Chương 20: Ngoại Môn

Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước cửa, Giang Vị Lâm đang cúi người dặn dò tỉ mỉ Nguyên Sam. Y đã thu dọn xong hành lý, chuẩn bị rời khỏi nội môn.
"...Tu luyện đừng nên nóng vội, nếu không sẽ dễ bị tổn hại đến căn cơ."
Nguyên Sam mặc một bộ tiểu bào màu trắng, vừa lắng nghe vừa nghiêm túc gật đầu.
Giang Vị Lâm nói đến khô cả miệng, nghĩ đến lần này không biết sẽ phải xa cách bao nhiêu năm, trong lòng lại có phần lo lắng.
"Ca ca yên tâm, ta đều nhớ kỹ." Nguyên Sam trả lời. Đôi mắt đứa nhỏ đã ửng đỏ, mặc dù đã sớm tưởng tượng ra vô số lần cảnh ly biệt, nhưng đến khi thực sự đối mặt nó vẫn không khỏi khổ sở.
Nếu bản thân có thể đủ mạnh để bảo vệ người khác, có lẽ nó sẽ không bao giờ phải chịu cảnh chia ly nữa.
Dù là mẫu thân, hay là ca ca...
Trước lúc chia tay, Nguyên Sam nhào tới ôm chầm lấy Giang Vị Lâm, gương mặt nhỏ chôn sâu vào cổ áo y, như muốn nhớ kỹ mùi hương và hơi thở của ca ca thêm một lần nữa.
"Ca ca, huynh đừng quên ta." Nguyên Sam khẩn thiết cầu xin.
"Tất nhiên rồi." Giang Vị Lâm đặt một nụ hôn lên trán đứa nhỏ.
Nguyên Sam vòng tay ôm cổ y thật chặt, hai tay run rẩy, thật lâu sau mới dần dần buông ra.
"Ca ca... ta thực sự không muốn rời xa huynh..."
Tiếng nói non nớt nỉ non, nói xong Nguyên Sam liền lùi lại một bước.
Cánh cổng lớn bất ngờ vang lên một tiếng nặng nề, tiếng ma sát "rầm rầm" làm chấn động cả màng tai.
Đại môn bắt đầu khép lại.
Đôi mắt đen nhánh của Nguyên Sam lặng lẽ nhìn qua khe hở càng lúc càng nhỏ hẹp. Giang Vị Lâm nở một nụ cười ôn hòa với nó.
"Phanh!" Khói bụi tung bay mù mịt.
Cánh cổng trắng đã hoàn toàn khép lại.
Giang Vị Lâm ngẩng đầu nhìn những phù điêu được chạm khắc trên mặt cửa, tựa như xuyên qua lớp cửa ấy có thể thấy được dãy núi cao trùng điệp và vô tận. Đứa nhỏ bên trong lúc này đã được một vị tu giả dẫn đi về một hướng khác, mở ra một con đường hoàn toàn mới.
Nhìn đến thất thần, đến lúc bừng tỉnh lại, nhận ra bên cạnh đã thiếu đi một bóng dáng quen thuộc, trong lòng Giang Vị Lâm không khỏi cảm thấy trống trải. Rõ ràng... y vốn dĩ không ưa gì trẻ con.
Giang Vị Lâm cúi đầu vuốt ve tiểu hồ ly đang ngủ say trong lòng mình, một lần nữa ngước mắt nhìn về phía cánh cổng trắng, sau đó lặng lẽ xoay người rời đi.
...
"Sư phụ, vì sao không giữ thiếu niên kia lại? Nếu y thật sự chỉ là một phàm nhân, chỉ mới nửa tháng mà y đã tiến vào cảnh giới Luyện Khí rồi, chắc chắn y đã gặp được kỳ ngộ, hoặc là có tư chất rất hiếm có."
Lục trưởng lão nhấp một ngụm trà nóng, nhìn tiểu đồ đệ nhỏ tuổi nhất nhưng cũng nghịch ngợm nhất bên cạnh, bất đắc dĩ nói: "Vận khí tuy cũng là một loại căn cơ trong việc tu hành, nhưng nếu y chỉ dựa vào di tích bên trong bí cảnh thì còn xa mới đạt đến tiêu chuẩn để gia nhập nội môn. Về phần tự mình tu luyện thành công thì lại càng không thể. Nếu tương lai y thực sự có thể thành tựu, lúc đó thu nhận cũng chưa muộn."
