Chương 47: Mộng Cũ Hôm Qua

Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Ba anh em nhà họ Khúc vui vẻ chuẩn bị bữa tối. Trong khi đó, Lam tiểu thư lại đang uống cà phê. Chị lắc nhẹ ly cà phê, tựa người vào sofa. Mẹ Hứa lúc này đang ở bếp cắt đậu hũ, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Đậu hũ hầm cá, ngon nhất nhân gian."
Lam tiểu thư ngước mắt nhìn qua, nói: "Chờ lát nữa dì múc một chén đưa qua cho họ nhé."
Từ "họ" này tuy không chỉ ai nhưng mẹ Hứa vẫn đoán ra ngay, bà đáp lại rồi lại lần nữa tán thưởng: "Cao tiểu thư thật tài năng quá."
Không chỉ viết lách giỏi, còn biết ngoại ngữ, lại còn sửa được cả máy pha cà phê nữa. Mẹ Hứa cảm thấy, hiện tại trừ tiểu thư nhà mình ra thì chỉ có cô nhóc này mới xứng đáng để bà sùng bái.
Mẹ Hứa: "Tôi đoán họ xuất thân từ gia đình giàu có."
Lam tiểu thư nhướng mày cười nói: "Dì biết gì đâu?"
Mẹ Hứa nghiêm mặt: "Nhà nào nghèo ăn không no mà còn cho con gái đi học? Cao tiểu thư kia tuổi còn nhỏ mà đã thấy có tài học, được trau dồi từ nhỏ. Hơn nữa tôi cũng biết nhìn người, đừng thấy cô nhóc mặc đồ bình dân, đôi khuyên trai trân珠 bé mang kia cũng không tầm thường đâu."
Lam tiểu thư bật cười: "Dì mấy ngày trước cũng không phải nói như vậy. Trước đó dì chẳng phải nói cô nhóc kia có lẽ xuất thân từ đầu bếp, nếu không nấu ăn sao thơm nức như vậy, đúng không?"
Mẹ Hứa bị vạch trần cũng chẳng ngượng mà còn cố bào chữa: "Kia... chỉ có thể nói cô nhóc thông minh nên cái gì cũng biết."
Lam tiểu thư cười càng vui, cười xong rồi nói với ý vị sâu xa: "Thế gian này, sống không dễ dàng gì. Chúng ta không thể quản được người khác làm gì, dù sao hàng xóm với nhau nên sống hòa thuận. Khách thuê ổn định thì chúng ta cũng có thu nhập cố định hàng tháng."
Mẹ Hứa gật đầu, đúng là như vậy. Ngay sau đó nghĩ đến gì lại bắt đầu lẩm bẩm: "Nhưng 20 đồng cũng không ít đâu..."
Lam tiểu thư: "Giá này đã rất tốt rồi. Lúc tôi còn ở xưởng phim, nếu tìm người viết một bài đánh giá phim, kể cả viết dở cũng mất đến 30 đồng. Như vậy còn trong tình trạng cung không đủ cầu nữa đây... Tính lại thì không nên để ý mấy chuyện đó."
Chị chân thành nói: "Dù cô nhóc viết không tốt thì với tôi cũng không sao. Kỳ thật tôi cũng không muốn trở lại xưởng. Chẳng qua là không tranh được vai diễn, không được nổi tiếng thôi! Mẹ Hứa, dì hiểu mà, tôi tức quá nên muốn xả giận thôi!"
*Không tranh màn thầu tranh khẩu khí: Không màng tiền bạc chỉ mong đạt được mục đích nào đó. Ở đây ý không vì tiền, vì công việc mà chỉ muốn xả cơn tức.
Lam tiểu thư thực sự cảm thấy đã trải qua quá nhiều nghẹn khuất, bực bội quá đi!!!
Cho nên chị sẵn sàng nợ nhân tình nhờ người đăng bài, cũng sẵn sàng tiêu 20 đồng này để đổi lấy một bài viết ca ngợi tài năng của mình.
Còn Khúc Tiểu Tây thì sao? Cô không giống đa số văn nhân thời đại này. Người ngoài nhìn vào cho rằng người đọc sách nên thanh cao một chút. Ngược lại, Khúc Tiểu Tây cho rằng ăn uống mới quan trọng nhất. Cô cực khổ học xong đại học, chẳng lẽ để cuộc sống nghèo khổ trong tương lai sao?
Đột nhiên, cô bị đẩy ngược về năm 30 kỳ quái này. Vậy cô dĩ nhiên phải dựa vào kiến thức mình có để kiếm tiền.
Cho nên ngày hôm sau cô liền cùng anh trai và Tiểu Bắc ra ngoài. Ba anh em khi chạy trốn đến Thượng Hải chỉ có một bộ quần áo trên người. Bộ đồ đó cũng không tốt, thậm chí kiểu dáng này còn không phổ biến. Hơn nữa, thời tiết đang nóng dần nên không phù hợp để mặc tiếp.
