Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện
Chương 106: Trước hôn lễ
Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẻ bánh hấp do Nhan Hoài Hi làm cuối cùng cũng chín. Dù bề ngoài hơi mềm nhũn, không ra hình thù gì, nhưng ít nhất vẫn ăn được, không đến nỗi gây ngộ độc.
Dư Doanh Hạ thở phào nhẹ nhõm. Để mắt canh chừng Nhan Hoài Hi, không để nàng tiện tay thêm vào bánh những thứ linh tinh như xì dầu, muối, hoa hồi, suốt quá trình đó, nàng gần như dán chặt mắt vào đối phương.
Chính nhờ vậy mới miễn cưỡng làm ra được một mẻ bánh ăn được. Ban đầu Nhan Hoài Hi vốn nặn bánh thành hình con thỏ nhỏ, nhưng sau khi hấp xong, kết quả lại chẳng được như mong muốn, cái thì mềm oặt, cái thì xẹp lép, hoàn toàn khác với tưởng tượng của nàng.
Nàng nhìn mà có chút chán ghét, thứ thế này, nàng còn ngại không dám mang đi cho Doanh Hạ.
Trái lại, Dư Doanh Hạ lại cảm nhận được từ chiếc bánh ấy một vẻ "xấu xí mà đáng yêu". Nàng đưa chiếc bánh mình làm cho Nhan Hoài Hi, còn bản thân thì cầm lấy cái xấu xí kia.
"Doanh Hạ, cái này để ta giữ cho nhé, lần sau ta sẽ làm cái tốt hơn." Nhan Hoài Hi nhìn chằm chằm chiếc bánh xấu trong tay nàng, có chút muốn giấu nhẹm tác phẩm thất bại này đi. Doanh Hạ đã tận tình tận tay dạy nàng, kết quả cuối cùng lại chỉ được thứ như vậy, nàng quả thực có chút xấu hổ.
"Không cần, dù sao cũng là ta dạy, ta làm sư phụ thì cũng phải nếm thử chứ nhỉ?" Dư Doanh Hạ đợi cho bánh trên đĩa nguội bớt, rồi đưa lên cắn một miếng.
"Thế nào?" Trong lòng Nhan Hoài Hi âm thầm cầu nguyện, thứ này tuy nhìn xấu, nhưng ít nhất ăn vào cũng đừng quá kinh khủng.
Dư Doanh Hạ cẩn thận nhấm nháp một chút, rồi đôi mắt khẽ sáng lên. Bánh hơi ngọt, có lẽ cho hơi nhiều đường, lớp vỏ bánh bên ngoài hơi dính tay, ngoài ra thì cũng chỉ là một chiếc bánh bình thường.
Nhưng đối với Nhan Hoài Hi mà nói, đây đã là một bước tiến cực kỳ to lớn!
Dư Doanh Hạ bỗng nhiên hiểu được cảm giác phấn khích của cô giáo mẫu giáo năm xưa, khi nàng lần đầu tiên hát bài "Ngôi sao nhỏ" đúng nhịp.
"Không tệ." Dư Doanh Hạ gật đầu, vô cùng hài lòng.
Nhan Hoài Hi thở phào nhẹ nhõm, sau đó nở một nụ cười tươi rạng rỡ.
Xem ra, nàng ở phương diện nấu nướng này cũng khá là có thiên phú.
Nhân lúc Dư Doanh Hạ không để ý, nàng lén lấy chiếc bánh kia cắn thử một miếng. Dư Doanh Hạ chưa kịp ngăn lại, thì đã thấy sắc mặt nàng thay đổi liên tục.
"Không ngon." Nhan Hoài Hi bị Doanh Hạ nuông chiều đến mức kén ăn, nên thứ nàng tự tay làm ra, quả thực không thể nuốt nổi.
"Lần đầu làm được đến mức này đã là rất giỏi rồi." Dư Doanh Hạ khen nàng vài câu, rồi múc cho nàng một bát nước đường, "Nhớ không, ngươi thích nhất cái này. Hồi còn ở Tam Khê Thành ngươi vừa uống thứ này vừa phơi nắng, có thể nằm ườn trong sân cả ngày. Ngay cả khi Phương cô nương tới, ta muốn chia cho nàng ấy một chút ngươi cũng không chịu, giữ khư khư như bảo bối."
Trước kia, Dư Doanh Hạ có rất nhiều lời không dám nói. Bây giờ, nàng lại càng lúc càng thoải mái hơn.
"Ngươi ra ngoài đợi đi, ta làm thêm cho bọn nhỏ ít kẹo có thể để lâu."