"Vậy... còn con Yêu tu kia thì sao?"
"Ngoại môn không có quy củ cấm mang theo Yêu tu, cứ tùy y đi thôi." Lục trưởng lão chậm rãi nói, sau đó chuyển đề tài: "Đứa nhỏ tên Nguyên Sam đó, có phải đã được chưởng môn thu nhận làm đệ tử quan môn rồi không?"
Tiểu cô nương vội vàng gật đầu liên tục: "Sư phụ quả nhiên liệu sự như thần, nó đã được chưởng môn thu nhận làm đệ tử quan môn rồi."
"Đoán được việc này thì có gì khó chứ." Lục trưởng lão đưa tay xoa đầu tiểu đồ đệ.
Tiểu cô nương lập tức le lưỡi, làm mặt quỷ với ông.
"Đi thôi, trở về sơn phong."
...
"Đệ tử mới của ngoại môn đến đây báo danh." Một đệ tử dẫn Giang Vị Lâm đến chỗ đăng ký. Bên trong căn nhà gỗ cũ kỹ, một nam nhân trung niên tầm 40-50 tuổi đang cúi đầu xem sổ sách, thấy Giang Vị Lâm đến cũng chẳng thèm ngẩng mặt lên nhìn.
"Thưa chấp sự, đây là người mới đến." Đệ tử cúi mình khép nép nói.
Chấp sự hờ hững gật đầu, chỉ tay về phía tờ giấy bên cạnh: "Điền vào cái này."
Giang Vị Lâm cầm bút lông nắn nót viết thông tin vào tờ giấy, nét chữ còn hơi xiêu vẹo: "Ta điền xong rồi."
Giọng điệu lãnh đạm, hoàn toàn khác biệt với đám hài tử nhao nhao hưng phấn khi nãy. Chấp sự ngẩng đầu, lông mày hơi nhướn, trông thấy chỉ là một thiếu niên mặc áo vải thô sơ, liền vung tay lên chỉ đạo.
"Ngươi theo Trương quản sự làm việc đi. Tài nguyên hàng tháng sẽ do quản sự phân phát, đây là bản đồ, lát nữa ngươi đi qua đó báo danh."
Giang Vị Lâm nhận lấy bản đồ, còn chưa kịp mở miệng thì người đệ tử bên cạnh đã nhắc nhở: "Ngươi mau tạ ơn chấp sự đi."
Giang Vị Lâm dừng một chút, nhẹ nhàng gật đầu: "Đa tạ."
Đệ tử kia thấy thái độ của y như vậy, trong lòng có hơi bất mãn, chưa kịp mở miệng thì Giang Vị Lâm đã ôm hồ ly rời khỏi phòng.
Khu vực ngoại môn vô cùng rộng lớn, dù sao đây cũng là cơ sở tu học của một đại tông môn.
Theo sự chỉ dẫn, Giang Vị Lâm đi tới khu vực quản lý của Trương quản sự. Trước căn nhà gỗ, một nam nhân trung niên mặc áo bào xanh xám đang chỉ tay mắng mỏ một nhóm đệ tử mặc áo bào màu nâu.
"Lũ nhà quê các ngươi! Làm việc kiểu gì thế? Bao nhiêu ngày rồi mà vẫn chưa hiểu hết quy củ à! Các ngươi có biết mình vừa mới đắc tội với ai không? Đó là người của nội môn đấy—"
Giang Vị Lâm không tiến lên, chỉ yên lặng đứng chờ đến khi gã mắng xong mới ôm hồ ly bước lại.
"Trương quản sự, tại hạ là người mới đến báo danh."
Thiếu niên ôm con vật nhỏ trong ngực, hơi cúi đầu xem như hành lễ.
Trương quản sự đã sớm nhận được tin Giang Vị Lâm sẽ được phân đến đây nên không lấy làm ngạc nhiên. Tuy nhiên, gã vừa mắng xong đám đệ tử dưới quyền nên cơn giận vẫn chưa nguôi.
