Chương 86: Chịu trách nhiệm

Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện

Chương 86: Chịu trách nhiệm

Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dư Doanh Hạ sững sờ trong chốc lát, nàng thậm chí còn muốn đưa tay dụi tai, xem có phải mình nghe nhầm không.
Nhan Hoài Hi vừa nói gì?
Đạo lữ?
Nếu là trước đây, Dư Doanh Hạ căn bản không dám tưởng tượng Nhan Hoài Hi lại có thể nói ra những lời như vậy. Nàng vẫn luôn nghĩ Nhan Hoài Hi sẽ không có ý định tìm đạo lữ, ít nhất là hiện tại vẫn chưa có dấu hiệu nào.
Nàng ấy đang nói đùa sao? Hay là... thật sự đã để ý tới ai đó rồi?
Nhất thời Dư Doanh Hạ không đoán được suy nghĩ của Nhan Hoài Hi. Nếu thật là vế sau... vậy thì nàng cũng chỉ có thể chúc phúc mà thôi, đến lúc đó nàng cũng nên rời đi. Nàng đè nén rung động nhỏ bé trong lòng, khẽ nói: "Đạo lữ tương lai của tỷ tỷ nhất định sẽ rất hạnh phúc."
Nhan Hoài Hi trông có vẻ vô cùng vui vẻ, ngay cả bầu trời u tối của địa ngục dường như cũng sáng lên đôi chút.
"Chuyện trong hồn vực đã thành sự thật, nhưng ngươi chắc là không định không chịu trách nhiệm chứ?" Nhan Hoài Hi dừng bước, nơi sâu thẳm trong đôi mắt tựa giếng sâu kia cuộn trào những cảm xúc mà Dư Doanh Hạ không tài nào hiểu được. Nàng vô thức tránh đi ánh nhìn của đối phương, ậm ừ đáp một tiếng.
Nàng cảm thấy tim mình bỗng dưng đập nhanh hơn, chẳng lẽ Nhan Hoài Hi định tính sổ với nàng sao?
Sự né tránh của nàng lại bị Nhan Hoài Hi hiểu lầm thành ngại ngùng. Tuy chưa nhận được đáp án như mong muốn ngay lập tức, nhưng Nhan Hoài Hi cảm thấy mình đã rất gần câu trả lời rồi. Vì thế nàng cong mày cười nói: "Ta cho ngươi thêm chút thời gian suy nghĩ những lời ta vừa nói. Hy vọng sau khi ra ngoài, ta có thể nghe được suy nghĩ của ngươi."
"Được." Dư Doanh Hạ chớp chớp mắt, gật đầu đồng ý, trong lòng lại bắt đầu lẩm bẩm lo lắng.
Nàng cứ tưởng chuyện kia đã trôi qua rồi, xem ra vẫn là nàng nghĩ quá đơn giản. Dù sao thì ai bảo nàng lúc đó gan to làm gì, một linh hồn đã mất ý thức còn dám trêu chọc Nhan Hoài Hi. E rằng mấy trăm năm qua cũng chưa có ai đạt được "thành tựu" như mình...
Dư Doanh Hạ thở dài thườn thượt trong lòng. Rốt cuộc Nhan Hoài Hi muốn nàng phải chịu trách nhiệm kiểu gì đây? Tiếp tục làm mồi nhử cho nàng ấy, hay đi làm nội gián? Dù sao thân phận hiện tại của nàng vốn là kẻ gió chiều nào theo chiều ấy, nhân cơ hội này "đầu quân" về phía Ân Đạc cũng rất hợp tình hợp lý. Thôi thì cứ đi đến đâu hay đến đó vậy.
Nhan Hoài Hi thì vui vẻ hân hoan, bởi vì chuyện giữa hai người chỉ còn thiếu một cú đá cuối cùng vào khung thành. Nàng hoàn toàn không hay biết rằng người bên cạnh mình đã sắp sầu đến bạc cả đầu rồi.
Tuy nhiên, từ ngày hôm đó trở đi, Dư Doanh Hạ bắt đầu vô cùng chăm chỉ, khổ luyện theo Nhan Hoài Hi tu luyện. Bởi vì nàng hiểu rõ, những thứ khác đều là hư vô, chỉ có thực lực mới là thứ thật sự nắm chắc trong tay.
Hiện tại thân thể của chủ thể ban đầu đã bị hủy, Khôi Lỗi Ấn hẳn cũng theo đó mà biến mất. Như vậy trên người nàng chắc chắn đã không còn ràng buộc nào để Nhan Hoài Hi có thể trực tiếp thao túng sinh tử của nàng nữa.
Nói cách khác, chỉ cần nàng chịu khó tu luyện, sau này dù là ở lại hay rời đi, nàng cũng đều có thể tự mình nắm quyền tự chủ.
