Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vai của Hàn Tuyển Ý chính là đồng nghiệp của Lý Hành, nhưng gã không phục.
Dựa vào cái gì mà gã chỉ có vài câu thoại trong hơn chục cảnh phim? Gã nghĩ gã không hề kém cạnh so với Lục Tấn Tắc, gã còn từng đóng vai nam chính trong vài bộ phim, còn Lục Tấn Tắc chỉ mới đóng nam chính trong một phim điệp viên mà thôi.
Gã không phục.
Hàn Tuyển Ý chưa từng đối diễn với Lục Tấn Tắc, đây là lần đầu tiên.
Gã là người cũ trong bộ phận này, đảm nhận vai trò gây khó dễ cho Lục Tấn Tắc khi anh vừa mới chuyển đến đây.
"Ồ, đây không phải là ngôi sao mới trong ngành sao? Sao lại chạy tới xó xỉnh khỉ ho cò gáy này của chúng tôi thế, thật là tội nghiệp quá mà."
Lý Hành thờ ơ liếc qua, anh không thèm nói một câu nào với gã, nhưng ánh mắt đó lại sắc bén như dao khiến gã cảm thấy lạnh sống lưng, run rẩy.
Dù Hàn Tuyển Ý có không muốn thừa nhận đến mấy, thì Lục Tấn Tắc đúng là giỏi hơn gã một chút.
*
Những ngày đóng phim rất vất vả, đoàn phim bao trọn một khách sạn nhỏ để nhân viên và diễn viên tạm thời ở và nghỉ ngơi, có lẽ chỉ có cách này mới xoa dịu được tinh thần mọi người.
Đoàn phim đông người, mỗi lần nhân viên chuyển phát nhanh đến đều trực tiếp mang vào tận bên trong, sẽ có bộ phận hậu cần hỗ trợ nhận hộ, chờ đến khi nghỉ giải lao giữa các cảnh quay thì mọi người lại đến lấy.
Hôm nay vào lúc nghỉ ngơi, trợ lý cầm loa lớn tiếng hét lên:
"Thầy Cố, có bưu phẩm gửi đến, rất cồng kềnh, xin thầy mau đến nhận ạ."
Cố Tinh Thần nghe xong chẳng hiểu gì cả, mãi đến khi Tiểu Đào nhắc nhở: "Anh Cố, hình như gọi anh đó."
"Của tôi sao?" Cố Tinh Thần chỉ vào chính mình hỏi.
Tiểu Đào xác nhận: "Phải, chỉ có mỗi mình anh là họ Cố thôi mà."
Cố Tinh Thần: ...
Đến khi Tiểu Đào đi theo Cố Tinh Thần đến chỗ bưu phẩm, cậu mới hiểu vì sao lại cố ý điểm danh mình.
Những kiện hàng lớn nhỏ chất đống, chiếm một diện tích rộng đến hai mét.
Cố Tinh Thần: ...
Đừng bảo là tất cả đều của cậu nhé! Trợ lý cười hì hì nói: "Thầy Cố, đây đều là do người nhà cậu gửi đó, nhiều thật, cậu mau nhận về đi, không còn chỗ chứa nữa rồi."
Cậu cũng có chỗ nào mà để đâu chứ!
Cố Tinh Thần bất lực, cậu cầm một kiện hàng lên xem, trên bưu kiện ghi tên người gửi là Thang Mỹ Quân, còn có thư của cha Cố, của Thang Văn Gia, thậm chí cả Thang Văn Cảnh nữa.
Đây là cả nhà huy động gửi đồ cho cậu sao, gửi gì mà nhiều thế không biết!
"Tiểu Đào, giúp tôi tháo hàng ra đi."
Cố Tinh Thần cũng xắn tay áo lên giúp trợ lý của mình.
Tiểu Đào xắn tay áo vào cuộc, giúp cậu tháo hàng, Cố Tinh Thần phụ trách lấy ra xem, rất nhanh sau đó trên mặt đất bày la liệt đủ thứ đồ.
Có đồ ăn, có đồ dùng, còn có một đống không thực dụng cũng không thể ăn uống được.
