Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Tại Nhóm Nhạc Nam Làm Bảo Mẫu
Chương 120: Bữa ăn trưa
Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Tại Nhóm Nhạc Nam Làm Bảo Mẫu thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thang máy riêng của tổng giám đốc vừa đóng cửa, thang máy cô đang đợi cũng vừa tới.
Mấy chiếc thang máy đều đã đầy người, khu vực chờ trở nên vắng vẻ.
Bùi Giác quay nhìn sang, nhưng Đường Điềm không quan tâm. Chắc anh không ngờ lại gặp cô ở trụ sở chính.
Nghĩ đến cơ hội thăng chức sau hai tháng nữa, cô càng thêm nghiêm túc trong công việc. Đây là cơ hội hiếm có, không thể bỏ lỡ.
Cô chăm chỉ làm việc thêm hai ngày nữa, hai ngày này không gặp lại Bùi Giác.
Cuối tuần được nghỉ, lúc đầu cô định hẹn Hà Tây Ngữ đi mua sắm, nhưng Tây Ngữ tối qua chơi điện thoại đến bốn, năm giờ sáng nên vẫn đang ngủ.
Đường Điềm đành đi siêu thị một mình, định mua ít hoa quả và đồ ăn vặt.
Cô đẩy xe dạo quanh siêu thị, lấy hai phần đồ ăn vặt, phần còn lại dành cho Tây Ngữ.
Đang rẽ vào một góc, cô bất ngờ va phải người.
Liễu Hiểu Chi đang khoác tay một người đàn ông, vừa đi vừa cười nói. Cô ta quay lại thấy Đường Điềm, nụ cười dịu dàng trên môi liền biến thành vẻ đề phòng, như thể sợ người đàn ông bên cạnh nhìn thấy cô.
Đường Điềm nhìn người đàn ông đi bên cạnh Liễu Hiểu Chi, khuôn mặt lạ lẫm, khá điển trai, cao lớn nhưng sắc mặt tái nhợt, hốc mắt thâm đen.
Liễu Hiểu Chi kéo tay người đàn ông, đi về hướng khác.
Người đàn ông bực dọc hỏi: “Em lại muốn đi đâu nữa?”
“Nhuận ca, em đột nhiên không muốn mua đồ ăn vặt bên kia nữa, mình mua ít trái cây về nhà thôi.”
Cặp đôi khuất khỏi tầm mắt, trong lòng Đường Điềm vẫn thấy bất ngờ. Không ngờ Liễu Hiểu Chi lại bên cạnh người không phải nam chính.
Dù thấy kỳ lạ, nhưng tất cả những chuyện này giờ đã chẳng liên quan gì đến cô nữa. Bây giờ cô coi như thoát khỏi mạch truyện trong nguyên tác.
Cô đi dạo quanh siêu thị, đến lúc thanh toán mới biết mình mua quá nhiều.
Lúc đi dạo thấy gì cũng không đắt, đến lúc tính tiền mới tá hỏa.
Dù thấy tốn tiền, nhưng đều là thứ cô cần, vài món còn rất cần thiết.
Xách túi lớn ra vỉa hè, Đường Điềm định gọi xe.
Một chiếc xe sang dừng trước mặt cô, cô tưởng người xuống xe, vội cúi xuống tránh đường.
Cửa kính hạ xuống, Bùi Giác mặc thường phục, bớt đi vẻ nghiêm túc thường thấy, trông thư thái, lười nhác.
Anh nhìn cô, giọng trầm thấp: “Lên xe đi, tiện đường tôi đưa em về.”
Đường Điềm vội xua tay: “Không cần đâu, tôi gọi xe là được rồi, không dám làm phiền Bùi tổng.”
Anh bình thản: “Chỗ này khó gọi xe.”
Cô nhìn điện thoại, phần mềm gọi xe hiện “Số người đang chờ: 43 người”!
Đường Điềm xấu hổ: “Vậy thì làm phiền tổng giám đốc rồi.”
Cô mở cửa sau bước vào xe, vừa đóng cửa xong, trong đầu chợt nhớ câu nói: Sếp lái xe, mình ngồi ghế sau.
Xe khởi hành, cô đành nghiêng người về ghế lái, giọng áy náy: “Bùi tổng, xin lỗi, tôi quen ngồi ghế sau khi gọi xe, không có ý thiếu tôn trọng anh.”
Anh đáp: “Không cần câu nệ, muốn ngồi đâu cũng được.”
Đường Điềm thở phào, may mà anh không để tâm.
Cô nghe thấy anh hỏi: “Em ăn cơm ở trụ sở chính thấy ổn không?”
Đường Điềm gật đầu theo phản xạ: “Rất phong phú, đầu bếp tay nghề tốt.”
Bên trong xe yên lặng, Đường Điềm cảm thấy toàn là anh hỏi chuyện cô, chắc cô nên chủ động tìm chuyện nói.
“Anh chuẩn bị về nhà sao?”
Bùi Giác trả lời bằng giọng trầm ổn: “Không phải. Tôi đã đặt bàn ở nhà hàng.”
