Chương 34

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong khi trên mạng tràn ngập những lời bàn tán, Cố Tinh Thần không hề đứng ra giải thích. Cậu không đổ thêm dầu vào lửa, cũng không lên tiếng làm rõ, mà để mặc cho cộng đồng mạng tự suy diễn. Các fan thấy cậu không ngăn cản họ thì càng cảm thấy thần tượng của mình bị oan ức. Con trai của các cô là tuyệt vời nhất, tính tình hiền lành, các cô phải bảo vệ cậu ấy.
Sự việc này xảy ra khiến chương trình thực tế Hoang Dã không thể tiếp tục ghi hình. Tổ đạo diễn đã cẩn thận bàn bạc đối sách, cuối cùng quyết định ngừng quay. Tin tức này vừa được công bố, các khách mời trong chương trình lập tức trở thành tâm điểm bị săm soi.
[Không biết là do chương trình bị ám hay khách mời bị ám, dù sao thì cũng rất tà quái.]
[Các khách mời cũng thật thảm, sau lần này chắc không gượng dậy nổi nữa.]
Kiều Mộng Tâm được người đại diện gọi vào văn phòng. Người đại diện Phương Đông ngồi đối diện, trên bàn đặt một bản hợp đồng. Cô chớp chớp mắt, ngơ ngác hỏi: "Anh Đông, đây là gì vậy? Anh gọi em đến có chuyện gì không ạ?"
Phương Đông thở dài, vẻ mặt đầy tiếc nuối nói: "Mộng Tâm, anh nói thật với em nhé, sau khi công ty nghiêm túc bàn bạc thì quyết định giải tán nhóm của các em và sẽ chấm dứt hợp đồng với em trước thời hạn. Mặc dù anh rất tiếc cho em, nhưng đây là quyết định của công ty, anh cũng không còn cách nào khác. Anh đã cố nói đỡ giúp em rồi."
Gã nói vô cùng chân thành nhưng trong lòng lại vô cùng hả hê, chờ Kiều Mộng Tâm cầu xin gã. Gã không ưa Kiều Mộng Tâm, đôi mắt cô quá ngây thơ trong sáng, không biết luồn cúi càng không biết nghe lời, ở trong tay gã chẳng có chút tác dụng nào. Nhân sự kiện Hoang Dã lần này, gã đã đề xuất với công ty rằng loại người như cô ta ở lại chỉ càng khiến công ty thêm xui xẻo, công ty liền giao cho gã xử lý việc này.
Huyên Huyên đã sớm cằn nhằn bên tai gã rất nhiều lần đòi đuổi Kiều Mộng Tâm. Mọi người đều không ưa cô ấy, gã cũng chỉ thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Chẳng qua, cảnh tượng Kiều Mộng Tâm khóc lóc thảm thiết như trong suy nghĩ của gã đã không hề xảy ra.
"Thật sao?" Kiều Mộng Tâm hưng phấn la lên, cô cầm bản chấm dứt hợp đồng trên bàn lên xem lại tỉ mỉ từng điều khoản. Thấy công ty thật sự muốn chấm dứt với mình, hơn nữa còn có một khoản bồi thường, dù rằng ít đến đáng thương. "Anh Đông, bây giờ em ký là chấm dứt hợp đồng luôn đúng không ạ? Thật sao, không phải em đang nằm mơ chứ?" Cô vừa nói vừa tự nhéo mình một cái.
Mặt Phương Đông đen sầm lại. Cô gái này sao thế nhỉ? Chấm dứt hợp đồng mà vui đến vậy sao? Chẳng lẽ không nên khóc lóc ỉ ôi năn nỉ gã đừng chấm dứt hợp đồng sao? "Mộng Tâm, sau khi ký tên thì cô không còn là nghệ sĩ của công ty nữa, phải dọn ra khỏi ký túc xá ngay lập tức, cô..."
Gã còn chưa nói xong thì đã thấy Kiều Mộng Tâm mắt sáng ngời cầm cây bút trên bàn, không chút do dự xoẹt xoẹt xoẹt ký tên lên bản hợp đồng. Bản hợp đồng chính thức có hiệu lực. Phương Đông: ... Việc này không giống với suy nghĩ của gã chút nào cả.
