Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Nguyên Sam cứu huynh, nụ hôn bất ngờ
Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong phòng, linh khí chấn động càng lúc càng dữ dội. Nguyên Sam không dám sơ suất, vội vàng che giấu hơi thở của mình, sợ va chạm sẽ làm linh khí của Giang Vị Lâm càng thêm hỗn loạn.
Phá tan tàn dư pháp trận ngoài cửa, y nhanh chóng đẩy cửa đi vào bên trong.
Cánh cửa vừa mở ra, mùi máu tanh nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi.
Linh khí cuồng bạo khuấy đảo khắp căn phòng, đồ đạc bị vỡ nát, mảnh gỗ vụn vương vãi khắp sàn.
Trên chiếc giường lớn chính giữa phòng, một thân hình đẫm máu đang nằm co ro, máu đỏ thấm đẫm ga giường và chăn nệm.
"Huynh trưởng!"
Nguyên Sam hoảng hốt lao tới, nhưng vừa đến gần thì đã bị luồng linh khí hỗn loạn xé rách da thịt y.
Y không chút do dự trèo thẳng lên giường, nâng nửa thân người đẫm máu kia ôm vào lòng. Nhìn qua tình huống của huynh trưởng thì Nguyên Sam liền hiểu rõ — đây không phải là đột phá cảnh giới thất bại, mà là do bộ công pháp mở rộng kinh mạch kia!
Nguyên Sam nắm chặt tay. Một khi công pháp này thất bại, ngoại lực hoàn toàn không thể can thiệp.
Bởi vì cốt lõi là người tu luyện phải tự mình vận chuyển, cải tạo và tái tạo kinh mạch. Người chưa từng tu luyện thì gần như không thể can thiệp được.
Lời vừa dứt, tâm trí Nguyên Sam có chút hỗn loạn.
Y buộc bản thân phải nhanh chóng trấn tĩnh lại, để Giang Vị Lâm tựa vào ngực mình một cách thoải mái nhất. Nguyên Sam nắm cổ tay huynh trưởng, từ từ truyền linh khí vào cơ thể đối phương.
Khi linh khí nhập vào cơ thể, Nguyên Sam căng thẳng tột độ, mồ hôi rịn trên trán.
Nếu huynh trưởng kháng cự thì sao...
May mắn thay, linh khí của Nguyên Sam thuận lợi và dễ dàng đi vào kinh mạch của Giang Vị Lâm.
Nguyên Sam thở phào nhẹ nhõm. Y không thể giúp huynh trưởng tu sửa kinh mạch, nhưng ít nhất có thể trấn áp nguồn linh khí hỗn loạn trong người huynh trưởng.
Một khi thân thể huynh trưởng đã ổn định, việc tu bổ sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Nguyên Sam vừa chậm rãi truyền linh khí, y vừa lấy ra một nắm lớn đan dược từ túi trữ vật, cẩn thận bỏ từng viên vào miệng Giang Vị Lâm.
Ngón tay chạm vào bờ môi đối phương, dừng lại trong giây lát.
Đan dược được nuốt xuống, Nguyên Sam dùng linh lực hỗ trợ hóa giải.
Y nâng đỡ thân thể Giang Vị Lâm, y cảm nhận dưới tay toàn là máu thịt bầy nhầy, dường như các ngón tay cũng sắp lún sâu vào bên trong. Từng mảng da thịt đều bị linh khí cuồng bạo xé nát, thê thảm đến mức không nỡ nhìn.
Nguyên Sam nhắm mắt lại, gạt bỏ tạp niệm, toàn tâm toàn ý dồn linh lực để phân giải dược lực, xoa dịu nguồn linh khí điên cuồng trong cơ thể đối phương.
Ba nén nhang trôi qua.
Cuối cùng Giang Vị Lâm cũng có phản ứng.
Y dần lấy lại ý thức, chậm rãi nhíu mày, lồng ngực hơi phập phồng rồi bất chợt phun ra một ngụm máu đen.
"Khụ khụ—"
Máu từ khóe môi trào ra, hòa cùng vết máu loang lổ trên gương mặt thành một mảng hỗn độn.
