115. Chương 115: Chuyện chị Bạch ghen

Xuyên Thành Tra A Đánh Dấu Chị Đại Tuy Đẹp Mà Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm giao thừa, tuyết rơi dày đặc, nhìn qua cửa sổ xe, Bắc Thành gần như chìm trong tuyết trắng, không hiểu sao khiến lòng người không khỏi bồi hồi.
Chiếc Bentley trắng dừng trước một tiệm hoa. Trong tủ kính, những bông hoa tươi cùng khung cảnh đêm tuyết rơi kết hợp thật hài hòa, khiến dù trời lạnh đến mấy cũng không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa.
Trình Quý Thanh đeo khẩu trang bước vào cửa hàng hoa.
"Cô cứ thoải mái xem, cần gì cứ nói với tôi. Tôi có thể giúp cô phối hoa," người phụ nữ mặc tạp dề in hoa, vừa gói từng cành hoa vừa niềm nở nói, "Là tặng cho người yêu phải không?"
Ánh mắt Trình Quý Thanh lướt qua những bông hồng đỏ rực rỡ, cảm thấy tặng hoa hồng có vẻ quá phổ biến. Cuối cùng, cô dừng lại trước một loài hoa lạ, gật đầu: "Vợ tôi."
Nói xong, cô im lặng một lát rồi nói thêm: "Cô ấy có vẻ không vui lắm, tôi muốn tặng một loài hoa đặc biệt."
Người phụ nữ phủi những cánh hoa dính trên tạp dề, mỉm cười: "Hoa đặc biệt thì có nhiều, nhưng tấm lòng của cô, dù là loài hoa nào cũng không sánh bằng."
Nói rồi, bà chủ dẫn Trình Quý Thanh đi xem vài loại hoa khác, vừa giải thích vừa thăm dò ý cô. Trình Quý Thanh nhìn một lúc, nhẹ nhàng đáp: "Đẹp thì đẹp, nhưng vẫn cảm thấy thiếu gì đó."
Người phụ nữ liền chỉ vào bó hồng đỏ lúc nãy: "Thế cô thấy bó hoa này thế nào?"
Đây chính là bó hoa Trình Quý Thanh nhìn đầu tiên. Có lẽ bà chủ đã nhận ra sự băn khoăn của cô, cầm bó hoa lên và dịu dàng nói: "Tình yêu cũng như chăm sóc hoa, chỉ cần cô ấy cảm nhận được tình yêu chân thành, rõ ràng từ cô, cô ấy sẽ luôn rực rỡ như một bông hoa tươi đẹp. Còn điều gì đặc biệt hơn tình yêu đặc biệt của cô dành cho cô ấy chứ?"
Bà chủ đưa bó hoa cho Trình Quý Thanh, ánh mắt chân thành, những nếp nhăn nơi đuôi mắt hằn sâu nét cười nhuốm màu thời gian.
Trình Quý Thanh bỗng ngẩn người, như bừng tỉnh điều gì.
Lần cuối cô nói yêu Bạch Tân là khi nào? Lần cuối cô lặng lẽ ôm chị ấy là khi nào? Và lần cuối cùng...
Thanh toán xong, Trình Quý Thanh bước ra ngoài. Khi ra đến cửa, cô quay đầu lại và nói với người phụ nữ: "Chúc mừng năm mới."
Người phụ nữ thu lại ánh mắt, lấy điện thoại ra gọi: "Bà xã, đoán xem hôm nay chị gặp ai? Thần tượng của em đấy! Là Cam Cam gì đó, à đúng rồi, Trình Quý Thanh! Gì cơ? Xin chữ ký á? Trời ơi, chị quên mất rồi..."
Vội vàng quay đầu nhìn quanh, trước cửa đã không còn bóng dáng ai.
***
Trình Quý Thanh lái xe đến một hội quán nhạc nhẹ tư nhân trong thành phố.
Từ sau khi kết hôn, Bạch Tân cũng kết giao thêm vài người bạn mới trong công việc. May mắn là trước đây cô từng gặp họ, nghe nói tối nay Bạch Tân tụ tập ở đây, thế nên cô mới nhanh chóng tìm đến.
Trình Quý Thanh đeo khẩu trang, đội mũ, mặc áo khoác đen dài, vóc dáng cao ráo thanh mảnh, trong tay cầm một bó hoa hồng rực rỡ, trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn trên đường đi.
Cô không hề cảm thấy lúng túng hay ngập ngừng, ánh mắt thẳng tắp về phía trước, bước đến cửa phòng riêng.
