Nguyên Sam Chất Vấn Sư Phụ

Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi thấy người mở cửa chính là Nguyên Sam, tên đệ tử có ý đồ bất chính tìm đến đây lập tức sững sờ.
"Nguyên... Nguyên sư huynh."
Nguyên Sam lạnh lùng liếc nhìn tên đệ tử mới đến: "Ai đấy, đến đây làm gì?"
Tên đệ tử kia như bị nghẹn lời, lời nói mắc kẹt trong cổ họng, không sao thốt ra được.
Rõ ràng bọn họ đã nói một khi Nguyên sư huynh đi vào Cấm tháp, ít thì nửa năm, nhiều thì vài năm mới ra ngoài kia mà?
"Nguyên sư huynh..." Hắn ta xấu hổ cười cười, "Ta... ta đến để thỉnh giáo sư huynh một vài vấn đề."
Hắn ta đang tính tìm bừa một cái cớ cho qua, nào ngờ ở phía sau có người bước nhanh lên vài bước, cao giọng hỏi: "Này, tìm được tên Giang Vị Lâm đó chưa?!"
Đệ tử đứng trước mặt Nguyên Sam run lên một cái, run lập cập nhìn y.
Mà vẻ mặt của Nguyên Sam vẫn không một chút gợn sóng, dường như đã sớm đoán được chuyện này, đôi đồng tử đen bóng lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đối phương.
"Khụ, không... không phải thế, Nguyên sư huynh! Chúng ta, chúng ta là đến..." Tên kia không ngừng rủa thầm đám người ở phía sau.
Đến khi những kẻ đó đi tới, nhìn thấy Nguyên Sam thì ai nấy đều sợ tái mặt.
Nguyên Sam quét mắt qua từng người một, khóe môi lạnh lùng nhếch lên: "Khung Kỳ Phong này là nơi các ngươi muốn đến là đến sao?"
"Không... không phải, Nguyên sư huynh!"
"Nguyên sư huynh..."
Nguyên Sam bước lên một bước, khí thế bộc phát làm cho cả đám đệ tử phải lùi xuống bậc thang. Y rũ mắt, lạnh lùng đảo qua đám người đang bị bức lùi: "Xúi giục gây chuyện, ức hiếp đồng môn... thật đúng là tấm gương tốt của nội môn đệ tử."
"Không phải, chúng ta..."
"Không cần nói nữa." Nguyên Sam nắm chặt cổ tay áo: "Nếu các ngươi đã quên sự giáo huấn của sư môn, vậy thì để sư huynh như ta tự mình nhắc cho các ngươi nhớ lại."
......
Bên trong sân viện, Đường Nhuận Nhuận gióng tai nghe ngóng từng tiếng kêu rên ở phía ngoài, ngược lại cũng không lo lắng, nàng xoa xoa mặt, thầm nghĩ lát nữa phải đi cầu tình cho Nguyên Sam như thế nào trước mặt Chưởng môn.
Không biết qua bao lâu, tiếng động bên ngoài cuối cùng cũng biến mất.
Nguyên Sam trở vào, y phục vẫn chỉnh tề, đuôi tóc buộc cao ngay ngắn rủ xuống vai, thần sắc bình hòa, trông không giống người vừa đánh nhau, cứ như chỉ mới ra ngoài một lát.
"Ngươi ra tay nặng quá, Chưởng môn sẽ lại gọi ngươi đến để trách phạt." Đường Nhuận Nhuận gối đầu lên cánh tay, chớp mắt nhìn y.
Nguyên Sam lắc đầu: "Không cần lo, nếu ca ca vẫn đang bế quan, ta rời đi một chuyến để không quấy rầy đến huynh ấy cũng tốt."
"Ngươi vẫn chưa xong sao?" Đường Nhuận Nhuận hơi kinh ngạc.
Nguyên Sam chưa từng có chuyện đang bế quan mà lại ra ngoài giữa chừng.
Dĩ nhiên Nguyên Sam không thể nói thật là mình đã liều lĩnh đi vào Cấm tháp tầng 4, kết quả bị đánh cho nửa sống nửa chết. Y chỉ nhàn nhạt gật đầu: "Hôm nay ta chỉ ra ngoài xem một chút."
— Bị đánh cho phải trở về dưỡng thương mà thôi.
Đường Nhuận Nhuận cảm thấy hiếm lạ, tỉ mỉ nhìn Nguyên Sam mấy lượt: "Vậy ngươi có cần căn dặn gì hay không?"
Nguyên Sam không thể không thừa nhận là Đường Nhuận Nhuận có trực giác rất nhạy bén, y nói ra chuyện mình đã đặt thợ mộc đóng một chiếc giường gỗ nhỏ, khi nào người ta đem tới thì nhớ nhận giúp mình.
