nói với Hoàng thượng rằng năm nay lại là một năm thiên tai, sắp đến mùa thu rồi. Lúc đó Hoắc Lệnh Chi sẽ mất mùa, nhất định phải mua lương thực từ bên ngoài. Khi ấy, triều đình có thể bán lương thực cho Hoắc Lệnh Chi với giá cao.
Không những có thể bán lương thực với giá cao, mà còn có thể dùng chuyện lương thực để uy hiếp Hoắc Lệnh Chi.
Họ tính toán rất kỹ, quả thực năm nay cả nước đều bị thiên tai, thu hoạch lương thực ở đất phong của Hoắc Lệnh Chi đã giảm đi hơn một nửa.
Số lương thực này đừng nói là dùng để nấu rượu, ngay cả cho người trong đất phong ăn cũng không đủ.
May mắn thay, Lạc Tử Ninh đã chuẩn bị từ lâu, mỗi năm đều tích trữ rất nhiều lương thực. Số lương thực này không chỉ đủ để nấu rượu mà còn dư dả cho bách tính trong đất phong dùng trong ba đến năm năm.
Ngay khi thiên tai năm nay được xác định, anh lập tức lấy lương thực dự trữ ra bán cho mọi người với giá chỉ bằng một nửa giá thị trường. Các gia đình nghèo khó thì được phát miễn phí để mọi người có thể vượt qua năm nay.
Các khu vực khác đều bị ảnh hưởng bởi thiên tai, có thêm rất nhiều nạn dân chạy nạn khắp nơi khiến đất nước vốn đã bất ổn càng thêm hỗn loạn.
Nhưng nhìn sang đất phong của Hoắc Lệnh Chi như không hề bị ảnh hưởng chút nào, bách tính vẫn ăn uống bình thường, không ai cảm thấy đây là một năm thiên tai.
Trong thành là một bầu không khí yên bình, mọi người đã rục rịch chuẩn bị đón Tết Nguyên Đán.
Lạc Tử Ninh thấy thời tiết dễ chịu thì rất vui: "Lại đến lúc ta được nghỉ ngơi rồi. Mứt hồng khô năm ngoái làm khá ngon, năm nay ta bảo họ chuẩn bị nhiều hơn một chút, để mùa đông năm nay ăn cho đã miệng."
Anh vừa nói vừa nằm xuống chiếc ghế dựa mới làm. Chiếc ghế dựa này được lót thêm đệm mềm mại, người nằm xuống sẽ lún sâu vào. Anh nằm đây là không muốn dậy nữa.
Anh cũng làm cho Hoắc Lệnh Chi một cái nhưng Hoắc Lệnh Chi không thích đệm mềm, chỉ dùng chiếc ghế làm bằng gỗ.
Hoắc Lệnh Chi nằm xuống chiếc ghế dựa bên cạnh anh hỏi: "Có muốn đi săn không?"
Lạc Tử Ninh suy nghĩ một chút, đó cũng là một trò tiêu khiển thú vị: "Không đi, lạnh quá, lỡ bị cóng tai thì sao chứ. Huynh đi cùng nhóm huynh đệ đi, ta cứ ở trong nhà cho ấm."
Năm sau, bất kể Hoàng thượng có khai chiến hay không, họ cũng chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến này. Anh không còn nhiều thời gian ở trong Vương phủ nữa, năm nay lại khai thác được than, anh muốn tranh thủ tận hưởng trước khi rời đi.
Dù vậy, khi sắp phải rời đi, anh vẫn cảm thấy rất luyến tiếc. Từng viên gạch, từng viên ngói của đất phong đều do anh giám sát xây dựng. Anh nghĩ lỡ anh rời đi rồi, nơi này bị hủy hoại thì sao?
Nghĩ đến đây, anh lại có ý tưởng mới: "Ta muốn tổ chức một kỳ thi, đặc biệt chọn lựa một số quan chức. Những người trước đây tuy nghe lời nhưng đa phần đều là kẻ vô dụng. Đặc biệt là vị Tri phủ kia, Huyện lệnh và các công chức lớn nhỏ khác, không phải tham quan thì cũng là kẻ vô dụng hoặc là nhờ quan hệ. Nếu chúng ta đi rồi, chắc chắn bách tính sẽ phải quay lại cuộc sống trước đây. Cần phải thay thế hết, không chừa một ai mới được."
Hoắc Lệnh Chi hoàn toàn đồng ý với ý tưởng của anh: "Có ý tưởng gì thì cứ làm, Bổn vương ủng hộ đệ. Ta ra ngoài vài ngày, đi săn cùng với họ."
Chân của Hoắc Lệnh Chi gần như đã lành hẳn, hoạt bát hơn cả hồi Lễ hội thả Hoa đăng, cũng có thể cưỡi ngựa rồi. Hiện tại, quân doanh đều nghe theo sự chỉ huy của Hoắc Lệnh Chi.
