Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ
Chương 19: Tạo Gió Đông
Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuy là thiếu nữ khuê các, nhưng Khúc Tiểu Tây vẫn cảm nhận rõ những đợt sóng ngầm đang cuộn xoáy trong nhà họ Bạch những ngày này.
Điền công tử vẫn đến dạy học đúng giờ mỗi ngày, gần đây hắn đã moi được không ít thông tin quý giá từ miệng ba chị em. Cũng như vậy, Khúc Tiểu Tây cũng thu thập được những tin tức mình cần.
Hơn nữa, mỗi ngày cô đều nhân danh “đi dạo” để ghi nhớ từng ngóc ngách, đường đi nước bước trong phủ Bạch gia. Khi ngày hôn lễ càng lúc càng gần, Khúc Tiểu Tây biết cơ hội thoát thân của cô cũng sắp chín muồi.
Cô đã làm xong một tấm giấy thông hành giả. Dù không thể hoàn toàn đánh tráo, nhưng cô tin rằng đủ sức ứng phó trong một khoảng thời gian.
“Chị, bọn em về rồi nè.” Sau hơn nửa tháng, Tri Thư và Tri Kỳ đã quen đường chạy tới lui, tinh thần cũng phấn chấn hơn nhiều.
Khúc Tiểu Tây lấy khăn tay lau mồ hôi cho hai đứa, hỏi: “Hôm nay mua được hết chưa?”
Tri Thư lập tức mở túi nhỏ ra khoe: “Đều xong hết rồi!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn vừa hồi hộp vừa lo lắng, hắn hỏi: “Chị xem thử, đúng thứ cần không?”
Khúc Tiểu Tây mở hộp, bên trong là bốn chiếc kính lúp. Cô mỉm cười: “Ổn rồi, không sai.”
Tri Thư lập tức nhoẻn miệng cười, ánh mắt rạng rỡ vì lần đầu tiên cảm thấy mình thật sự giúp được việc.
Dạo gần đây, Khúc Tiểu Tây mỗi ngày đều nhờ Khúc thị đưa tiền cho hai anh em Khúc gia “tiêu vặt”. Dần dà, mọi người cũng quen với việc hai đứa hay mua những món đồ chơi kỳ cục, quái lạ.
Dù chị em nhà họ Bạch không nói thêm về vị trí mật thất, nhưng Khúc Tiểu Tây vài ngày nay dựa vào việc đi lại, dò xét, đã có được phỏng đoán riêng. Cô không cần phải hỏi thêm ai nữa. Bố cục nhà họ Bạch không quá phức tạp, chỉ cần căn cứ theo tỷ lệ phân bố các phòng, khả năng cao mật thất nằm ở thư phòng của Bạch lão gia.
Quả nhiên, vài hôm nay cô để ý kỹ, tối hôm trước đã thấy Bạch lão gia tự tay khiêng hai chiếc rương lớn vào căn phòng đó.
Biết rõ mọi chuyện, Khúc Tiểu Tây bắt đầu lên kế hoạch cẩn trọng hơn.
Mọi thứ đã sẵn sàng. Bây giờ, cô chỉ cần tạo ra “gió đông”.
Sáng sớm hôm sau, Khúc Tiểu Tây đến thỉnh an Khúc thị. Dạo này cô thường xuyên ghé thăm, lần nào cũng xách theo vài ba món quà nhỏ, khiến Khúc thị bực bội đến mức muốn phát điên, nhưng vẫn phải giả vờ hiền hậu tiếp đón.
Bà ta xoa xoa huyệt Thái Dương, giả vờ mệt mỏi nói: “Cháu gái tới rồi à? Hôm nay cô không khỏe, không giữ cháu lâu được.”
Khúc Tiểu Tây vội bước tới, lo lắng hỏi: “Cô ơi, ngài làm sao vậy? Có cần mời đại phu không ạ?”
Khúc thị lắc đầu: “Không cần, mời đại phu cũng tốn tiền…”
Khúc Tiểu Tây thở dài, vẻ mặt buồn rầu: “Cũng phải, cái gì bây giờ chẳng cần tiền cả.”
Cô lén liếc nhìn Khúc thị, giọng nhỏ nhẹ đầy ẩn ý: “Cô à, ngài cũng biết, anh em cháu ngày nào cũng ra ngoài…”
Biểu cảm ấy chẳng cần nói cũng hiểu.
Khúc thị lập tức hiểu ra — lại tới xin tiền.
Bà ta cố nén bực, nhã nhặn nói: “Cháu gái à, cô không muốn nói cháu… chuyện này… A!”
Không rõ Khúc Tiểu Tây vô tình hay cố ý, chiếc ly trà trên bàn bỗng đổ ụp xuống, nước trà tạt thẳng vào người Khúc thị.
Khúc Tiểu Tây vội vàng xin lỗi: “Cô ơi, cháu xin lỗi! Thật xin lỗi, cháu bất cẩn quá…”
Khúc thị gằn giọng: “Thôi được rồi!”
Nhưng Khúc Tiểu Tây như không nghe thấy, tiếp tục dìu Khúc thị vào trong: “Cô mau đi thay đồ đi, ướt thế này dễ cảm lắm. Cháu giúp cô.”
Khúc thị giận đến mức muốn xô ra, nhưng Khúc Tiểu Tây cứ dính lấy không rời, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Cô à, thật ra cháu còn chuyện này muốn nói… cháu không muốn học tiếng Đức nữa.”
Khúc thị ngẩng đầu: “Ơ?”
Khúc Tiểu Tây tiếp lời: “Thầy Điền chẳng quan tâm gì tới cháu, suốt ngày chỉ hỏi han em họ cháu về chuyện trong nhà…”
Khúc thị giật mình, quay sang nhìn bà Liễu.
Bà Liễu gật đầu xác nhận. Khúc thị liền dịu giọng hỏi: “Hắn hỏi những gì?”
Khúc Tiểu Tây lắc đầu: “Cháu không nhớ rõ, cô hỏi em họ hay mấy nha hoàn là biết.”
Lời nói của Khúc Tiểu Tây khiến Khúc thị phân tâm. Cô lại cà kê dê ngỗn, vờn quanh nội thất, khiến Khúc thị cuối cùng không nhịn nổi, quát đuổi ra khỏi phòng. Nhưng trước khi đi, Khúc Tiểu Tây vẫn kịp rút ra mười đồng bạc từ tay bà ta.
Khúc Tiểu Tây vui vẻ rời đi. Về đến phòng, cô khẽ nở nụ cười.
Quả nhiên, không lâu sau, tin tức ba vị tiểu thư bị Khúc thị gọi riêng lần lượt truyền đến. Không đầy chốc lát, tiếng quát mắng và tiếng khóc nức nở đã vang lên từ trong viện.