51. Chương 51: Phòng Tắm

Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Tại Nhóm Nhạc Nam Làm Bảo Mẫu thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay từ cái ý nghĩ đến việc Phó Hi đột nhiên ép sát mình, Đường Điềm đã thấy nhức nhối. Đặc biệt, cô còn phải thường xuyên vào ra phòng của Phó Hi, muốn né cũng chẳng được.
Sau khi ăn trái cây xong, quản gia nhờ cô mang một ly cà phê Americano lạnh lên phòng Bùi Giác.
Cô cầm cà phê lên lầu. Bùi Giác vẫn đang mải mê làm việc trong thư phòng. Khi cô bước vào, anh thậm chí chẳng thèm ngẩng đầu nhìn cô lấy một cái.
Đường Điềm không đặt cà phê trên bàn trà, mà đi thẳng vào thư phòng, để ly lên mặt bàn bên phải anh để tiện anh cầm uống.
Trong suốt quá trình ấy, Bùi Giác hoàn toàn không màng đến cô, ánh mắt chỉ chăm chăm vào công việc.
Đường Điềm lặng lẽ rời khỏi thư phòng.
Một lúc sau, khi cô đã đi xa, Bùi Giác mới ngẩng đầu khỏi màn hình. Anh cầm lấy ly Americano lạnh nhấp một ngụm, vị đắng xen lẫn hương thơm của cà phê lạnh khiến tinh thần anh dịu đi đôi chút.
Ở tầng dưới, Đường Điềm mở ứng dụng nghe nhạc trên điện thoại, tìm tên Bùi Giác. Mấy ngày trước, anh vừa ra mắt một bài hát mới.
Cô còn cố tình mở MV của ca khúc mới này, trong đó có phân đoạn anh chơi piano. Khi anh vừa hát vừa chơi đàn, không khác mấy so với thường ngày, vẫn mang đến vẻ lạnh lùng và yên tĩnh ấy.
Cô nhớ trong truyện từng nhắc rằng nhóm nhạc này được thành lập từ thời đại học, nên khá khác biệt với những nhóm nhạc khác.
Họ có thể cùng nhau sáng tác, cũng có thể phát hành ca khúc riêng, không theo kiểu nhóm nhạc truyền thống.
Họ chỉ quan tâm đến chất lượng tác phẩm. Ngoài một vài chương trình cuối năm, lễ trao giải hay concert, hầu như không tham gia show truyền hình.
Chính vì sự bí ẩn ấy mà họ đã gây chấn động trong giới giải trí. Nguyên nhân chủ yếu là bởi bài hát quá hay, trình độ hát live xuất sắc, cộng thêm thân phận thừa kế và tổng tài của các tập đoàn lớn được tiết lộ, càng khiến họ trở nên nổi tiếng hơn, trở thành một thế lực đặc biệt trong showbiz.
Đến giờ, họ vẫn giữ vững vị trí nhóm nhạc nam hàng đầu. Sức mạnh sáng tác cùng hậu thuẫn tài chính hùng hậu khiến bao người ngưỡng mộ, cũng khiến đối thủ muốn lật đổ họ chẳng thể làm gì được.
Đường Điềm chỉ nhớ trong truyện rằng họ thành lập nhóm từ thời đại học, những thông tin còn lại đều từ ký ức của nguyên chủ.
Bóng đêm buông xuống lúc nào không hay, bên ngoài trời đã tối sầm và yên tĩnh. Đường Điềm đẩy xe thức ăn lên tầng hai.
Theo đúng trình tự như trước, cô mang bữa tối đến phòng Bùi Giác trước, rồi chuyển sang phòng Thẩm Yến Lễ bên cạnh.
Vừa bước ra khỏi phòng Bùi Giác, cô lại đẩy xe vào phòng Thẩm Yến Lễ, bày các món ăn lên bàn. Cô cảm nhận được có người đang tiến đến gần, quay đầu nhìn sang.
Thẩm Yến Lễ đã đứng bên cạnh cô, giọng trầm giọng nói: “Đưa điện thoại cho tôi.”
Đường Điềm vừa đặt món cuối cùng lên bàn, nghe vậy thì lấy điện thoại ra khỏi túi. Đến lúc rút được một nửa, cô mới kịp phản ứng.
Cô ngơ ngác: “Thẩm tiên sinh, ngài muốn…”
Anh bình thản: “Lưu số của tôi vào, có chuyện gì thì gọi.”
Đường Điềm vội từ chối: “Không cần đâu ạ, theo quy định, người giúp việc không được lưu số của các tiên sinh.”
Hơn nữa cô đã có số của Bùi Giác và Ôn Thiệu Hàn rồi, như vậy là đủ.
Thẩm Yến Lễ mím môi, trực tiếp đưa tay lấy điện thoại của cô.
Anh hỏi: “Mật khẩu.”
Miệng cô nhanh hơn não: “888999.”
Đường Điềm: …Chết thật, phản xạ có điều kiện!