Sau này họ cũng làm thêm được mỗi người hai bộ quần áo. Như Khúc Tiểu Tây thì có một bộ vest xanh lam và một bộ quần áo mặc ở nhà. Nếu có việc ra ngoài cũng chỉ có bộ vest xanh lam "độc nhất vô nhị" này.
Thế nên dù đã chuyển đến đây lâu như vậy nhưng mỗi khi ra ngoài, cô đều diện bộ vest xanh lam này.
Khúc Tiểu Tây: "Tiền này kiếm được, ba người chúng ta mỗi người mua một bộ quần áo mới nhé."
Kỳ thực họ cũng có thể đi tiệm may để đồ. Chẳng qua Khúc Tiểu Tây cảm thấy không cần thiết. Rốt cuộc họ còn sẽ lớn lên nữa mà. Nếu đồ may vừa vặn quá thì không mặc được lâu. Trang phục để mặc thử, vừa vặn thì tiện lợi hơn nhiều.
"Em à, anh muốn chọn quần áo mới cho em."
Tiểu Đông giơ tay phát biểu, Khúc Tiểu Tây cười khanh khách: "Được chứ."
Cậu lại quay đầu nhìn Tiểu Bắc, chủ động đề nghị: "Anh cũng giúp em được không?"
Tiểu Bắc: "Được ạ!"
Tiểu Đông tươi cười rạng rỡ, đôi mắt sáng lấp lánh.
Cậu không phải là đứa ngốc vô dụng. Cũng có thể giúp gia đình làm rất nhiều việc.
Em trai, em gái, họ đều không thể thiếu cậu được.
Tiểu Đông hất mặt tươi cười, ngoài ý muốn lại càng vui vẻ.
Rạp phim không cách xa quá. Họ không gọi xe kéo mà đi bộ khoảng 20 phút đã đến cửa rạp. Cửa rạp treo biển quảng cáo sặc sỡ, đúng là đang chiếu phim 《Mộng Cũ Hôm Qua》. Chỉ là nữ diễn viên trên poster không phải Lam tiểu thư. Thay vào đó là một cô gái hai bím tóc dài.
Bên cạnh cô gái hai bím tóc còn ghi chú: Tân Tấn Ngọc & nữ minh tinh Văn Uyển Lan.
Khúc Tiểu Tây: "Chắc là bộ phim này, chúng ta vào thôi." Đây là lần đầu Khúc Tiểu Tây bước vào rạp phim thời kỳ này.
Ba người vào cửa đã có nhân viên kiểm vé, nói: "Thiếu gia, tiểu thư mời lên lầu trên."
Rạp phim này chia rất rõ ràng giữa lầu trên và lầu dưới. Hình như lầu trên cao cấp hơn một chút. Khúc Tiểu Tây hoàn toàn không biết gì về rạp phim thời kỳ này, chỉ muốn cảm nhận không khí vui vẻ như vậy thôi.
Ba người cùng lên lầu. Phim chưa bắt đầu đã thấy có thiếu niên ôm một cái r nhỏ đi qua lại: "Hạt dưa, đậu phộng, kẹo đây. Không ngon, không lấy tiền."
Khúc Tiểu Tây vẫy tay, thiếu niên trông còn nhỏ hơn họ một chút lập tức tiến lại: "Tiểu thư, thiếu gia, các người muốn đồ ăn vặt sao?"
Khúc Tiểu Tây thấy thiếu niên này có chút quen mắt. Nghĩ lại mới nhớ ra, đây không phải nhà bốn người đến thuê phòng muộn hơn họ sao, nhà thuê kho ở lầu 5 kia mà!
Cậu bé có vẻ cũng nhận ra họ, hơi đỏ mặt cười cười.
Khúc Tiểu Tây hỏi giá, mỗi loại mua một chút. Không biết có phải họ bắt đầu hay không mà xung quanh vài người cũng đều mua vài thứ. Thiếu niên vui mừng đến mức mặt mày hớn hở. Tiểu Đông chớp mắt, nói: "Thật ra anh cũng có thể bán đồ đấy."
Giọng cậu rất nhỏ nhưng Khúc Tiểu Tây vẫn nghe được.
Cô lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Khó làm lắm."
Giọng cô nhẹ nhàng: "Trong nhà còn rất nhiều việc cần anh giúp! Nếu anh đi bán đồ thì em và em trai làm sao lo được hết?"
Tiểu Bắc immediately chui vào lòng anh trai làm nũng nói: "Đúng thế, đúng thế, trong nhà không thể thiếu anh được."
Tiểu Đông kiêu hãnh lên hẳn.
Khúc Tiểu Tây: "Được rồi. Hai người mau nếm thử xem, bánh cốm gạo ngọt không?"
Đối với trẻ con mà nói, phim tuy mới lạ nhưng vẫn không thắng được cảm giác khó chịu khi phải ngồi một chỗ lâu. May là họ còn có đồ ăn ngon nên giảm bớt sự buồn chán khi ngồi lâu.
Sau khi phim bắt đầu, Khúc Tiểu Tây bắt đầu chú ý xem
Dù sao đây vốn là công việc của cô mà!