Chương 24

Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Huynh ấy không nói thêm lời nào, cúi người hái quả rồi đưa đến trước mặt ta: "Họa Họa, há miệng ra." Ta lại một lần nữa ngây người.
Đây chính là Long Lân Quả đấy! Huynh ấy cứ thế nhẹ nhàng như không vậy sao? Thấy ta không cử động, huynh ấy có chút bất lực, liền đưa tay khẽ bóp má ta, nhét quả vào miệng, ánh mắt tràn đầy cưng chiều: "Tỉnh táo lại đi, đừng quên nuốt xuống đấy." Nhìn Huyền Ngật đang mỉm cười, lại nhìn những vết thương trên người huynh ấy, trong lòng ta nhất thời trăm mối ngổn ngang: "Đại sư huynh, huynh nhường cơ hội phi thăng này cho ta, vậy còn huynh thì sao?" Huyền Ngật khẽ cười: "Phi thăng tất nhiên là quan trọng, nhưng nàng còn quan trọng hơn cả phi thăng." "Đại sư huynh!" Bị ta ôm chầm lấy, Huyền Ngật ngây người trong hai giây, rồi sau đó cũng ôm chặt lấy ta: "Sau này Họa Họa của chúng ta cũng sẽ trở thành một tu sĩ rất lợi hại." Mắt ta rưng rưng, hóa ra huynh ấy đều biết hết!
"Sau này khi dạy nàng tu luyện, không được lười biếng đâu đấy nhé. Chúng ta đã có ước định, sẽ cùng nhau phi thăng." Huynh ấy cười, dắt tay ta đi ra ngoài: "Được rồi, đừng khóc nữa. Nơi này có vẻ không ổn, chúng ta tìm nơi an toàn trước đã, ta sẽ giúp nàng hấp thụ dược tính." "Vâng!" Huynh ấy đối với ta thật tốt! Từ nay về sau, địa vị của đại sư huynh trong lòng ta sẽ ngang hàng với sư tôn luôn!
Vừa đi cùng Huyền Ngật được vài bước, từ phía sau bỗng vang lên một giọng nói: "Tiểu tử, ta đã dọn dẹp đám tu sĩ tiến vào, canh giữ ở đây để Long Lân Quả này có thể đến tay ngươi, chẳng phải ngươi cũng nên giúp ta một tay sao?" Huyền Ngật lập tức đẩy ta ra sau lưng: "Các hạ là ai?" "Ngươi không biết ta, nhưng tiểu nha đầu sau lưng ngươi thì biết ta đấy. Nói thẳng ra, chính ta đã đưa nàng đến đây, nếu không nàng vẫn còn đang quanh quẩn trong cái mật đạo tối tăm không thấy ánh mặt trời kia đấy thôi." Là hắn! Cái gã ở mật đạo nói năng lộn xộn, không đầu không cuối, lại còn không nhìn rõ mặt kia!
"Họa Họa, nàng quen hắn sao?" Ta nhìn lướt qua kẻ vừa đến. Hắn mặc y phục đỏ, tóc đen, lúc này đang khoanh tay dựa vào thân cây, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt, trông rất nhàn nhã. Thảo nào! Hồi đó ta còn lo hắn thèm muốn sắc đẹp của mình, chứ với diện mạo này của hắn thì cần gì phải như vậy chứ! Nhưng mà, Huyền Ngật và sư tôn vẫn là đẹp nhất!
"Không quen, nhưng đúng là hắn đã đưa ta ra khỏi mật đạo đó." Ta chợt nhớ ra điều gì, khẽ nói: "Đại sư huynh, hắn hình như là kẻ thù của sư tôn, còn từng đe dọa ta, nói muốn bắt ta để ép sư tôn lộ diện nữa."