Chương 5: Món Quà Trang Sức

Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khúc Tiểu Tây ở bệnh viện được hai ngày thì được đón về Bạch gia.
Điều này nằm trong dự đoán của cô. Thứ nhất, thời điểm này, đa số người đều kiêng kị chuyện lui tới bệnh viện; thứ hai, chuyện xảy ra ở nơi đông người dễ bị đồn thổi, làm xấu thanh danh. Khúc Tiểu Tây mà mang tiếng là đứa con gái muốn bỏ trốn, sau này khó lòng gả được. Huống chi cả Bạch lão gia lẫn Bạch phu nhân Khúc thị đều không muốn sự việc như vậy lặp lại lần nữa.
Giữa lúc loạn lạc, một đứa ngốc lại dẫn theo một cô gái và một cậu bé nhỏ ra ngoài – chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Họ dám sao?
Vì vậy trong lòng Khúc Tiểu Tây, lợi thế của cô lại tăng thêm một bậc.
Nói về Bạch gia, từ trên xuống dưới, ai nấy đều giỏi đổi thái độ tựa như tắc kè hoa.
Bà Liễu đã giỏi đổi sắc mặt, nhưng Khúc thị – phu nhân nhà Bạch – còn giỏi hơn nhiều. Trước kia bà ta chà đạp cháu trai cháu gái không tiếc lời, coi chúng như không tồn tại, thì giờ lại có thể vì muốn lợi dụng sức lực từ cháu gái mà lập tức đổi thái độ, dịu dàng thân mật, thậm chí còn hơn cả mẹ ruột.
Chỉ riêng việc Khúc Tiểu Tây xuất viện hôm nay, bà ta cũng đích thân đến đón. Hôm nay, Khúc thị khoác lên mình chiếc sườn xám lụa đỏ rực, đeo đầy trang sức ánh vàng lấp lánh. Vừa thấy Khúc Tiểu Tây, bà liền ôm chầm lấy cô vào lòng, nghẹn ngào gọi: “Bảo bối của cô, cô đến đón cháu đây!”
Khúc Tiểu Tây ngửa mặt lên, ánh mắt mềm mại, đáng yêu: “Cô ơi, chúng ta về nhà rồi phải không?”
Khúc thị dịu dàng đáp: “Dĩ nhiên rồi, về nhà thôi. Cô đã chuẩn bị cho cháu rất nhiều quần áo mới, đẹp lắm đó.”
Lời vừa dứt, đôi mắt cô gái nhỏ đã sáng rực lên.
Khúc thị trong lòng càng thêm đắc ý, lại buông thêm một câu: “Cô còn chuẩn bị cho cháu cả bộ trang sức mới nữa cơ.”
Khúc Tiểu Tây không kìm được vui sướng, lập tức nắm chặt tay Khúc thị reo lên: “Cô ơi, chúng ta mau về nhà thôi!”
Cô vội vã xỏ giày, Khúc thị thấy bộ dạng hớn hở, ngây ngô của cô thì lòng đầy thoả mãn. Càng ngu ngốc, lại càng dễ sai khiến. Bà ta liên tục gật đầu, miệng nói hai tiếng “Tốt, tốt”, rồi liếc mắt sang hai anh em đang đứng lặng một bên như người hầu, quở trách: “Cầm lấy tay nải, chuyện nhỏ như vậy mà còn để em gái tự làm à?”
Khúc Tiểu Tây chẳng có gì nhiều, chỉ một chiếc túi nhỏ, bên trong vài món ăn vặt mua được trong hai ngày nằm viện.
Tri Thư vội bước tới nhận lấy chiếc túi, tay kia dắt em trai. Ba người lặng lẽ đi theo sau Khúc thị xuống lầu.
Thấy Khúc thị bước tới, lão Vương – người tài xế – lập tức mở cửa xe, cúi đầu cung kính: “Phu nhân, biểu tiểu thư, biểu thiếu gia, mời lên xe.”
Ba đứa trẻ rụt rè ngồi song song trên ghế sau.
Xe từ từ lăn bánh. Khúc Tiểu Tây nghiêng đầu, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, như đang tìm kiếm điều gì.
Khúc thị hỏi: “Cháu gái ngoan đang nhìn gì thế?”
Khúc Tiểu Tây mỉm cười ngọt ngào: “Cháu nhớ mang máng dọc con phố này có một tiệm của người nước ngoài, họ bán bánh sữa hạt điều rất ngon. Cháu đang tìm xem tiệm đó ở đâu.”
Khúc thị khẽ giật khóe miệng, nhưng vẫn giữ nụ cười: “Không cần tìm đâu, chiều nay cô bảo người làm đi mua cho cháu.”
Nói rồi, bà ta như chợt nhớ ra điều gì, vội nói tiếp: “Xem cô này, thiếu suy tính thật. Lát về nhà, cô sẽ dặn người làm chuẩn bị sữa dê cho cháu. Sữa dê tốt cho sức khỏe, lại ngon, uống nhiều da dẻ trắng mịn, càng thêm xinh đẹp.”
Nuôi cho béo, nuôi cho đẹp, là bán được giá cao!
Khúc Tiểu Tây vui vẻ vặn vặn bàn tay nhỏ: “Cảm ơn cô.” Rồi chớp chớp mắt, ngây thơ nói: “Cô ơi, cô làm thêm một chút cho anh trai và em trai cháu nữa nha, để cả nhà cùng bồi bổ.”
Khúc thị không lộ vẻ khó chịu, chỉ liếc cô một cái đầy oán trách giả tạo: “Chuyện gì chẳng có đủ cho cả nhà? Cô có bao giờ thiên vị đâu? Các cháu đều là con của anh trai ta cả.”
Khúc Tiểu Tây cười rạng rỡ: “Cháu thích cô nhất.”
Nói chuyện một hồi, xe đã tới Bạch phủ. Bạch gia tọa lạc ở phía đông Phụng Thiên Thành, tuy không nằm ở vị trí đắc địa nhất nhưng thắng thế về diện tích. Tổng cộng trước sau phải tới mấy trăm bình*. Chính nhờ vậy mới có sân rộng lớn bên cạnh. Những nơi đẹp nhất trung tâm thành phần lớn đã là nhà lầu.
(*Bình: đơn vị đo diện tích)
Tuy nhiên, giao thông ở đây không thuận tiện lắm.
Lúc xuống xe, Khúc Tiểu Tây liếc nhẹ về phía tài xế, thấy ông ta cung kính trao chìa khóa cho Khúc thị. Ánh mắt cô lóe lên một chút rồi nhanh chóng quay lại vẻ nghe lời, theo chân Khúc thị bước vào cổng nhà.
Ba anh em Khúc Tiểu Tây được xếp ở phía đông nội viện – cũng là vị trí khá tốt trong phủ. Những nơi quan trọng khác như thư phòng của Bạch lão gia, phòng ngủ của ông và Khúc thị, cùng phòng của ba di nương đều nằm quanh đây.
Phía tây nội viện là nơi ở của lão thái gia, lão thái thái Bạch gia, cùng hai vị công tử và ba vị tiểu thư.
Khúc thị vừa đi vừa nói, giọng đầy cảm xúc: “Trong lòng cô, các cháu đều quý giá như con ruột của mình vậy.”