Chỉ thấy ngón tay anh bấm trên màn hình điện thoại cực nhanh, ngay giây sau, điện thoại trên bàn anh đổ chuông.
Một phút sau, Thẩm Yến Lễ trả lại điện thoại cho cô.
Anh nói: “Có việc thì gọi.”
Đường Điềm lễ phép đáp lại, cất điện thoại vào túi.
Trước khi cô rời đi, anh lại thong thả bổ sung một câu: “Không được xóa.”
Đường Điềm kìm nén sự xấu hổ khi bị nhìn thấu tâm tư, vừa gật đầu vừa nói: “Tất nhiên rồi ạ.”
Cô đẩy xe rời khỏi phòng Thẩm Yến Lễ, ngay khi ra tới cửa liền lập tức xóa số điện thoại anh ta vừa lưu trong máy mình.
Quản gia sẽ định kỳ kiểm tra điện thoại của người giúp việc để xem có lưu số của các vị tiên sinh hay không, rất nghiêm ngặt.
Một tuần nữa cô sẽ trở về nước, sợ đến lúc đó quên mất, nên thà xóa luôn bây giờ cho chắc. Nếu bị phát hiện, nhẹ thì bị trừ lương, nặng thì phải bồi thường vi phạm hợp đồng.
Số tiền lương này cô phải tích góp, tuyệt đối không để bị trừ.
Đường Điềm thản nhiên đẩy xe đến trước cửa phòng Phó Hi, hít sâu vài hơi rồi mới gõ cửa.
Vẫn là Phó Hi mở cửa. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Cô nói: “Phó tiên sinh, tôi đến đưa bữa tối.”
Phó Hi nghiêng người, nhường chỗ cho cô vào.
Dưới ánh mắt rực cháy của anh, Đường Điềm đẩy xe bước vào phòng.
Cô bước nhanh tới bàn ăn, bên tai là tiếng bước chân Phó Hi đang tiến đến từ phía bên trái.
Cô cảm nhận được khoảng cách giữa hai người rất gần, nhưng không dám quay đầu lại nhìn anh, nhanh chóng bày xong bữa tối.
“Phó tiên sinh dùng bữa ngon miệng.” Nói xong cô liền quay người định rời đi.
Bỗng nhiên, cánh tay phải đang đẩy xe của cô bị Phó Hi nắm lấy.
Anh thấp giọng chất vấn: “Không phải nói là bồi dưỡng tình cảm sao? Bồi dưỡng như vậy đấy à?”
Tim Đường Điềm lệch một nhịp. Đó chỉ là cái cớ cô viện ra để thoát thân.
Cô tìm đại một lý do: “Tôi còn phải mang bữa tối đến phòng Ôn tiên sinh, hơn nữa giờ vẫn đang trong giờ làm, không thể… nói chuyện riêng được.”
Vừa rồi còn đòi cô bồi dưỡng tình cảm, vậy mà lúc này Phó Hi lại buông tay, để cô rời đi.
Anh nói: “Đi làm việc đi.”
Đường Điềm gần như đã quen với tính cách sáng nắng chiều mưa của anh nên cô không dám nấn ná một giây mà lập tức đẩy xe rời khỏi phòng Phó Hi.
Phó Hi kéo ghế ngồi xuống một cách lười nhác, bắt đầu dùng bữa tối, chẳng ai biết rốt cuộc anh đang suy tính điều gì.
Bên ngoài, Đường Điềm không dám nán lại trước cửa phòng Phó Hi dù chỉ một chút, sợ anh lại mở cửa, kéo cô vào…
“Cộc cộc…”
Cô gõ cửa phòng Ôn Thiệu Hàn, không nghe thấy tiếng anh đáp lại. Dường như cửa phòng không đóng hẳn, vẫn khép hờ trong tầm mắt cô.
Đường Điềm nghi hoặc gõ thêm lần nữa:
“Ôn tiên sinh?”
Cô chờ hai phút vẫn không có ai trả lời. Chẳng lẽ anh không có trong phòng?
Đường Điềm định đóng cửa lại, lát nữa quay lại sau, nếu món ăn nguội thì đem xuống hâm nóng là được.
“Vào đi.”
Ngay khi cô định đóng cửa, bên trong vang lên tiếng nước chảy cùng giọng nói ôn hòa dễ nghe của anh.
Đường Điềm thầm nghĩ, anh đang tắm sao?
Cô do dự không biết nên vào hay không, nhưng Ôn Thiệu Hàn lại lên tiếng lần nữa, bảo cô vào.
Một lát sau, Đường Điềm đẩy xe thức ăn vào phòng, nhanh chóng bày đồ ăn lên bàn, động tác vừa nhanh vừa dứt khoát.
Từ trong phòng ngủ vang lên tiếng mở cửa phòng tắm, theo sau là tiếng nước chảy và giọng nói ấm áp, dễ nghe của Ôn Thiệu Hàn: “Đường Điềm?”