Dù sao thì Nhan Hoài Hi mạnh quá mức, nếu nàng không tự mình đứng vững, vậy thì Khôi Lỗi Ấn có hay không cũng chẳng còn khác biệt gì mấy.
Mà Nhan Hoài Hi lại đặc biệt thích dáng vẻ Dư Doanh Hạ chủ động đến học hỏi, thỉnh giáo nàng. Nàng dốc hết những gì mình có để dạy, thậm chí còn vào cả Hồn Tháp lật tìm xem có truyền thừa, công pháp hay pháp bảo nào liên quan đến họa đạo hay không.
Dư Doanh Hạ một khi đã nghiêm túc học hành thì tốc độ tiến bộ quả thật có thể gọi là thần tốc.
Hơn nữa, sau khi có được lượng linh lực mạnh mẽ có thể tùy ý điều khiển, những pháp thuật nàng học được cũng ngày càng tinh vi hơn.
Bên ngoài, ba gia tộc kia cũng không lập tức rút khỏi khu vực này. Sau khi tìm được những người còn sót lại của nhà họ Triệu, hai gia tộc còn lại vẫn chưa chịu bỏ cuộc, họ tìm kiếm khắp nơi, hy vọng tìm thấy những địa điểm có thể còn người sống sót. Đáng tiếc là theo thời gian dần trôi, ba đại gia tộc cũng đành phải chấp nhận hiện thực tàn khốc ấy, từng nhóm từng nhóm chán nản bỏ đi.
Sự cố ngoài ý muốn này đã giáng một đòn nặng nề lên ba đại gia tộc, nhất là về mặt lực lượng chiến đấu cấp cao, gần như thiệt hại hơn một nửa. Những kẻ thù vốn đã rục rịch từ lâu cũng nhân cơ hội này mà đổ xô đến, khiến họ mệt mỏi chống đỡ. Từ đó về sau, không còn người của ba nhà kia bước chân vào vùng địa ngục này nữa.
Đằng Nguyệt Lam canh gác bên ngoài cũng nhân lúc hỗn loạn đã thu hồi lại được một phần địa bàn cũ của Nhan gia. Nàng biết Nhan Hoài Hi tuy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng vẫn luôn hoài niệm từng chút một về gia đình, cho nên chỉ cần có cơ hội, nàng đều sẽ thu về một ít.
Điều duy nhất đáng mừng là ngọn núi nơi nhà cũ Nhan gia nằm vẫn chưa bị ai chiếm giữ. Chỉ vì cái chết của Nhan gia năm đó quá thảm khốc và quá đỗi kỳ lạ, đến nay vẫn chưa ai biết hung thủ là ai. Trong mắt người ngoài, cả ngọn núi ấy như bị một tầng khí u ám bao phủ, ở đó cũng mang điềm gở, vì vậy từ đầu đến cuối vẫn không có ai dám tiếp quản, thậm chí còn giữ nguyên vẻ tiêu điều từ sau tai họa năm đó.
Đợi đến khi Nhan Hoài Hi giết được hung thủ thật sự, không còn ai rình rập nàng nữa, thì nàng sẽ có thể quay về nhà, trùng tu lại nhà cũ.
Sau khi người của ba đại gia tộc rời đi, vẫn còn một vài kẻ không biết sống chết lén lút muốn lẻn vào xem có cơ duyên gì không. Tất cả những kẻ đó đều bị Nhan Hoài Hi sai âm thần tóm gọn ném thẳng ra ngoài.
Sau mấy lần răn đe như vậy, rốt cuộc không còn ai dám đến quấy rầy sự yên tĩnh của nàng nữa. Nhan Hoài Hi liền phong tỏa toàn bộ vùng địa ngục này, cấm người ngoài tiến vào, từ đó về sau mới thật sự được yên ổn.
Mà vì hình tượng âm thần rất giống âm sai trong địa phủ, nên trong lúc Nhan Hoài Hi chưa hay biết, ngoài cái danh ma đầu ra, nàng còn được người ta tặng thêm cho một biệt danh nữa, chính là Diêm Vương.
Có điều bây giờ tâm trạng nàng rất tốt, cho dù có biết cũng sẽ chẳng buồn chấp nhặt với những kẻ đó.
Nàng sắp xếp chương trình huấn luyện cho Dư Doanh Hạ chia làm ba giai đoạn: Buổi sáng thực chiến, buổi chiều luyện pháp thuật, ban đêm thì tu luyện thâu đêm thay vì ngủ.
Dư Doanh Hạ gần như không có chút thời gian nghỉ ngơi nào, đây cũng là lựa chọn của chính nàng. Nhan Hoài Hi nhìn mà cũng xót xa, cảm thấy nàng thật sự quá mệt, Dư Doanh Hạ hoàn toàn không cần phải vội vàng đến thế.
