Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
1. Ta có một tiểu sư muội vô cùng đáng yêu. Cả tông môn ai cũng yêu quý nàng, ta cũng rất yêu thích nàng.
2. Tiểu sư muội vốn luôn bám theo ta, nhưng đột nhiên một ngày kia nàng lại bắt đầu tránh mặt ta. Không chỉ vậy, nàng còn bắt đầu tiếp xúc với các đệ tử ngoại môn và những sư đệ khác. Tại sao nàng lại không thích ta nữa? Phải chăng ta đã làm điều gì sai khiến nàng không vui?
3. Bất cứ thứ gì cũng có thể thu hút sự chú ý của tiểu sư muội, thật phiền phức. Ta chỉ muốn nàng chỉ nhìn một mình ta thôi.
4. Tiểu sư muội lấy cớ không thích tu luyện, thực chất là vì không muốn người khác biết linh căn của nàng không tốt, không có thiên phú tu luyện. Ta đã lật xem mọi điển tịch, dùng đủ mọi cách để tìm ra phương pháp chữa trị linh căn cho nàng. Long Lân Quả!
5. Vận may của ta khá tốt, đúng lúc có được thông tin về Long Lân Quả. Ta vốn không muốn để tiểu sư muội gặp nguy hiểm, nhưng Long Lân Quả phải được dùng ngay khi vừa hái xuống, nếu không dược lực sẽ tan biến, không còn tác dụng. Ta nhất định sẽ bảo vệ nàng thật tốt.
6. Tiểu sư muội vì cứu một người không liên quan mà lại rơi vào mật đạo. Thật phiền phức, trong mắt nàng lúc nào cũng có quá nhiều người. Nếu nàng chỉ có thể nhìn thấy một mình ta thì tốt biết bao.
7. Lúc đi tìm tiểu sư muội, ta đã rơi vào ảo cảnh. Huyễn thú đã nắm bắt được ý nghĩ của ta, dệt nên một giấc mộng, trong đó tiểu sư muội chỉ toàn tâm toàn ý hướng về ta. Đó là một giấc mơ rất đẹp, nhưng đó không phải là tiểu sư muội chân thật. Người ta thích là tiểu sư muội, một tiểu sư muội hoàn chỉnh nhất.
8. Bước ra từ ảo cảnh, ta thấy tiểu sư muội đang nép một bên cười vui vẻ, trông thật đáng yêu, ta chỉ muốn giấu nàng đi để không ai nhìn thấy. Có một khoảnh khắc ta còn nghi ngờ liệu mình vẫn chưa thoát khỏi ảo cảnh hay không. Nhưng đúng là nàng. Ta hỏi nàng có thấy ảo cảnh của ta không, trong lòng vừa mong chờ lại vừa lo lắng. Mong chờ nàng biết tâm ý của ta, lại lo lắng nàng biết rồi sẽ tránh mặt ta. Nàng không trả lời, mà lảng sang chuyện khác, nói là thanh kiếm của ta đã dẫn nàng tới tìm ta. Nhìn đôi mắt đắc ý của nàng, ta thầm nghĩ, đúng vậy, ngay cả kiếm của ta cũng biết tâm tư của ta dành cho nàng, chỉ có nàng là không biết. Đúng là một khúc gỗ!
9. Như ý nguyện có được Long Lân Quả, tiểu sư muội rất cảm động. Lần cuối cùng nàng ôm ta như vậy đã là từ rất lâu về trước rồi. Ánh mắt nàng nhìn ta vẫn như xưa, không còn vẻ tránh né nữa. Ừm, ta cũng sẽ không để nàng tránh mặt ta nữa đâu, tuyệt đối không!