"Quào, Tiểu Cố, cậu định mở siêu thị trong đoàn phim để kiếm tiền của bọn tôi đấy à?"
Đạo diễn Phú đi theo đám người đến đây xem náo nhiệt, ông ta thấy một đống đồ trên đất bèn cười trêu ghẹo.
Cố Tinh Thần bất lực: "Đạo diễn Phú đừng đùa tôi nữa, mau gọi mọi người đến chia đi, làm sao tôi dùng hết được!"
Đạo diễn Phú giơ tay lên: "Nghe thấy chưa mọi người, ông chủ lớn mở kho phát quà, mau đến mau đến nào!"
Mọi người đều nhao nhao, nhưng khi thấy những thứ trên đất toàn là đồ đắt tiền, rất nhiều là hàng nhập khẩu xa xỉ thì lập tức không biết có nên lấy hay không.
Cố Tinh Thần lập tức đứng thẳng dậy, lùi lại mấy bước, cậu dang tay: "Mời vào, mời vào! Mọi người cứ tùy ý lựa chọn, lấy được là lời to, xông lên đi!"
Chủ nhân đã lên tiếng, lại còn nhiệt tình nhường đường, cả đám người không còn khách sáo nữa mà ào ạt xông vào chọn thứ mình thích, một vài cô gái còn hét lên khi thấy có sô cô la Bỉ.
"A a a, sô cô la này ăn cực kỳ ngon luôn, rất đậm vị, lần trước chị họ tôi cho tôi một hộp, một hộp nhỏ chỉ có bốn viên mà đã mấy trăm rồi đấy." Cô gái ôm hộp sô cô la vào ngực, đỏ mặt nhìn Cố Tinh Thần: "Hu hu hu, nhà thầy Cố nhất định giàu nứt vách, cái hộp lớn thế này chắc chắn phải hơn chục ngàn!"
Nghĩ đến mình sắp ăn cả chục ngàn vào miệng, cô gái hưng phấn đến mức mắt đỏ hoe.
"Trời ơi! Hãng mỹ phẩm dưỡng da này cũng cho chúng tôi sao? Tôi không mơ đấy chứ, trong cửa hàng bán ít nhất cũng hơn chục ngàn đấy!"
Dứt lời, mấy cô gái liếc nhìn nhau, sau đó mắt sáng rực nhìn đống hộp trên mặt đất như thể bên trong chứa tiền vậy.
Mẹ ơi, một đống hộp này, phải tốn bao nhiêu cái chục ngàn chứ!
Hàn Tuyển Ý trợn mắt nhìn cả đống đồ trên đất, mắt gã sắp rớt ra ngoài, gã cũng muốn lên lấy vài thứ nhưng lại sĩ diện.
Gã nhớ lại, trước đây mỗi khi gã vào đoàn đóng phim, Cố Tinh Thần đều sẽ mang một đống đồ cho gã, tất cả đồ ăn thức uống đều là của thương hiệu tốt nhất.
Vốn dĩ tất cả những thứ đó đều là dành cho gã, giờ lại thành lợi lộc cho mấy người này.
Gã nhìn qua Cố Tinh Thần lại thấy Cố Tinh Thần đang nói chuyện với Lục Tấn Tắc, Lục Tấn Tắc nghiêng đầu nhìn Cố Tinh Thần, trong mắt anh tràn đầy ý cười, ẩn chứa điều gì đó mà gã không hiểu, nhưng gã có thể cảm nhận được tâm trạng của Lục Tấn Tắc rất tốt.
Cố Tinh Thần nhìn cặp mắt cười của Lục Tấn Tắc, tự dưng cậu có chút xấu hổ quá hóa giận.
"Nhìn cái gì, anh muốn thì tôi giúp anh lấy cho!"
Lục Tấn Tắc lập tức xoa dịu: "Không có, tôi chỉ cảm thấy người nhà cậu thật sự rất tốt với cậu, chắc chắn quan hệ trong nhà mọi người cực kỳ hòa thuận."
Cố Tinh Thần lại nhớ tới trong truyện hình như Lục Tấn Tắc chỉ sống với ông nội mình, trước giờ anh chưa từng nhắc đến tên cha mẹ, chắc là mối quan hệ không tốt.