Lạc Tử Ninh không hề biết gì về chuyện quân doanh, anh chưa bao giờ can thiệp. Tương tự, chuyện cai trị đất phong được giao hoàn toàn cho Lạc Tử Ninh. Không phải Hoắc Lệnh Chi không biết cách cai trị mà là hắn đã chia quyền lực cho Lạc Tử Ninh, giao tất cả cho Lạc Tử Ninh quản lý.
Hắn đang dùng hành động thực tế để nói với tiểu Vương phi của mình rằng, bất cứ điều gì thuộc về hắn, hắn cũng sẽ chia một nửa cho Lạc Tử Ninh. Hiện tại là như vậy, sau này khi hắn nắm giữ thiên hạ, hắn cũng sẽ chia một nửa cho Lạc Tử Ninh. Đây là sự an toàn mà hắn dành cho Lạc Tử Ninh.
Lạc Tử Ninh lập tức cho người dán cáo thị khắp các phố lớn ngõ nhỏ, chỉ cần biết chữ đều có thể tham gia.
Số lượng quan chức được chọn lần này là vài chục người, với các chức quan lớn nhỏ. Một phần mục đích anh chọn những quan chức này là để thay máu bộ máy quan lại của đất phong, phần khác là vì anh cần thêm người để phục vụ bách tính trong thành.
Kỳ thi được ấn định vào mùa xuân năm sau, chia làm hai vòng. Vòng đầu tiên là sàng lọc những người có năng lực. Sau khi sàng lọc, những người này sẽ được tập hợp lại để đi học, huấn luyện, để họ biết nội dung công việc của mình là phục vụ nhân dân và trung thành với Vương gia. Sau khi huấn luyện xong, họ sẽ thi thêm một vòng nữa, rồi mới quyết định việc đi hay ở và chức vụ của họ.
Hơn nữa, kỳ thi này còn ghi chú thêm rằng bất kể nam nhân hay nữ nhân đều có thể tham gia.
Trước đây, quy tắc của thành là bất kể nam nhân hay nữ nhân đều có thể vào xưởng làm việc với mức lương như nhau, quy định này đã được thực hiện vài năm rồi. Bây giờ đưa ra quy định nam nhân hay nữ nhân đều có thể tham gia thi cử để làm quan, mọi người vẫn có thể chấp nhận được.
Thứ nhất là đa phần người ở đây đều là người từ nơi khác đến, sau khi đến thì làm việc theo quy tắc của Vương gia và Vương phi. Ai dám không làm theo quy tắc, nhẹ thì bị đuổi khỏi đất phong, nặng thì bị Vương gia chém đầu. Thứ hai là việc nữ tử đi làm đã trở thành chuyện bình thường. Thứ ba là không có những lão thần phong kiến bên triều đình ngăn cản nên Vương phi nói gì thì là thế, không ai dám đưa ra ý kiến phản đối.
Hơn nữa, mấy năm nay mọi người cũng đã nhìn rõ tình hình, đi theo Vương phi là có thể sống những ngày tháng ấm no. Mặc dù họ sống trong thành nhưng cũng biết tình hình bên ngoài thành, biết bên ngoài có bao nhiêu nạn dân, dân tị nạn muốn vào thành của họ. Lúc này, ai dám nói phản đối đề nghị nam nhân nữ nhân đều có thể thi cử của Vương phi? Ai mà nói làm Vương phi không vui, rồi bị Vương phi đuổi ra khỏi thành thì họ sẽ trở thành nạn dân.
Sau khi thông báo này được công bố đã gây ra một làn sóng không nhỏ trong thành. Trước đây, Lạc Tử Ninh mở các lớp học trong xưởng, cho công nhân học đọc, học viết nhưng thời gian học này đều vào ngày nghỉ, vì vậy không có nhiều người thực sự đi học.
Mặc dù những người đầu tiên học đọc, học viết ở lò gạch được thăng tiến nhưng cuộc sống của mọi người đều khá tốt, không cảm thấy có sự khác biệt mấy. Vì vậy, mọi người không những không ghen tị với những người học đọc, học viết mà còn cười nhạo họ cố gắng như vậy để làm gì.
Bây giờ thông báo này được ban bố, công nhân trong xưởng biết chỉ cần biết đọc, biết viết là có thể tham gia thi cử, có thể làm quan, ai ai cũng hối hận. Tại sao lúc trước không đi học? Bây giờ họ không biết một chữ nào, ngay cả tên mình cũng không biết viết thì sao tham gia thi cử? Họ chỉ có thể nhìn những người bị họ chế giễu vì cố gắng học hành có được vận may này.