Kiều Mộng Tâm lấy điện thoại gọi đi, giọng nói không kìm được sự hưng phấn. "Chị Linh ơi, em chấm dứt hợp đồng với công ty rồi! Thật mà, dạ dạ, được, em về dọn đồ đây, lát nữa em tự gọi xe là được, chị không cần đến đón em đâu! Được ạ! Bái bai!"
Kiều Mộng Tâm gọi điện thoại xong, tâm trạng cực kỳ vui vẻ. Cô thấy Phương Đông không vui thì còn cố ý hỏi: "Anh Đông, em có thể đi được chưa ạ? Em biết mọi người đều không ưa em, em đi rồi chắc mọi người sẽ vui vẻ hơn. Tạm biệt anh! Anh nhớ kêu kế toán chuyển khoản tiền bồi thường cho em nhé!"
Cô hiểu rõ tất cả, biết cả nhóm không ai ưa mình. Dù cho cô nói gì làm gì thì mọi người đều không thích. Đương nhiên, cô cũng không thích Phương Đông hay việc gã sắp xếp cho cả nhóm đi tiệc tùng nên mỗi lần đều giả vờ bệnh hoặc cố tình không đi. Cuối cùng bây giờ có thể thoát khỏi bọn họ, Kiều Mộng Tâm nghĩ nếu không có Cố Tinh Thần mời chào cô, tuy rằng cô sẽ cảm thấy không an toàn vì không có khoản thu nhập nhưng nhất định trong lòng cô cũng sẽ thấy nhẹ nhàng.
Phương Đông lườm Kiều Mộng Tâm đang vác túi nhỏ nhảy nhót rời đi, vẻ mặt mờ mịt. Cái quái gì đây... Tại sao lại chấm dứt hợp đồng? Đáng lẽ gã phải cảm thấy hả hê mới đúng, nhưng hiện giờ lại thấy như mình bị vả mặt, bốp bốp bốp thật vang.
Kiều Mộng Tâm vào thang máy. Lúc cửa thang máy sắp đóng thì một bàn tay trắng nõn vói vào, tiếp đó là gương mặt xinh đẹp vô cùng đắc ý của Huyên Huyên. "Ối trời, Mộng Tâm, nghe nói công ty chấm dứt hợp đồng với cô à? Có muốn tôi nói với cậu tôi một tiếng không? Tiếc ghê, chắc tháng sau cô phải ăn ngủ ở đầu đường xó chợ rồi nhỉ? Chậc chậc chậc, đáng thương quá."
Ả đánh giá cô từ trên xuống dưới, khóe miệng nở nụ cười ác ý: "Hay là cô qua làm trợ lý của tôi đi, tôi có thể thu nhận cô đấy." Kiều Mộng Tâm nở nụ cười tươi roi rói, trong lòng thì trợn trắng mắt: 'Chị gái à, vẻ mặt cười trên đau khổ của người khác của chị rõ mồn một luôn đó, xấu muốn chết.'
"Vậy thì làm cô phải thất vọng rồi. Tôi đã tìm được công ty khác, hơn nữa tôi sẽ vào nhà chị Linh ở, không cần phải ở đầu đường xó chợ đâu." Huyên Huyên cười nhạo: "Hừ, cô cứ mạnh miệng đi. Yên tâm, lỡ như ở ngã tư đường nào đó thấy cô thì biết đâu tôi cũng sẽ cho cô một chén cơm trắng."
Lừa ai vậy, chưa gì đã tìm được công ty khác, bộ tưởng giới giải trí này không có mắt hay sao? Bản thân không biết có giá trị thế nào mà chỉ biết mạnh miệng!
Kiều Mộng Tâm nhếch miệng, dùng sức ấn nút đóng cửa: "Vậy cảm ơn cô trước nha, tạm biệt!" Cửa thang máy từ từ đóng lại, gương mặt sáng lạn của Kiều Mộng Tâm làm Huyên Huyên kiêng kỵ cũng đã biến mất. Huyên Huyên tức giận giậm chân, xoay người rời đi. Tóm lại, cuối cùng cái con đáng ghét kia không còn nữa! Nếu Kiều Mộng Tâm mà có thể làm nên trò trống gì thì Huyên Huyên ả sẽ đổi họ thành họ Kiều!
