Say men Thần Tiên Đảo

Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Vị Lâm kinh ngạc nhìn lại, thấy Nguyên Sam cũng đang nhìn mình không chớp mắt. Y đoán có lẽ đối phương vẫn còn bận tâm đến chuyện mấy hôm trước mình đã uống say, bèn hỏi: "Không lẽ tửu lượng của ta tệ lắm sao?"
"Không có." Nguyên Sam lúng túng rụt tay về, vội vàng nói: "Ca ca cứ tùy ý."
Nghĩ kỹ lại thì ca ca chỉ uống rượu bình thường mà thôi. Nếu có gì không ổn thì đẩy men rượu ra khỏi cơ thể là được, chắc sẽ không có chuyện gì bất ngờ xảy ra nữa.
Giang Vị Lâm nửa tin nửa ngờ rót đầy một ly nhỏ cho mình, nhấp một ngụm. Vị rượu thơm nồng, nhưng vừa uống thêm vài ngụm thì bụng đã bắt đầu nóng ran.
"Đây không phải là loại rượu lần trước sao?" Giang Vị Lâm lẩm bẩm, lắc nhẹ ly rượu trên tay.
Nhưng mấy bình rượu này đều do Thiện Phàm Sinh mang đến, có lẽ đây là một loại khác. Xem ra loại rượu này có vẻ mạnh hơn một chút, nhưng chắc là uống cũng không sao.
Nghĩ vậy, Giang Vị Lâm liền uống cạn nửa ly còn lại. Ban đầu vẫn chưa thấy có gì khác thường, y ăn vài miếng bánh ngọt, vừa nói chuyện vừa cười đùa với Nguyên Sam. Nhưng chỉ ít lâu sau, cảm giác nóng bừng và choáng váng đột nhiên ập đến!
Hít hà—
Bàn tay đang cầm ly rượu thứ hai của y run lên, làm cho một vài giọt rượu đổ ra ngoài.
"Ca ca sao vậy?" Nguyên Sam giật mình. Là tu sĩ, thị lực của y vốn rất tốt, lại thêm việc luôn chú ý đến ca ca, nên y lập tức nhận ra động tĩnh nhỏ này.
"Rượu này hình như hơi mạnh..." Giang Vị Lâm cười gượng, cố gắng đẩy chất rượu ra khỏi cơ thể, nhưng y nhận ra không thể đẩy ra được!
"Rượu mạnh?" Nguyên Sam vẫn chưa uống, nghe vậy liền cầm ly rượu lên. Khi mùi rượu thoang thoảng quen thuộc xộc vào mũi, y đột nhiên hiểu ra.
Đây là Thần Tiên Đảo!
Đúng rồi! Nguyên Sam nhớ ra trước đây đúng là mình đã từng bảo Thiện Phàm Sinh đến chỗ của Tam trưởng lão lấy một ít về rồi cất ở nhà kho. Có lẽ rượu trong phòng bếp không đủ nên hắn đã mang ra để bổ sung.
Người đã từng uống nó thì không sao, nhưng người chưa từng uống, ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng chỉ cần một ly là đủ say ngất ngây.
Ca ca chỉ mới là Trúc Cơ thôi!
"Rượu này không thể đẩy ra được." Giang Vị Lâm chống một tay lên trán. Chẳng mấy chốc, mặt y đã đỏ bừng, hơi nóng liên tục thoát ra từ giữa môi. Y khó chịu nhắm nghiền hai mắt, mồ hôi từ lông mi lăn xuống từng giọt từng giọt.
"Ca ca, đây là Thần Tiên Đảo, chính là thứ mà lần trước ta và Tống Than đã uống." Nguyên Sam vội vàng đứng dậy khỏi ghế đá, đi vòng đến bên cạnh Giang Vị Lâm. Y sờ lên gò má nóng rực của ca ca, khom người muốn đỡ đối phương về phòng.
"... Là thứ này sao."
Đầu óc Giang Vị Lâm đã có phần mơ hồ, lời nói cũng trở nên chậm chạp.
Nhắc đến Thần Tiên Đảo, y lại nhớ đến lần mà Nguyên Sam say rượu làm loạn. Có khi nào lần này lại đến lượt y làm loạn hay không...
Nguyên Sam vòng một cánh tay của Giang Vị Lâm qua cổ mình, tay kia ôm lấy eo ca ca, nhanh chóng đỡ người về phòng.
Bánh ngọt và thức ăn trên bàn dĩ nhiên là không thể dùng được nữa. Bọn họ đã định thư giãn một chút để ăn mừng Lễ Bái Nguyệt, nào ngờ vừa bắt đầu đã xảy ra chuyện ngoài dự kiến.
Sự thật chứng minh Giang Vị Lâm say rượu nhưng không hề làm loạn, dọc đường đi, y vô cùng yên tĩnh, chỉ khẽ thở dốc.
