Trưởng Công Chúa: Ta Không Còn Là Quân Cờ

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi

Trưởng Công Chúa: Ta Không Còn Là Quân Cờ

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu có ai hỏi Lâm Vãn Ý rằng, trong đời này cô từng làm chuyện gì ngu xuẩn nhất, cô sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay:
“Đọc truyện thâu đêm rồi vừa đọc vừa mắng nữ phụ.”
Và kết quả là — xuyên không thẳng vào chính nữ phụ đó.
Lâm Vãn Ý tỉnh dậy trong cơn đau đầu như búa bổ.
Mùi trầm hương thoang thoảng, rèm lụa mềm mại rủ xuống, ánh nắng xuyên qua khung cửa chiếu lên chiếc giường gỗ chạm khắc rồng phượng tinh xảo. Cô còn chưa kịp mở mắt đã nghe thấy tiếng khóc nức nở bên tai.
“Điện hạ, người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Trời ơi, nô tỳ cứ tưởng người không qua khỏi nữa…”
Điện… hạ? Lâm Vãn Ý hé mắt.
Trước mặt cô là một tiểu cung nữ chừng mười sáu, mười bảy tuổi, gương mặt thanh tú, nước mắt giàn giụa, quỳ sụp xuống đất như thể chỉ cần cô nhúc nhích một chút là sẽ lại ngất đi lần nữa.
Cô còn chưa kịp tiêu hóa tình huống thì một luồng ký ức như thác lũ ập thẳng vào đầu.
Hoàng triều Đại Hạ.
Hoàng đế vẫn còn sống.
Trưởng Công Chúa — Thẩm Chiêu Dương.
Lâm Vãn Ý: “……”
Cô im lặng mất ba giây.
Ba giây sau, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
Thôi rồi, xong đời rồi.
Thẩm Chiêu Dương là ai?
Là trưởng công chúa duy nhất của Đại Hạ, con gái đầu lòng của Hoàng đế, thân phận cao quý đến mức đi đến đâu cũng có thể ngang nhiên ngẩng cao đầu.
Nhưng trong cuốn tiểu thuyết cô vừa đọc tối qua, Thẩm Chiêu Dương lại là một nhân vật pháo hôi điển hình.
Tài năng thì có.
Thông minh thì có.
Nhưng sai ở một điểm chí mạng: nàng là nữ nhân.
Trong nguyên tác, nàng từng âm thầm tham gia chính sự, bồi dưỡng thế lực riêng, còn nhiều lần giúp Hoàng đế giải quyết khủng hoảng triều đình. Thế nhưng cuối cùng, khi cuộc tranh giành ngôi vị giữa các hoàng tử nổ ra, nàng lại trở thành cái gai trong mắt tất cả.
Kết cục thì sao?
Bị vu oan mưu phản.
Bị tước phong hào.
Bị ban rượu độc trong lãnh cung.
Chết lúc mới hai mươi ba tuổi.
Mà cảnh nàng chết, Lâm Vãn Ý còn mắng một câu rất nặng trong lúc đọc truyện:
“Trưởng công chúa mà ngu xuẩn thế này thì sống làm gì.”
Giờ thì hay rồi.
Cô chính là trưởng công chúa đó.
“Điện hạ?” Tiểu cung nữ run rẩy gọi khẽ, “Người… có chỗ nào không ổn không ạ?”
Lâm Vãn Ý hoàn hồn, nhìn gương mặt lo lắng trước mặt, trong đầu nhanh chóng lật lại ký ức.
Cung nữ này tên Thanh Trúc, là tâm phúc trung thành nhất của Thẩm Chiêu Dương, cũng là người đã khóc đến mù mắt trong đêm nàng bị ban chết.
Một chi tiết nhỏ nhưng đủ để Lâm Vãn Ý lập tức cảnh giác.
Cô hít sâu một hơi, chậm rãi mở miệng, giọng còn hơi khàn:
“Ta không sao.”
Thanh Trúc sững sờ.
Trưởng công chúa trước kia rất ít khi nói chuyện ngắn gọn như vậy. Bình thường nàng hoặc lạnh nhạt xa cách, hoặc ôn hòa khách sáo, chưa bao giờ mang theo một cảm giác… tỉnh táo đến đáng sợ như thế.
“Điện hạ… hôm nay là do người ngất xỉu trong Ngự Thư Phòng, Hoàng thượng đã vô cùng tức giận, hạ lệnh cho người nghỉ ngơi ba ngày.”
Ngự Thư Phòng?
Lâm Vãn Ý nhíu mày.
Trong nguyên tác, có một đoạn quan trọng đúng vào thời điểm này.
Thẩm Chiêu Dương vì phản đối việc lập Tam Hoàng tử làm Giám Quốc mà bị quở trách, tức đến ngất xỉu ngay tại Ngự Thư Phòng, từ đó khiến Hoàng đế bắt đầu sinh nghi nàng “vượt quyền”.
Cũng chính từ đây, nàng từng bước bị gạt khỏi trung tâm quyền lực.
Lâm Vãn Ý khẽ bật cười.
Một nụ cười rất nhẹ, nhưng khiến Thanh Trúc lạnh sống lưng.
“Thanh Trúc.”
“Có nô tỳ.”
“Ngươi nghĩ… vì sao ta lại ngất xỉu?”
Thanh Trúc do dự: “Vì… vì người lo lắng triều cục, thân thể không chịu nổi?”
“Không phải.”
Lâm Vãn Ý chống tay ngồi dậy, ánh mắt sáng rõ, hoàn toàn khác với một người vừa mới tỉnh bệnh.
“Là vì Thẩm Chiêu Dương trước kia quá yếu mềm.”
Thanh Trúc: “…?”
Lâm Vãn Ý nhìn về phía cửa sổ, nơi cung điện nguy nga trầm mặc như một con quái thú đang ngủ say.
Trong truyện, trưởng công chúa bị hạn chế tham chính chỉ vì một lý do duy nhất:
Thiên hạ này, chưa từng có nữ nhân tranh ngôi.
Nhưng đó là trong truyện.
Còn bây giờ —
Cô cong môi, nụ cười mang theo chút ngang tàng không che giấu.
“Đã cho ta xuyên vào thân phận cao quý nhất trong đám nữ nhân rồi,” cô lẩm bẩm,
“không tranh ngôi thì phí quá.”
Ngay lúc đó, ngoài điện vang lên tiếng bước chân.
Một giọng nói trầm thấp, mang theo uy nghiêm vang lên:
“Trưởng công chúa vừa tỉnh, trẫm đến thăm.”
Thanh Trúc vội vàng quỳ xuống: “Hoàng thượng vạn tuế!”
Lâm Vãn Ý ngẩng đầu.
Hoàng đế Đại Hạ — người đứng trên đỉnh quyền lực tối cao.
Trong nguyên tác, đây là người vừa kiêng dè nàng nhất, vừa tiếc tài năng của nàng nhất.
Lâm Vãn Ý chỉnh lại y phục, ung dung đứng dậy, hành lễ vừa đủ lễ nghi nhưng không hề cúi đầu quá thấp.
“Phụ hoàng.”
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Hoàng đế khẽ khựng lại.
Ánh mắt của đứa con gái này…
Không giống trước kia nữa.
Không còn là sự cẩn trọng dè dặt, cũng không phải là cam chịu đứng sau.
Mà là —
dã tâm, kiên định và tỉnh táo.
Lâm Vãn Ý mỉm cười, trong lòng bình thản đến lạ.
Từ giây phút này trở đi, Thẩm Chiêu Dương không còn là quân cờ.
Nàng sẽ là người ngồi vào bàn cờ.