Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối cùng, Nguyên Sam bị đuổi về phòng để tu luyện suốt một đêm. Giang Vị Lâm còn cố ý dặn y đặt Lưu Ảnh Châu dưới chân giường, ghi lại toàn bộ quá trình tu luyện, nghiêm cấm lười biếng!
Ôm Lưu Ảnh Châu, Nguyên Sam thất thần trở về phòng, ngẩn ngơ nhìn căn phòng tối đen trước mặt.
Từ khi Giang Vị Lâm dọn đến Khung Kỳ Phong, Nguyên Sam hầu như chưa từng ngủ lại gian phòng này, bên trong tự nhiên cũng đã mất đi hơi ấm, trông lạnh lẽo và âm u. Gió từ khe hở trên cánh cửa sổ thổi vào, tờ giấy Tuyên Thành bên mép cửa sổ bị gió thổi bay phần phật.
Không biết đã bao lâu, Nguyên Sam mới giật mình cử động. Y bước lại gần đóng cửa sổ, sau đó thắp lên ngọn nến trên giá cắm.
Thì ra... tất cả chỉ là do mình hiểu lầm.
Cuối cùng Nguyên Sam cũng hoàn hồn lại sau chuyện vừa xảy ra, hiểu ra bản thân đã gây nên một trò cười, thậm chí còn nghĩ oan cho ca ca, trong lòng lập tức vô cùng hổ thẹn. Y đưa tay lên xoa xoa mặt.
Bây giờ nhớ lại cảnh tượng giữa ca ca và Tống Thanh, quả thực rất có thể không phải như y đã tưởng. Hơn nữa nhìn phản ứng của ca ca cũng hoàn toàn không giống như đang...
Khi nãy Nguyên Sam đã giận dữ và xúc động đến mức nào, bây giờ lại thấy hổ thẹn đến mức ấy. Y dùng tay che mắt, hận không thể quay ngược thời gian trở về bóp chết bản thân lúc đó đã không chịu nhìn kỹ.
Làm trò mất mặt như vậy, nhất định ca ca sẽ có cái nhìn không tốt về mình.
Dù trong đầu là một phen bão tố, nhưng sâu thẳm trong lòng, Nguyên Sam vẫn không thể kiềm chế nổi sự vui sướng.
May quá, tất cả đều là giả.
Y cũng không hiểu vì sao mình lại phát rồ lên như vậy, cũng không thể hiểu được vì sao bản thân lại đột nhiên mất đi lý trí. Nguyên Sam chỉ biết một điều, y tuyệt đối không thể chấp nhận, không thể chấp nhận được việc ca ca có người khác.
Thế nhưng, tại sao?
Nguyên Sam thậm chí còn muốn giam cầm ca ca lại.
Cho dù ca ca thực sự cùng với Tống sư huynh... tại sao mình lại có phản ứng điên cuồng như thế?
Nguyên Sam nhắm mắt, không hiểu bản thân trở nên thất thố là vì lý do gì. Y chỉ muốn ca ca luôn ở bên cạnh mình. Nếu ca ca có người yêu thích rồi, nhất định sẽ không còn thân cận với y nữa.
Không đúng, bọn họ thân thiết với nhau như huynh đệ ruột thịt, cho dù ca ca có người trong lòng đi chăng nữa, cớ sao lại phải xa cách y?
Nhưng Nguyên Sam vẫn không muốn. Y không muốn ca ca có bất kỳ ai trong lòng, cho dù là Tống sư huynh hay là bất kỳ kẻ nào khác, dù là nam hay nữ. Y chỉ hy vọng trong mắt ca ca chỉ có y mà thôi.
Nguyên Sam muốn ca ca chỉ luôn để ý đến mình, chỉ nhìn mình, chỉ ở bên cạnh mình... y muốn độc chiếm ca ca mãi mãi.
Nếu ca ca thực sự có người mình thích, vậy thì y sẽ...
Nguyên Sam lặng lẽ đứng yên trong căn phòng tĩnh lặng. Ánh mắt mê man nhìn chằm chằm vào Lưu Ảnh Châu bỗng nhiên mở bừng, như thể vừa thoát khỏi một cơn mê chướng.
Vừa rồi y đang suy nghĩ cái gì vậy!
Nguyên Sam đưa tay lên lau trán, cảm thấy ướt lạnh, mới phát hiện mồ hôi lạnh đã tuôn ra như tắm từ lúc nào không hay.
Sao mình lại có loại suy nghĩ đó!