Về đến phòng thì đã hoàn toàn say khướt. Đầu óc choáng váng, hai tay đặt lên tấm ván gỗ ở đầu giường, cúi đầu tựa vào đó. Mép giường cứng rắn nhanh chóng in hằn một vệt đỏ trên trán y.
"Ca ca, đừng tựa vào đó." Nguyên Sam ngồi xuống mép giường, ôm lấy đầu Giang Vị Lâm đặt lên đùi mình.
Giang Vị Lâm thuận thế vùi mặt vào hõm cổ Nguyên Sam, một tay chống lên đùi đối phương.
Hơi thở ấm nóng lặng lẽ phả vào làn da trên cổ, da thịt nơi đó lập tức đỏ bừng. Nguyên Sam dùng một tay ôm eo Giang Vị Lâm, tiếp xúc gần gũi như vậy làm cho y nhất thời có chút bối rối.
"Ca ca buồn ngủ rồi sao?" Y cẩn thận hỏi.
Giang Vị Lâm ừ một tiếng mơ hồ, rồi lại lắc đầu.
Cũng không biết là buồn ngủ hay không buồn ngủ.
Thấy vậy, Nguyên Sam quyết định không động đậy nữa, yên lặng vòng tay ôm lấy ca ca.
Thỉnh thoảng Nguyên Sam lại giơ tay vuốt ve mái tóc dài trên lưng ca ca. Y hơi cúi đầu, hôn nhẹ lên đỉnh đầu Giang Vị Lâm, mùi hương thoang thoảng vấn vít nơi chóp mũi.
Ca ca...
Lồng ngực Nguyên Sam đập thình thịch, trong đầu tràn ngập những suy nghĩ hỗn loạn.
Y nhắm mắt lại, siết chặt vòng tay đang ôm Giang Vị Lâm hơn nữa.
Có lẽ vì men rượu quá mạnh, qua vài phút sau thì Giang Vị Lâm đã gần như mất đi ý thức, cơ thể mềm nhũn. Bàn tay ban đầu chống trên đùi Nguyên Sam cũng trượt xuống, chạm đúng vào chỗ nhạy cảm...
Ca ca!
Nguyên Sam run lên, đột ngột nắm chặt tay Giang Vị Lâm. Nghĩ đến cảm giác vừa bị chạm vào, đầu óc y gần như ngừng trệ.
Bị ca ca chạm trúng rồi...
Nguyên Sam cảm thấy cơ thể càng lúc càng nóng bức khó chịu. Y luống cuống vận chuyển linh khí để áp chế cảm giác xao động này, sau lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Nhìn Giang Vị Lâm dường như cũng rất khó chịu, không ngừng cọ xát vào cổ mình, Nguyên Sam không khỏi ôm sát ca ca vào người. Giang Vị Lâm lại bắt đầu rên rỉ vì bị kiềm chế.
Môi ca ca như vô tình hay cố ý cọ qua vùng cổ, cả người Nguyên Sam nóng bừng, mặt mày đỏ bừng như trái cà chua.
"Ca ca, xin ngươi đừng cử động nữa."
Y gần như cầu khẩn mà nói.
Nhưng Giang Vị Lâm đã say đến mức bất tỉnh nhân sự, làm sao nghe thấy được.
Nguyên Sam hít sâu một hơi, bị hơi thở nóng bỏng của người kia hành hạ đến bất lực, liền nhẹ nhàng đặt ca ca lên giường. Giang Vị Lâm vừa được nằm xuống liền theo thói quen nghiêng người ôm lấy tấm chăn, giống như lần trước vùi mặt vào trong đó.
Nguyên Sam cảm thấy cảnh tượng này và diễn biến tiếp theo đều rất quen thuộc.
Lần trước cũng là thế này, y không kiềm chế được mà trèo lên giường ca ca, rồi ngày hôm sau đã xấu hổ đến mức muốn chảy cả máu mũi.
Nguyên Sam mâu thuẫn vô cùng, nhưng cũng không suy nghĩ quá lâu. Y cởi bỏ áo ngoài rồi nhanh chóng trèo lên giường. Nhìn Giang Vị Lâm đang rúc mình vào chăn, Nguyên Sam tự mình đấu tranh tư tưởng một hồi, sau đó từ từ đưa tay cởi dây áo của ca ca.
Không giống như lần trước, lần này ca ca chưa cởi bỏ y phục, vẫn mặc nguyên quần áo luyện tập ban ngày, một lớp áo ngoài và hai lớp áo trong. Ít nhất cũng phải cởi bớt hai lớp mới được.