Cầm hoa, cô gõ cửa vài cái, rồi trực tiếp bước vào. Vừa vào đã nhìn thấy Bạch Tân ngồi ở một góc.
Chiếc váy dạ hội bạc cao cấp, mái tóc được búi đơn giản, ngũ quan như họa, nhưng đôi mày quyến rũ vẫn lộ ra nét lạnh lùng bẩm sinh.
Trong phòng, vài người quen biết Trình Quý Thanh trêu chọc: "Ôi, Tiểu Trình tổng đến rồi?"
"Gọi thế không đúng, phải gọi là Trình ảnh hậu đại giá quang lâm chứ!"
Trình Quý Thanh không đáp lại những lời trêu chọc, cô bước đến trước mặt Bạch Tân đang giữ vẻ mặt lạnh lùng. Tiếng nhạc nền phía sau lập tức nhỏ dần, cô cúi đầu nhìn Bạch Tân đang trầm mặc, rồi đột nhiên cúi xuống, ngay trước mặt mọi người, nâng khuôn mặt Bạch Tân lên và hôn.
Trong phòng vang lên tiếng kêu kinh ngạc, như thể muốn nói: "Thật không coi chúng tôi là người ngoài mà!"
Ánh mắt kinh ngạc của Bạch Tân cũng phản chiếu rõ trong mắt Trình Quý Thanh. Thấy chị ấy cuối cùng cũng nhìn mình, cô mới hơi lùi lại một chút, nắm lấy cổ tay Bạch Tân, kéo chị ấy đứng dậy: "Xin lỗi mọi người, tối nay tôi phải đưa vợ tôi về trước."
Bạch Tân ngây người trong chốc lát, rất nhanh đã lấy lại phản ứng, giật tay ra và nói nhỏ: "Em trúng gió à?"
Trình Quý Thanh rất ít khi làm những chuyện như thế này ở nơi công cộng, huống hồ là trước mặt những đối tác làm ăn. Cô cố giữ nhịp tim đang đập mạnh hơn bình thường, cũng cố kìm nén cảm xúc xáo động không thể kiểm soát.
Trình Quý Thanh lại nắm chặt tay Bạch Tân, cũng nói nhỏ: "Em sai rồi."
Nhận thấy hai người có chút căng thẳng, có người đột nhiên lên tiếng: "Tiểu Trình tổng, thế là không được đâu."
Trình Quý Thanh ngẩng đầu hỏi: "Sao lại không được?"
Người phụ nữ nói: "Vừa nãy chơi trò chơi, Bạch tổng thua, còn thiếu chúng tôi một ly rượu chưa uống đấy." Nói xong, cô ta dùng ngón tay chỉ vào ly rượu còn hơn nửa trước mặt Bạch Tân.
Trình Quý Thanh liếc nhìn ly rượu, không suy nghĩ nhiều, cầm lên uống cạn. Bạch Tân giơ tay giữa chừng, còn chưa kịp ngăn lại. Không biết mình uống được bao nhiêu, lại không rõ đó là rượu gì mà cứ thế đưa vào miệng!? "Em có phải bị ngốc không?" Bạch Tân tức giận nói.
Trình Quý Thanh không hề giận: "Chị nói em ngốc thì em ngốc thôi."
Cô chỉ nghĩ rằng muốn đưa Bạch Tân đi thì cũng nên giữ thể diện cho bạn bè của chị ấy, uống một ly rượu cũng không sao, tửu lượng của cô đâu đến nỗi kém như vậy.
Sau khi chào hỏi những người trong phòng, cô nắm tay Bạch Tân đi ra ngoài.
Khi cả hai rời đi, trong phòng vang lên lời bàn tán: "Hết muốn uống rồi, 'cẩu lương' pha với rượu này đúng là độc hại, bây giờ cả người tôi đều chua lòm!"
"Nhưng tôi nghe nói Tiểu Trình tổng không uống được rượu lắm."
"Hả? Cái đó tôi không biết."
"Không biết thật à? Trong giới này khá nổi tiếng mà, một giọt cũng không uống... Chứ cô nghĩ tại sao tôi lại đề cập chuyện uống rượu? Là muốn Bạch tổng ngăn lại, cho cả hai có một cái cớ để rút lui, ai ngờ Tiểu Trình tổng nhanh tay đến vậy."
