Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Sự thật phơi bày
Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần như ngay khi tiếng động vừa dứt, Nguyên Sam lập tức tỉnh táo. Y hung hãn vung kiếm, một nhát chém ngập tràn sát khí lập tức bổ thẳng tới!
Một tiếng "Ầm" vang trời! Hang đá phía trước bỗng chốc bị san phẳng một nửa! Âm thanh dữ dội ấy khiến linh thú gần đó rục rịch ngóc đầu dậy.
Tống Thanh phản ứng cực nhanh, tránh kịp đòn đánh này. Hắn vận khí đứng lặng ngoài cửa hang, ánh mắt kinh ngạc nhìn vào bên trong sơn động. Mãi vài hơi thở sau, hắn mới hoàn hồn trở lại.
Ánh mắt hắn vô cùng phức tạp. Dưới cái nhìn đầy sát ý của Nguyên Sam, hắn chậm rãi nói: "Ngươi quả nhiên đối với Vị Lâm..."
Tống Thanh đã cố ý làm vậy. Kể từ khi phát hiện điều bất thường mấy ngày trước, hôm nay hắn đã chủ động nói sáng mai mình mới quay lại, muốn để lại khoảng thời gian để quan sát rốt cuộc Nguyên Sam sẽ làm gì.
Năng lực của hắn và Nguyên Sam ngang sức, vậy nên hắn đã dùng Pháp Khí đặc biệt để che giấu hơi thở. Dù đã dự cảm từ trước, dù cố ý làm vậy, hắn vẫn bị kết quả này làm cho kinh sợ khôn nguôi.
Sao Nguyên Sam lại có tâm tư như vậy với người ca ca đã từng nuôi dưỡng và bao dung y chứ!
"Nguyên Sam, ngươi đây là... loạn luân." Tống Thanh nghiến răng từng chữ một.
"Câm miệng!" Nguyên Sam gầm lên, ánh mắt như rắn độc muốn nuốt chửng đối phương, tràn đầy vẻ âm hiểm và độc ác.
Đột nhiên Nguyên Sam vụt tới, cầm kiếm lao thẳng vào, sát ý mãnh liệt nhắm thẳng vào đối phương!
Tống Thanh cũng nhanh chóng rút kiếm đánh trả. Hai người trong nháy mắt đã quấn vào nhau, giao chiến trên không trung. Vô số chiêu thức lóe lên ánh sáng chói mắt. Nguyên Sam siết chặt kiếm trong tay, mỗi chiêu đều gần như muốn lấy mạng Tống Thanh!
Chỉ qua mấy hơi thở, họ đã giao đấu hàng trăm chiêu, trên mặt và thân thể đều đã có thương tích.
Bùm! Hai thanh kiếm va chạm vào nhau, phát ra tiếng động chói tai!
Cuối cùng thì Giang Vị Lâm cũng bị những tiếng động vang trời kia làm tỉnh lại. Y chỉ cảm thấy buồn ngủ vô cùng, không hiểu tại sao mình đã có được thân thể tu tiên mà vẫn còn buồn ngủ đến thế.
Y xoa trán, ngước nhìn ra ngoài, chỉ thấy trên không trung có hai bóng người đang giao đấu kịch liệt nhưng không thể nhìn rõ là ai.
Nhưng hai bóng dáng cực kỳ quen thuộc ấy khiến Giang Vị Lâm phải nhìn kỹ lại.
"Tống sư huynh! Nguyên Sam!" Y kinh ngạc thốt lên, từ trong chăn bật dậy.
Hai người bên ngoài cực kỳ nhạy cảm với giọng nói của Giang Vị Lâm, đều nghe thấy. Tống Thanh nghiến răng, muốn thu lại thế công, nhưng Nguyên Sam ngược lại càng tấn công mãnh liệt hơn!
"Dừng tay!" Tống Thanh hét lớn, sau đó vừa tiếp chiêu vừa nói rành mạch: "Mặc dù ta không biết ngươi đã làm gì với Vị Lâm khiến y bây giờ mới tỉnh dậy, nhưng chắc là ngươi cũng không muốn Vị Lâm nhìn thấy chúng ta chém giết lẫn nhau."
Nhưng Nguyên Sam không nghe lọt tai chút nào. Ánh mắt đỏ ngầu giống như đã mất lý trí.