Bàn tay đang nắm dây áo có chút run rẩy. Trong lúc cởi áo, Nguyên Sam luôn vô tình và cố ý chạm vào vài nơi nhạy cảm trên cơ thể ca ca. Y kiềm chế cơn nóng bừng, cho đến khi trên người Giang Vị Lâm chỉ còn lại một lớp áo trong, lúc này mới phát hiện chính mình đã toát mồ hôi lạnh toàn thân.
Giang Vị Lâm từ đầu đến cuối đều nằm yên, mặc cho y muốn làm gì thì làm.
Nguyên Sam siết chặt nắm đấm. Nhìn ca ca không hề phòng bị, hoàn toàn thả lỏng như thế này, trong lòng y lại nảy sinh những ý nghĩ không đứng đắn.
Nếu mình và ca ca thật sự có gì đó với nhau, với tính cách của ca ca, cho dù không thích mình thì ca ca chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm, phải không?
Không được!
Nguyên Sam lấy tay che mặt, cố gắng kiềm chế những suy nghĩ điên rồ của bản thân.
Trong mắt ca ca, bọn họ là người thân. Sao mình có thể đẩy ca ca vào tình thế khó xử như vậy được chứ...
Không biết đã qua bao lâu, Nguyên Sam mới miễn cưỡng trấn tĩnh lại. Y dùng thuật thanh tẩy làm sạch cho bản thân và giường chiếu, sau đó yên lặng chui vào chăn, ôm lấy Giang Vị Lâm đang say ngủ.
Một lúc sau, Giang Vị Lâm bị Nguyên Sam ôm đến nóng bức, trong giấc mơ khẽ đẩy người ra.
Nguyên Sam lại dùng thuật pháp làm cho cơ thể mình mát mẻ hơn, Giang Vị Lâm mới chịu nằm yên. Y nhắm mắt ngủ say, hàng mi dài đổ bóng dưới mắt, đôi môi mỏng khẽ mím lại.
Ngày thường tuy Giang Vị Lâm nhìn có vẻ ôn hòa nhưng lại mang theo cảm giác xa cách và lạnh nhạt. Vậy mà lúc ngủ say y lại bộc lộ ra tất cả sự mềm yếu trong lòng, trông vô cùng dịu dàng và dễ gần.
Nguyên Sam cẩn thận đưa tay vuốt ve, hết chạm chỗ này rồi lại sờ chỗ khác, giống như đang nâng niu món đồ yêu thích nhất, không muốn rời tay.
Đợi đến khi Giang Vị Lâm khó chịu nhíu mày, Nguyên Sam mới rụt tay về.
Thích ca ca quá đi mất.
Nguyên Sam nhắm mắt lại, ôm chặt lấy người kia.
Y thầm nghĩ, nếu ca ca không chấp nhận được nam nhân, vậy thì bọn họ cứ như vậy cả đời cũng không sao cả. Ca ca và mình sẽ tu luyện đến trăm năm ngàn năm, sau đó cùng nhau Phi Thăng.
Chỉ cần ca ca ở bên cạnh mình là được.
Đây là lần đầu tiên Nguyên Sam cảm thấy tu tiên tốt đến vậy, không bị ràng buộc bởi phàm trần, không cần phải kết hôn sinh con.
Một đêm trôi qua.
Đối với Nguyên Sam, trước khi ngủ là một đêm đẹp đẽ và ấm áp, còn khi tỉnh dậy thì lại là một sự kinh hoàng tột độ.
Nguyên Sam đã mộng mị thấy điều gì đó, cuối cùng bị cảm giác khoái lạc từ hạ thân làm cho tỉnh giấc. Y thậm chí không kịp hoàn hồn đã mạnh mẽ bật dậy, dùng sức hất chăn ra.
Cảm giác ẩm ướt khiến mặt mày Nguyên Sam lúc đỏ lúc tím, vô cùng khó coi.
"Đây là lần thứ hai rồi! Mình đang làm cái quái gì vậy! Sao mình có thể mơ thấy những thứ đó ngay bên cạnh ca ca chứ!"
"Sao... vậy?" Giang Vị Lâm đang say giấc nồng thì bị động tĩnh làm phiền, mơ màng dụi mắt.
Nguyên Sam vội vàng đè chăn lại, nhanh chóng thi triển thuật pháp làm sạch. Y khô khốc đáp: "Không sao, ca ca mệt thì cứ ngủ tiếp đi."
Giang Vị Lâm hé mắt, ngáp một cái rồi lật người sang tiếp tục ngủ. Còn Nguyên Sam thì đã sợ đến mức hồn bay phách lạc.
Y ngồi ngây người trên giường một lúc lâu. Nếu ca ca tỉnh lại trước, hậu quả sẽ không thể lường trước được.
Ngồi trên giường thất thần một lúc lâu, Nguyên Sam đột nhiên nghiến răng.
Hừ, nếu không phải Thiện Phàm Sinh đã cho mình xem bộ công pháp đó, mình tuyệt đối sẽ không thành ra thế này!!!