Chưa kịp phản ứng, anh lại hỏi: “Em đã ăn trưa chưa? Đi ăn cùng tôi.”
Đường Điềm muốn bịt miệng mình, đúng là hỏi trúng điều không nên hỏi.
Cô vội từ chối: “Không cần đâu, tổng giám đốc.”
Anh nói: “Nhà hàng đó hương vị không tệ, coi như cải thiện bữa ăn cho em.”
Bị nói vậy, cô dao động. Vốn cũng định về gọi đồ ăn ngoài.
Anh nhẹ giọng: “Khoảng hai phút nữa đến nơi, nếu em gấp thì tôi vòng xe đưa em về trước.”
Nghe vậy, Đường Điềm càng thấy ngại, vội trả lời: “Vậy thì làm phiền tổng giám đốc rồi.”
Bùi Giác nhìn cô qua gương chiếu hậu rồi lại nhìn về phía trước: “Ở cạnh tôi không cần quá căng thẳng.”
Giọng trầm trầm từ tính khiến cô phần nào thả lỏng.
Năm phút sau, xe dừng ở bãi đỗ dưới tầng hầm của một tòa cao ốc nổi tiếng.
Đường Điềm xuống xe, Bùi Giác cũng xuống. Dáng người cao lớn nhanh chóng bước đến trước mặt cô, cô không dám ngẩng đầu nhìn anh.
Anh cúi mắt nhìn cô, giọng trầm thấp bên tai: “Lên lầu.”
Cô gật đầu, định đi theo sau lưng anh.
Bùi Giác chân dài bước nhanh, nhưng hôm nay lại cố ý đi chậm để sóng bước cùng cô.
Đường Điềm chần chừ, cuối cùng hỏi: “Bùi tổng, chuyện trước đây tôi đối xử với anh như vậy… anh không giận sao?”
Anh nhấn nút thang máy, bình thản: “Ai mà không từng mắc sai lầm.”
Cô ngẩn người nhìn anh. Người đàn ông cúi đầu, ánh mắt giao với ánh mắt trong trẻo, dịu dàng của cô.
Yết hầu anh chuyển động, khẽ nói: “Em của hiện tại rất tốt.”
Đường Điềm suýt chút nữa chìm vào đôi mắt sâu hút của anh, vội vàng né tránh ánh nhìn, anh… thật sự rất rộng lượng.
Cô nhớ lại hôm mới xuyên đến đây, chính anh là người bảo tài xế đưa ô cho cô.
Vào thang máy, Đường Điềm nhắc đến chuyện đó: “Hôm đó… cảm ơn chiếc ô của anh.”
Thang máy từ từ đi lên, trong đầu Bùi Giác hiện lên cảnh cô co ro đứng trong mưa, ánh mắt cố mở lớn để nhìn đường, chẳng còn chút tham vọng hay mưu mô, chỉ toàn mơ màng và bất an.
Hồi ức đó khiến anh khẽ nhíu mày.
Anh nói giọng trầm: “Hôm đó là nhân viên xử lý không tốt. Tôi đã điều tra, người liên quan đều bị tôi sa thải. Nợ em một lời xin lỗi.”
Đường Điềm tròn xoe mắt kinh ngạc, vội xua tay: “Chuyện này…” Cô không biết nói gì cho phải.
Thật ra lúc đó là nguyên chủ bị Liễu Hiểu Chi kích động. Vì nguyên chủ luôn không từ bỏ việc quyến rũ bốn nam chính, nên trong biệt thự luôn bị cô lập, bị khinh thường.
Liễu Hiểu Chi thì lại đối xử tốt với bốn nam chính, còn với nguyên chủ thì thường xuyên mỉa mai, dùng lời nói đả kích.
Lúc đó nguyên chủ tức giận không kiềm chế được nên đẩy Liễu Hiểu Chi một cái. Vị trí của Liễu Hiểu Chi khi đó là quay lưng vào tường, cạnh cầu thang. Mặc dù nguyên chủ đẩy theo hướng tường, nhưng Liễu Hiểu Chi lại ngã về phía cầu thang.
Nguyên chủ định đỡ cô ta thì Liễu Hiểu Chi đã kịp nắm lấy tay vịn, không bị ngã. Nhưng cô ta lại sợ hãi né tránh tay nguyên chủ và hét lên:
“Đường Điềm, xin lỗi, cô đừng đẩy tôi xuống cầu thang.”
Đúng lúc đó, Thẩm Yến Lễ đi ngang qua và nhìn thấy cảnh tượng ấy, từ đó dẫn đến chuỗi sự kiện về sau.
Đó cũng là lý do trong nguyên tác, khi nguyên chủ bị đuổi khỏi biệt thự đã chửi rủa không cam tâm.
Không ngờ Bùi Giác lại từng điều tra chuyện này, bảo sao hai tháng sau khi chuyện đó xảy ra, cô cố gắng tìm lại thông tin nhưng không còn thấy gì nữa.
Trước đây còn nghĩ là chẳng ai quan tâm đến chuyện của người bình thường, giờ nghĩ lại, e rằng chính là do anh đã ra tay xử lý.