Thanh kiếm trong tay y vung lên nhanh đến mức không thấy tàn ảnh của kiếm, tốc độ xuất kiếm cực nhanh ngay lập tức xé nát ngoại bào của Tống Thanh, để lộ những vết thương chói mắt.
Thấy vậy, Tống Thanh đành phải dốc toàn lực đánh trả.
"Tống sư huynh!" Giang Vị Lâm vội vàng muốn lao tới, nhưng y chưa đến Kim Đan, chỉ có thể đứng ở cửa động.
"Nguyên Sam! Mau dừng lại! Tại sao hai người đánh nhau?!" Y thực sự không thể hiểu được, tại sao hai người này đang yên đang lành lại đột nhiên đánh nhau?!
"Dừng tay." Tống Thanh nghiến chặt răng, hắn vẫn giữ được lý trí, ra tay vẫn biết chừng mực, nên chẳng mấy chốc đã rơi vào thế hạ phong.
Nhưng Nguyên Sam lại làm ngơ mọi thứ. Thậm chí ngay tại thời điểm bóng dáng của Giang Vị Lâm xuất hiện, y đã cảm thấy sợ hãi tột độ, trong lòng như bị áp lực đến tột cùng.
Không thể để ca ca phát hiện, không thể... Nhất định không thể để ca ca biết! Nếu biết... ca ca nhất định không thể chịu đựng được.
Thanh kiếm trong tay Nguyên Sam lại nhanh hơn một chút.
Đôi mắt u ám không nhìn rõ thần sắc, chỉ có sát ý đang càng lúc càng mạnh.
Chỉ cần Tống Thanh chết thì sẽ không có ai biết đúng không? Mình và ca ca vẫn có thể tiếp tục sống cuộc sống như trước. Không ai quấy rầy.
Động tác của Nguyên Sam tạm dừng, và giây tiếp theo, y đã dồn toàn bộ linh khí vào kiếm. Linh khí mãnh liệt dường như làm rung chuyển cả bầu không khí xung quanh, tạo thành những gợn sóng. Đứng cách xa vài mét đã có thể cảm nhận được những trận cuồng phong đang dâng trào.
Sức mạnh dần dần tụ lại, gần như hình thành một cơn lốc xoáy. Nguyên Sam thật sự muốn một kích giết chết Tống Thanh!
Tống Thanh tự nhiên cũng không thể ngồi yên chờ chết, hắn cũng tụ linh khí, chuẩn bị ngăn chặn đòn tấn công này của Nguyên Sam.
Giang Vị Lâm ở cách họ không xa, tuy không nhìn rõ thế cục nhưng có thể cảm nhận được sự lấn át từng bước của Nguyên Sam.
Huống hồ nguồn linh khí khổng lồ như vậy... Nguyên Sam thật sự muốn giết Tống sư huynh sao?!
Giang Vị Lâm vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, y hét lớn: "Nguyên Sam! Ngươi có nghe thấy không?! Ta bảo ngươi mau dừng tay!"
"Lẽ nào ngươi thật sự muốn giết Tống sư huynh sao?!"
"Mau dừng lại! Nguyên Sam!"
Âm thanh mang theo sự tức giận và thất vọng ngay lập tức truyền vào tai Nguyên Sam.
Động tác của Nguyên Sam đột nhiên dừng lại, linh khí xung quanh cũng ngừng lưu chuyển. Ca ca... giận rồi.
Nhưng linh khí và uy thế tấn công khổng lồ như vậy đâu phải muốn dừng là dừng được. Linh khí chứa sát ý ngút trời theo quán tính muốn lao về phía trước khi Nguyên Sam đột ngột dừng lại.
Nguyên Sam ngẩn ra, y chỉ kịp vội vàng nhìn Giang Vị Lâm một cái, ngay lập tức bị ánh mắt không thể tin được, phẫn nộ và lo lắng của đối phương đâm vào tâm can.
Ca ca đang lo lắng, lo lắng cho ai? Tống Thanh sao?
Nguyên Sam nghiến răng nghiến lợi, gần như muốn cắn nát hàm răng. Y mạnh mẽ thu hồi toàn bộ linh khí và thế tấn công. Vừa thu lại trong nháy mắt, đòn tấn công này liền phản phệ vào chính y.