"Ahh, là cho con hồ ly ấy!" Đường Nhuận Nhuận lập tức nhớ ra, "Ca ca ngươi rất thích nó, đi đâu cũng ôm theo, nhìn đáng yêu lắm, bộ lông trắng tinh, xù xù mềm mại. Nhưng sao ngươi lại nghĩ đến chuyện làm cái giường gỗ cho nó? Chẳng lẽ ngươi cũng thấy nó dễ thương..."
Nàng nói không ngừng, nhưng thấy sắc mặt của Nguyên Sam càng lúc càng tối sầm, giọng nàng cũng nhỏ dần.
"Không phải." Nguyên Sam mặt mày u ám, "Ngươi chỉ cần nhận đồ giúp ta là được."
Như vậy thì ca ca sẽ không suốt ngày ôm hồ ly nữa. Có lẽ ca ca chỉ vì sợ hồ ly đang hôn mê sẽ không thoải mái nên mới ôm thôi. Nhất định không phải do ca ca thật sự thích nó nên mới ôm...
Hồ ly có ổ để nằm rồi, ca ca sẽ không ôm nó nữa.
Nguyên Sam tự an ủi mình trong lòng như vậy.
Sau khi giao phó thêm một số việc nhỏ thì Nguyên Sam lại đi. Đường Nhuận Nhuận chống cằm lẩm bẩm: "Chán ghét hồ ly, nhưng vì ca ca thích nên đã đặc biệt đặt làm một cái giường nhỏ cho nó... Không ngờ Nguyên Sam cũng có lòng hiếu thuận đấy chứ."
Nguyên Sam rời khỏi Khung Kỳ Phong, trực tiếp bay đến đỉnh núi cao nhất của Càn Thiên Môn. Nơi ấy có một tòa điện nhỏ, bề ngoài trông giản dị nhưng bên trong lại xa hoa, trang nhã vô cùng.
Nguyên Sam lấy ra lệnh bài đệ tử, đi thẳng vào bên trong, băng qua đại điện nghị sự và các điện phụ, đi qua mấy lối rẽ, cuối cùng dừng lại trước một tẩm thất.
Chính là chỗ ở của Chưởng môn Càn Thiên Môn.
"Sư phụ, đệ tử xin được cầu kiến." Nguyên Sam đứng cách cửa phòng mấy trượng, hơi cúi người hành lễ, dùng linh khí truyền âm vào bên trong.
Chỉ trong chốc lát, cửa phòng được mở rộng. Một người đàn ông trung niên mặc bạch y chậm rãi bước ra, ống tay áo của ông ta cũng thêu hoa văn giống với y phục đen của Nguyên Sam.
"Nguyên Sam, đến đây có việc gì?" Chưởng môn trông như chỉ mới nhấc chân nhưng trong chớp mắt đã đứng ngay trước mặt Nguyên Sam.
—Pháp thuật "Thu đất thành tấc".
"Sư phụ, đệ tử có việc quan trọng muốn thương lượng cùng với người." Nguyên Sam cúi đầu, cung kính nói.
Chưởng môn hạ mắt, yên lặng nhìn Nguyên Sam, trầm ngâm một lát, sau đó quay người đi về phía tiểu đình trong hậu viện.
Nguyên Sam chờ thêm một lát, lập tức bước theo sau.
Đúng lúc đó, một đệ tử hầu hạ bên ngoài nhận được lệnh truyền, mang đến một ấm trà nóng và vài món điểm tâm. Hắn đi chậm hơn Chưởng môn và Nguyên Sam, đợi hai người ngồi xuống ghế đá trong đình, hắn liền dâng trà và điểm tâm lên.
Khi đệ tử định rót trà, Chưởng môn phất tay ra hiệu hắn lui xuống.
Nguyên Sam lập tức hiểu ý, đích thân rót trà cho sư phụ. Chưởng môn không vội nói gì, chỉ cầm ly trà nhấp vài ngụm, ăn mấy miếng điểm tâm, thong thả trôi qua chừng nửa nén nhang, mới chậm rãi lên tiếng:
"Nói đi, có chuyện gì."
Nguyên Sam cũng làm như không vội, vẫn cung kính cúi đầu. Cho đến khi Chưởng môn ăn uống xong và mở miệng hỏi, y mới ngẩng đầu lên.
"Sư phụ, đệ tử muốn nói về chuyện của ca ca."
Chưởng môn nhấp một ngụm trà: "Có phải đối xử không thỏa đáng? Ta đã nói rõ từ đầu, đệ tử ngoại môn không thể hưởng quyền lợi nội môn, nếu các đệ tử khác biết thì sẽ nghĩ sao?"