Đám trẻ ấy từ nhỏ đã chịu không ít vất vả, có thể sống tới hôm nay đã là một kỳ tích. Dư Doanh Hạ trước nay luôn thương cảm cho chúng, những ngày trước kia đã khổ sở như vậy rồi, nàng cũng muốn chuẩn bị thêm chút kẹo cho bọn trẻ. Để phòng bất trắc, mấy món kẹo này tạm thời vẫn đừng để Nhan Hoài Hi nhúng tay vào thì hơn.
Nhan Hoài Hi nhìn theo bóng lưng Dư Doanh Hạ lại tất bật, trong lòng cũng chợt nhớ lại bao chuyện ở Tam Khê Thành.
Nếu cho nàng thêm một cơ hội nữa... thôi bỏ đi vậy, nàng hiểu rõ bản thân mình hơn ai hết. Dù có thêm một lần lựa chọn, e rằng nàng vẫn sẽ đi vào con đường cũ.
Chỉ là, thái độ của Doanh Hạ đối với nàng ngày một tốt hơn, trong lòng Nhan Hoài Hi cũng âm thầm nảy sinh một tia hy vọng.
Dư Doanh Hạ đang nấu một mẻ mạch nha, bỗng nhiên người phía sau vòng tay ôm lấy nàng.
"Sao vậy?" Sao đột nhiên lại ôm ấp đến thế?
"Doanh Hạ." Nhan Hoài Hi ngập ngừng một chút, rồi dè dặt hỏi, "Ngươi đã tha thứ cho ta chưa?"
Câu hỏi ấy khiến Dư Doanh Hạ hơi sững lại. Nàng suy nghĩ một lúc, rồi lặp lại lời mình từng nói trước đây: "Thật ra ta vốn cũng không trách ngươi nhiều như thế, nên cũng chẳng thể nói là tha thứ hay không."
Ánh mắt Nhan Hoài Hi lập tức chùng xuống, "Ta biết rồi, là còn để tâm."
"Nhưng đã để tâm, vậy tối hôm qua..." Nàng khẽ thì thầm một câu, nếu không phải gần như nói sát bên tai Dư Doanh Hạ, thì e rằng nàng cũng khó mà nghe rõ được.
Nhắc tới tối hôm qua, Dư Doanh Hạ hơi đỏ mặt. Nàng quả thật hơi chột dạ, dù sao thì cũng đã "làm người ta như vậy", rồi lại bỏ mặc sang một bên.
"Khụ... ngươi chẳng phải muốn thành thân với ta sao? Bước tiếp xúc đầu tiên, dù sao cũng phải có chứ?" Dư Doanh Hạ mặt dày đáp. Tuy rằng bước đầu tiên đã trực tiếp lên giường thì thật sự hiếm thấy, nhưng các nàng cũng đâu có đi đến bước cuối cùng đâu.
Nhan Hoài Hi dường như cũng bị câu nói ấy làm cho ngây người. Nhưng sau cơn sững sờ, trong lòng nàng trào dâng một niềm vui khó tả.
Doanh Hạ nói "bước đầu tiên", cũng đồng nghĩa với việc đã cho nàng cơ hội để đi sang bước thứ hai, thứ ba...
Chỉ cần mở ra một cánh cửa, nàng liền có thể hy vọng vào một tương lai xa hơn nữa.
Dư Doanh Hạ đột nhiên cảm thấy cái đầu lông xù kia lại dụi dụi vào, tóc mai rơi xuống cổ nàng, ngứa đến khó chịu.
"Được rồi, trong nồi còn đang nấu kẹo, sắp khét đến nơi rồi đó." Hơn nữa, nàng cũng chỉ nói là "bước đầu tiên" để thử xem thôi, mà người này lại có thể vui mừng đến thế sao? Dư Doanh Hạ nhẹ nhàng đẩy đầu Nhan Hoài Hi ra.
Nhưng một người nào đó thì đang vui đến quên trời đất, lúc này nửa bước cũng chẳng muốn rời.
"Ta hứa với ngươi, Doanh Hạ." Nhan Hoài Hi thì thầm thề thốt, "Dù có làm tổn thương chính mình, ta cũng tuyệt đối sẽ không làm tổn thương ngươi thật sự."
"Ta lấy Thiên Đạo ra mà thề, nếu trái lời này, Thiên Đạo cứ giáng xuống cho ta năm..."
Dư Doanh Hạ lập tức cầm lấy cái "đồ xấu xí" đã bị cắn hai miếng lúc nãy, nhét thẳng vào miệng Nhan Hoài Hi, chặn đứng lời thề độc mà nàng sắp nói ra.
