94. Chương 94: Như chị mong muốn

Xuyên Thành Tra A Đánh Dấu Chị Đại Tuy Đẹp Mà Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mưa quá lớn, Trình Quý Thanh khó khăn lắm mới bước vào trong xe.
Mang theo hơi ẩm bên ngoài, cô mạnh tay đóng cửa xe lại, ngăn cách với mùi hương bách hợp nồng nàn, quyến rũ.
Tóc Bạch Tân ướt đẫm, mái tóc đen dài rối bời, bết vào má. Lại gần hơn, Trình Quý Thanh nhận ra trên mặt chị không phải nước mưa, mà là mồ hôi. Toàn thân chị đang run rẩy.
Không phải chỉ đơn thuần là lạnh, mà giống như vừa trải qua một nỗi kinh hoàng nào đó.
Cô cúi người xuống, một đầu gối quỳ trên ghế, ánh mắt lướt từ khuôn mặt Bạch Tân xuống chiếc áo trắng bên trong bị rách toạc nơi phần xương quai xanh, rõ ràng là bị người khác xé rách.
Đồng tử Trình Quý Thanh chợt co lại, cô khẽ gọi: "Bạch Tân..."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, khóe mắt Bạch Tân lập tức đỏ hoe. Chị không động đậy, chỉ nhìn chăm chú vào Trình Quý Thanh.
Vẻ sắc lạnh và u ám trong đôi mắt đào hoa của chị dần dịu đi sau vài giây Trình Quý Thanh đến gần.
Ngón tay siết chặt chiếc trâm bạc của Bạch Tân từ từ buông lỏng, chiếc trâm rơi xuống đất, chị nhào tới ôm chặt lấy Trình Quý Thanh.
Trình Quý Thanh suýt mất thăng bằng, cả người ngả về sau, một tay chống xuống sàn xe, tay còn lại ôm chặt lấy lưng Bạch Tân.
Trên nóc xe, tiếng mưa vẫn rơi lộp độp, hỗn loạn và ồn ào.
"Em đến rồi."
Trình Quý Thanh như đứng trên vách núi chênh vênh, hơi thở trở nên dồn dập.
Cô nhẹ nhàng vuốt lưng Bạch Tân, từng cái, từng cái, dịu dàng như sợ người trong lòng sẽ tan biến.
Cổ cô nóng rát, tuyến thể hơi đau nhói, bởi một hàm răng đang cắn chặt vào đó.
Cô nghe thấy Bạch Tân run rẩy nói: "Chị biết... em sẽ đến."
Tin tức tố trên người Bạch Tân đang tràn ra, kéo theo cả sự tỉnh táo của Trình Quý Thanh.
Cô muốn giữ người trong lòng lại, nhưng sự run rẩy trong vòng tay khiến cô không nỡ.
Mềm lòng chính là khởi đầu của sự tan vỡ.
"Trình Quý Thanh."
Toàn bộ trọng lượng cơ thể Bạch Tân gần như đè lên Trình Quý Thanh. Chị buông tuyến thể mà mình vừa cắn mút, cổ áo khoác bị kéo xuống, chị hôn lên cổ Trình Quý Thanh, hôn lên nốt ruồi nhỏ trên làn da mịn màng.
"Bọn họ cướp điện thoại, cướp tiền, họ muốn làm nhục chị..." Bạch Tân càng cắn mạnh hơn, ngón tay dường như muốn xuyên qua lớp áo mà chạm vào da thịt, chị khao khát cảm nhận sự hiện diện của Trình Quý Thanh.
Cảm giác hiện hữu mà chị đã lâu không có.
Giọng chị khàn khàn nói: "Nhưng chị đã giành lại chiếc trâm, chị đã liều mạng để giữ nó. Đó là quà em tặng chị, chị không thể để mất nó... Trình Quý Thanh, chị không thể để mất em thêm lần nào nữa..."
Da Trình Quý Thanh bị cắn đau, tuyến thể đau nhói, trái tim cô cũng đau.
"Có bị thương ở đâu không?"
Chỉ nghe những lời đó thôi, Trình Quý Thanh đã sợ đến mức chết lặng. Giọng cô run rẩy, khó kiềm chế.
Cô rất muốn nói - Quan tâm cái trâm vớ vẩn ấy làm gì chứ?! Mất thì mất đi! Nếu chị bị thương thì phải làm sao?!