"Phụt—"
Nguyên Sam phun ra một ngụm máu, cơn đau kịch liệt bùng nổ trong cơ thể.
Các mạch máu trên cánh tay đang cầm kiếm cũng bị vỡ ra, tạo thành một màn huyết hoa đỏ rực giữa không trung. Máu tươi rơi tí tách xuống mặt đất như mưa máu.
Đồng thời, Tống Thanh cũng không ngờ đối phương lại đột ngột thu hồi thế tấn công. Hắn vội vàng dừng lại nhưng phần lớn công kích vẫn giáng xuống Nguyên Sam!
"Khụ! Khụ khụ!"
Nguyên Sam bị đánh bay lùi lại mấy mét, hóa thành một đạo huyết ảnh giữa bầu trời.
Phải mất rất nhiều khí lực y mới miễn cưỡng ổn định thân hình. Trên ngực cũng bị đánh cho một mảng máu đỏ. Nguyên Sam cúi thấp đầu, mái tóc buộc chặt không biết từ lúc nào đã tuột ra. Mái tóc đen nhánh che khuất bờ mi và đôi mắt y, chỉ lộ ra cái cằm đầy máu tươi, phần còn lại rối bời rũ xuống vai, bị máu dính bết thành một khối.
Ba người đều im lặng.
"Xin lỗi, ta không kịp thu tay." Tống Thanh là người đầu tiên hoàn hồn. Hắn nhíu chặt mày, nhìn Nguyên Sam với ánh mắt rất phức tạp.
Giang Vị Lâm chỉ thấy không khí xung quanh dần trở nên nặng nề, ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn, "... Nguyên Sam, trở về trước đi."
Y không muốn... Nguyên Sam bị thương nặng như vậy. Nhất thời trong lòng trăm mối tơ vò, Giang Vị Lâm cũng không hề dễ chịu chút nào.
Nhưng lần này Nguyên Sam lại không nghe lời y, vẫn đứng yên giữa không trung cách đó không xa, mặc cho máu tươi theo đầu ngón tay tí tách chảy xuống.
"Tống sư huynh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Giang Vị Lâm quay sang nhìn Tống Thanh, hỏi với vẻ vô cùng khó hiểu.
Y không biết là chuyện gì, có thể khiến hai người đánh nhau đến mức muốn lấy mạng đối phương.
Tống Thanh bị hỏi đến nghẹn lời. Hắn cảm thấy có lỗi vì vừa rồi đã làm Nguyên Sam bị thương, do dự không biết có nên nói hết sự thật hay không. Thế nhưng mọi chuyện cũng là do Nguyên Sam đã ép hắn phải làm như vậy.
Thấy hắn im lặng, Giang Vị Lâm hít sâu một hơi, "Ngay cả ngươi cũng không chịu nói sao?"
Tống Thanh vẫn im lặng.
Trong lòng Nguyên Sam vốn đã tuyệt vọng, chỉ chờ ca ca biết được sự thật rồi chán ghét y, nhưng thấy Tống Thanh lúc này chậm chạp không đáp lời, không khỏi khẽ ngước mắt lên, mang theo một tia hy vọng.
Đôi chân hơi run rẩy, dường như muốn từng chút một nhích về phía ca ca.
Nhưng giây kế tiếp, giọng nói của Tống Thanh đã hoàn toàn cắt đứt mong tưởng của Nguyên Sam.
"Vị Lâm có biết tâm tư của Nguyên Sam đối với ngươi không?"
Giang Vị Lâm sửng sốt, không cần suy nghĩ đã trả lời: "Đương nhiên là xem ta như người thân."
Tống Thanh không trả lời ngay lập tức, mà đi đến trước mặt y.
Bị ánh mắt của Tống Thanh nhìn đến sởn gai ốc, Giang Vị Lâm lúc này cũng nhận ra điều bất thường. Chẳng lẽ trong chuyện này có vấn đề gì sao? Nếu không hà cớ Tống sư huynh lại đột nhiên hỏi y như vậy?
Tống Thanh im lặng lấy ra một chiếc gương đồng, "Ngươi hãy nhìn cổ của ngươi đi."
Nhìn gương đồng được đặt ở trước mặt, Giang Vị Lâm lờ mờ cảm thấy một điềm chẳng lành.