"Ta biết rồi, không cần thề thốt. So với việc phát thệ, chi bằng dời ngày thành thân lại một chút đi, để ta có thêm thời gian chuẩn bị tâm lý." Dư Doanh Hạ vừa nghĩ tới việc cuối tháng mình sẽ thành thân, đến giờ vẫn còn cảm giác mơ hồ không chân thật.
"Không được, ngày đã định rồi mà. Sau khi thành thân, chúng ta vẫn có thể chậm rãi bên nhau." Nhan Hoài Hi sợ làm Dư Doanh Hạ không vui, lại dè dặt quan sát sắc mặt nàng, may mà Doanh Hạ dường như cũng không giận.
"Đến ngày thành hôn... ngươi có định mời người đến dự lễ không? Ví dụ như Dương Tầm Chu chẳng hạn."
Những người quen biết của Dư Doanh Hạ trong một thế giới vốn cũng chỉ có mấy người mà thôi. Hơn nữa, trước kia Doanh Hạ còn dùng thân phận giả, hiện tại người duy nhất có thể chấp nhận thân phận thật của hai nàng, e rằng cũng chỉ có Dương Tầm Chu mà thôi.
Dư Doanh Hạ từng nghĩ đến Phương Nguyệt Đồng, nhưng tiếc là không được. Tuy bộ mặt thật của Ân Đạc đã bị vạch trần, nhưng danh tiếng thủ lĩnh ma đạo của Nhan Hoài Hi vẫn còn đó. Dù một phần tiếng xấu đã được rửa sạch, nhưng ma đạo vẫn là ma đạo, những tiếng xấu mà Nhan Hoài Hi tích lũy suốt bao năm vẫn còn nguyên vẹn, trong thời gian ngắn chỉ sợ khó mà sống hòa thuận với chính đạo được. Vì vậy, chú Samoyed kia chắc chắn là không mời được rồi.
"Đều được, nếu Dương tỷ tỷ chịu đến."
"À đúng rồi, dạo này Phương cô nương vẫn ổn chứ? Sư phụ của mình lại là thứ súc sinh như vậy, hẳn là một đả kích không nhỏ đối với nàng ấy đâu nhỉ?" Dư Doanh Hạ có chút thương cảm cho nàng Samoyed ngốc nghếch đó.
"Đả kích là rất lớn, nhưng với tâm tính của nàng ấy, hẳn là không cần quá lâu cũng có thể gượng dậy." Dù ám cọc sâu nhất mà nàng cài vào đã quay về, Nhan Hoài Hi vẫn có năng lực nắm được tình hình ở Thiên Khâu Tông.
Gặp phải chuyện như vậy, đối với Phương Nguyệt Đồng đúng là một đả kích nặng nề. Sư tôn biến thành súc sinh, hơn nữa còn là kẻ giết hại cả nhà nàng, đổi lại là ai cũng khó mà chấp nhận được.
Trạng thái gần đây của Phương Nguyệt Đồng rất tệ. Nhan Hoài Hi vốn cho rằng chủ yếu là vì ảnh hưởng từ Ân Đạc, nên mới nghĩ rằng đối phương sẽ sớm vượt qua được. Chỉ là lúc này đây, nàng cũng chưa ngờ rằng mình đã nhầm lẫn việc nào nặng việc nào nhẹ.
"Vậy thì tốt, nhưng mà... nàng ấy vẫn chưa thành tiên sao?" Chẳng lẽ là vì Ân Đạc chưa chết? Dư Doanh Hạ còn tưởng rằng sau khi trải qua chuyện tương tự như kết cục ban đầu trong sách, Phương Nguyệt Đồng có cơ hội phi thăng thành tiên.
"Với tâm tính hiện tại của nàng ấy thì vẫn chưa được." Nhan Hoài Hi lắc đầu.
"Cũng đúng, đá mài của nàng ấy còn chưa phát huy tối đa. Có lẽ đợi đến khi thời cơ chín muồi, mọi chuyện sẽ tự nhiên nước chảy thành sông thôi." Dư Doanh Hạ cũng không tiếp tục bận tâm nữa.
Nhưng khi nàng không bận lòng, thì đến lượt Nhan Hoài Hi bắt đầu nổi "tính khí kỳ quái": "Ngươi quan tâm nàng ấy như vậy sao?"
"Nàng ấy là người rất tốt, trước kia còn giúp chúng ta rất nhiều. Nhưng lúc đó lại buộc phải lừa nàng ấy..." Nghĩ tới đôi mắt trong veo đầy tin tưởng của Phương Nguyệt Đồng, trong lòng Dư Doanh Hạ liền dâng lên một nỗi áy náy khôn nguôi.
