Thương Vãn – Nữ hoàng mạt thế lừng lẫy, kẻ săn tang thi không gớm tay, người đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, bá đạo đến mức trời không sợ, đất không nể. Vậy mà, một cái chớp mắt, nàng đã xuyên không về Đại Chu triều, trở thành Tam thiếu phu nhân của Lục gia – một danh gia vọng tộc giàu có tiếng tăm ở huyện Đông Ninh. Cứ ngỡ vận may mỉm cười, cuộc đời rẽ lối sang trang phú quý an nhàn. Ai ngờ, chưa kịp ấm chỗ, tai họa ập xuống đầu: phu quân bị tống ngục vì tội đầu độc huyện lệnh. Lục gia, sợ bị liên lụy, lập tức trở mặt vô tình, đoạn tuyệt quan hệ, đuổi nàng ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng, không một đồng bố thí. Bên cạnh nàng chỉ còn một bé gái mới tròn một tuổi – Tiểu Viên Viên, nữ nhi của nàng, còn đang oe oe đòi bú sữa – cùng hai người hầu trung thành nhưng thất thần, không biết nương tựa vào đâu. Ba người chui rúc trong căn nhà tranh rách nát: mái dột, tường thủng, chuột chạy loạn xạ, không còn nổi một hạt gạo, đói đến mức nhìn nhau cũng nghe tiếng bụng réo. Nhưng Thương Vãn là ai? Từng sống sót giữa mạt thế tàn khốc, ăn thịt uống máu để tồn tại, chút khốn khó này thấm vào đâu? Nàng xách giỏ tre vào núi, tay không bắt gà rừng, nướng thỏ hoang, bắt cá suối – chẳng món sơn hào hải vị nào thoát khỏi tay nàng! Kẻ có tiền tới bắt nạt? Nhà chồng cũ trở mặt đòi bòn rút? Thương Vãn chẳng buồn nhiều lời – xắn tay áo lên là đánh! Nắm đấm thay lời muốn nói, kẻ nào dám cản đường, cứ thế mà diệt! Dựa vào linh tuyền thần kỳ trong không gian riêng, nàng bắt đầu xây dựng lại cuộc đời từ con số không: trồng thảo dược quý hiếm, chữa bệnh cứu người, mở tiệm thuốc danh tiếng, lập thương đội hùng mạnh, gầy dựng danh tiếng lẫy lừng, một đường làm giàu không ai ngăn nổi! Thổ phỉ cản đường? Đánh! Sơn tặc cướp bóc? Đánh! Tiểu nhân giở trò sau lưng? Tiếp tục đánh! Mà đâu chỉ mình nàng, Tiểu Viên Viên tuy chân ngắn nhưng lanh lẹ, tựa như một búp bê sát thủ. Thấy ai dám động tới nương thân, nàng bé con liền lao lên trước, một cước đá bay hán tử cao bảy thước, hét to: "Không được ức hiếp nương thân ta!" Nam chính là một thư sinh yếu ớt, sắc vóc tựa mỹ nhân, nhưng ra tay tàn nhẫn vô tình, bẻ gãy cổ kẻ địch không chớp mắt. Đánh xong còn thong thả cúi người, cẩn thận lau sạch vết máu trên đôi giày – đôi giày do nương tử tặng, không thể để dính bẩn dù chỉ một chút. Hai người hầu đi theo cũng không tầm thường. Vung đao chiến đấu, họ chẳng kém cạnh bất kỳ hảo hán nào: "Thiếu phu nhân cứ nghỉ ngơi đi! Mấy việc đánh nhau này, cứ để bọn ta lo liệu!" Thương Vãn khoanh tay nhìn một đám người tranh nhau ra trận vì mình, chỉ đành xoa cằm cảm thán: "Nước linh tuyền quả thực hữu hiệu. Cho uống tiếp!"