*
Vụ án giết người không có manh mối, Lý Hành lại đột nhiên cảm thấy rất quen thuộc. Anh nhanh chóng cầm hai bản vụ án lên đối chiếu thì bỗng nhiên nhớ ra hai vụ án này cực kỳ giống với hai vụ án mà anh đã từng phá. Thủ đoạn gây án gần như giống nhau như đúc. Chuyện này là sao?
Lúc ấy anh vẫn chỉ là một thực tập sinh đi theo sư phụ phá án. Ban đầu anh vẫn chưa quen việc, chỉ nhờ vào ý chí để cố gắng. Khi đó, mỗi ngày về nhà anh đều kể cho Lý Nhất, lúc đó đang là học sinh cấp ba, về quá trình điều tra của mình. Lý Nhất là một người nghe tuyệt vời. Anh thật sự cần một nơi để xả hơi, nếu không anh sẽ bị nghẹn đến điên mất.
Hai vụ án này gây ra sự ầm ĩ rất lớn, nhưng cũng không phải là vụ án giết người hàng loạt. Lý Hành cau mày nhìn hai vụ án này. Trong đầu anh bắt đầu xuất hiện một ý nghĩ rất lạ lùng nhưng lại không nắm bắt được. Có điều, bây giờ chuyện cần làm nhất chính là phải phá hai vụ án này trước đã.
Bởi vì Lý Hành đã tìm ra điểm mấu chốt của vụ án nên nhóm hình sự mới phát hiện hung khí gây án là gì. Vì vậy, Lý Hành xem như đã lập công, vụ án chính thức được chuyển giao cho đội của anh phụ trách. Lý Hành được thăng chức đội trưởng. Coi như đã được trọng dụng.
Lý Nhất đang ở trong phòng mình, cậu thong thả đặt ba lô xuống. Bên trong chính là công cụ gây án. Cậu tựa như một sinh viên bình thường mà không phải là kẻ giết người hàng loạt. Người sắp chết có cầu xin hay kêu la thảm thiết cũng không làm cậu cảm thấy một chút thương hại. Bọn họ, đều đáng chết.
"Cảnh này qua!" Theo tiếng của đạo diễn, ánh mắt vừa âm trầm vừa bình tĩnh của Cố Tinh Thần lập tức tan biến, lại biến thành một thanh niên hiền lành vô hại, mang theo ý cười ấm áp như ánh mặt trời chói chang.
"Má ơi, tôi nổi da gà luôn ấy!" Trợ lý đứng cạnh đạo diễn quan sát toàn bộ, chà xát cánh tay mình rồi khó tin nhìn Cố Tinh Thần. Sao cậu ta làm được? Sao có thể tạo ra được vẻ mặt đáng sợ đến vậy? Trông như bình tĩnh nhưng lại khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo đến phát run, một dáng vẻ âm u mà không ai dám đối diện với đôi mắt đó.
"Khoan đã." Cố Tinh Thần bước nhanh đến chỗ đạo diễn, nhìn lại một lần, cau mày nói: "Đạo diễn Phú, tôi thấy chỗ này vẫn có thể diễn tốt hơn, chúng ta quay lại lần nữa nhé?" Đạo diễn Phú theo cậu nhìn lại một lần, chống cằm nói: "Tôi cảm thấy khá tốt, ánh mắt rất đúng. Thêm một chút thì lại quá trớn, bớt đi một chút thì lại không đủ."
"Tôi cảm thấy chỗ này có thể thêm một động tác." Cố Tinh Thần múa tay múa chân một chút. Đạo diễn Phú suy nghĩ hai giây, vỗ tay cái bốp: "Lại quay lần nữa!"
Lục Tấn Tắc đứng cạnh đó, Cố Tinh Thần hỏi: "Quay lại lần nữa không sao chứ thầy Lục?" Lục Tấn Tắc: "Đương nhiên."
Lúc này cảnh quay lại càng có hiệu quả tốt hơn, đạo diễn Phú rất hài lòng gật đầu liên tục. "Lần này rất tốt, làm người xem tự tưởng tượng. Không chỉ ánh mắt mà hình tượng của nhân vật cũng bỗng nhiên thay đổi." Cảnh tiếp theo chính là của Lục Tấn Tắc và Hàn Tuyển Ý. Không biết có phải do bị kích thích hay không mà Hàn Tuyển Ý đã thay đổi dáng vẻ âm trầm thường ngày, biến hóa thành một người đầy nhiệt huyết.
