Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ
Chương 24: Suy Tư Đoán Đoán
Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Tại đại trạch nhà họ Bạch, sắc mặt lão gia Bạch đen như đáy nồi.
Hắn hung hăng đấm vào mặt bàn, tức giận hét lên: "Tìm, đem tất cả người tản khắp nơi ra ngoài tìm cho ta! Ta không tin bọn họ còn có thể mọc cánh bay!"
Tầm mắt hắn tối tăm, hướng về phía thị Khúc rồi lại nắm chặt cạnh bàn, hất đổ toàn bộ chén trà. "ầm" một tiếng, toàn bộ nện lên người thị Khúc, hắn mắng: "Đồ phế vật, ta đem việc trong nhà giao cho bà, bà thay ta quản thành cái dạng này?"
Thị Khúc mặt trắng bệch không dám nói lời nào.
Bạch Mỹ Linh đứng một bên nhíu mày, mở miệng: "Anh, anh so đo cùng chị ta cũng chẳng được việc gì."
Cô ta căn bản không thèm nhìn thị Khúc, tiếp tục nói: "Vẫn giải quyết chuyện này quan trọng hơn, nhà chúng ta đông người thế này sao có thể phái tất cả ra ngoài? Nếu đi hết thì trong nhà làm sao bây giờ? Có lẽ lại đúng ý của người khác."
Lão gia Bạch vừa nghe, nghĩ kỹ thấy rất có lý.
"Nha đầu chết tiệt kia không thể không tìm! Bằng không nhà Thẩm bên kia, chúng ta buộc phải cho họ câu trả lời thích đáng." Lão gia Bạch đau đầu cực kỳ.
Bạch Mỹ Linh: "Người đương nhiên muốn tìm, em đã đưa tin cho lão gia nhà em rồi. Anh ấy sẽ đi Cục trị an giúp chúng ta, bên kia cùng lão gia nhà em vốn quen thuộc, bọn họ sẽ hỗ trợ tìm! Biết được mấy người cháu gái chỉ là ba đứa bé nên mục tiêu cũng rõ ràng. Miễn không có người giúp đỡ giấu chúng đi thì chắc sẽ không khó tìm. Chỉ sợ chuyện này không đơn giản như vậy."
Người càng thông minh sẽ càng dễ suy diễn mọi chuyện nhiều hơn.
Bạch Mỹ Linh: "Chưa nói đến chuyện phóng hỏa nhiều nơi phức tạp, chỉ tính đến vấn đề lái xe thôi bọn chúng làm thế nào được? Nói không chừng có kẻ phía sau chỉ đạo ý đồ đoạt lấy bức họa kia!"
Không thể không nói mấy người này đã tự suy luận ra một âm mưu hoàn mỹ.
Lão gia Bạch lại cảm thấy rất có lý, hắn gật đầu nói: "Em nói đúng, em nói rất đúng! Chuyện này không đúng, quá bất thường……"
Bên này đang nói chuyện thì quản gia vội vàng tiến vào, hắn bẩm: "Lão gia, thời điểm mấy người biểu tiểu thư chạy trốn có nha hoàn thấy."
Lão gia Bạch lập tức: "Đem người gọi vào vào."
Một tiểu nha hoàn co rúm lại vào cửa, cô ta không dám chậm trễ vội vàng quỳ xuống bẩm: "Nô tỳ ở ngoại viện thấy ba người bọn họ, lúc ấy biểu tiểu thư ở bên cạnh xe. Bởi vì đám cháy nên tương đối hỗn loạn, nô tỳ cũng không nghĩ nhiều. Sau mới nghĩ lại mới nhớ ra lúc ấy trên người bọn họ đều mang tay nải……"
Lời vừa nói xong, lão gia Bạch tiến lên đạp một đạp, cả giận nói: "Ngươi, đồ chó vô dụng."
Bạch Mỹ Linh nhíu mày: "Anh, lúc này nói cái đó có ích gì."
Cô ta nhìn về phía nha hoàn: "Chỉ có ba người bọn họ? Không có người khác?"
Tiểu nha hoàn dùng sức lắc đầu: "Không có, thời điểm nô tỳ nhìn thấy không có ai nữa!"
Bạch Mỹ Linh: "Vậy thì lại càng kỳ lạ."
Quản gia thật cẩn thận lại nói: "Còn có……"
Hắn bổ sung: "Đội cứu hoả xem qua nói đám cháy ở nhà ta do có người bố trí mấy món đồ tự động cháy. Nó dùng kính lúp dẫn lửa đốt quần áo, báo chí dễ cháy phía dưới. Mơ hồ còn có thể nhận ra một mảnh vải ren màu xanh lục đốt còn thừa……"
Thị Khúc kinh hô thành tiếng: "Đó là váy của nha đầu chết tiệt kia!!!"
Nó thử cũng chưa thyme thử, liếc mắt một cái đã đòi mua, ký ức thị Khúc vẫn còn khắc sâu đấy!
Lời vừa nói ra, bà ta lập tức bưng kín miệng. Lão gia Bạch tiến lên quăng cho mụ hai cái tát, quát vào mặt: "Sao bà không nói sớm?"
Đúng lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng khóc thê lương chói tai, lão gia Bạch lập tức đứng dậy, mới vừa đứng lên đã thấy lão phu nhân nhà họ Bạch được bà tử nâng vào cửa. Sắc mặt bà ta như quỷ, khóc cuồng loạn bắt lấy cánh tay lão gia Bạch, kêu: "Con ơi, con đi tìm, con nhanh tìm bảo bối của mẹ về đi. Con tiểu tiện nhân này, tao muốn đem bọn nó thiên đao vạn quả! Tao nhất định sẽ thiên đao vạn quả bọn nó! Con à, con phải làm chủ cho mẹ!"
Lão phu nhân nhà họ Bạch khóc đến nước mũi tèm nhem, cả người đột nhiên run rẩy: "Tiểu tiện nhân…… ách!"
"Mẹ!"
Trò khôi hài của nhà họ Bạch chẳng bao lâu đã truyền khắp các nhà trong thành.
Hiện nay nhà họ Bạch thuộc "Trọng điểm danh sách" nhiều gia đình nên dù chỉ một chút gió thổi cỏ lay họ đều nắm chắc thông tin.
Bên này vừa nghe xảy ra chuyện thì nơi nào cũng sử dụng mười hai vạn phần tinh thần nghe ngóng.
Cục trị an nhận được thông tin càng tận tâm tận lực lùng bắt khắp thành. Thế nhưng từ nửa buổi chiều luôn tìm tới tận đêm hôm khuya khoắt lại chẳng thu được tin tức nào. Anh em nhà họ Khúc ba người như bốc hơi khỏi nhân gian không thấy tung tích.
Đừng nói ba anh em nhà họ Khúc Tam không thấy tung tích, ngay cả kia chiếc xe lái từ nhà họ Khúc đi cũng hoàn toàn không có tung tích.