Y hơi nâng cằm lên quan sát mình trong gương, có thể nhìn thấy rõ ràng trên cổ có một vệt đỏ nhạt, xen lẫn vài vết bầm tím. Người tinh tường nhìn vào liền biết chuyện gì đã xảy ra.
"Đây là..."
Giang Vị Lâm mở to mắt. Y chưa từng hẹn hò nhưng cũng không phải cái gì cũng không hiểu, ngay lập tức nhận ra những dấu vết này.
"Không thể nào!" Y đột nhiên ngẩng đầu, không dám tin nhìn về phía Tống Thanh, khẩn thiết hỏi: "Đây là ý gì?!"
Y không tin, có lẽ... chỉ là đoán sai thôi.
Giang Vị Lâm hoảng loạn nhìn Tống Thanh, hy vọng đối phương sẽ nói cho y một câu trả lời đúng đắn.
Nhưng thế nào mới được xem là 'đúng đắn'?
Tống Thanh chỉ rũ mắt xuống, nhìn y không nói một lời. Đây chính là ngầm thừa nhận câu trả lời trong lòng Giang Vị Lâm.
Giang Vị Lâm mở to hai mắt, ngón tay cứng đờ, cảm xúc cực kỳ phức tạp xâm chiếm lấy tâm trí, gót chân y cũng run rẩy, không khỏi lùi lại một bước.
Không phải, không thể nào.
"Ta và Nguyên Sam chỉ là tình thân." Y cắn răng khẳng định, cố gắng hết sức để phủ nhận!
"Ta đã nhìn thấy." Giọng nói của Tống Thanh trầm đi rất nhiều, kiên quyết khẳng định sự thật: "Chính vì ta đã nhìn thấy, Nguyên Sam mới đánh nhau với ta. Hơn nữa, ngươi không cảm thấy khó hiểu vì sao mình lại ngủ say đến thế sao?"
Đã là tu giả, cho dù giữ lại thói quen của phàm nhân cũng không thể nào ngủ say đến vậy được. Chỉ có khả năng là có người đã động tay động chân.
Giang Vị Lâm lập tức bị nghẹn lời. Y mấp máy môi, nhưng nhất thời không thốt nên lời.
Y vẫn không tin, làm sao có thể? Từ trước đến nay y và Nguyên Sam đều rất thân thiết, nhưng y chưa từng có bất kỳ hành động hay ý nghĩ nào về phương diện tình cảm nam nữ. Làm sao có thể?
Hô hấp của Giang Vị Lâm trở nên dồn dập. Y đột nhiên chuyển ánh mắt nhìn về phía Nguyên Sam đang đứng cách đó không xa. Đối phương một thân đen tuyền và máu đỏ hòa lẫn, thoạt nhìn chẳng khác gì một người máu.
"Nguyên Sam!"
Nghe thấy tiếng gọi này, thân hình Nguyên Sam run lên, đầu cũng cúi thấp hơn một chút.
Tư thái này thậm chí không cần phải hỏi thêm, đã biểu lộ tất cả.
Phẫn nộ, kinh ngạc, hoảng loạn, mơ hồ, đủ loại cảm xúc trong nháy mắt tràn vào tâm trí Giang Vị Lâm. Y siết chặt nắm tay, cắn răng nhìn người đang im lặng đứng giữa không trung không xa, cùng với thân thể đầy thương tích kia.
Trong lòng vừa xót xa lại vừa tức giận.
Xung quanh là một mảnh tĩnh lặng, chỉ có sóng ngầm đang manh nha trong không khí, khiến bầu không khí lúc này trở nên vô cùng căng thẳng.
"Nguyên Sam ngươi..."
Nghẹn nửa ngày, Giang Vị Lâm vẫn không biết mình phải nói gì.
Y hoàn toàn không thể ngờ, hoàn toàn không tin được người mà y xem là tình thân lại có loại tâm tư như vậy.
Trong lòng Giang Vị Lâm rối bời như tơ vò. So với việc năm xưa y xuyên không đến bãi tha ma cũng không hoảng loạn bằng bây giờ.
Nguyên Sam không nói một câu.
Y thậm chí không dám nhìn Giang Vị Lâm thêm một lần nào nữa, sợ nhìn thấy trong mắt đối phương không còn dịu dàng mà là ghê tởm và chán ghét.
Nguyên Sam hoảng hốt xoay người bỏ chạy.