Trình Quý Thanh kéo tay Bạch Tân đi ra khỏi hội quán, chưa ra đến cửa, khuôn mặt Trình Quý Thanh đã bắt đầu đỏ lên, làn da trắng nõn giờ đây đã ửng hồng.
"Thật sự là không cẩn thận trượt tay thôi mà." Trình Quý Thanh giải thích: "Sau trận cháy đó em không gặp cô bé ấy nữa, chỉ có lần xảy ra tin đồn trên mạng, cô bé đó giúp đăng video để minh oan. Chuyện đó chị biết mà... Em trượt tay là lỗi của em, lần sau nhất định cẩn thận hơn, được không?"
Cô dừng lại, nghiêng đầu nhìn Bạch Tân: "Đừng giận nữa được không? Nha?"
Vừa nói, cô vừa đưa bó hoa hồng trong tay cho Bạch Tân. Bạch Tân liếc nhìn, chị tin tưởng Trình Quý Thanh thực sự chỉ trượt tay. Nhưng cứ nghĩ đến việc Trình Quý Thanh và mấy cô gái nhỏ khác luôn nằm trên hot search hết lần này đến lần khác, còn nhìn thấy Trình Quý Thanh thích những nội dung ghép CP (couple) với mấy cô gái kia, chị liền bực bội.
Không thoải mái, dù thế nào cũng không thoải mái!
Chị không nhận bó hoa, cố tình bày ra sắc mặt khó chịu.
Trình Quý Thanh còn định nói gì đó, nhưng đột nhiên nghe thấy có người gọi: "Cô là Trình Quý Thanh đúng không?"
Theo phản xạ, cô ngẩng đầu. Hai người phụ nữ nhìn thấy cô, mắt lập tức sáng rỡ, vui sướng che miệng. Nhìn dáng vẻ, họ sắp chạy tới. Những người xung quanh cũng vì tiếng gọi mà nhìn về phía cô.
Trình Quý Thanh biết rằng nếu bây giờ bị nhận ra và vây quanh, chắc chắn Bạch Tân sẽ quay đầu bỏ đi ngay lập tức.
Cô nắm chặt lấy tay Bạch Tân: "Chị còn nhớ chuyện năm đó chúng ta trốn khỏi bệnh viện không?"
Đôi mắt Bạch Tân khẽ run, làm sao chị có thể quên được? Đêm hôm ấy trời đen như mực, mưa to gió lớn, Trình Quý Thanh dắt chị chạy khỏi bệnh viện... Xe dừng lại giữa cơn mưa, đó chính là lần đầu tiên thật sự của họ.
"Cùng em chạy trốn thêm lần nữa, được không?"
Trình Quý Thanh nói xong, nắm chặt tay Bạch Tân, ánh mắt ngập tràn tình yêu và nụ cười dịu dàng.
Bạch Tân nhìn vào đôi mắt ấy, cơn giận trong lòng nguôi đi phần nào. Chị ngắm đôi môi hồng hồng của Trình Quý Thanh, nhìn từng nhịp môi mở khép, nghe giọng nói nhẹ nhàng như dòng nước chảy đang khẽ thầm thì: "3, 2, 1..."
Chạy.
Trình Quý Thanh nắm tay Bạch Tân, Bạch Tân dùng tay kia kéo váy lên, lộ ra cổ chân trắng nõn, giày cao gót gõ lộc cộc trên nền gạch. Ánh sáng hành lang chiếu lên bóng hai người... Những bức tường đỏ thẫm quý phái, nền nhạc piano vang lên – bài "Lời cầu nguyện của thiếu nữ".
Bên ngoài tuyết rơi, hai người chạy một đoạn rồi mới dừng lại.
Trình Quý Thanh cởi áo khoác khoác lên người Bạch Tân, hít một hơi sâu để bình ổn nhịp thở. Đây là góc phố ít người qua lại, cô cúi đầu nhìn Bạch Tân, khẽ phủi những bông tuyết vương trên tóc chị, rồi chạm nhẹ lên gương mặt mềm mại của chị: "Nhìn sắc mặt chị kìa..."
Bạch Tân nghe vậy liền hất tay cô ra: "Mặt chị làm sao?"
Trình Quý Thanh: "Rất tốt, cực kỳ tốt, hoàn toàn không nhìn ra là chị đang giận em."
Bạch Tân lườm cô một cái.
Trình Quý Thanh cười, đặt bó hoa hồng vào tay Bạch Tân: "Em thật sự không cố ý. Em biết chị chắc chắn tin em, chỉ là trong lòng không thoải mái đúng không?"