Ý thức vừa trở lại, cơn đau như bị xé rách quét khắp toàn thân. Da thịt và lục phủ ngũ tạng truyền đến từng đợt nhói buốt, đau đến mức thái dương giật nảy liên hồi.
"Huynh trưởng..."
Thanh âm bất chợt vang lên trên đỉnh đầu, Giang Vị Lâm mới nhận ra mình đang tựa vào lồng ngực của ai đó. Hơi ngước lên nhìn, y liền thấy lớp y bào màu đen với cổ áo hơi mở rộng.
Giang Vị Lâm đã đau đến mức mất hết cảm giác.
Y lại cúi đầu ho ra mấy ngụm máu, không thể nói chuyện.
Biết rõ tình trạng của bản thân, Giang Vị Lâm thuần thục vận công pháp, bắt đầu tự tu bổ kinh mạch cho mình.
Thông thường, một khi kinh mạch đã rạn nứt thì rất khó hồi phục, thậm chí sẽ biến thành tàn phế. Nhưng bộ công pháp mà Giang Vị Lâm tu luyện là quá trình cải tạo thân thể, có tính tái tạo cực mạnh đối với hệ thống kinh mạch. Cho nên mặc dù hung hiểm, chỉ cần y giữ vững tinh thần thì sẽ không chết.
Giang Vị Lâm đã quá quen với tình cảnh này. Mỗi lần đột phá đều là một lần bước qua ngưỡng cửa sinh tử.
May mắn lần này nhờ có Nguyên Sam kề bên tương trợ. Nếu không, để linh khí tiếp tục cuồng bạo trong cơ thể, đừng nói là thành phế nhân, e rằng y đã sớm mất mạng từ lâu.
Vận hành công pháp qua vài lượt, hô hấp của Giang Vị Lâm dần ổn định hơn.
Thế nhưng máu vẫn không ngừng rỉ ra từ khóe môi, khí huyết cuồn cuộn dâng lên trong lồng ngực.
Giang Vị Lâm thở gấp nặng nề, mồ hôi trên trán vã ra như tắm, chẳng mấy chốc cả người đã ướt đẫm. Y cố gắng vận công pháp, không để bản thân ngất đi.
Một khi hôn mê thì chắc chắn sẽ chết.
Nguyên Sam cũng tập trung cao độ, đưa linh lực ôn hòa truyền vào cơ thể huynh trưởng, trợ giúp y ổn định khí tức.
Mấy ngày trôi qua.
Trong phòng tràn ngập mùi máu tanh nồng.
Máu trên giường sớm đã hóa đen, những vũng máu trên mặt đất cũng đã khô lại.
Giang Vị Lâm mặt mày tái nhợt tựa vào vai Nguyên Sam.
Trải qua mấy ngày, cuối cùng y cũng đã tu bổ xong kinh mạch.
Lần đột phá này xem như thất bại.
Mái tóc đen dài cùng gương mặt trắng nõn đều dính đầy máu khô, gần như không còn nhìn rõ diện mạo.
Nguyên Sam lần lượt thi triển mấy đạo thuật tẩy trần mới làm sạch được phòng ốc, thân thể và quần áo của hai người. Nguyên Sam búng tay, dùng linh khí mở cửa sổ, để ánh sáng và làn gió trong lành ùa vào bên trong.
"......Đa tạ." Giang Vị Lâm nhẹ giọng cảm ơn. Y đã kiệt sức, giọng nói vô cùng yếu ớt.
"Huynh trưởng không cần nói đa tạ với ta..." Nguyên Sam nhìn xuống, thấy mấy chỗ rách trên y phục của Giang Vị Lâm là những vết thương máu thịt bầy nhầy.
Từng mảng lớn máu thịt và vải áo lẫn lộn vào nhau, khó lòng nhận ra hình dạng.
"Trước nay huynh trưởng tu luyện vẫn luôn như vậy sao?" Cánh tay đang ôm Giang Vị Lâm hơi run rẩy, Nguyên Sam muốn ôm chặt hơn nhưng lại sợ làm huynh trưởng đau.
