Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có rất nhiều chuyện ta không thể nhớ rõ, dẫn đến việc gần như đã quên hết các tình tiết trong truyện.
Nhưng tính ta vốn phóng khoáng, luôn tin vào triết lý "nước đến chân mới nhảy" nên cũng không bận tâm quá nhiều.
Dù sao vẫn còn sư tôn làm chỗ dựa, chỉ cần ta biết điều, sư tôn sẽ không bỏ rơi ta đâu.
Còn về Huyền Ngật, huynh ấy là đại sư huynh, bình thường đối xử với ta rất tốt.
Thêm vào đó là tình nghĩa lớn lên cùng nhau từ nhỏ, chỉ cần ta không gây chuyện như trong thoại bản, chắc huynh ấy sẽ không làm khó ta đâu.
Ta gối hai tay sau gáy, nhắm mắt tận hưởng sự thư thái.
Với tư chất của ta, việc phi thăng là điều không thể.
Nếu đã không thể, vậy thì cứ lười biếng vậy.
Cứ hưởng thụ được lúc nào hay lúc ấy.
Nhưng lúc nào cũng có những kẻ "cuồng tu luyện" muốn lôi kéo ta theo.
Huyền Ngật từ bên ngoài trở về, kéo ta ra khỏi giường.
Ta để mặc huynh ấy đội mũ che mặt cho ta: "Đại sư huynh, chúng ta đi đâu vậy ạ?"
"Lần này dẫn nàng xuống núi, một là để thỏa mãn tâm nguyện được đi chơi của nàng, hai là vì bí cảnh phía Đông sắp khai mở, ta định dẫn nàng vào đó xem sao."
Ta: "???"
Trong thoại bản đâu có tình tiết này.
Tuy ít khi xuống núi nhưng ta đã nghe không ít lời đồn.
Bí cảnh xưa nay vẫn luôn là nơi cực kỳ nguy hiểm.
Tranh giành cơ duyên, giết người đoạt bảo, trở mặt thành thù, đánh lén sau lưng...
Nguy hiểm quá mức!
Nếu ta có thực lực mạnh mẽ như đại sư huynh, hoặc chí ít là có khả năng tự bảo vệ bản thân như các sư huynh sư tỷ nội môn khác, thì ta còn dám xông pha một chuyến.
Đằng này ta chỉ là một phế vật!
Lỡ đâu bị thương, người chịu đau là ta chứ ai.
"Sư huynh, muội không muốn đi."
Huyền Ngật dường như không ngờ ta sẽ từ chối, bàn tay đang chỉnh sửa mũ cho ta khựng lại: "Vì sao?"
"Không vì sao cả, sư huynh. Muội ở đây đợi huynh về không được sao? Muội thề, muội nhất định sẽ ngoan ngoãn, không đi lung tung đâu."
Huyền Ngật, người vốn luôn chiều theo ý ta, lúc này lại có thái độ khác thường: "Không được."
"..."
Vẻ mặt Huyền Ngật quá đỗi nghiêm túc, ta đành từ bỏ ý định phản kháng.
Ta có thể làm gì được chứ, làm sao thoát khỏi sự kìm kẹp của huynh ấy đây.
Lần này Huyền Ngật chọn ngự phi hành khí, tốc độ nhanh hơn nhiều so với việc thong thả đi bộ.
Dù bí cảnh chưa mở nhưng bên ngoài đã có rất nhiều người đứng chờ.
Ta và Huyền Ngật thu hồi phi hành khí từ đằng xa rồi tìm một chỗ trống để chờ đợi.
Xung quanh rất đông người, hai chúng ta cũng không thu hút quá nhiều sự chú ý.
Nhìn các tông môn đang đóng quân quanh đây, ta có chút tò mò.