Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta vốn là một đứa trẻ mồ côi, được sư tôn nhặt về tông môn nuôi nấng trong chuyến du ngoạn của người.
Trong bầu không khí ấy, ban đầu ta cũng rất say mê tu luyện.
Thế nhưng, ta lại là một phế vật, hoàn toàn không có chút thiên phú tu luyện nào.
Ta đã từng nỗ lực hơn bất kỳ ai, nhưng dù cố gắng đến mấy cũng chẳng thay đổi được gì.
Sau đó, ta bắt đầu tỏ ra không quan tâm, ngày ngày sống lười biếng, làm như thể ngoài tu luyện ra thì mọi thứ khác đều có thể khơi gợi hứng thú của ta.
Ta đã thành công trong việc che giấu.
Mọi người đều cho rằng tu vi ta thấp là do ta lười biếng, không chịu khó tu luyện, nhưng sâu thẳm trong lòng, ta chẳng thể lừa dối chính mình.
Làm sao có thể thật sự không để tâm được chứ.
Huyền Ngật dừng lại.
Huynh ấy hơi cúi người, vén tấm màn che trên mũ lên rồi nhìn thẳng vào mắt ta, giọng ôn hòa hỏi: "Họa Họa có tin tưởng ta không?"
Gương mặt phóng đại đột ngột xuất hiện trước mắt khiến ta giật mình mất hai giây, nhưng sau đó không chút do dự mà gật đầu: "Tin ạ!"
Huynh ấy là đệ tử đầu tiên của sư tôn.
Khi ta còn chưa mọc đủ răng, huynh ấy đã bế ta trên tay để dỗ dành.
Ngoài sư tôn ra, huynh ấy là người tốt với ta nhất, ta đương nhiên tin tưởng huynh ấy rồi.
Huyền Ngật cười nhẹ, khẽ nhéo má ta, giọng nói mang theo chút ý dỗ dành: "Sau khi rời khỏi bí cảnh, ta dạy nàng tu luyện nhé, được không?"
Ta vốn định từ chối, nhưng chạm phải đôi mắt thâm thúy của huynh ấy, ta lại như bị ma xui quỷ khiến mà gật đầu đồng ý.
Huyền Ngật khẽ nhéo lớp thịt mềm trên má ta, rồi ghé sát tai thì thầm: "Vừa rồi bọn họ nói Họa Họa đã trưởng thành rồi." "?"
Chỉ có vậy thôi sao? Lễ trưởng thành năm 18 tuổi của ta, bọn họ đều có mặt mà, có gì mà phải thì thầm lâu đến thế?
Huyền Ngật chỉnh lại mũ cho ta rồi nắm tay ta tiếp tục đi về phía trước.
Nhưng ta thấy rất rõ, khóe miệng huynh ấy đang nở một nụ cười rạng rỡ.
Huynh ấy đang vui vì chuyện gì vậy nhỉ?
Ngũ sư huynh vô cùng thắc mắc: "Đại sư huynh, bên kia rõ ràng là một ốc đảo, vì sao chúng ta không đi theo con đường đó...?"
Huyền Ngật lạnh lùng đáp: "Nếu đệ muốn thì cứ tự mình đi đi."
Ta ngập ngừng hỏi: "Đại sư huynh, không thể đi theo con đường đó sao ạ?"
Vẻ mặt Huyền Ngật dịu lại, huynh ấy kiên nhẫn giải thích: "Ừm, ốc đảo đó là do huyễn thú tạo ra.
Người tu tiên một khi bước vào sẽ rơi vào ảo cảnh do chúng tạo ra.
Huyễn thú sẽ nắm bắt những khát vọng sâu thẳm nhất trong lòng người tu tiên để dệt nên một giấc mộng đẹp, rồi nhân lúc họ đang đắm chìm trong đó mà nuốt chửng họ..."
Nhị sư huynh cười khẽ: "Ngũ sư đệ, đã bảo đệ ngày thường đọc thêm sách đi thì lại không nghe."