Bất luận thực lực thật sự của Dư Doanh Hạ rốt cuộc ra sao, thì dù sao nàng cũng đã được tiên lực và quỷ lực "bồi dưỡng" đến cảnh giới hiện tại, điều này đồng nghĩa với việc tuổi thọ của nàng đã được kéo dài đáng kể, hoàn toàn không cần phải nóng vội.
Nhưng Nhan Hoài Hi cũng chỉ có thể tôn trọng lựa chọn của nàng, đồng thời trong phạm vi năng lực của mình, thử đủ mọi cách để giúp nàng nhanh chóng làm chủ sức mạnh trong cơ thể.
Địa điểm thực chiến của Dư Doanh Hạ được chọn ở một khu rừng khá xa nơi hai người đang ở. Nơi này đã được Nhan Hoài Hi dọn dẹp sạch sẽ đám quỷ hồn, vì vậy cả khu rừng yên tĩnh gần như tuyệt đối.
Nhan Hoài Hi đứng ở giữa rừng, nội dung thực chiến cũng vô cùng đơn giản: nàng đứng yên không nhúc nhích, còn Dư Doanh Hạ phải tìm mọi cách để tấn công nàng, chỉ cần khiến Nhan Hoài Hi nhích một bước là coi như vượt qua giai đoạn đầu.
Không gian xung quanh bỗng truyền đến những chấn động mơ hồ. Nhan Hoài Hi rút cây sáo ra, trực tiếp điểm chín lần vào không trung, mấy chiếc tụ tiễn ẩn nấp lập tức hóa thành một vệt mực rồi tan biến không dấu vết.
Trong mắt Nhan Hoài Hi lóe lên vẻ hứng thú, đều là dùng mực để nghi binh sao?
Cái gọi là mực chính là những giọt mực mà Dư Doanh Hạ hất ra khi phất bút. Theo thực lực tăng lên, những giọt mực ấy cũng được nàng vận dụng thành chiêu thức tấn công. Nhưng loại tấn công dùng vật liệu thừa này hoàn toàn không thể gây ra bất kỳ tác dụng nào cho Nhan Hoài Hi, cho nên Dư Doanh Hạ đã thay đổi cách dùng của chúng, biến chúng thành mồi nhử để thu hút sự chú ý của Nhan Hoài Hi, còn đòn tấn công thật sự thì được giấu ở nơi khác.
Một dị thú một sừng trông giống báo đỏ xé gió lao tới. Chiếc sừng của nó bị Nhan Hoài Hi dùng sáo chặn lại, con dị thú dài mấy mét này lập tức không thể nhúc nhích.
Nhan Hoài Hi khẽ xoay cổ tay, cây sáo gõ mạnh lên chiếc sừng của nó, chiếc sừng liền gãy rời. Nó phát ra tiếng kêu thảm thiết, nhưng ngay giây sau nó bỗng há to cái miệng đầy máu, một luồng năng lượng nóng rực dữ dội phun thẳng về phía Nhan Hoài Hi.
Cùng lúc đó, từ mấy phương hướng khác, từng con dị thú với hình dạng khác nhau cũng đồng loạt lao ra. Có con giẫm sấm sét, có con khống chế nước lửa, lại có con tạo ra nhiều dị tượng kinh người khác.
Động tĩnh mà mấy con dị thú này gây ra cực kỳ lớn, uy lực tấn công cũng mạnh hơn trước rất nhiều. Trong mắt Nhan Hoài Hi lộ ra chút hài lòng, nhưng dùng chừng đó để đối phó với nàng thì vẫn còn kém xa.
Nhan Hoài Hi thậm chí còn không cần thổi sáo, nàng trực tiếp tìm ra nhược điểm của năm bức họa hóa hình kia, rồi giữ đúng vào chỗ yếu hại của chúng, xé toạc từng bức một.
Sấm sét, nước lửa trong nháy mắt đều hóa thành tro bụi. Nhan Hoài Hi vừa định lên tiếng cổ vũ Dư Doanh Hạ đang ẩn mình trong bóng tối, thì bỗng dưng cảm thấy trên đỉnh đầu mình dường như có thứ gì đó rơi xuống.
Đó là một vật tròn tròn. Hẳn Dư Doanh Hạ đã tốn không ít công sức để che giấu nó, đến khi Nhan Hoài Hi phát hiện ra thì thứ đó cũng đã ở rất gần rồi.
Nhan Hoài Hi theo phản xạ muốn như trước kia đưa tay đỡ lấy, nhưng khi năng lượng của nàng vừa chạm vào vật thể đen sì trông như một khối sắt lớn kia, thứ đó liền phát nổ.
"Ầm!!"