Ở bên ngoài Càn Thiên Môn, Thiện Phàm Sinh đang ăn sáng cùng với tiểu sư muội.
Hắn đột nhiên mất hết phong độ mà hắt hơi một cái, "Hắt xì—"
"Lạ thật, ai đang mắng mình vậy chứ!!!"
Tiểu sư muội lập tức nhíu mày, gõ đũa không vui nói: "Thiện Phàm Sinh! Ngươi thật là vô lễ quá đi!" Hắt hơi mà cũng không biết quay mặt đi chỗ khác! Đồ ăn này sao còn nuốt nổi nữa!
Thiện Phàm Sinh vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi sư muội, ta... tự dưng ta thấy ngứa mũi quá, không nhịn được."
Tiểu sư muội nhìn cơm canh trước mặt, luôn cảm thấy có thêm nước bọt dính lên đó, tức giận đặt đũa xuống, đi đến quầy hàng nhỏ bên cạnh mua kẹo hồ lô ăn.
Thiện Phàm Sinh vừa định đuổi theo thì bị tiểu nhị ngăn lại, "Khách quan! Ngươi còn chưa trả tiền!"
Thiện Phàm Sinh: ...
...
Khung Kỳ Phong.
"Nguyên Sam, sao ngươi không gọi ta dậy, hôm nay đã quá nửa ngày rồi." Giang Vị Lâm bực bội ngồi dậy. Nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên đến đỉnh, bây giờ đã là giữa trưa rồi.
"Tu sĩ uống Thần Tiên Đảo cũng giống như người thường uống rượu. Nếu ta cố gọi ca ca dậy thì ngươi sẽ khó chịu lắm." Nguyên Sam ôn hòa giải thích, y sờ lên cổ tay Giang Vị Lâm, xem linh khí trong rượu đã hấp thụ đến mức nào.
Thấy vẫn còn một chút chưa tiêu hóa hết, y liền truyền một ít linh khí vào giúp Giang Vị Lâm hóa giải.
Linh tửu này ít nhất cũng phải tu sĩ Kim Đan mới có thể uống, bằng không dễ dẫn đến linh khí dư thừa, khó tiêu và gây hại thân.
"Được rồi, không nói chuyện này nữa, chúng ta mau đi đến sau núi luyện tập thôi." Giang Vị Lâm trở tay, dắt tay Nguyên Sam ra sau núi.
...
Lúc này ở trong Càn Thiên Môn, một số đệ tử đã âm thầm lan truyền tin tức về thực lực của Giang Vị Lâm.
"Nghe Thiện Phàm Sinh nói, người đó ít nhất đã đạt Trúc Cơ tầng bảy rồi."
"Thật sự lợi hại!"
"Đúng là cũng có chút bản lĩnh, thảo nào y lại được Nguyên sư huynh xem trọng."
"Lợi hại gì chứ! Chẳng qua y chỉ gặp được cơ duyên thôi mà? Một kẻ Ngũ linh căn thấp kém dù có cơ duyên thì vẫn là phế vật thôi. Đợi đến khi linh khí có được từ cơ duyên cạn kiệt, tên đó sẽ không thể tiến thêm một bước nào nữa!" Có người nghe thế thì khó chịu phản bác lại.
Mấy người khác nhìn nhau, "Cũng phải, chẳng qua chỉ là may mắn mà thôi."
"Có ai biết y đã ăn loại quả gì không?"
"Nghe Thiện sư huynh nói thì khả năng cao chính là Thông Linh Quả."
"Vận khí của y thật sự quá tốt. Đã vậy còn được truyền thừa nữa, chúng ta cố gắng mấy chục năm cũng không bằng một chút kỳ ngộ của y." Có người thở dài, ghen tị nói.
Đang lúc những đệ tử này thi nhau bàn tán, đột nhiên có một người chạy đến.
"Các huynh đoán xem ta đã phát hiện ra điều gì!" Người đó vẻ mặt kinh ngạc nói.
"Có thể là chuyện gì lớn được chứ?"
"Kim sư đệ, đừng có úp mở nữa."
"Có liên quan đến Giang Vị Lâm sao?" Một người trong số đó đoán.
"Hoàn toàn chính xác!" Kim sư đệ chỉ tay về một hướng, "Không phải hai tháng nữa sẽ diễn ra cuộc thi tuyển chọn vào Bí cảnh sao? Ta thấy trên danh sách công bố có tên y!"
"Cái gì!" "Không thể nào!"
"Sao Giang Vị Lâm có thể tham gia tuyển chọn vào Bí cảnh! Y đâu phải đệ tử chính thức của nội môn!"
"Đáng chết! Chắc chắn Nguyên sư huynh đã nói giúp cho y rồi!"
"Khinh người quá đáng! Đã nói là không được hưởng quyền lợi của nội môn rồi mà!"