Gã liếc Giang Vị Lâm, giọng điệu đầy bắt bẻ: "Hiếm lắm ngoại môn mới chào đón một người quý giá thế này, mấy hôm rồi mới chịu đến báo danh cơ đấy."
Giang Vị Lâm không hề tức giận, chỉ điềm nhiên đáp: "Vài ngày trước ta bị thương, cần tĩnh dưỡng một thời gian."
Nghe vậy, Trương quản sự càng thêm bực mình. Gã phất tay gọi một đệ tử. Người kia lập tức hiểu ý, dâng lên vài khối linh thạch hạ phẩm đã cũ mờ.
Những người khác cũng nối tiếp nhau nộp.
"Tài nguyên tháng đầu tiên, ta sẽ thu gấp đôi coi như thành ý của các ngươi. Về sau mỗi tháng nộp một lần là được." Nói đến đây, gã lại liếc qua Giang Vị Lâm.
Giang Vị Lâm nói: "Ta không có."
Y không hề nói dối. Y thực sự không có linh thạch hạ phẩm, chỉ có thượng phẩm.
Những tài vật đã lấy được từ Xuân Nhất Chí và Vương Văn Hưng đều đã bỏ lại trong rừng. Hiện nay trên người y chỉ còn lại túi trữ vật mà Huyền Anh Chân Nhân đã trao tặng.
Vật tư ở bên trong phong phú đến mức một lời khó nói hết, e rằng ngay cả nội môn đệ tử cũng không thể sánh bằng.
Trương quản sự hừ lạnh, xoay người đi vào nhà, một lát sau trở ra liền ném một cái túi rách đến trước chân Giang Vị Lâm.
"Cầm lấy, đây là bổng lộc của tháng này."
Miệng túi mở bung, khoảng 14-15 viên linh thạch hạ phẩm lăn ra ngoài.
Dù đệ tử ngoại môn không được coi trọng, nhưng bổng lộc hàng tháng ít nhất cũng phải là 30 viên. Rõ ràng gã quản sự này đã bòn rút không ít.
Giang Vị Lâm cúi người nhặt cái túi lên, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt đầy hàm ý của Trương quản sự.
— Còn muốn thêm linh thạch à?
Giang Vị Lâm nhướng mày, sau đó làm theo ý đối phương, đưa ra hai khối.
Trương quản sự lúc này mới thỏa mãn, sau khi phân công công việc cho y liền giải tán đám người.
Công việc thường ngày của đệ tử ngoại môn là đủ loại tạp vụ, cốt để tạo điều kiện tốt hơn cho các đệ tử nội môn chuyên tâm tu luyện. Ngoài lúc làm xong công việc ra họ mới có thể dùng bổng lộc để tiến hành tu tập cho bản thân.
Nếu muốn vào nội môn, cứ 5 năm sẽ có một đợt tuyển chọn, trong ba người đứng đầu sẽ chọn ra một. Có những người cả đời cũng chỉ được ở ngoại môn.
Giang Vị Lâm được phân công việc bón phân cho ruộng rau, một việc vừa bẩn vừa cực nhọc.
Một đệ tử đi cùng y không khỏi than thở: "Đám người đó chịu chi thật, nộp hết linh thạch cho quản sự để đổi lấy việc nhẹ, còn chúng ta thì phải làm mấy việc nặng nhọc này."
Giang Vị Lâm không trả lời, chỉ nói: "Ta cho ngươi một viên linh thạch, ngươi thay ta làm việc một ngày, thế nào?"
Đệ tử kia sửng sốt: "Huynh... nói thật sao?"
Một tháng cũng chỉ được 30 khối linh thạch hạ phẩm, bị quản sự trừ bớt thì chỉ còn mười mấy khối. Đệ tử nào mà chẳng muốn vào nội môn. Mà muốn vào nội môn thì ít nhất cũng phải có vô số tài nguyên để tăng cấp tu vi. Đối với bọn họ, dù chỉ một khối linh thạch hạ phẩm cũng quý trọng như mạng sống.
Giang Vị Lâm gật đầu: "Mỗi ngày ta sẽ cho ngươi một khối, ngươi giúp ta làm việc."
Đệ tử kia mừng như bắt được vàng, còn có chuyện tốt như thế sao!