Nghe vậy, gương mặt của Nguyên Sam vẫn điềm tĩnh. Nếu là trước kia, chuyện này sẽ được giải quyết qua loa bằng vài câu nói như thế, nhưng hôm nay Nguyên Sam lại khác hẳn ngày thường, lên tiếng truy vấn: "Sư phụ thật sự nghĩ như vậy sao?"
Từ xưa đến nay, bất kể sư phụ đối xử với y ra sao, Nguyên Sam cũng không bận tâm. Bởi vì sư phụ có ơn với y, bản thân y luôn được hưởng nguồn tài nguyên tu luyện tốt nhất trong tông môn, những chuyện khác như bị người ta chỉ trích thì cũng chẳng đáng để bận lòng.
Nhưng bây giờ thì khác. Lần này, người chịu liên lụy chính là ca ca.
Họa không nên đổ lên đầu người vô tội, đó là đạo lý cơ bản nhất.
Nguyên Sam chỉ muốn sống một cuộc đời an ổn bên cạnh ca ca, hiện tại chẳng những không được yên ổn, ngay cả cuộc sống bình thường cũng đang bị đe dọa...
Điều này y tuyệt đối không cho phép!
Nguyên Sam thẳng thắn nói: "Sư phụ thần thông quảng đại, chuyện ở Khung Kỳ Phong chắc chắn không thể qua mắt người. Chẳng lẽ sư phụ không biết đệ tử đến đây vì chuyện gì sao?"
Chưởng môn đặt nhẹ ly trà xuống bàn, ông ta nheo mắt, trong con ngươi thoáng hiện lên vẻ nguy hiểm: "Ngươi đến đây... là muốn chất vấn ta sao?"
"Đệ tử đương nhiên không dám chất vấn, chỉ là trong lòng có điều nghi hoặc muốn thỉnh giáo người." Giọng Nguyên Sam cũng lạnh hẳn đi, "Sư phụ, dù người xử trí ta ra sao, ta cũng không bận tâm. Càn Thiên Môn đối với ta có ân, một thân tu vi này đều do sư phụ dạy dỗ, tài nguyên cũng do sư phụ cấp cho ta. Nhưng..."
Ánh mắt của Nguyên Sam kiên định, y gằn từng tiếng một:
"Nhưng thưa sư phụ, ca ca của đệ tử không nợ người điều gì cả."
Chưởng môn nghe vậy, bất chợt vỗ mạnh xuống bàn, quát lớn: "Nguyên Sam! Ngươi là đang bất mãn có đúng không!"
"Thưa sư phụ, những lời đệ tử nói đều là thật lòng. Ca ca chính là người thân quan trọng nhất của đệ tử. Đệ tử biết sư phụ lo lắng tình thân sẽ làm nhiễu loạn việc tu hành của đệ tử, nhưng nếu là như thế, vì sao lúc trước sư phụ lại đáp ứng điều kiện của đệ tử?
Ca ca đối với đệ tử ân sâu nghĩa nặng, huynh ấy đã từng cứu mạng đệ tử, vậy mà giờ đây đệ tử đưa huynh ấy vào nội môn lại khiến huynh ấy gặp họa, vậy chẳng phải đệ tử sẽ trở thành một kẻ bất hiếu hay sao?! Sư phụ muốn đệ tử trở thành hạng người đó sao?" Nguyên Sam không hề sợ hãi, giọng nói kiên định hữu lực.
Chưởng môn hơi nâng cằm, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống Nguyên Sam. Trong mắt ông ta lạnh lẽo đến mức gần như không có chút tình cảm nào, như thể chỉ coi đệ tử trước mắt là một thanh binh khí.
Binh khí vốn dĩ là vũ khí lạnh lẽo, nhưng lúc này sự lạnh lẽo không toát ra từ binh khí mà là từ ánh mắt của người sử dụng nó.
"Ân tình của sư phụ, đệ tử khắc ghi trong lòng. Nếu sư phụ có chuyện gì cần giao phó, đệ tử nhất định sẽ không phụ lòng." Nguyên Sam bỗng nhiên đứng dậy, ánh mắt đối diện thẳng với chưởng môn.
Hành động này chính là vô cùng bất kính.
Thế nhưng chưởng môn lại hơi khựng lại, không lập tức quát mắng.
Dường như ông ta cũng đã nhận ra điều gì đó.
Nguyên Sam hít sâu một hơi, quyết định nói thẳng thắn: "Nếu sư phụ có mong muốn gì, đệ tử nhất định sẽ dốc hết sức hoàn thành nhiệm vụ. Vì sao sư phụ lại cho rằng bởi vì tu vi của ca ca không đủ mà một ngày nào đó đệ tử sẽ từ bỏ huynh ấy?