Bạch Tân nói "họ", điều này chứng tỏ lúc đó chị ấy phải đối mặt với không chỉ một người. Một mình Bạch Tân đã trải qua những gì, Trình Quý Thanh không dám tưởng tượng.
Càng không dám nghĩ làm thế nào mà Bạch Tân giành lại được đồ.
Trình Quý Thanh đã ngả người về sau quá lâu, cuối cùng cô quỳ xuống, muốn tách Bạch Tân ra một chút để kiểm tra xem chị có bị thương hay không.
Bạch Tân để mặc cô kéo mình ra trong chốc lát, rồi cũng quỳ xuống, nhưng không cho cô kiểm tra.
Chị kéo chiếc váy len dài, duỗi chân quỳ sát lại, ngồi lên đùi Trình Quý Thanh.
Đôi bốt cao cọ xát vào chiếc áo khoác ngoài của Trình Quý Thanh.
Bạch Tân nâng khuôn mặt của Trình Quý Thanh lên, hung hăng hôn xuống, như muốn nuốt chửng cô từng chút một.
Đôi môi giao hòa, nụ hôn mãnh liệt đến mức tê dại cả đôi môi.
Bạch Tân không muốn nghe bất cứ điều gì, chị chỉ muốn có được Trình Quý Thanh.
Cảm giác ngạt thở liên tục ập đến.
Bạch Tân hơi nhổm dậy, tạo một khoảng cách nhỏ giữa hai người. Chị chống tay lên chân để giữ thăng bằng, kéo tay Trình Quý Thanh đặt lên eo mình.
Trình Quý Thanh vừa lao vào từ mưa, toàn thân người, cả bàn tay lạnh ngắt, ẩm ướt đến khó chịu.
Bạch Tân rùng mình một cái, nhưng đôi môi vẫn không chịu rời khỏi môi Trình Quý Thanh.
Cơn mưa bên ngoài đã dịu lại, tiếng lộp độp trên nóc xe nhỏ dần.
Nhưng bầu không khí bên trong xe thì như một đốm lửa rơi vào đống cỏ khô, đột ngột bùng cháy, khó lòng dập tắt.
Ngón tay Trình Quý Thanh chạm phải một cảm giác nóng rực, khiến thần kinh cô run lên từng đợt.
Sợ Bạch Tân không thở được, cô kéo chị ra.
Bạch Tân tức tối như một con mèo hoang động dục, chị cúi đầu xuống, mái tóc ướt nhẹp dính vào Trình Quý Thanh, khẽ khàng, yếu ớt gọi một tiếng...
Trình Quý Thanh cảm nhận mái tóc lạnh toát, chợt nhớ ra Bạch Tân vừa dầm mưa, quần áo cả hai đều lạnh đến rùng mình.
Cô đột ngột rút tay ra.
Ánh mắt Bạch Tân ngỡ ngàng, thất vọng rồi đầy bi thương nhìn cô, sau đó đưa tay chạm vào ngón tay Trình Quý Thanh. Khi cảm nhận được sự ẩm ướt, chị nhấc tay lên, như lạc lối, áp lên má mình.
Chị nghiêng đầu, hôn lên đầu ngón tay đang nóng ran, mắt đỏ hoe, khẽ nói: "Trình Quý Thanh, em vẫn không chịu sao...?"
"Lạnh." Hơn nữa ở đây không sạch, cũng không đủ an toàn.
Lúc này, điều Trình Quý Thanh cảm thấy nhiều nhất là sự đau lòng dành cho Bạch Tân, cùng với sự tự trách của bản thân.
Mặt cô ửng đỏ, hơi thở cũng chẳng ổn định hơn Bạch Tân là bao. Nói xong, cô lấy miếng dán cách ly tin tức tố từ trong túi, tìm tuyến thể trên cổ Bạch Tân và nhẹ nhàng dán vào.
Không ai biết, từ khi Bạch Tân tham gia chương trình, miếng dán này đã trở thành thứ cô luôn mang theo bên mình.
Bạch Tân không nghe rõ chữ đó.
Chỉ là khi tuyến thể bị Trình Quý Thanh chạm vào, cơ thể chị lại mềm nhũn. Trong khi cơ thể vẫn kích động, gương mặt lại đượm vẻ u buồn.
Việc Trình Quý Thanh giúp chị dán miếng cách ly tin tức tố, đồng nghĩa với việc em ấy vẫn không muốn chấp nhận chị. Cứ thế cự tuyệt chị.
