Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Hì hì, tiền bối, ngài nói đùa rồi. Ta chỉ là một tiểu phế vật thôi, túi trữ vật của ta mới thực sự chứa vô số bảo bối mà sư tôn và các sư huynh đã dành dụm cho ta đấy! Bảo bối thì ai mà chẳng mê!”
“Thật sao?” “Vậy ta phải xem kỹ xem rốt cuộc trong đó có những bảo bối gì.”
Ta ngẩn người. Ta theo bản năng nhìn về phía hắn.
Xung quanh rất tối, ta không nhìn rõ mặt mũi hắn, nhưng lại thấy một vật gì đó đang được hắn tung hứng trong tay. Nếu ta đoán không lầm, thì món bảo bối của ta đã rơi vào tay hắn rồi.
“...” Xong đời rồi, thứ duy nhất có thể dụ dỗ hắn rời đi giờ lại đang nằm gọn trong tay hắn. Chẳng lẽ hôm nay ta nhất định phải bỏ mạng tại đây sao?
“Đúng là toàn thứ tốt, xem ra ngươi rất được sủng ái.” Mắt ta sáng lên, lập tức bắt đầu chiêu cáo mượn oai hùm: “Đương nhiên rồi!
Ngươi có biết sư tôn ta là ai không? Sư tôn ta chính là Thường Hi Tôn Giả, cả giới tu tiên không ai là không biết danh tiếng của người.” “Ta khuyên ngươi nên đối xử tử tế với ta một chút, bằng không sư tôn ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi đâu.”
“Thật thế sao?” “Tất nhiên là thật.” “Vậy ngươi nói xem, nếu ta bắt được tiểu đồ đệ yêu quý nhất của người, liệu người có đến tìm ta không?”
“Nếu ngươi dám động đến một sợi tóc của ta, sư tôn ta nhất định sẽ...” Càng nói, giọng ta càng nhỏ dần, bởi vì ta chợt nhận ra hắn chẳng những không chút sợ hãi, mà dường như còn có vẻ mong chờ được gặp sư tôn ta.
“...” “Ngươi là ai? Ngươi quen biết sư tôn ta sao?” Hắn cười, ta mạc danh nghe ra một chút vui vẻ trong giọng nói của hắn: “Giờ thì chưa thể nói được, nhưng trong tương lai...”
Câu nói tiếp theo ta không nghe rõ, bởi vì một luồng sức mạnh đột nhiên bao phủ lấy ta, khiến ta nhanh chóng chìm vào hôn mê. Tương lai cái gì cơ?
Khi tỉnh lại, ta thấy mình đang nằm trên một chiếc vỏ sò khổng lồ. Xung quanh vô cùng yên tĩnh và sáng sủa.
Ta vừa mới đứng dậy, định thăm dò xung quanh thì nghe thấy tiếng động, lập tức rụt lại vào trong vỏ sò, tiện tay khép chặt nó lại.
Ta thận trọng quan sát tình hình bên ngoài.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.
Khi nhìn thấy người tới, ta vội vàng bò ra khỏi vỏ sò mà thốt lên: “Phó sư muội!” Phó sư muội nhìn thấy ta, mắt cũng sáng lên: “Tiểu sư muội!”
Dù không hiểu sao nàng ấy vào sau mà không gọi ta là sư tỷ, lại cứ theo các sư huynh sư tỷ khác gọi ta là tiểu sư muội, nhưng thôi, ai bảo nàng ấy là nữ chính chứ, tùy nàng ấy vậy.
Phó sư muội nắm chặt tay ta: “Rõ ràng chúng ta cùng rơi xuống, mà ta tìm muội mãi mới thấy.”