Cùng với một tiếng nổ kinh thiên động địa, hơn nửa khu rừng bị bụi đất bao phủ.
Dư Doanh Hạ nấp trong bóng tối cũng không ngờ thứ mà mình mày mò chế tạo lại có uy lực lớn đến thế. Nàng sợ đến mức vội vã chạy ra ngoài tìm Nhan Hoài Hi.
Giữa màn khói bụi mù mịt, nàng bỗng cảm nhận được một luồng khí sắc bén ập tới.
Dư Doanh Hạ lập tức vung ra một vệt mực để chống đỡ, chỉ nghe "bịch" một tiếng trầm đục, màn chắn của nàng đã bị phá vỡ.
Khi ý thức được kẻ vừa đánh lén mình chính là Nhan Hoài Hi, Dư Doanh Hạ lập tức thở phào nhẹ nhõm, rồi nghiêm túc đối phó với khảo nghiệm của nàng.
Nhan Hoài Hi rốt cuộc cũng thổi sáo, đây là lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu thực chiến. Dư Doanh Hạ chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, suýt chút nữa thì mất hẳn khả năng phản kháng.
Đây còn chỉ là giai điệu bình thường nhất trong tay Nhan Hoài Hi mà thôi, thật không dám tưởng tượng đến khi nàng nghiêm túc ra tay thì kẻ địch sẽ tuyệt vọng đến mức nào.
Dư Doanh Hạ nhanh chóng lùi lại phía sau, đầu bút vạch giữa không trung một vệt mực màu sặc sỡ. Những sắc màu ấy lần lượt biến hóa thành đủ loại dị thú, còn một vài màu sắc không mấy bắt mắt thì lại biến thành những thứ trông rất giống "bom đạn".
Tiếng nổ liên tiếp vang lên trong khu rừng, tốc độ của Nhan Hoài Hi dường như thật sự bị chậm lại. Dư Doanh Hạ vừa mới nở một nụ cười, thì ngay khoảnh khắc tiếp theo nàng lại như bị thứ gì đó vấp phải, cả người trực tiếp chúi về phía trước.
Ngay lúc nàng mất thăng bằng sắp ngã xuống, cổ tay nàng lại bị một bàn tay nắm chặt. Lần này còn chưa kịp phản ứng, cả người nàng đã bị kéo sang một bên, trực tiếp rơi vào một vòng ôm ấm áp.
"Cẩn thận dưới chân." Nhan Hoài Hi dịu giọng nhắc nhở.
Khói bụi tan đi, Dư Doanh Hạ đã được Nhan Hoài Hi ôm vào lòng.
"Vừa rồi ta có phải đã khiến tỷ tỷ phải di chuyển rồi đúng không?" Sự ngượng ngùng trong lòng Dư Doanh Hạ nhanh chóng được thay thế bằng sự hưng phấn.
"Phải, giai đoạn đầu coi như đạt yêu cầu." Nhan Hoài Hi buông nàng ra, rồi nhẹ nhàng gõ lên trán nàng một cái, "Trong chiến đấu, điều kiêng kỵ nhất chính là vui mừng quá sớm. Chỉ cần còn chưa xác định được đối phương đã hoàn toàn mất khả năng phản kháng hay chưa, thì tuyệt đối không được buông lỏng cảnh giác. Nếu không phải ngươi sơ ý, cũng sẽ không bị ta làm cho vấp ngã."
Dư Doanh Hạ có chút xấu hổ cúi đầu thừa nhận mình sai, tỏ ý lần sau nhất định sẽ không tái phạm.
Nhan Hoài Hi nói xong khuyết điểm của nàng thì bắt đầu khen, nào là tiến bộ rất nhanh, ngộ tính rất cao, vân vân. Đến cả người sống nội tâm như Dư Doanh Hạ cũng bị nàng khen đến mức ngượng ngùng không thôi. Cũng may tâm tính nàng đã đủ chín chắn, nếu là một đứa trẻ khác, e rằng sớm đã bị nàng nuông chiều đến hư rồi.
"Doanh Hạ, thứ vừa ném ra có thể phát nổ kia, ta hình như chưa từng thấy qua. Đó là chiêu thức mới ngươi vừa nghiên cứu ra sao?" Nhan Hoài Hi có chút tò mò hỏi.
"Ừm, là ta mô phỏng theo một loại 'đặc sản' ở quê nhà mà vẽ ra. Chỉ tiếc là uy lực vẫn còn rất nhỏ." Trước đó Dư Doanh Hạ từng nghĩ tới thứ vũ khí hủy diệt cấp bom nhiệt hạch trong truyền thuyết, nhưng thứ này với nàng hiện giờ lại quá xa vời, cho nên vũ khí nàng tìm ra rốt cuộc vẫn chỉ có uy lực hạn chế.