"Nói mới nhớ, ta luôn cảm thấy giữa ngươi và nàng ấy có chút giống nhau ở nét mày, ánh mắt, chỉ là tính cách thì hoàn toàn khác biệt. Cái gọi là 'tướng tùy tâm sinh', chút tương tự ấy cũng bị xua tan đi phần nào..."
Lời của Dư Doanh Hạ còn chưa dứt, nàng đã cảm nhận được cánh tay đang ôm lấy eo mình bỗng siết chặt lại.
"Vậy rốt cuộc ngươi thích kiểu tính cách nào hơn?" Tuy giọng Nhan Hoài Hi nghe có vẻ nhàn nhạt nhưng Dư Doanh Hạ lại có cảm giác, nếu mình trả lời trúng đáp án mà Nhan Hoài Hi không muốn nghe, thì đối phương rất có thể sẽ trực tiếp cắn một phát lên vai nàng.
Dư Doanh Hạ bất lực thở dài, đúng là không nên khơi ra đề tài này.
Nhan Hoài Hi vẫn không chịu buông tha mà truy hỏi mãi, cho tới khi Dư Doanh Hạ nói là thiên vị nàng hơn, lúc ấy người này mới chịu dừng lại.
Sau một phen giằng co như vậy, Dư Doanh Hạ bỗng nhiên ngửi thấy một mùi gì đó khét khét.
Hỏng rồi! Kẹo của nàng!
Dư Doanh Hạ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nói chuyện khác nữa, vội vàng chạy đi cứu mẻ kẹo của mình.
Tuy miễn cưỡng vớt được ra khỏi nồi, chưa đến mức hoàn toàn không thể ăn, nhưng bên trong vẫn lẫn không ít mùi khét, hương vị chắc chắn là không ngon lành gì rồi. Dư Doanh Hạ bực bội liếc Nhan Hoài Hi một cái, sau đó vẫn giữ nguyên tắc không lãng phí, đem đám kẹo ấy biến thành đồ ăn vặt riêng của Nhan Hoài Hi.
Nhan Hoài Hi mặc dù đang nhai mấy thứ ngọt ngào nhưng khét lẹt, nhưng vì đã nhận được câu trả lời mình muốn nghe nên tâm tình vẫn rất tốt.
Bị đuổi khỏi phòng bếp, nàng lập tức bắt tay vào viết thư gửi đến Tam Khê Thành cho Dương Tầm Chu, mời nàng dẫn theo đứa trẻ của nàng đến tham dự tiệc cưới.
Chỉ là trên đường đến phải cẩn thận một chút, đừng để mấy cái đuôi bám theo. Nàng tin rằng sau khi thân phận của mình bại lộ, phía Dương Tầm Chu hẳn cũng có không ít người dòm ngó, chỉ chờ từ nhất cử nhất động của nàng ấy để truy ra chút manh mối nào đó liên quan đến mình.
Không lâu sau đó, thư liền được đưa tới tay Dương Tầm Chu. Nàng vốn không biết Nhan Hoài Hi có hài lòng với cuốn sách mới hay không, nên mở thư với tâm trạng vừa hồi hộp vừa thấp thỏm.
Kết quả, nàng không thấy một dòng đánh giá nào về sách mới, mà chỉ nhận được một tấm thiệp mời hỷ sự.
Các nàng phải thành thân rồi sao? Nhanh như vậy?!
Dương Tầm Chu bực bội vò vò mái tóc, trong đầu luôn có một cảm giác gì đó hết sức không ổn, cứ như thể hôn lễ này vốn không nên diễn ra vào lúc này.
Thật kỳ lạ, chẳng lẽ tấm thiệp này chỉ là một cái bẫy? Thực chất là Nhan Hoài Hi không hài lòng với sách mới, cho nên đặc biệt bày ra một buổi "Hồng Môn Yến" để mời nàng tới sao?
Nhiều năm nay trốn đông trốn tây, nàng đã sớm dưỡng thành tính cách cẩn trọng quá mức. Chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là đã muốn thu dọn hành lý bỏ chạy.
Mãi cho tới khi Dư Doanh Hạ gửi sang một phần tranh vẽ, trong đó cũng không kèm theo mảnh giấy nhỏ nào bảo nàng "mau chạy đi", lúc này Dương Tầm Chu mới hạ bớt cảnh giác.
Chẳng lẽ là mình lo lắng quá mức rồi?
Sau một thời gian do dự, cuối cùng Dương Tầm Chu vẫn quyết định đi dự tiệc. Bởi vì trong sâu thẳm mơ hồ, nàng có một cảm giác mình nhất định phải đi chuyến này.