"Thỉnh thoảng thôi." Giang Vị Lâm miễn cưỡng cười, khóe môi vừa cử động thì liền bị đau, y không nói nữa.
"Huynh trưởng, đừng cử động."
Trong lòng Nguyên Sam đau xót, y nhíu mày, lấy thêm đan dược nhẹ nhàng đưa vào miệng huynh trưởng, sau đó lấy ra mấy bình cao dược, cực kỳ cẩn trọng mà bôi lên miệng vết thương.
Thuốc vừa chạm vào làn da, cảm giác bỏng rát như bị thiêu đốt lập tức dịu đi, thay vào đó là cảm giác mát lạnh. Giang Vị Lâm đang nhíu chặt mày cũng dần thả lỏng.
Y nhắm mắt lại, an tĩnh tựa vào vai Nguyên Sam, để đối phương xử lý thương thế cho mình.
Chẳng bao lâu, dưới đất đã chất chồng mấy chục bình sứ nhỏ, toàn bộ cơ thể của Giang Vị Lâm đều được bôi lên một lớp thuốc mỡ thật dày, từ bên trong áo đến gương mặt.
Thuốc cao có màu xanh lá, Giang Vị Lâm chớp chớp mắt, dễ dàng tưởng tượng ra bộ dạng lúc này của mình.
Gã khổng lồ Hulk phiên bản bị trọng thương.
"Lãng phí quá." Giang Vị Lâm cảm thán.
Loại thuốc này là Sinh Cơ Hoàn thượng hạng được luyện chế mà thành, một bình nhỏ thôi cũng đã đáng giá mười mấy khối linh thạch thượng phẩm. Hiện tại đã tiêu tốn hết mấy chục bình, số linh thạch mất đi không thể đếm xuể.
Huống hồ chỉ cần bôi một lớp mỏng là đủ rồi, Nguyên Sam lại bôi nhiều như vậy, Giang Vị Lâm cảm thấy tiếc linh thạch quá.
"Huynh trưởng đừng nói nữa." Nguyên Sam nhẹ nhàng đỡ y, giọng nói dường như mang theo một chút giận dỗi, "Việc nguy hiểm thế này tại sao huynh trưởng không chịu báo trước với ta?!"
Giang Vị Lâm ho nhẹ, giả vờ chết.
"Nếu như ta không phát hiện kịp thời, thì huynh trưởng sẽ......" Nguyên Sam cắn răng nói, "Dù huynh trưởng không tiếc mạng, cũng xin vì ta mà để tâm một chút được không?!"
"Khụ...... Ta cho rằng......" sẽ không sao.
Giang Vị Lâm hiếm khi cảm thấy có chút chột dạ. Y đương nhiên biết khả năng xảy ra chuyện là rất lớn, chỉ là một mình y đã đi con đường này suốt bao nhiêu năm, sớm đã quen với việc tự mình chống đỡ, cứ nghĩ lần này cũng sẽ giống như mọi khi, bản thân sẽ cố gắng mà vượt qua.
Không ngờ chỉ một phút sơ sẩy... y đã không chống đỡ được mà ngất đi.
Nếu không nhờ Nguyên Sam giúp y trấn áp linh khí, e rằng y thật sự đã mất mạng rồi.
Haiz......
Giang Vị Lâm tự biết mình có lỗi, chỉ biết thở dài trong lòng.
"Huynh trưởng, lần sau đừng như vậy nữa." Nguyên Sam hạ thấp giọng, nói: "Nếu huynh xảy ra chuyện thì ta biết phải làm sao bây giờ. Cho dù huynh trưởng muốn giận dỗi với ta, huynh mắng ta là được, hà tất phải im lặng không nói lời nào mà tự mình đi bế quan."
Ngữ khí như vậy, rõ ràng nghe ra được sự luống cuống và đau lòng của đối phương, nhưng lại càng giống như đang khuyên nhủ một đứa trẻ không hiểu chuyện.
Nghe đến mức Giang Vị Lâm cũng có chút ngượng ngùng.
Nhưng mà......
"Giận dỗi gì chứ?"
