Xuyên Thành Tuyệt Mỹ Tổng Tài Pháo Hôi Thế Thân
Chương 3: Tình yêu giấu kín
Xuyên Thành Tuyệt Mỹ Tổng Tài Pháo Hôi Thế Thân thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Callmenhinhoi
————
Tề Tranh tự nhận đã hiểu ánh mắt ám chỉ của quản gia. Câu nói kia ngoài miệng trông như đang hỏi nàng, nhưng kỳ thật là đang ngầm nhắc nhở nàng không nên và cũng không thể đi.
Dù chỉ là quản gia, nhưng chắc chắn bà ấy hiểu Thẩm Chi Băng hơn nàng.
"Trường học của tôi vẫn còn một số việc chưa xử lý xong," Tề Tranh mỉm cười giải thích. Thái độ không quá gay gắt nhưng ý tứ trong lời nói lại rất rõ ràng.
Bà quản gia khó xử. Thẩm Chi Băng là chủ nhân, nhưng Tề Tranh cũng không phải người không liên quan. Sau này, người thực sự có quyền trong biệt thự này sẽ là Tề Tranh, chứ không phải Thẩm Chi Băng, bởi trước đây cô ấy hiếm khi đến đây.
Tề Tranh là người đầu tiên mà Thẩm Chi Băng mang về nơi này. Dù quan hệ giữa họ chưa rõ ràng, nhưng Thẩm Chi Băng đã dặn bà ấy rằng sau này Tề Tranh sẽ thường xuyên ở đây và phải được đối xử như chủ nhân.
Nhưng giờ, Thẩm Chi Băng vừa mới đi, nàng cũng muốn rời đi, khiến quản gia không biết phải làm sao.
"Vậy Tề tiểu thư, khi nào thì cô trở về?"
Nụ cười của Tề Tranh chợt cứng lại, trong chốc lát nàng không biết phải nói gì.
Thực ra nàng chỉ tìm cớ để đôi bên giữ thể diện. Sao quản gia lại nghĩ nàng chỉ đi một lát rồi sẽ quay về?
"Tôi sắp tốt nghiệp, có rất nhiều việc. Hơn nữa, giảng viên thường xuyên tìm tôi để hỏi thăm tình hình gần đây, nên tôi ở lại trường sẽ tiện hơn."
Lời nói này đã đủ rõ ràng, nàng sẽ không trở lại trong thời gian tới.
Quản gia lại khó xử: "Việc này tôi phải báo lại với Tam tiểu thư."
Tam tiểu thư là ai vậy?
Nhìn vẻ mặt mơ hồ của Tề Tranh, bà ấy lại giải thích thêm: "Chính là tổng giám đốc Thẩm."
Tề Tranh vừa nghe quản gia gọi Thẩm Chi Băng là 'Thẩm tổng' thì mới hiểu.
"À, vậy phiền dì nhắn lại giúp tôi."
Tề Tranh chào tài xế Dư. Nàng có thể không cần người hầu, nhưng tài xế thì không thể thiếu. Khu biệt thự ngoại ô tuy không quá xa trung tâm thành phố nhưng giao thông không thuận tiện, không có xe riêng quả thật khó đi lại.
Tề Tranh rời đi, quản gia nhìn chiếc xe Bentley khuất xa rồi mới thở dài khe khẽ. Sau này, cuộc sống ở đây e rằng không dễ dàng gì. Sớm biết thế, bà đã không đồng ý để Tam tiểu thư từ đại phòng kia đến đây.
Chiều nay có cuộc họp quan trọng ở công ty, quản gia hiểu rõ quy củ. Tề Tranh yêu cầu phải báo cáo công việc, nhưng lại không thể quấy rầy Thẩm Chi Băng trong giờ làm việc. Tam tiểu thư nói ở biệt thự này phải nghe theo chỉ huy của Tề Tranh, nhưng cũng nói Tề Tranh không quan trọng đến mức đó, nên nếu không phải việc khẩn cấp thì không cần lúc nào cũng báo cáo.
Làm việc nhiều năm trong hào môn, quản gia rất tinh tế. Tam tiểu thư nói vậy, bà ấy đương nhiên hiểu mình nên nói gì và làm gì mới tốt nhất.
**
Gần tới đại hội giữa năm, người phụ trách các chi nhánh đều mang báo cáo công việc sáu tháng qua về tổng công ty. Hiện tại, Thẩm Chi Băng là phó giám đốc tập đoàn. Tuy danh hiệu là phó, nhưng ông nội của cô, tổng giám đốc tập đoàn, đã sớm giao quyền cho cô rồi.
Mọi người đều biết rõ rằng việc Thẩm Chi Băng chính thức tiếp nhận chức vụ tổng giám đốc chỉ còn là vấn đề thời gian.