"Ai tin em chứ?" Bạch Tân đáp: "Mười ngôi sao thì hết chín người bảo là 'vô tình trượt tay'. Ai biết em nói thật hay giả? Sao hả, tay nhỏ của tiểu Trình tổng mềm yếu đến mức cũng học được cách 'trượt tay' à?"
Trình Quý Thanh: "....."
Công phu miệng lưỡi càng ngày càng lợi hại.
Nhưng cô không giận, chỉ cười: "Tay em có mềm hay không, chị không biết à?"
Bạch Tân: "......"
Thấy đối phương vẫn không chịu hết giận, Trình Quý Thanh im lặng vài giây rồi cúi xuống bế chị lên. Bạch Tân giật mình ôm lấy cổ Trình Quý Thanh theo phản xạ: "Em làm cái gì vậy?!"
Gương mặt Trình Quý Thanh vì men rượu mà đỏ bừng, cô chỉ cảm thấy đêm nay chẳng hề lạnh chút nào, dù cô đang không mặc áo khoác.
Cô không lái xe được, đành đứng bên đường bắt taxi, vừa nói: "Em đã giải thích rõ với cô bé đó rồi. Cô ấy cũng biết chuyện này đã gây phiền toái cho chúng ta, và đã xin lỗi. Sau này sẽ không nhắc lại chuyện đó trên chương trình nữa. Tin tức trên mạng em không xóa, vì càng xóa người ta càng nói không minh bạch. Nhưng em đã đăng Weibo... Nói rằng dù sao em cũng là người đã kết hôn, mong mọi người nếu ghép cp thì hãy ghép 'Cam tâm cam lòng' thôi. Nếu không về nhà, giải thích không xuể, vợ em sẽ ghen đấy."
Bạch Tân: "......Ai thèm ghen với em chứ?"
Trình Quý Thanh cong môi cười: "Không nói chị, em nói vợ em cơ mà."
Bạch Tân hừ nhẹ một tiếng, Trình Quý Thanh lại bảo: "Yên tâm, câu sau đó em không nói. Dù sao dáng vẻ ghen tuông của vợ em chỉ mình em mới được nhìn thôi."
Bạch Tân vòng tay qua cổ Trình Quý Thanh, nghe những lời dỗ dành trơn tru ấy, khẽ ngước mắt, nhìn vành tai hồng hồng của cô: "Trình Quý Thanh, em say rồi đúng không?"
Trình Quý Thanh: "Làm sao mà say được? Tửu lượng của em bây giờ lợi hại lắm."
Tuyệt đối không thể một ly đã gục.
...
Mười phút sau.
Bạch Tân nhìn Trình Quý Thanh đang ngủ gục trên vai mình: "......"
Cuối cùng là ai đưa ai về nhà vậy?
Không lâu sau, xe dừng trước biệt thự – ngôi biệt thự mới mua gần đây, bởi vì Trình Quý Thanh muốn có một hồ bơi và thích chiếc đài phun nước trước sân.
Bạch Tân gọi cô dậy, Trình Quý Thanh vừa xuống xe đã thấy chân mình loạng choạng, liền thuận thế ôm lấy eo chị, đặt cằm lên vai chị: "Rượu mọi người uống đều mạnh như vậy sao? Bình thường cũng uống loại này à?"
Tuy tuyết vẫn rơi, nhưng hơi thở Trình Quý Thanh lại như thiêu đốt. Bạch Tân không nỡ đẩy cô ra, chỉ đáp: "Em đoán xem."
"Sau này đừng uống rượu mạnh thế nữa. Lần sau chị mà lại đi gặp họ, em cũng chẳng yên tâm." Trình Quý Thanh thở ra làn hơi còn thoảng mùi rượu, thật ra cô cũng không say quá mức nghiêm trọng, chỉ là đầu hơi lâng lâng.
Bạch Tân bảo: "Em nhìn lại mình xem, rượu gì không biết mà cũng dám uống bừa."
Trình Quý Thanh gật đầu: "Đúng đúng đúng, chị nói gì cũng đúng. Vậy bây giờ hết giận chưa?"
"Đừng có mà mơ, chị vẫn chưa hết giận đâu."
"Được rồi." Trình Quý Thanh kéo dài giọng nói, chút men say khiến ánh mắt cô càng thêm dịu dàng. Cô ghé lại hôn nhẹ lên má Bạch Tân: "Bây giờ thì sao?"
Bạch Tân: "Chưa hết."
Trình Quý Thanh lại hôn thêm một cái nữa: "Thế bây giờ?"