Đạo diễn Phú vỗ tay bôm bốp: "Tốt lắm, trạng thái hôm nay của mọi người không tệ. Nếu công việc kết thúc sớm thì chúng ta ra quán ăn lẩu nhé." "Yeah!" Mọi người đều hoan hô, càng thêm ra sức.
Hàn Tuyển Ý nhìn chằm chằm Cố Tinh Thần. Gã sẽ không kém hơn Cố Tinh Thần, càng sẽ không kém hơn Lục Tấn Tắc. Gã tin tưởng mình có thể tốt hơn hai người bọn họ. Cho dù chỉ là vai phụ thì thế nào, gã cũng phải làm người xem nhớ kỹ gã.
Hàn Tuyển Ý thật sự bị kỹ thuật diễn của Cố Tinh Thần kích thích rồi. Cố Tinh Thần đóng vai Lý Nhất quả thực làm người ta có ấn tượng vô cùng sâu sắc. Mặc dù cậu khôi phục dáng vẻ vốn có của mình nhưng trên người cậu luôn phảng phất bóng dáng của Lý Nhất. Điều đó thình lình khơi dậy lòng không phục của Hàn Tuyển Ý. Gã không thể kém hơn hai người họ, gã phải cho mọi người thấy rõ thực lực của gã.
Càng có một điều mà gã không muốn thừa nhận, đó là gã muốn Cố Tinh Thần dõi theo gã thêm lần nữa, chứ không phải chỉ luôn chú ý đến Lục Tấn Tắc. Vì có chút tâm tư này nên hôm nay lúc đối diễn với Lục Tấn Tắc, cuối cùng gã đã phát huy trình độ như bình thường của mình.
Hàn Tuyển Ý là nam chính trong truyện gốc. Mặc dù có ánh sáng của nam chính nhưng gã cũng là người có thực lực và nhan sắc, nếu không cũng sẽ không đạt được danh hiệu ảnh đế. Lúc không ở bên cạnh Tô Hàm, gã chính là một diễn viên bình thường.
Cố Tinh Thần vuốt cằm, mắt nhìn xa xăm, trong lòng nghĩ: 'Chẳng lẽ Tô Hàm chính là kẻ giết chỉ số thông minh trong cả truyện? Chỉ cần ở bên cạnh hắn thì chỉ số thông minh của mọi người đều bị xuống cấp, vì thế dẫn tới bộ truyện này thành tiểu thuyết não tàn? Đáng ra phải là truyện thể loại thăng cấp lưu làm cho sự nghiệp đi lên đỉnh cao của cuộc đời, tự dưng bị cứng rắn bẻ lái thành truyện yêu đương não tàn.' Càng nghĩ cậu càng cảm thấy rất có lý. Cố Tinh Thần tự quyết định, sau này thấy ai bên cạnh Tô Hàm thì phải cách xa người đó một chút, lỡ đâu bị ảnh hưởng biến thành chó điên cắn lung tung thì cậu không biết phải khóc ở nơi nào.
"Đang nhìn gì thế?" Giọng nói trầm thấp mang theo một chút giận dỗi. Cố Tinh Thần ngẩng đầu bắt gặp đôi mắt đầy vẻ tủi hờn. Cố Tinh Thần: ??? Có chuyện gì vậy? "Tôi có nhìn gì đâu, đang ngẩn người thôi."
Gì mà không nhìn gì, rõ ràng là đang nhìn chằm chằm Hàn Tuyển Ý rồi thất thần! Còn nói là không nhìn gì! Lục Tấn Tắc cảm thấy anh rất uất ức, đã bị cậu ăn sạch sẽ mà còn không chịu trách nhiệm. Anh còn phải nhìn thái độ của cậu làm anh cảm thấy rất không vui!
---
Lời tác giả:
Lục Tấn Tắc: Bé cưng không vui! Ăn sạch rồi không chịu trách nhiệm!
HẾT CHƯƠNG 34.