Bàn tay đang ôm Lưu Ảnh Châu dần siết chặt hơn, Nguyên Sam nhấp nhẹ đôi môi khô khốc. Y theo thói quen muốn rót cho mình một ly trà, nhưng lập tức nhận ra đây không phải phòng của ca ca. Đã lâu rồi y không ở lại trong căn phòng này, tất nhiên cũng chẳng có ấm trà mới.
Nguyên Sam hít sâu một hơi, mạnh mẽ đè xuống những ý niệm đáng sợ trong đầu. Y lẩm nhẩm niệm vài lần Chú Tĩnh Tâm mới có thể tạm thời bình ổn tâm trí.
Thế nhưng, khi ánh mắt vừa chạm tới Lưu Ảnh Châu mà Giang Vị Lâm đã đưa cho, Nguyên Sam vẫn không thể cưỡng lại mà nhớ đến cảm giác lúc ca ca trao vật ấy vào tay mình.
Thanh âm của ca ca, lời nói của ca ca, và cả mùi hương nhàn nhạt khi ca ca kề sát bên y...
Trên người ca ca có một hương thơm rất dễ chịu, Nguyên Sam vẫn luôn biết rõ điểm này, giống như mùi hương hoa dành dành nhè nhẹ hòa quyện cùng sự thanh mát của lá xanh.
Giờ khắc này, trong đầu Nguyên Sam lại hiện lên những hình ảnh mà y đã vô thức muốn gần gũi ca ca, đến cả cái hôm mà ca ca bị hàn khí của đông hoa xâm chiếm.
Khi ấy Nguyên Sam hoàn toàn có thể lấy ra Ôn Ngọc để xua tan hàn khí, vậy mà chính y lại... tự cởi bỏ y phục của mình.
Lúc đó Nguyên Sam thực sự đã quên, hay là muốn cùng với ca ca...
Sực tỉnh, Nguyên Sam đột nhiên siết chặt Lưu Ảnh Châu trong tay. Quang cầu màu trắng nhạt chậm rãi xuất hiện những vết nứt. Nhưng lúc này y đã không còn tâm trí để bận tâm.
Ánh mắt Nguyên Sam hết sức ngỡ ngàng, bàng hoàng, hoảng loạn, phức tạp tột độ, gắt gao nhìn chằm chằm lên chiếc bàn gỗ.
Không biết là đang nhìn hoa văn trên mặt bàn hay vì một ý niệm nào đó chợt lóe lên, giờ khắc này Nguyên Sam chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Không... không thể nào.
Nguyên Sam hốt hoảng lùi lại một bước. Sao mình lại có ý nghĩ ấy?
Năm xưa nếu không phải ca ca đã dẫn y rời khỏi thị trấn, e rằng y đã không thể sống được đến ngày hôm nay. Ca ca chính là người thân quan trọng nhất trong đời mình. Vậy mà bây giờ y lại có loại ý niệm như thế sao?
Sao y có thể khinh nhờn ca ca như vậy?
"Chát—"
Nguyên Sam hung hăng tự tát mình một bạt tai. Y ra tay cực nặng, trong nháy mắt một bên mặt đã sưng vù, khóe môi rớm máu.
Y cúi thấp đầu, vứt Lưu Ảnh Châu đã hỏng sang một góc, sau đó lấy một cái mới từ trong túi trữ vật đặt lên bàn.
Không thể suy nghĩ vẩn vơ thêm nữa. Đêm nay y phải tu luyện cho tốt, ngày mai còn phải trình báo với ca ca.
...
Một đêm trôi qua.
Giang Vị Lâm cũng không ngủ, ngồi tu luyện cả đêm. Y vẫn định tiếp tục kéo dài thời gian tu luyện thì bên ngoài đã có tiếng gõ cửa.
Trong viện này Thiện Phàm Sinh tuyệt đối sẽ không gõ cửa, vậy thì chỉ có thể là Nguyên Sam.
Từ bồ đoàn đứng dậy, Giang Vị Lâm để chân trần ra mở cửa, quả nhiên là y.
Theo lý mà nói, nếu tu sĩ tu luyện suốt đêm thì trạng thái cũng sẽ như được ngủ đủ giấc. Nhưng lúc này trong mắt Nguyên Sam lại lộ rõ vẻ mệt mỏi, phờ phạc.
"Tối qua ngươi không tu luyện sao?" Giang Vị Lâm cho rằng mình cũng không phạt đối phương quá nặng, một đêm tu luyện đối với Nguyên Sam mà nói chỉ nhẹ nhàng như đi ngủ.