Sư phụ đang lo lắng điều gì, đang toan tính điều gì, người cứ nói rõ với đệ tử. Đệ tử tuyệt đối sẽ không vì ngoại cảnh mà chùn bước, đệ tử nhất định sẽ vì nó mà nỗ lực."
Chưởng môn nhàn nhạt nói: "Tuy ngươi có tư chất xuất chúng, nhưng nếu ngươi chỉ để tâm đến một thứ nhỏ nhoi thì sớm muộn gì cũng bị kẻ đến sau vượt mặt thôi."
"Sao sư phụ biết đó chỉ là thứ nhỏ? Với người, ca ca của đệ tử chẳng qua chỉ là một người ngoài, nhưng với đệ tử, huynh ấy lại là..." Nguyên Sam mím môi, nói đến đây thì lại hơi căng thẳng.
Đối diện với ánh mắt của chưởng môn trong chốc lát, y mới chậm rãi nói ra thành lời: "...là điều không thể thiếu đi trong sinh mệnh."
Lời vừa rơi xuống, gương mặt của Nguyên Sam bỗng nhiên hơi nóng lên.
Rõ ràng đây chỉ là một câu nói rất bình thường, người thân không phải cũng quan trọng như tính mạng sao? Nhưng vì sao lúc này Nguyên Sam lại cảm thấy...
Mặc dù là vậy, Nguyên Sam cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, lập tức nói tiếp: "Sư phụ, đệ tử tuyệt đối sẽ không vì ca ca có tu vi kém cỏi mà vứt bỏ huynh ấy. Dù ca ca có tàn phế, có chết đi, đệ tử cũng sẽ không từ bỏ.
Huynh ấy là người quá quan trọng đối với đệ tử, bất luận ca ca có mệnh hệ nào, kết cục duy nhất chính là khiến đệ tử bị tâm ma quấy phá.
Đệ tử biết sư phụ đã sống gần 1000 năm, người có hiểu biết sâu rộng hơn đệ tử, nhưng tình cảm là thứ mà con người không thể tính toán được. Nếu đệ tử thật sự sa vào tâm ma, phá hỏng kế hoạch của sư phụ, như vậy sẽ càng tồi tệ hơn."
Giờ phút này, Nguyên Sam cũng đã nhìn thấu bản chất của sư phụ, trong mắt ông ta vốn dĩ không có cái gọi là tình nghĩa thầy trò. Đối phương chỉ muốn mình được sống, và muốn mình trở nên mạnh hơn.
Nguyên Sam không biết nguyên nhân, nhưng cũng không quan trọng. Y cần phải báo đáp ân tình của sư phụ, nhưng tuyệt đối không thể liên lụy đến ca ca.
Nhưng mà ngay khi y nói hết những lời này, sắc mặt Chưởng môn lập tức trầm xuống. Ông ta chậm rãi đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, quanh thân dâng lên một cỗ uy áp nặng nề, hung hăng giáng xuống Nguyên Sam.
"Nguyên Sam, ngươi đây là đang uy hiếp ta sao!"
Nguyên Sam biết ông ta cần dùng đến mình nên mới dám lấy bản thân ra để thương lượng.
Uy thế của cảnh giới Đại thừa không phải thứ Nguyên Sam có thể chống đỡ, chỉ trong nháy mắt, xương cốt đã phát ra tiếng răng rắc, đau đớn tràn ngập toàn thân.
Nguyên Sam nghiến chặt răng, máu tươi đã dâng lên cổ họng, nhưng bị y gắng gượng nuốt xuống.
Y nhắm mắt lại, kiên định nói: "Không phải uy hiếp, đệ tử chỉ đang nói sự thật với sư phụ. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì mọi thứ sẽ càng tồi tệ hơn. Đệ tử và ca ca đã chia xa từ năm đệ tử ba tuổi, nhưng đến nay đệ tử vẫn luôn khắc ghi huynh ấy trong lòng, chừng ấy vẫn chưa đủ để chứng minh tầm quan trọng của huynh ấy đối với đệ tử sao?"
Khí thế càng nặng nề hơn, Nguyên Sam không nhịn được nữa, khóe môi đã rỉ máu.
Nguyên Sam điều hòa lại máu huyết đang dâng trào, tiếp tục nói từng chữ một: "Sư phụ, đệ tử sẽ tận tâm tận lực hoàn thành điều người mong muốn, cũng khẩn xin sư phụ, trong lúc đệ tử đang dốc hết toàn lực, hãy cho đệ tử được yên tâm về hậu phương.
Đệ tử không mong cầu điều gì khác, chỉ nguyện người mà đệ tử yêu thương... có thể bình an trọn đời."