"Chưa."
"Chụt!" Trình Quý Thanh hôn một cái thật kêu: "Bây giờ thì sao?"
Bạch Tân: "Ôi trời."
Chị đẩy Trình Quý Thanh ra – nhưng chẳng có chút lực nào.
Hai người đẩy đẩy ôm ôm, kéo nhau vào cửa. Trình Quý Thanh nắm lấy tay Bạch Tân không chịu buông ra. May mắn là dạo gần đây chị giúp việc được cho nghỉ vì Đa Đa có hoạt động cắm trại, trong nhà chỉ còn hai người.
"Em yêu chị."
Động tác đẩy kéo bỗng dừng lại. Xung quanh chỉ còn tiếng pháo hoa, tiếng tuyết rơi và tiếng nước chảy của đài phun nước.
Bạch Tân nhìn Trình Quý Thanh, ánh mắt cô tràn đầy nhiệt thành và kiên định. Đã một khoảng thời gian chị chưa nghe ba từ này. Thật ra cũng không phải quá lâu, chỉ là khi thời gian bên nhau càng dài, dù vài ngày bình lặng cũng đủ để người ta nảy sinh những suy nghĩ như "phải chăng tình cảm đã phai nhạt?".
Đương nhiên, không phải nói bình lặng là điều xấu.
Mà là vì chị quá phụ thuộc vào tình yêu của Trình Quý Thanh mà thôi.
Trình Quý Thanh nói: "Nếu chị còn giận, em chỉ còn cách chặt tay thôi."
"Chặt đi."
Bạch Tân bị chọc cười, cố nén cười lại, đáp: "Thế em..."
Trình Quý Thanh liền chìa cả hai tay ra trước mặt cô: "Chị làm đi."
Bạch Tân cúi đầu nhìn, bất ngờ cầm lấy tay phải của Trình Quý Thanh, rồi cắn xuống.
Trình Quý Thanh kêu lên: "Đau đau đau!"
Hàm răng buông ra, cơn đau chỉ còn lại như kiến cắn, ngón tay được rút ra, gió lạnh thổi qua khiến ngón tay tê buốt, lại thêm chút ngứa ngáy.
Hai ánh mắt giao nhau, sâu thẳm và quấn quýt trong vài giây. Trình Quý Thanh tiến thêm một bước, hai tay ôm lấy eo Bạch Tân, kéo chị vào sát trước mặt, rồi hôn sâu.
Cho đến khi Bạch Tân không thể thở được, Trình Quý Thanh mới buông một chút để chị có không gian hít thở. Bạch Tân lẩm bẩm: "Chị vẫn chưa hết giận đâu."
Trình Quý Thanh mỉm cười: "Em biết mà, chẳng phải đang giúp chị nguôi giận sao?"
"Thế cái này tính là gì?"
"Chị nói xem tính là gì?"
Trình Quý Thanh buông chị ra, tay dọc theo eo trượt xuống. Cổ tay lạnh băng nhanh chóng lướt qua tà váy dài, làn da chị tựa như ngọc chạm vào, khiến Bạch Tân run lên một trận.
Giữa trời tuyết lạnh giá, lại có một cảm giác kích thích khác, trong lòng càng thêm nóng bỏng.
Chị hỏi Trình Quý Thanh: "Em không lạnh à?"
Trình Quý Thanh hỏi ngược lại: "Chị lạnh không?"
Nói xong liền cười.
Cô uống rượu, cả người nóng bừng, đến mức như bốc cháy. Cô lại hôn lên đôi môi khô ráo của chị, rồi tiếp đến cổ. Qua lớp váy, cô hôn lên xương quai xanh, rồi xuống bên dưới...
Cô quỳ gối trước mặt Bạch Tân, tà váy của chị phủ trên vai, mái tóc dài che kín hoàn toàn.
"Bạch Tân, chị phải biết rằng, trên đời này chẳng ai có thể so được với chị. Ngoài chị ra, còn ai có thể khiến em tình nguyện quỳ xuống thế này?"
"Chị nhất định phải biết, em yêu chị."
Chỉ yêu mình chị.
Bạch Tân chỉ có thể đáp lại bằng tiếng nghẹn ngào ngắt quãng giữa cơn gió tuyết.
Chị đương nhiên biết rõ Trình Quý Thanh yêu chị. Chị chỉ mong Trình Quý Thanh mãi mãi yêu chị, giống như chị sẽ mãi mãi yêu Trình Quý Thanh vậy.