Bạch Tân áp trán lên vai Trình Quý Thanh, cả người run rẩy, ánh mắt thất thần, tự giễu cợt một cách đau khổ: "Vô ích thôi. Em quên rồi sao? Chị là người có tuyến thể kép."
Một tuyến, Trình Quý Thanh có thể dùng miếng dán che lại. Nhưng tuyến còn lại, Trình Quý Thanh muốn dán thế nào? Trình Quý Thanh cứng họng.
Tất nhiên cô biết, không có biện pháp dán. Cho nên miếng dán trên cổ chỉ làm giảm bớt sự khuếch tán của tin tức tố.
Cô nắm lấy gáy Bạch Tân, nâng cằm chị lên, ánh mắt kiên định: "Em biết."
Cô mở cửa xe, kéo Bạch Tân xuống xe cùng mình.
Mưa rơi xối xả lên cả hai người, lạnh buốt thấm qua từng lớp vải.
Trình Quý Thanh một tay giữ chặt Bạch Tân, cảm nhận cơ thể chị đang run rẩy khẽ khàng. Cô cúi xuống, giọng nói đầy sự lo lắng và dịu dàng: "Đi được không?"
Bạch Tân ngẩng lên nhìn Trình Quý Thanh, chưa kịp đáp lời, đã bị cô bế gọn vào lòng.
"Cố chịu một chút."
Chỉ hai phút đi bộ.
Bên cạnh quán cà phê, một khách sạn nhỏ với ánh đèn màu cam mờ ảo, ẩn hiện sau màn mưa dày đặc.
Trình Quý Thanh nhanh chóng đăng ký và nhận phòng.
Khách sạn chỉ có ba tầng, không cần đến thang máy.
Lên đến cầu thang, cô buông chiếc ô, đặt chìa khóa kiểu cũ vào tay Bạch Tân.
Rồi lại vòng tay bế Bạch Tân lên, bước từng bước nhanh và vững chắc lên lầu.
Đến trước căn phòng với cánh cửa màu đỏ và chiếc khóa đồng, Bạch Tân cầm chìa khóa, tay run rẩy, cả người lẫn thần trí dường như không còn chịu đựng được nữa.
Chị thử hai lần, cuối cùng ôm chặt lấy cổ Trình Quý Thanh, giọng nghẹn ngào: "Chị không chịu nổi nữa, Trình Quý Thanh... chị sắp chết mất..."
Cơn phát tình đến mãnh liệt, lại thêm những tiếp xúc vừa rồi, như đẩy chị đến bờ vực.
Hai phút ngắn ngủi đã là cực hạn.
Chị cúi đầu, cắn lên vai Trình Quý Thanh, cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ.
Trình Quý Thanh đành chịu đựng cơn đau, đặt Bạch Tân xuống đất, rồi tự mình lấy chìa khóa mở cửa.
Cánh cửa vừa mở ra, cô kéo Bạch Tân vào trong.
"Rầm" — tiếng cửa đóng sầm lại.
Cùng lúc đó, Trình Quý Thanh bị đẩy ép vào chiếc tủ gần cửa.
Bạch Tân áp sát vào cô, đôi môi cuồng nhiệt tìm kiếm, dây dưa như muốn nhấn chìm cả hai vào hơi thở hỗn loạn.
Dưới ánh đèn vàng nhạt chiếu rọi khắp căn phòng.
Trình Quý Thanh đưa tay khóa cửa, sau đó kéo chị ra. Cả hai chiếc áo khoác bị ném xuống đất, cô kéo Bạch Tân vào phòng tắm.
...
Cánh cửa kính khép lại.
Vòi sen được mở.
Hơi nóng nhanh chóng bốc lên.
Nhưng khi vào trong, khoảng cách giữa hai người lại nới rộng.
Qua lớp sương mờ, họ nhìn nhau. Các hormone trong kỳ phát tình của Bạch Tân không ngừng lan tỏa, khiến chị không thể đứng vững, chỉ có thể dựa vào tường.
Chiếc áo khoác ngoài đã bị cởi ra, chiếc áo len bị kéo rách cũng chịu ảnh hưởng của dòng nước, trĩu nặng và trượt xuống, để lộ một phần ren trắng bên trong.
Trên cổ của Bạch Tân vẫn còn chiếc khăn lụa đen.
Nó vốn được buộc thành hình nơ bướm, giờ đây biến thành một nút thắt lỏng lẻo.