Cố Tinh Thần nhướng mày, cậu nháy mắt với anh ấy: "Sau này tôi cũng sẽ gửi nhiều đồ ngon cho anh như vậy nhé."
Lục Tấn Tắc chợt nhớ ra anh đang được ai đó bao nuôi, hình như được cho ăn cũng không tệ lắm.
Anh che miệng, đôi mắt cong cong, bả vai hơi run rẩy.
Cố Tinh Thần ngơ ngác: "Đem đồ cho anh ăn mà anh vui như vậy sao?"
Đứa nhỏ này thật đáng thương.
Lục Tấn Tắc không có thì cho, anh ấy vui vẻ là được rồi.
Con người mà, không có sự so sánh thì vẫn có thể sống tạm bợ qua ngày, nhưng một khi đặt lên bàn cân so sánh thì sẽ biết ngay ai hơn ai kém.
Gã vào đoàn lâu như vậy, nhưng người luôn miệng nói yêu thương gã chưa từng xuất hiện, đoàn phim không cho phép thăm nom là một chuyện, nhưng cũng không hề gọi điện hay nhắn tin một lần, chuyện này không bình thường chút nào.
Dù Hàn Tuyển Ý có ngốc nghếch đến đâu thì cũng phát hiện ra có gì đó không ổn, Tô Hàm cũng không yêu gã nhiều như đã nói.
Trong lòng gã rất khó chịu, Hàn Tuyển Ý mặt nặng như chì đi đến một góc gọi điện thoại, tiếng chuông vang rất lâu nhưng đầu dây bên kia không ai nhấc máy, cuối cùng chỉ còn tiếng tút tút liên tục khi không có người bắt máy.
Lúc này, ngược lại với Cố Tinh Thần đang tươi cười rạng rỡ, gã thì mặt mày đen như đít nồi.
Chạng vạng, kết thúc một ngày quay phim, Cố Tinh Thần ăn cơm với mọi người, thức ăn trong đoàn phim không tệ, do đầu bếp của khách sạn chế biến, có thể sánh ngang với nhà hàng.
Tiếng điện thoại thông báo vang lên liên tục, Cố Tinh Thần khó hiểu lấy điện thoại ra, ai mà nhắn tin WeChat cho cậu nhiều thế không biết?
Nhóm WeChat tên [Tinh Thần Là Giỏi Nhất] liên tục nhảy tin nhắn, âm báo không ngừng vang lên.
[Mẹ: Cục cưng, con nhận được hàng mẹ gửi chưa? Còn thiếu gì không, mai mẹ gửi tiếp cho con.]
[Cha: Con trai, thích sô cô la đó không? Cha mua loại con thích nhất đấy.]
[Em họ: Anh họ, anh nhớ ký tên giúp em nhé, quà tặng đều là của các chị em trong ký túc xá tặng cho anh đó, đóng phim vất vả rồi!]
Thang Văn Cảnh bị kéo vào nhóm, anh ta im lặng hồi lâu rồi lén lút đổi biệt danh thành [Anh họ], sau đó mím môi, bắt đầu gõ chữ.
[Anh họ: Mua loại kem chống nắng đắt nhất cho em, em xem dùng có tốt không.]
Mọi người đã sớm bàn xem muốn gửi thứ gì cho Cố Tinh Thần, đồ ăn và đồ dùng đều bị cô út và dượng giành mất, còn phần của em gái thì là quà tặng từ bạn thân. Thang Văn Cảnh hỏi trợ lý, chọn mãi mới ra kem chống nắng, còn mấy thứ khác đều nhờ trợ lý mua, anh ta xấu hổ không dám nhắc đến.
Cố Tinh Thần tắt âm báo, sau khi xem kỹ tin nhắn của mọi người mới trả lời.
[Tinh Thần: Con không thiếu gì hết, mọi người đừng gửi nữa, kem chống nắng anh họ gửi dùng tốt lắm.]
[Tinh Thần: Văn Gia, lát nữa anh sẽ ký, ngày mai gửi cho em.]
Được nhắc tên khen ngợi, khóe miệng Thang Văn Cảnh nhếch lên.
