Chương 14: Nam Lĩnh Loạn

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Luận vị hội được tuyên bố, triều đình ngay lập tức chia thành ba tầng rõ rệt.
Tầng thứ nhất là những kẻ bề ngoài giữ thái độ trung lập, miệng nói “chờ Hoàng thượng định đoạt”, nhưng thực chất trong lòng đã sớm ngầm đặt cược vào một bên.
Tầng thứ hai là phe Tam hoàng tử, không hề che giấu dã tâm, chỉ chờ cơ hội để hợp pháp hóa vị trí Thái tử của mình.
Tầng cuối cùng, cũng là ít ỏi nhất, chính là những người âm thầm theo dõi Trưởng công chúa.
Họ không ủng hộ.
Cũng không phản đối.
Chỉ chờ nàng… tự mình chứng minh năng lực.
Ba tháng, nghe có vẻ dài, nhưng trong cuộc tranh đoạt hoàng quyền, thời gian đó chẳng khác nào một hơi thở ngắn ngủi.
Ngay ngày đầu tiên của Luận vị hội, Hoàng đế đã đưa ra một đề bài khó nhằn.
Không phải văn chương biện luận.
Không phải lễ nghi hay pháp luật.
Mà là một tấu chương với nội dung lạnh lùng.
“Nam Lĩnh đang loạn.”
Chỉ vỏn vẹn bốn chữ.
Nam Lĩnh là vùng biên giới phức tạp nhất của Đại Hạ, nơi các thế lực địa phương cát cứ, quan lại cấu kết với thương nhân, binh lính không chịu nghe theo lệnh triều đình.
Mười năm qua, ba đời Tuần phủ đã lần lượt thất bại trong việc kiểm soát nơi đây.
Hoàng đế nhìn xuống các quan trong triều.
“Ai nguyện ý nhận trách nhiệm?”
Trong khoảnh khắc đó, cả triều đình im lặng như tờ.
Tam hoàng tử không hề bước ra.
Hắn hiểu rõ, đây là một cái bẫy nguy hiểm. Nếu xử lý không tốt, không những không giành được điểm cộng, mà còn bị gán cho cái mác vô năng.
Hoàng hậu khẽ cau mày.
Bà cũng không muốn con trai mình mở đầu Luận vị hội bằng một thất bại.
Đúng lúc đó, Thẩm Chiêu Dương bước ra khỏi hàng.
Nàng quỳ xuống, lưng thẳng tắp.
“Thần nữ xin được đi.”
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp triều điện.
Một công chúa, chưa từng nhậm bất kỳ chức vụ chính thức nào, lại muốn đi trấn áp Nam Lĩnh.
Thật điên rồ!
Hoàng đế nhìn nàng rất lâu, ánh mắt thâm trầm.
“Con có biết,” ông hỏi, “nếu thất bại, hậu quả sẽ là gì không?”
“Thần nữ biết,” nàng đáp.
“Sẽ danh chính ngôn thuận bị loại khỏi cuộc tranh giành.”
Hoàng đế cười nhạt một tiếng.
“Con không sợ sao?”
“Thần nữ sợ,” nàng nói thẳng thắn, “nhưng nếu không dám đi, thì ngay từ đầu đã là kẻ thua cuộc rồi.”
Câu nói ấy khiến cả triều điện chìm vào im lặng.
Cuối cùng, Hoàng đế phất tay áo.
“Cho phép.”
Tin Trưởng công chúa nhận nhiệm vụ đi Nam Lĩnh truyền ra, dân gian lập tức dậy sóng bàn tán.
Có người cười nhạo.
Có người tỏ vẻ thương hại.
Cũng có người âm thầm chờ đợi xem kết quả.
Trong phủ Tam hoàng tử, chén trà vỡ tan trên nền đất.
“Nàng ta muốn dùng Nam Lĩnh để lập uy sao,” Tam hoàng tử cười lạnh, “thật ngây thơ.”
“Điện hạ,” mưu sĩ thì thầm, “Nam Lĩnh không chỉ đơn thuần là loạn.”
“Mà là một cái bẫy.”
Tam hoàng tử gật đầu đồng tình.
“Vậy thì,” hắn nheo mắt lại, “hãy đẩy nàng ta lún sâu hơn nữa.”
Đoàn xe của Trưởng công chúa rời kinh thành khi trời còn chưa sáng rõ.
Không có nghi trượng phô trương rầm rộ.
Không có quân đội hùng hậu hộ tống.
Chỉ mang theo năm mươi cấm vệ tinh nhuệ và một phong thư do Hoàng đế ngự bút.