Hắn ta vội vàng gật đầu, sợ Giang Vị Lâm đổi ý: "Được! Việc của huynh cứ giao hết cho ta!"
Thấy vậy, Giang Vị Lâm đưa cái túi rách trên tay cho đệ tử. Bên trong còn 13 khối linh thạch.
Đệ tử kia giật lấy cái túi, cẩn thận đếm rồi liên tục gật đầu: "Huynh cứ yên tâm, những việc sau này ta đều sẽ làm thay huynh."
"Phòng của ta ở đâu?" Giang Vị Lâm bình thản hỏi.
Đệ tử kia trả lời ngay: "Chắc là huynh ở cùng phòng với ta đó."
"Cùng ngươi?"
"Đúng vậy, bốn đệ tử ở chung một phòng."
Giang Vị Lâm hơi cau mày, nhưng nhanh chóng giãn ra: "Ngươi dẫn ta đi xem."
"Đi theo ta!"
Đệ tử ngoại môn, ngoài việc mỗi ngày phải hoàn thành công việc trước hoàng hôn, thì không bị hạn chế hành động. Đệ tử kia đưa Giang Vị Lâm đến khu nhà ở, đó là một căn nhà gỗ cũ nát, trên mái nhà lợp rơm cũng thưa thớt đến thảm hại.
Trong phòng chỉ có bốn tấm đệm cũ dùng để ngủ, cùng với bốn cái tủ nhỏ đặt ở bốn góc phòng.
Giang Vị Lâm cúi xuống nhìn tấm đệm của mình, rõ ràng là phần bị người khác chọn bỏ lại, tấm đệm hắt lên mùi hôi khó ngửi.
"Có thể hỏi cách đổi phòng hay không?" Y mở miệng.
Giang Vị Lâm không thể ở nổi nơi này. Hiện tại y đã có được truyền thừa của Huyền Anh Chân Nhân. Bái nhập tông môn chẳng qua là vì muốn che chở cho Nguyên Sam và tìm cho bản thân một chỗ dựa vững chắc mà thôi.
Nếu điều kiện chỉ có thế này, thà y xuống núi tìm một khách điếm nào đó để ở còn thoải mái hơn.
Đệ tử kia nghe vậy, do dự nói: "Có thì có, nhưng mà..."
"Nhưng mà gì?" Giang Vị Lâm hỏi.
Đệ tử kia lập tức nhận ra, e rằng người này cũng có chút lai lịch không tầm thường. Hắn ta trả lời: "Muốn đổi sang phòng tốt thì cần rất nhiều linh thạch. Dưới tay mỗi quản sự đều có một biệt viện, trong đó chia thành nhiều phòng. Mỗi gian phòng phải tốn 5 khối linh thạch trung phẩm mỗi tháng."
Loại phòng đó chỉ có những đệ tử ngoại môn xuất thân phú quý mới có thể ở.
"Nếu huynh muốn ở thì phải đến xin phép quản sự." Đệ tử kia có chút lưỡng lự, sau đó đến gần Giang Vị Lâm thì thầm: "Những kẻ có thể ở trong viện phần lớn đều là đệ tử nhà giàu, quản sự đối với họ cũng khách khí hơn. Nhìn quần áo của huynh chắc là gia cảnh cũng bình thường thôi. Tuy ta không biết huynh có được linh thạch bằng cách nào, nhưng nếu không có hậu thuẫn thì tốt nhất đừng để lộ ra ngoài, kẻo sẽ bị cướp mất."
Giang Vị Lâm hơi kinh ngạc nhìn hắn một cái, không ngờ đối phương lại có lòng tốt nhắc nhở mình.
Nhưng y cũng chỉ mỉm cười: "Ta biết rồi."
Sau đó Giang Vị Lâm liền nhờ hắn dẫn đường đến biệt viện. Thấy hoàn cảnh ở đây quả thực không tệ, y trực tiếp tìm đến quản sự.
Trương quản sự đang ngồi trong phòng lật sổ ghi chép các đệ tử phạm quy trong tháng, tính toán xem tháng sau nên trừ bổng lộc của họ ra sao. Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng động. Gã ngẩng đầu, hóa ra là tên đệ tử mới đến hôm nay.