Ngày thường, dù cho không có ai bắt buộc thì Nguyên Sam vẫn kiên trì tu luyện.
Nhưng hôm nay y lại yên lặng bất thường, chỉ lắc đầu rồi giao ra Lưu Ảnh Châu. Tóc tai vẫn chưa chải chuốt, mấy lọn tán loạn rũ xuống mặt, trông không hề có chút tinh thần nào.
Giang Vị Lâm nhận lấy Lưu Ảnh Châu, dùng thần thức thăm dò một lượt, Nguyên Sam quả thật có tu luyện, nhưng hầu hết thời gian tâm thần đều bị phân tán, không tập trung.
"Ngươi đang phiền lòng chuyện gì sao?" Giang Vị Lâm ôn hòa hỏi, đưa tay định vuốt lại đầu tóc bù xù của Nguyên Sam nhưng đối phương lại bất giác run lên, vội vàng né tránh.
Y giật mình lùi về sau một bước, phản ứng vô cùng rõ rệt.
Bàn tay Giang Vị Lâm khựng lại giữa không trung, do dự mấy giây mới chậm rãi thu về.
Khi nãy Nguyên Sam vẫn đang đắm chìm trong những ý nghĩ của đêm qua, lúc này mới chợt bừng tỉnh, vội vàng nắm lấy cổ tay y: "Ca ca, không có việc gì... hôm qua ta có hơi phân tâm, không tập trung tu luyện."
Thế nhưng khi Nguyên Sam ngẩng đầu lên, Giang Vị Lâm liền thấy rõ vết bầm tím và sưng vù trên gò má.
"Ngươi bị sao vậy?" Một tay đã bị đối phương nắm, Giang Vị Lâm đưa tay còn lại chạm vào vết đỏ.
Nguyên Sam ngập ngừng. Y rất lưu luyến sự ấm áp nơi đầu ngón tay nhưng cuối cùng vẫn nghiêng đầu né tránh, thấp giọng nói: "Không có gì... Ca ca, chuyện hôm qua là ta không đúng. Ta không nên giận ngươi như vậy."
"Chuyện nhỏ thôi."
Giang Vị Lâm thở dài.
Trong Lưu Ảnh Châu đã ghi lại, tối qua Nguyên Sam vẫn luôn ở trong phòng, ngoài bản thân ra thì không một ai có thể đánh Nguyên Sam đến mức này.
Chỉ vì một chút chuyện nhỏ đó mà tự tay hạ thủ với bản thân sao?
Giang Vị Lâm bất đắc dĩ, lại dùng ngón tay cọ cọ lên vết bầm trên gương mặt Nguyên Sam, sau đó từ trong túi trữ vật lấy ra một lọ cao dược, nhét vào lòng bàn tay y: "Lúc trở về nhớ bôi một chút."
Giang Vị Lâm cũng nhận ra Nguyên Sam có tâm sự trong lòng, nhưng đối phương đã không chịu nói thì y cũng không muốn ép.
Y chỉ từ tốn nhắc nhở: "Nếu trong lòng có tạp niệm thì đợi đến lúc buông bỏ rồi hãy tu luyện, bằng không chỉ là phí công vô ích."
Nguyên Sam khựng lại, cúi đầu mím môi, tựa như đang suy nghĩ điều gì. Sau đó ánh mắt y lại lướt qua bàn tay mình vẫn đang cầm cổ tay Giang Vị Lâm.
Cổ tay ca ca hơi gầy gò, bị y nắm gọn trong lòng bàn tay. Thân nhiệt Nguyên Sam thiên về nóng, nhưng da thịt ca ca dường như lúc nào cũng ôn hòa.
Ý thức được mình đang suy nghĩ điều gì, Nguyên Sam ngẩn người, sau đó vội vã buông tay.
Y cúi thấp đầu, lúng túng nói: "Ca ca, ta tiếp tục tu luyện, ta... ta sẽ bế quan vài ngày."
Trong lòng Nguyên Sam rối như tơ vò, vừa dứt lời đã xoay người bỏ đi, chỉ để lại Giang Vị Lâm đứng đó với vẻ khó hiểu.
Trong phòng, tiểu hồ ly vẫn cuộn mình ngủ say trên chiếc giường gỗ.
Giang Vị Lâm dựa vai vào khung cửa, đưa tay vuốt cằm, thần sắc mang theo vài phần tư lự. Dáng vẻ vừa rồi của Nguyên Sam không giống như đang tức giận, mà là chột dạ thì đúng hơn.