Giang Vị Lâm ngơ ngác hỏi.
"Tất nhiên là chuyện mấy ngày trước......" Nguyên Sam đang định giải thích thì lại thấy Giang Vị Lâm cố nén đau mà ngước lên nhìn mình bằng ánh mắt mờ mịt, lời nói liền nghẹn trong cổ họng.
Chẳng lẽ... mình lại nghĩ sai rồi?
"Ta giận dỗi cái gì? Ngươi muốn nói đến chuyện hôm đó sao?" Giang Vị Lâm rất nhanh liền hiểu ra, khóe môi cong cong, cảm thấy buồn cười: "Chuyện ấy thì có gì đáng để giận chứ, ta đương nhiên không hề giận, ta thật sự chỉ muốn chuyên tâm tu luyện mà thôi."
Vừa nói xong, ánh mắt của Nguyên Sam chậm rãi cứng lại.
Huynh trưởng... thật sự không hề giận ư?
Nhìn vào đôi mắt trong suốt không một chút ẩn ý của Giang Vị Lâm, Nguyên Sam ngẩn ngơ thật lâu, bàn tay đang đỡ sau lưng y chầm chậm nâng lên, nhẹ nhàng ép đầu đối phương tựa trở lại vào ngực mình.
"Hóa ra là ta đã nghĩ nhiều." Nguyên Sam ảo não nói.
Nếu huynh trưởng thực sự chưa từng tức giận, vậy thì những suy nghĩ lung tung rối loạn mấy hôm nay của y đúng là có phần buồn cười.
Thậm chí chính từ những suy nghĩ ấy, Nguyên Sam mới dần dần nhận ra một việc...... rằng mình đã thích huynh trưởng.
Nguyên Sam hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tư thế để Giang Vị Lâm có thể thoải mái tựa vào mình hơn.
"Huynh trưởng vừa mới tỉnh lại và đã bôi thuốc, chi bằng đừng nên cựa quậy. Nếu cảm thấy buồn ngủ, huynh cứ chợp mắt một lúc, khi tỉnh dậy sẽ thấy đỡ hơn." Nguyên Sam hạ thấp mi mắt, nhìn vào đỉnh đầu Giang Vị Lâm mà nói như vậy.
"Cũng phải." Giang Vị Lâm hùa theo một tiếng.
"Ta sẽ ở đây trông chừng, huynh trưởng ngủ đi." Nguyên Sam nói.
Giang Vị Lâm đã mệt mỏi đến cực độ, nghe vậy thì hơi nhúc nhích cổ, tìm một vị trí thoải mái trong vòng tay Nguyên Sam rồi rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Nguyên Sam ngồi bên mép giường, im lặng ôm Giang Vị Lâm.
Đợi đến khi cảm thấy Giang Vị Lâm đã ngủ say, y lại đưa thêm vài viên đan dược vào miệng đối phương, dùng linh lực giúp hóa giải như trước.
Không biết có phải bộ công pháp này quá sức hành hạ cơ thể hay không.
Nguyên Sam cảm thấy dường như huynh trưởng lại gầy đi một chút.
Trong lúc giúp Giang Vị Lâm hóa giải đan dược, Nguyên Sam đưa tay cẩn thận vuốt ve mái tóc dài của y.
Mái tóc đen nhánh như mực lúc này ở phần ngọn đã có chút khô cằn, xơ xác và ngả sang màu nâu nhạt.
Trong lúc nhất thời, Nguyên Sam chỉ cảm thấy những ngón tay vuốt qua như bị châm chích, nỗi xót xa và tê dại len lỏi vào sâu trong lòng.
Đây mới chỉ là một lần đột phá thất bại, vậy còn những lần trước đó thì sao?
Những năm này, huynh trưởng đã luôn một mình trải qua như vậy ư?
Nguyên Sam chỉ biết bộ công pháp này rất nguy hiểm, nhưng không ngờ nó lại dễ khiến người ta mất mạng hơn cả những gì mà y tưởng tượng.
