Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhớ lại những cuốn sách Huyền Ngật từng bắt ta đọc, nếu không nhầm, đây chính là cách huyễn thú dựa vào khao khát sâu thẳm nhất của con người để tạo ra những giấc mộng cho họ!
Ta bỗng thấy tò mò không biết một người luôn tỏ ra thờ ơ với mọi thứ như Huyền Ngật thì sẽ khao khát điều gì nhất trong lòng.
Ban đầu, quả bong bóng đó hoàn toàn trong suốt.
Một lát sau, bên trong dần hiện lên những hình ảnh.
Trong đó có hai người.
Khi hình ảnh dần trở nên rõ nét, ta nhận ra đó chính là...
Huyền Ngật và ta? Trong ảo ảnh, Huyền Ngật đang nắm tay ta đi dạo trong chính ngôi viện này.
Trên gương mặt huynh ấy nở một nụ cười hiếm hoi, trông vô cùng dịu dàng.
Hoa trong viện đang độ nở rộ.
Huynh ấy đưa tay hái một bông hoa rồi cài lên tóc ta.
Ta trong ảo ảnh dường như định nói gì đó, huynh ấy cười gật đầu rồi cúi xuống hôn ta một cái.
Ta: "?!" Ngay khi ta còn chưa kịp phản ứng, một đứa nhỏ không biết từ đâu chạy tới ôm chầm lấy chân ta.
Huyền Ngật bế đứa nhỏ lên, tay kia ôm lấy vai ta rồi cùng đi vào trong phòng...
Nhìn hình ảnh gia đình ba người hạnh phúc đó, ta cảm thấy người trong đó vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Mãi sau ta mới nhận ra, mình trong ảo ảnh đang búi kiểu tóc của phụ nữ đã có chồng.
Ta: "..." Ta: "???" Ta hoàn toàn ngây người.
Ai mà ngờ được chứ!
Vị đại sư huynh thiên tư trác tuyệt này của ta, điều mong muốn nhất không phải là phi thăng thành tiên, mà là lập gia đình, sinh con cái.
Hơn nữa, đối tượng kết hôn của huynh ấy...
lại là ta.
Dù giới tu tiên không cấm người tu hành kết hôn sinh con, và dù ta xinh đẹp như hoa lại thông minh lanh lợi, việc huynh ấy thích ta cũng là lẽ thường tình, nhưng ta đâu có linh căn.
Một thiên tài và một phế vật liệu có thể thực sự ở bên nhau sao?
Thọ mệnh của hai người vốn dĩ đã khác nhau rồi...
Chuyện này thật khó mà diễn tả được.
"..." Khoan đã!
Nếu Huyền Ngật thực sự thích ta, vậy thì những lần ta quyến rũ huynh ấy trước đây, chẳng phải huynh ấy phải vui lắm sao?
Hay là, chính vì sự quyến rũ của ta mà huynh ấy mới nảy sinh tình cảm?
"..." Hà!
Quả nhiên sức hút của tỷ đây là không ai có thể cưỡng lại được mà!
"Cười gì mà vui vẻ thế?" Nghe thấy tiếng nói, ta hoàn hồn lại thì bắt gặp ánh mắt của Huyền Ngật.
Đôi mày huynh ấy giãn ra, ánh nhìn dịu dàng khiến ta lập tức nhớ lại những hình ảnh vừa thấy.
Ta: "..." Huynh ấy nhìn ta vô cùng chăm chú: "Họa Họa nhìn thấy hết rồi sao?" Ta theo bản năng phủ nhận rồi lảng sang chuyện khác: "Không, muội mới tới thôi.
Đúng rồi đại sư huynh, huynh biết không, chính thanh kiếm của huynh đã chủ động dẫn muội tới tìm huynh đấy, nó thông minh thật đấy!"