Nhưng cụ thể khi nào thì mọi người lại có những ý kiến khác nhau. Theo lệ thường của các gia tộc quyền quý, người thừa kế thường chính thức tiếp nhận chức vụ sau khi kết hôn, hoặc ở một giai đoạn quan trọng nào đó trong đời.
Thẩm Chi Băng năm nay 28 tuổi, từ nhỏ đã có thành tích xuất sắc, nhảy lớp từ cấp hai, tốt nghiệp thạc sĩ với thành tích ưu việt, sau khi về nước thì trực tiếp vào ban quản lý của tập đoàn.
Ban đầu còn có người không phục, cho rằng cô nên bắt đầu từ cấp cơ sở, nhưng sau hai năm, Thẩm Chi Băng với năng lực vượt trội và thủ đoạn quyết đoán đã khiến mọi nghi ngờ biến mất. Sau thêm hai năm, vào năm cô 26 tuổi đã được thăng chức phó giám đốc tập đoàn mà không ai dám dị nghị.
Nhưng năm nay vẫn chưa có dấu hiệu cho thấy cô sẽ chính thức nhậm chức. Có lẽ phải chờ đến khi cô 30 tuổi hoặc chờ cô kết hôn. Ở độ tuổi này, cũng đã đến lúc nên suy nghĩ về chuyện hôn sự. Từ khi cô về nước vào tập đoàn, những người ngưỡng mộ càng ngày càng nhiều.
Hóa hồng không bao giờ thiếu trước cửa công ty, lời mời dự tiệc gần như mỗi ngày, nhưng Thẩm Chi Băng hoàn toàn không hề dao động, chưa từng có ai may mắn lọt vào mắt xanh của cô. Có người nói rằng cô "mắt cao hơn đầu" nên chẳng ai lọt vào mắt cô.
Nhưng cũng có người cho rằng với sắc đẹp và tài năng của cô thì điều đó là hoàn toàn bình thường. Ngay cả khi cô có yêu cầu cao về bạn đời, điều đó cũng dễ hiểu.
Thẩm Chi Băng hoàn toàn không để ý đến những lời đồn thổi này, cô xem đó là sự lãng phí thời gian. Nhưng thật sự thì trong chuyện tình cảm, cô không hề lạnh lùng hay yêu cầu quá cao đến vậy.
Trong lòng cô luôn có một người, là người mà cô giấu kín bấy lâu nay. Sau lần tình cờ gặp lại, người ấy hiểu rõ tâm tư của cô và cũng có tình cảm tương tự. Thẩm Chi Băng vô cùng hạnh phúc khi biết mình không đơn phương.
Nhưng hiện thực tàn khốc lại nghiệt ngã hơn rất nhiều. Vì lý do gia tộc, họ không thể công khai ở bên nhau, thậm chí không thể thực sự ở bên nhau. Phần lớn khoảng thời gian vui vẻ bên nhau chỉ là những lần gặp gỡ ngắn ngủi khi cô và người ấy còn du học nước ngoài.
Nhưng đó lại là ánh sáng trong lòng Thẩm Chi Băng, giúp cô kiên trì đến tận bây giờ. Ngoài người kia ra, cô cũng không muốn để tâm đến bất kỳ ai khác.
Một người như vậy đáng ra phải được ngưỡng mộ và ghen tị, nhưng Thẩm Chi Băng lại phải giấu kín, không cho ai biết. Thời gian dài trôi qua, cô bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và sống không thật với lòng mình, nên mới muốn tìm một người thay thế, đặt ở bên cạnh mình.
Ít nhất trong những đêm cô cô đơn, sẽ có người nhắc nhở rằng sự kiên trì của mình không phải là một tưởng tượng trống rỗng.
Vân Phỉ gõ cửa bước vào, trên tay còn mang theo một chồng tài liệu cần phê duyệt và một bó hoa.
Thẩm Chi Băng nhíu mày, không vui nói: "Không phải tôi đã dặn không cần mang hoa vào văn phòng rồi sao? Cô cứ vứt đi đi."
Thư ký Vân nhanh chóng giải thích: "Thẩm tổng, bó hoa này do A tiên sinh gửi tới, nên tôi..."
Thẩm Chi Băng nghe thấy cái tên kia, ngữ điệu nói chuyện cũng mềm hẳn đi: "Anh ấy gửi sao?"
"Đúng vậy, tôi đã xác nhận tấm thiệp bên trong. Người giao hoa cũng nhấn mạnh là do A tiên sinh gửi, sợ tôi từ chối."
Thẩm Chi Băng nhìn bó hoa một lúc, rồi bảo Vân Phỉ đặt hoa xuống: "Cô ra ngoài trước đi."