"Công việc làm xong chưa?" Gã nhíu mày, ngữ khí đầy mất kiên nhẫn.
Giang Vị Lâm lắc đầu: "Ta đến để xin đổi một gian phòng."
Trương quản sự cười khẩy: "Ngươi lấy tư cách gì mà đòi hỏi..."
Gã còn chưa nói hết, Giang Vị Lâm đã đặt một khối linh thạch thượng phẩm lên bàn, chậm rãi nói: "Một khối linh thạch thượng phẩm bằng 50 khối trung phẩm, chắc là cũng đủ đổi 10 tháng tiền phòng rồi."
Trương quản sự lập tức trợn tròn mắt.
Gã ngơ ngác nhìn khối linh thạch sáng ngời trên bàn, nuốt nước bọt ừng ực. Những quản sự như gã đều là loại người có tư chất không cao, nhờ cơ duyên mới được thăng chức làm quản sự. Cả đời gã hiếm khi được nhìn thấy linh thạch thượng phẩm, chứ đừng nói đến việc cầm trong tay!
Trương quản sự run rẩy muốn đưa tay chộp lấy, nhưng giây tiếp theo khối linh thạch đã biến mất. Ngẩng đầu lên, gã thấy thiếu niên đứng trước mặt đang mỉm cười:
"Phiền Trương quản sự đưa ta đến một gian phòng mới."
Trương quản sự lập tức nóng nảy: "Ngươi phải giao linh thạch cho ta trước chứ!"
"Quản sự cần gì phải vội? Chỉ cần nhận được phòng, chẳng phải nó sẽ là của ngươi sao?" Giang Vị Lâm ra vẻ nghi hoặc, thong thả tung hứng khối linh thạch trong tay.
Ánh mắt Trương quản sự cũng lên xuống theo chuyển động của linh thạch. Gã liên tục gật đầu, vội vàng dẫn đường cho Giang Vị Lâm.
Nhưng trong lòng gã thì đã sớm có tính toán khác.
Tên đệ tử mới này, gã chưa từng nghe nói y có thân phận gì đặc biệt, vậy mà vừa ra tay đã hào phóng đến vậy. Nếu là người muốn che giấu thân phận thì nên cẩn thận hơn mới phải. Nhưng nếu chỉ do may mắn mà có được linh thạch thì...
Trương quản sự thèm thuồng đến đỏ cả mắt. Một khối linh thạch thượng phẩm nộp lên trên, gã chỉ được chia năm khối trung phẩm, chấp sự sẽ hưởng hết phần còn lại. Làm sao gã cam tâm!
Hơn nữa, nhìn điệu bộ của tên nhóc này cũng không giống con cháu gia đình quyền quý. Lúc đầu y còn nhu thuận dễ bảo, gã nói đưa linh thạch là đưa ngay.
Trương quản sự cắn răng, lòng tham dần dần trỗi dậy.
Gã dẫn Giang Vị Lâm đi xung quanh biệt viện. Đợi đến khi đối phương chọn được một gian phòng trống, gã lập tức mở miệng nói: "Phòng này mỗi tháng không phải năm khối, mà là mười khối linh thạch trung phẩm. Mười tháng chính là hai khối linh thạch thượng phẩm!"
"Ồ?" Giang Vị Lâm nghiêng mắt nhìn sang.
"Ngươi nghe ai nói chỉ cần năm khối vậy?" Trương quản sự hừ lạnh, "Ngươi tưởng đây là đâu! Đây là ngoại môn của Càn Thiên Tông. Có thể được ở lại đây đã là phúc phần cho hạng người có tư chất thấp kém như ngươi rồi, ngươi còn muốn được ăn ở thoải mái nữa sao!"
Thấy Giang Vị Lâm không trả lời, gã càng bực bội: "Nếu trả không nổi thì cút! Còn nữa, xem ra ngươi cũng rảnh rỗi lắm, công việc không làm mà lại chạy đi xem phòng. Từ nay thêm việc, trước khi trời tối phải dọn sạch toàn bộ nhà vệ sinh cho ta!"
Giang Vị Lâm nhẹ nhàng vuốt ve bạch hồ đang ngủ say trong lòng: "Ta trả."