Trình Quý Thanh lại hỏi, lần này giọng nói nhỏ nhẹ: "Có bị thương không?"
Bạch Tân lắc đầu.
Chị không trụ nổi, trượt dần xuống dọc theo tường nhà tắm, nhưng ngay lập tức bị Trình Quý Thanh đỡ lấy, kéo trở lại, dựa vào tường.
"Họ muốn kéo chị vào con hẻm kia, chị nghĩ lần này e rằng không thoát nổi..." Hơi thở của Bạch Tân dồn dập, chị khép mắt lại dưới dòng nước ấm.
Còn định nói thêm gì đó, Trình Quý Thanh đã ôm chị vào lòng.
Hai chữ "lần này" khiến lòng Trình Quý Thanh đau thắt lại.
Đây không phải lần đầu Bạch Tân trải qua chuyện như vậy. Đường Giai từng kể, lần trước Bạch Tân cũng suýt gặp chuyện chẳng lành.
Nhớ lại ánh mắt đầy cảnh giác và u ám của Bạch Tân ngay khi lên xe, đó không phải là biểu hiện của người lần đầu đối mặt với nguy hiểm.
Ngoài những điều đó, trong quãng thời gian một mình trước đây của Bạch Tân, chị đã sống qua những ngày tháng ấy ra sao?
Trình Quý Thanh trước kia chỉ có thể đồng cảm bằng cách đặt mình vào vị trí của chị.
Nhưng đến giờ, khi thật sự đối mặt với nguy cơ mất đi chị, cô mới hiểu ra rằng dù có đặt mình vào hoàn cảnh người khác, nếu chưa từng trải qua thực tế, thì cũng không thể thực sự cảm nhận được nỗi đau ấy.
Cô chưa từng thực sự trải qua sự hoảng sợ đó, chưa từng đứng dưới trời mưa đêm tối đen mà lòng rối bời không lối thoát, chưa từng vừa cầu nguyện với Chúa vừa khẩn cầu thần Phật giữ cho Bạch Tân được bình an.
Vì thế, cô cũng chưa bao giờ thực sự hiểu rõ vấn đề đã khiến cô dằn vặt suốt những ngày qua.
"Chị rút chiếc trâm ra đâm họ, họ liền muốn cướp chiếc trâm của chị. Trình Quý Thanh... Chị sợ lắm... Chị cũng rất nhớ em..."
Khi đó, ngoài Trình Quý Thanh ra, chị không nghĩ đến điều gì khác. Chị điên cuồng đâm vào hai người kia, không màng đến hậu quả, chỉ nghĩ rằng dù có chết thì chị cũng là của Trình Quý Thanh.
Có thể là do có người hét lên từ xa, hoặc cũng có thể chị thực sự đã khiến họ sợ hãi.
Hai người đó bỏ chạy, nhưng chị nhận ra mình không thể bước tiếp.
Dù mới chỉ là giai đoạn đầu của kỳ phát tình, chị cũng không thể lái xe, thậm chí không đủ sức để đạp phanh. Chị hoàn toàn kiệt sức. Một Omega cấp 3S sắp bước vào kỳ phát tình, đi đâu cũng trở thành "tội nghiệt".
Chị không tin tưởng bất kỳ ai, chỉ có thể khóa chặt cửa xe.
Chị nghĩ, Trình Quý Thanh sẽ đến.
Trình Quý Thanh nhất định sẽ đến.
Trong khoảng thời gian chờ đợi Trình Quý Thanh, nỗi nhớ của chị có thể lấp đầy núi biển, mở rộng cả đất trời.
Nghe xong những lời đứt quãng của Bạch Tân, viền mắt Trình Quý Thanh nóng lên, trái tim đau đớn như muốn vỡ tung.
Cô ôm chặt lấy Bạch Tân, những giọt nước mắt hòa lẫn trong hơi nóng từ đỉnh đầu.
Nụ hôn của cô chạm lên tai Bạch Tân, sau đó cúi xuống, ấn lên môi chị.
Không có lời nào có thể đáp lại trực tiếp hơn nụ hôn này.
Đó là dành cho Bạch Tân, cũng là dành cho chính cô.
Cô nói: "Đừng sợ." Cô đã đến, cô đang ở đây.
Ngày hôm đó, cô tự hỏi bản thân mình.