Thẩm Chi Băng không thực sự thích hoa, đặc biệt là hoa hồng. Quen biết Liên Ngạo nhiều năm như vậy, anh ta không thể không biết sở thích của cô. Hơn nữa, anh ấy cũng đã tặng cô đủ loại quà, nhưng chưa bao giờ chính thức tặng hoa như bây giờ, mà lại còn là hoa hồng.
Mặc dù hoa hồng không hợp ý cô lắm, nhưng vì người tặng hoa có thân phận đặc biệt, Thẩm Chi Băng vẫn đưa tay cắm hoa vào bình, khiến chiếc bình tinh xảo trở nên sống động hơn.
Bó hoa kèm theo tấm thiệp không có gì đặc biệt, chỉ vỏn vẹn một câu đơn giản: "Nhớ em, chúc em an lành." Thẩm Chi Băng nhìn tấm thiệp khoảng mười phút. Mười phút đối với cô là đủ để thực hiện một giao dịch trị giá hàng trăm triệu.
Cô mở ngăn kéo bên trái có khóa, cẩn thận đặt tấm thiệp vào đó. Trong ngăn kéo có nhiều tấm thiệp và thư từ khác, thậm chí cả đế lót ly của quán bar, đều là những thứ mà Thẩm Chi Băng trân quý.
Tay cô đặt lâu trên ngăn kéo, muốn mở ra xem lại, nhưng cuối cùng lại không làm.
Trên bàn còn rất nhiều tài liệu chờ xử lý. Sắp tới có buổi họp với các trưởng bộ phận, buổi tối còn có tiệc rượu không thể từ chối.
Nghĩ đến buổi tiệc tối nay, Thẩm Chi Băng cảm thấy hơi căng thẳng, có lẽ cô sẽ gặp lại anh ta. Lần này, mục đích tặng hoa cho cô chắc là để ngầm báo rằng anh ấy đã về nước.
Ba tháng trước, Liên Ngạo phải đi công tác ở Anh nên việc liên lạc của họ càng ít hơn trước.
Cả hai đều bận rộn, cũng phải nói thật là mỉa mai khi họ chỉ có thể gặp nhau tại các buổi tiệc xã giao.
Sau khi kết thúc cuộc họp, Thẩm Chi Băng về nhà thay bộ lễ phục dạ hội lộng lẫy. Buổi tiệc tối nay do chủ tịch hiệp hội ngành sản xuất tổ chức, hầu hết những người được mời đều sẽ không vắng mặt.
Thẩm Chi Băng hiểu rõ tầm quan trọng của buổi tiệc nên không dám chậm trễ.
Bình thường, cô ở tại đại trạch Thẩm gia. Đôi khi có xã giao muộn thì sẽ về nhà riêng. Còn về biệt thự ngoại ô, tạm thời chưa đến lượt cô sử dụng.
Cô đã sắp xếp cho Tề Tranh ở đó, đơn giản là muốn giấu người ấy đi xa hơn một chút. Biệt thự đó đã chuyển về danh nghĩa của cô nhiều năm, ngoài cô ra thì không ai nhớ đến, cũng không có ai để ý dòm ngó.
"Tiểu Băng, tối nay con đi tiệc rượu với ai thế?" Thẩm Chi Băng vừa thay lễ phục xong, xuống lầu thì gặp nhị thúc Thẩm Thời Quân của cô.
"Con đi một mình được rồi."
Thẩm Thời Quân cười nói: "Nếu con không có ai đi cùng thì để Khải Tinh đi cùng con. Tối nay nó cũng không có việc gì."
Thẩm Thời Quân nói đến con trai út của ông, Thẩm Khải Tinh, phó tổng bộ phận nhân lực và tài nguyên của tập đoàn.
Hai người chênh lệch tuổi không nhiều, nền tảng giáo dục cũng tương tự, nhưng khi về nước và đảm nhiệm chức vụ trong tập đoàn, khoảng cách lại rất xa. Thẩm Chi Băng bây giờ đã là phó giám đốc, còn Thẩm Khải Tinh lại chỉ dậm chân ở chức vụ phó tổng bộ phận trên danh nghĩa mà thôi.
"Không cần. Thư mời không có tên nó, nếu dẫn theo thì con còn phải tốn thời gian giải thích."
Thẩm Thời Quân không vui nhưng không thể bộc lộ ra ngoài, chỉ có thể nhẫn nhịn nói: "Buổi tiệc tối nay chắc chắn sẽ kết thúc muộn. Không có đàn ông bên cạnh, nếu con lỡ uống hơi say thì sẽ không an toàn."
Thẩm Chi Băng không hề dao động, khóe miệng cũng không nhếch lên một chút: "Cảm ơn nhị thúc đã quan tâm, con mang theo vệ sĩ là đủ rồi."
Nói xong, cô cũng không cho ông ta cơ hội tiếp tục kiếm chuyện thêm nữa mà lập tức quay người rời đi.