Tâm tư của Nguyên Sam nặng nề, dùng sức ôm lấy người trong lòng, cho đối phương uống một viên đan dược an thần rồi tiếp tục dùng linh khí hóa giải.
Làm vậy, huynh trưởng sẽ không bị cơn đau làm tỉnh giấc, có thể nghỉ ngơi thêm được mấy ngày.
Ba ngày sau.
Khi Giang Vị Lâm tỉnh dậy, y chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường, nỗi đau thể xác đã vơi đi gần hết.
Đây là lần đầu tiên sau khi đột phá thất bại, Giang Vị Lâm lại cảm thấy dễ chịu đến vậy.
Những lần trước, lần nào y cũng bị đau đến giật mình tỉnh dậy rồi lại ngủ thiếp đi, cứ như thế lặp đi lặp lại. Hơn nữa, lần này vết thương trên người cũng đã gần như lành hết.
Giang Vị Lâm không cần nghĩ cũng biết ai đã dốc lòng chăm sóc cho mình.
Y rời khỏi giường, tấm chăn được đắp ngay ngắn trên người tuột xuống, bên cạnh có một người đang nằm ngủ.
"Ngươi vất vả rồi."
Giang Vị Lâm xoa nhẹ đầu Nguyên Sam, vẻ mặt đầy cảm kích.
Động tác nhỏ này đã khiến Nguyên Sam tỉnh giấc. Y vội vã nắm lấy cổ tay huynh trưởng đang vuốt đầu mình, chống người ngồi dậy.
"Huynh trưởng có cảm thấy còn chỗ nào không thoải mái hay không?" Nguyên Sam vừa nói vừa cầm cổ tay Giang Vị Lâm, đưa linh khí vào trong cơ thể y thăm dò.
Giang Vị Lâm lắc đầu, "Gần như đã lành lặn rồi."
Nguyên Sam không nghe, tự mình kiểm tra một lượt rồi mới buông tay.
"Lần này ta phải cảm ơn ngươi." Giang Vị Lâm nói thẳng.
Nguyên Sam lắc đầu, vừa định nói gì đó, ngẩng lên thì thấy huynh trưởng đang chuyên chú nhìn mình, trong đôi đồng tử đen nhánh chỉ in hình bóng của mình.
Tim của Nguyên Sam khẽ run lên.
"Huynh trưởng thật sự không giận ta nữa sao?"
"Không giận, ta cảm ơn ngươi còn không kịp." Giang Vị Lâm mỉm cười.
"Ta vẫn nên xin lỗi huynh trưởng. Nếu không phải ta đột nhiên bế quan thì huynh trưởng nhất định sẽ nói chuyện huynh muốn đột phá với ta. Nếu ta để ý hơn một chút, cũng sẽ không hại huynh phải đi một vòng qua Quỷ môn quan." Nguyên Sam nói.
"Sao lại là lỗi của ngươi được." Giang Vị Lâm tỏ ý ngập ngừng.
Nguyên Sam lấy ra một hộp quà đã chuẩn bị sẵn từ trong túi trữ vật, nhét vào lòng bàn tay Giang Vị Lâm, "Đây là quà tạ lỗi của ta dành cho huynh trưởng."
Giang Vị Lâm vội vàng từ chối, "Không cần đâu!"
"Huynh trưởng nhận lấy đi." Nguyên Sam ngẩng lên, nghiêm túc nói. Y vừa đẩy hộp quà về phía trước vừa nghiêng người tới gần, hôn lên mặt Giang Vị Lâm.
Giang Vị Lâm cứng đờ, vô thức bấu mạnh mấy đầu ngón tay lên hộp quà.
Y có chút ngây người nhìn đối phương, lông mày cũng từ từ nhíu lại.
"Huynh trưởng sao vậy?" Nguyên Sam thản nhiên nói.
"Ngươi..." Giang Vị Lâm cọ cọ lên má mình.
Đã lớn đến nhường này rồi sao có thể tùy tiện hôn người khác... Không lẽ...
Nguyên Sam hơi dừng lại, sau đó giả vờ như bừng tỉnh nói: "Huynh trưởng, Thiện Phàm Sinh đã dạy ta như vậy đó."