Trình Quý Thanh, nếu có một lần nữa, liệu cô có thể chịu đựng được không? Cô thật sự đã sẵn sàng chưa?
Câu trả lời là.
Cô không thể chịu đựng nổi.
Cô chưa hoàn toàn sẵn sàng.
Nhưng.
Bạch Tân sẵn sàng vì cô mà từ bỏ tất cả những gì chị từng trân quý, sẵn sàng mạo hiểm để đến bên cô, sẵn sàng gạt đi sự kiêu hãnh để thay đổi bản thân vì cô. Vậy tại sao cô không thể một lần nữa mạo hiểm lao xuống vực sâu?
Có lẽ là ngu ngốc, ngu xuẩn đến không thể tưởng tượng nổi...
Nhưng.
Cô sẵn sàng vì Bạch Tân mà thử lại một lần nữa.
Trình Quý Thanh đặt trán mình chạm vào trán Bạch Tân, đôi mắt cô nhìn thẳng vào chị, nước mắt rơi xuống, cô nói: "Bạch Tân, đây là lần cuối cùng."
Đó là nỗi bi thương vì thừa nhận mình đã chịu thua, cũng là niềm vui sướng khi mất đi rồi lại tìm thấy.
Lần cuối cùng, có lẽ sẽ lấy đi tất cả sức lực của đời cô.
Sức mạnh của tình yêu.
Bạch Tân cũng đang khóc lặng lẽ, nhưng tất cả đều bị dòng nước ấm che lấp.
Chôn vùi những khổ đau quá khứ, quét sạch mọi do dự mơ hồ.
***
Trên người Bạch Tân, chỉ còn lại chiếc khăn lụa đen trên cổ, nút thắt vẫn chưa được tháo ra.
Trình Quý Thanh cũng chẳng còn kiên nhẫn để tháo nó.
Chiếc giường là giường sắt nghệ thuật, phía trên có đệm, đầu giường màu trắng với những thanh chắn hoa văn phong cách châu Âu.
Bạch Tân nắm chặt hai tay vào thanh chắn đó.
Chiếc giường sắt rung lắc, chiếc khăn lụa trên cổ cũng lắc lư theo.
Bên ngoài, mưa vẫn chưa ngừng rơi, khung cửa sổ chưa đóng kín, tiếng cót két không ngừng vang lên.
Nhưng có mái che, nếu gió không quá mạnh, mưa sẽ không tạt vào.
Ánh đèn vàng nhạt, trên bàn cạnh cửa sổ, chuỗi hạt ngọc trắng yên lặng nằm đó, trong căn phòng chỉ còn lại âm thanh của tiếng nước.
Bạch Tân không kiềm được tiếng rên rỉ, từng tiếng ngọt ngào gọi thẳng vào trái tim Trình Quý Thanh, làm cô cảm thấy tê dại cả da đầu.
Cô cúi xuống, ngăn chặn tiếng rên rỉ của Bạch Tân bằng một nụ hôn.
Nhưng hành động của cô càng trở nên mãnh liệt hơn.
Không còn sự dịu dàng như trước kia, tựa như muốn khắc sâu điều gì đó vào tận xương tủy.
Bạch Tân cảm thấy khó chịu khôn cùng, sống không bằng chết, nhưng sự chiếm hữu và nỗi đau ấy lại lấp đầy trái tim chị, khiến chị yêu sự hung hãn của Trình Quý Thanh.
Yêu sự cuồng nhiệt của Trình Quý Thanh, giống như chính em vậy.
Cuối cùng.
Chị cũng không chịu nổi nữa.
Tiếng nức nở khe khẽ: "Cam... Cam Cam..."
Trình Quý Thanh vén những lọn tóc ướt trên gương mặt chị, cúi xuống nắm lấy tay chị, mười ngón tay đan chặt vào nhau trên giường, hôn lên mắt chị: "Ừm..."
Trình Quý Thanh không hỏi, cũng không dừng lại.
Chờ đợi người trước mặt lên tiếng.
Bạch Tân nhìn Trình Quý Thanh với ánh mắt mê ly, thần trí tỉnh táo, sự bất kham và điên loạn lại trỗi dậy. Thêm một chút làm càn thì đã sao?
Chị nói: "Em lại mạnh hơn chút nữa đi."
Trình Quý Thanh: "......."
Nhìn vào đôi mắt ướt át của Omega, cô khẽ kéo khóe môi, không nói gì.
Tốt thôi.
"Như chị mong muốn."