Có lẽ đối phương vẫn còn cảm thấy áy náy vì chuyện tối qua nên mới xấu hổ không dám nhìn mình.
Giang Vị Lâm chống cằm khó hiểu, đã khó hiểu thì thôi không suy nghĩ thêm nữa.
Y gọi Thiện Phàm Sinh lại đúng lúc đang đi ngang qua, dặn dò: "Thiện đạo hữu, Nguyên Sam nói sẽ bế quan mấy ngày trong phòng. Hiện tại ta cũng sẽ bế quan, nếu Nguyên Sam xuất quan, phiền đạo hữu thay ta nói với y một tiếng."
Căn dặn xong, Giang Vị Lâm liền đóng cửa, đồng thời bố trí một pháp trận trước cửa.
Y đóng chặt từng cánh cửa sổ trong phòng, chuẩn bị mọi thứ xong xuôi mới lấy ra bộ Tẩy Tủy Công Pháp.
Tẩy Tủy Công Pháp, tầng thứ ba.
Giang Vị Lâm hít sâu một hơi, lần này y đã chuẩn bị đầy đủ.
Bản thân không chỉ đã bước vào Trúc Cơ tầng tám mà cảnh giới cũng đã được củng cố vững vàng, các loại đan dược cũng đều đã có sẵn.
Nếu thuận lợi, lần này y có thể đột phá thành công.
Nếu như thất bại thì... Giang Vị Lâm cũng lười suy nghĩ nhiều, cùng lắm thì chịu thêm một trận đau đớn, y cũng đã quen rồi.
Bên phía Nguyên Sam.
Sau khi trở về phòng, Nguyên Sam cũng không lập tức tu luyện. Ban đầu y định tu tập tĩnh tâm, nhưng ngồi xếp bằng nửa ngày cũng không tài nào nhập định được nên cuối cùng đành bỏ dở.
Nguyên Sam thất thần nhìn về phía bức tường bên trái, hướng đó chính là phòng của ca ca.
Tối qua vì để có cái trình báo với ca ca, y mới cố gắng duy trì trạng thái cả đêm tu luyện. Nhưng trong lòng chứa đầy tạp niệm, cho dù miễn cưỡng duy trì thì vẫn rất dễ bị người khác nhận ra. Hiện tại không cần phải ép buộc bản thân, đủ loại suy nghĩ rối loạn lập tức thi nhau kéo đến.
Từ lúc nảy sinh ra ý niệm kia, đầu óc của Nguyên Sam không hề có được một giây yên ổn. Mang theo tâm tư như vậy... y phải đối mặt với ca ca ra sao đây?
Nếu ca ca nhận ra rồi, liệu có chán ghét y hay không?
Nguyên Sam nhắm mắt, trong đầu lại hiện lên câu nói tùy ý của Giang Vị Lâm tối qua: "Ta với Tống sư huynh đều là nam nhân, chúng ta không thể làm như vậy."
Thì ra... ca ca không thích nam nhân.
Vậy còn mình...
Nguyên Sam nhốt mình trong phòng suốt một ngày. Đến đêm, y lại nhớ ca ca, trằn trọc hồi lâu, cuối cùng vẫn bước ra ngoài.
Ban đêm trong viện yên tĩnh đến lạ thường.
Nơi đây chỉ có ba người ở, hiện giờ đều đang ở trong phòng nên càng thiếu đi hơi người.
Nguyên Sam đưa mắt nhìn sang gian phòng bên cạnh, cửa đóng chặt, đến cả nến cũng không thắp lên.
Giờ này ca ca đang làm gì? Có phải đang tu luyện không?
Nguyên Sam chậm rãi bước lại gần, định đưa tay đẩy cửa thì lại phát hiện có một tầng pháp trận trên đó.
Dĩ nhiên thứ này không thể ngăn được Nguyên Sam, nhưng lại biểu thị rõ ràng ý tứ: Giang Vị Lâm không muốn ai bước vào phòng.
Sắc mặt Nguyên Sam thoáng chốc trắng bệch. Lẽ nào ca ca vẫn còn giận y ư?
Đúng vào lúc này, Thiện Phàm Sinh đang lén lút bước ra từ căn phòng của mình. Đêm nay hắn định lén ra ngoài gặp mặt tiểu sư muội, vừa mới đi ngang qua sân ngoài.
Đã bị Nguyên Sam chặn lại, với sắc mặt cực kỳ kém.