Dứt lời, y không thèm nhìn sắc mặt hớn hở của quản sự một cái, trực tiếp bước vào phòng. Trương quản sự cũng vội vã đi theo.
Vừa định mở miệng đòi linh thạch, cánh cửa sau lưng bỗng "Rầm" một tiếng đóng sập lại.
Căn phòng chợt tĩnh lặng.
Trương quản sự ngẩn người, quay đầu nhìn cánh cửa, lắp bắp nói: "Ngươi..."
"Quản sự, ta ở đây không phải chỉ một hai tháng, có lẽ phải lưu lại rất nhiều năm." Giang Vị Lâm xoay người ngồi xuống chiếc ghế gỗ sau lưng, thoải mái dựa người, ánh mắt nâng lên nhàn nhạt.
"Sao, ngươi sợ ta không trả nổi sao?"
Trương quản sự cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng vẫn cố cười lạnh: "Hừ, ta chỉ sợ ngươi..."
Giang Vị Lâm chớp mắt, lấy từ trên người ra một cái túi trữ vật.
Trương quản sự cũng theo đó mà hai mắt trợn tròn, gã nuốt nước miếng.
Loại túi này đâu phải ai cũng có được. Thông thường chỉ đệ tử nội môn mới có, cho dù muốn mua cũng phải tốn đến mười mấy khối linh thạch thượng phẩm!
"Linh thạch thì ta không thiếu." Khóe môi Giang Vị Lâm cong lên, y vung tay ra, một nắm linh thạch rơi lốp bốp xuống đất.
"Loảng xoảng!"
Vô số khối linh thạch bừng sáng, linh khí tràn đầy lan tỏa khắp phòng.
Trương quản sự mất kiểm soát bổ nhào xuống đất, vơ lấy nhét vào ngực: "Của ta! Của ta! Đều là của ta!"
Chức quản sự của gã có toàn quyền áp chế các đệ tử ngoại môn dưới tay. Dù là con cháu của gia tộc phú quý thì gã cũng chỉ nể mặt một chút mà thôi.
Nếu gã muốn thẳng tay chèn ép ai, người đó đương nhiên sẽ sống không bằng chết.
Nhưng Giang Vị Lâm không muốn bị loại người như gã trói buộc. Y còn có nhiều chuyện cần làm, thậm chí có thể thường xuyên rời khỏi ngoại môn. Nếu để tên quản sự này ngáng chân thì sẽ rất phiền phức.
Một vật sắc bén từ ngón tay Giang Vị Lâm phóng ra, lập tức phát ra tiếng xé gió trong không khí.
"Xoẹt!"
Một vệt sáng lạnh băng vụt qua gò má của Trương quản sự, để lại một vết máu đỏ tươi.
"Phập!"
Một lưỡi dao mỏng như cánh ve găm thẳng xuống sàn gỗ ngay dưới chân Trương quản sự, cán dao khẽ run lên.
Trương quản sự có tu vi Trúc Cơ tầng chín, đủ để áp chế tất cả đệ tử ngoại môn.
Nhưng đó chỉ là với những kẻ tầm thường.
Hiện tại Trương quản sự đang bị hàn ý bao vây, cái lạnh như thấm vào tận xương tủy. Gã ngơ ngác ngẩng đầu, chỉ thấy trên người thiếu niên trước mặt đang có 11 lưỡi dao sắc mỏng bay xung quanh, mũi dao lạnh lẽo đồng loạt hướng về phía gã.
Hàn ý bủa vây khiến Trương quản sự trong nháy mắt da đầu tê dại, sống lưng cứng đờ.
Sát ý sắc bén tựa hồ có thể khiến máu huyết trong cơ thể người ta chảy ngược. Những lưỡi dao mỏng nhẹ này giống như đã từng tắm qua vô số huyết tinh, tản ra một sự khát máu khiến người ta khiếp đảm.
"Trương quản sự." Giang Vị Lâm gãi gãi đầu tiểu hồ ly trong lòng, có vẻ bất đắc dĩ vì nó không có phản ứng, sau đó mới nhàn nhạt lên tiếng:
"Linh thạch thì ta có, nhưng ta có một ý này, ngươi có muốn nghe thử không?"