[Anh họ: Chiến thắng.jpg]
Trợ lý cầm văn kiện đi vào nhờ ký tên, thấy vẻ mặt Thang Văn Cảnh lén lút đắc ý thì bị dọa sợ.
Ông chủ làm sao vậy? Sao mặt mày nhìn ghê thế, không lẽ bị nhập hồn rồi?!
"Khụ!" Cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của trợ lý, Thang Văn Cảnh ngồi thẳng lại, sau đó nói: "Lập một danh sách đồ dùng hàng ngày của diễn viên, nhớ ghi chú tần suất sử dụng."
Trợ lý: "Ông chủ, chúng ta muốn tiến vào ngành giải trí sao?"
Thang Văn Cảnh nghiêm túc suy nghĩ vài giây: "Không phải."
Cố Tinh Thần đã có công ty của gia đình rồi, còn tiến vào cái gì nữa, có điều đầu tư vào thì vẫn được.
Cố Tinh Thần nằm sấp trên giường ký tên cho Thang Văn Gia, cô em họ này gửi một chồng ảnh dày cộp đến. Cậu rất ít khi chụp ảnh, tất cả đều là ảnh thảm đỏ trong buổi lễ khởi quay, có điều nhan sắc của cậu vượt qua mọi giới hạn, dù chỉ là ảnh thảm đỏ nhưng cũng đẹp trai ngời ngời, khiến người ta không thể rời mắt.
Cửa phòng bị gõ, Cố Tinh Thần dừng bút rồi đi chân trần ra mở cửa, thấy người bên ngoài là ai thì xoay người chạy lên giường lại.
"Nhớ đóng cửa."
Lục Tấn Tắc lặng lẽ cầm mặt nạ giấu sau lưng, anh vào cửa xong thì đóng cửa lại.
"Cậu đang làm gì?"
Cố Tinh Thần ngẩng đầu: "Thầy Lục tìm tôi có chuyện gì à? Tôi đang ký tên cho em họ tôi."
Trên mặt cậu đang đắp một miếng mặt nạ màu đen khiến đôi mắt càng thêm rực rỡ lấp lánh, dường như có muôn vàn vì sao lấp lánh trong đó.
Lục Tấn Tắc giấu mặt nạ kỹ hơn, môi mím thành một đường thẳng tắp, sau một lúc lâu mới lên tiếng: "Nếu cậu đang bận thì thôi, vốn dĩ tôi định tìm cậu đối diễn."
Anh xoay người muốn đi thì Cố Tinh Thần tinh mắt thấy trong tay anh cầm thứ gì đó, cậu lập tức hiểu ra anh tới đây để tặng đồ.
Cậu nhảy xuống giường, giật lấy đồ trong tay Lục Tấn Tắc. Lục Tấn Tắc phát giác có người xông tới, anh xoay người theo bản năng đưa tay ra đỡ, không kiểm soát được sức lực khiến Cố Tinh Thần lao thẳng vào.
Cả hai đều không lùn, Cố Tinh Thần không kịp phanh lại khiến cả hai cùng ngã nhào xuống ghế sô pha.
Bốn mắt nhìn nhau, không khí tràn ngập sự mờ ám, Cố Tinh Thần nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng của anh, còn Lục Tấn Tắc chăm chú nhìn vào đôi mắt đang cụp xuống của cậu.
Trong khoảnh khắc đó không ai nói câu nào, không khí mờ ám nhưng lại không hề ngượng ngùng.
Lục Tấn Tắc ôm cậu vào lòng, không hề có ý định buông ra. Cố Tinh Thần áp vào lồng ngực ấm áp không dám nhúc nhích, cậu cảm thấy có gì đó cộm cộm đâm vào eo mình.
Cả hai đều bất động, Cố Tinh Thần tạm thời không biết nên làm gì, hai phút sau, cậu không nhịn được mở to mắt nhìn Lục Tấn Tắc.
"Có gì đó, có gì đó cộm cộm phải không?"
---
Cố Tinh Thần (hưng phấn): Thứ gì, rốt cuộc là thứ gì?!!!
Lục Tấn Tắc (mặt vô cảm): Không phải đâu.