Cố Hoài cưỡi ngựa đi bên cạnh nàng.
“Điện hạ,” hắn nói nhỏ, “lần này, rất nhiều người muốn người phải bỏ mạng ở Nam Lĩnh.”
Thẩm Chiêu Dương nhìn thẳng về phía trước.
“Ta biết.”
“Nhưng,” nàng khẽ cong môi, “cũng có rất nhiều người muốn ta sống sót trở về.”
Nam Lĩnh chào đón đoàn người bằng những cơn mưa.
Mưa dai dẳng không dứt, bùn lầy ngập đường, dân chúng nhìn họ với ánh mắt lạnh lùng, xa cách.
Tuần phủ Nam Lĩnh ra nghênh tiếp, nụ cười đầy vẻ khách sáo.
“Điện hạ đường xa vất vả rồi.”
“Không vất vả,” Thẩm Chiêu Dương đáp, “chỉ muốn biết, rốt cuộc loạn ở đâu?”
Tuần phủ khựng người lại.
Chỉ ba ngày, nàng đã hiểu ra mọi chuyện.
Nam Lĩnh không loạn vì dân chúng.
Mà loạn vì quan lại.
Thuế má tăng gấp ba, sổ sách gian lận, quân đội bị rút lương, buộc phải tự kiếm sống bằng cách thu tiền bảo kê của dân.
Dân chúng nổi loạn là chuyện tất yếu.
Đêm thứ tư, Thẩm Chiêu Dương triệu tập toàn bộ quan lại Nam Lĩnh đến phủ.
Không tra hỏi.
Không mắng mỏ.
Nàng chỉ đặt những cuốn sổ sách lên bàn.
Từng cuốn một.
“Ba ngày,” nàng nói, “ta cho các vị ba ngày để suy nghĩ.”
“Tự mình thú tội,” nàng nhìn thẳng vào mắt họ, “hoặc ta sẽ thay các vị viết tội trạng.”
Có người quỳ xuống ngay trong đêm đó.
Có người cố gắng chống đối.
Đến ngày thứ hai, một kho lương bị phóng hỏa thiêu rụi.
Ngày thứ ba, thích khách xuất hiện ám sát.
Máu đã đổ trong màn mưa.
Thanh Trúc bị thương ở tay.
Cố Hoài suýt chút nữa mất mạng.
Nhưng đến sáng ngày thứ tư, cổng phủ Tuần phủ mở toang.
Tất cả quan lại chủ chốt đều bị trói quỳ đầy sân.
Dân chúng tụ tập bên ngoài phủ, lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng này.
Thẩm Chiêu Dương bước ra ngoài.
Không mặc giáp trụ.
Chỉ khoác một thân áo lụa trắng đơn giản.
“Nam Lĩnh này,” nàng nói lớn, “không cần phải loạn lạc nữa.”
“Chỉ cần công bằng mà thôi.”
Nàng tuyên bố giảm thuế, phát lương cho quân lính, mở kho lương cứu trợ, và điều quan lại mới từ kinh thành xuống nhậm chức.
Mọi quyết định đều có ấn ký ngự bút của Hoàng đế.
Hoàn toàn hợp pháp.
Hoàn toàn hợp lý.
Không ai có thể tìm ra lỗi sai để bắt bẻ.
Tin chiến thắng từ Nam Lĩnh truyền về kinh thành nhanh hơn mọi dự đoán.
Triều đình chấn động.
Ba mươi năm qua, chưa từng có ai xử lý được vấn đề Nam Lĩnh một cách gọn gàng, dứt khoát như vậy.
Trong điện, Hoàng hậu lần đầu tiên giữ im lặng rất lâu.
Tam hoàng tử siết chặt nắm đấm.
“Nàng ta,” hắn nói khẽ, “đang thu phục lòng dân.”
Hoàng đế nghe xong tấu chương, khẽ gật đầu.
“Chiêu Dương,” ông lẩm bẩm, “con thật sự muốn tranh đoạt ngôi vị sao?”
Ở Nam Lĩnh, Thẩm Chiêu Dương đứng trên tường thành, ngắm nhìn màn mưa đã tạnh.
Nàng biết rõ một điều.
Ván cờ này, nàng đã thắng được hiệp đầu.
Nhưng từ giờ trở đi, mỗi bước đi sẽ khó khăn gấp mười lần.
Bởi vì bây giờ, nàng không còn là một công chúa đứng ngoài lề cuộc chiến.
Mà là người thật sự có tư cách tranh đoạt hoàng vị.