Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Ma khí lan tràn: Thiện duyên và hiểm nguy
Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Vị Lâm rời khỏi quán trọ và thành nhỏ, ngự kiếm bay về phía Huyền Linh Tông. Y đã đi được hai ngày. Quả thực, tòa thành này cách Huyền Linh Tông rất xa! Sau hai ngày bay, y mới đi được nửa chặng đường. Quả thực rất mệt mỏi, mỗi ngày bay trên không trung, dù có linh khí bảo vệ, y vẫn không tránh khỏi cảm giác chói mắt vì tiếp xúc trực tiếp với ánh nắng.
Còn về Nguyên Sam, sau ngày hôm đó, hai người cũng đã nói rõ mọi chuyện. Đối với Giang Vị Lâm, đây coi như là một khởi đầu không tồi. Quả nhiên, chuyện này vẫn cần được giải quyết triệt để; sự do dự, thiếu quyết đoán không phải là phong cách của y.
Lại đi thêm một ngày đường, Giang Vị Lâm dừng chân tại một thị trấn nhỏ, tìm một quán trọ định ngủ lại một đêm. Dù tinh lực dồi dào sau khi bước vào Kim Đan, y vẫn giữ thói quen ngủ nghỉ đều đặn.
“Khách quan, mời ngồi mời ngồi.” Vừa đặt chân vào quán trọ, tiểu nhị đã nhiệt tình ra đón, dẫn Giang Vị Lâm đến một vị trí gần cửa sổ. Từ đây, chỉ cần nghiêng đầu là có thể nhìn thấy cây cối xanh tươi bên ngoài cửa sổ, quả đúng là một vị trí không tồi.
Đầu ngón tay của Giang Vị Lâm gõ nhẹ lên mặt bàn, tùy ý nói: “Mang cho ta hai món tủ của quán là được, tiện thể chuẩn bị cho ta một phòng thượng hạng.” Nói xong, y đặt một nén bạc nhỏ lên bàn.
Tiểu nhị vội vàng nhận bạc, khom lưng dạ vâng liên tục, sau đó chạy ra sau bếp gọi món. Có lẽ vì y đã cho nhiều bạc, món ăn cũng được dọn lên khá nhanh chóng. Đã lâu lắm rồi Giang Vị Lâm mới được ăn một bữa đàng hoàng như vậy. Từ khi bước vào Kim Đan, suốt ba năm y cơ bản không cần ăn uống. Khi thèm, y chỉ có thể nhâm nhi vài miếng bánh ngọt mà Nguyên Sam đã mang vào Bí cảnh để giải khuây.
Nhưng ăn nhiều món chính đối với tu sĩ mà nói, quả thực không tốt lắm. Cơ thể sẽ tích tụ nhiều tạp chất, buộc phải đào thải ra ngoài trước khi tu luyện. Giang Vị Lâm tùy ý gắp hai miếng thức ăn vừa đưa vào miệng thì nghe thấy một nam nhân mặc áo vải, xắn tay áo, đang trò chuyện với người cùng bàn.
“Này, ngươi có nghe nói gì chưa?”
“Gì vậy? Lại có chuyện gì sao?”
“Cũng không phải chuyện gì mới, từ mấy năm trước đã bắt đầu có điềm xấu rồi.”
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Một nam nhân khác đã có phần mất kiên nhẫn.
“Chính là những người tu tiên đó, ngươi chưa từng nghe nói gì à?”
“Nghe rồi, cái đám nghèo rớt mồng tơi cạnh nhà ta ấy chứ đâu. Nhà nghèo đến nỗi không có gạo mà nấu cháo, vậy mà vận may lại không tệ, đứa trẻ nhà họ được tiên nhân đích thân chọn đi tu.”
“Là như vậy, ta nghe nói gần đây Ma tu đã xuất hiện thường xuyên hơn.”
“Cái gì? Ma tu?!” Nam nhân không khỏi nói lớn hơn một chút. Thấy những người xung quanh nhìn sang, hắn vội vàng xin lỗi, rồi lại nói nhỏ: “Mấy tên ác nhân đó sao lại tìm đến chỗ chúng ta? Nơi này chẳng phải có nhiều tông môn tiên nhân trấn giữ sao? Bọn chúng không gây họa ở địa bàn của mình, chạy đến đây làm gì?”
Tuy phàm nhân và tu sĩ ít khi qua lại nhưng họ cũng được truyền tai nhau kha khá chuyện về thế giới tu tiên. Đặc biệt là những chuyện có liên quan đến Ma tu, người tu tiên thường không động chạm gì đến họ, nhưng Ma tu thì sẽ dùng máu và mạng người để bồi bổ cơ thể, tăng cường tu vi. Một khi chúng xuất hiện, có thể tàn sát cả thôn làng, khiến người ta kinh hồn bạt vía.
“Ai mà biết được, không chừng hai giới Tiên Ma lại sắp khai chiến rồi.” Nam nhân mặc áo vải nhắc đến chuyện này nhưng lại không có nửa phần hoảng hốt, hắn lắc đầu, vẻ mặt rất bình thản.
“Ta có một người họ hàng xa, đang ở trong tiên môn. Nghe nói gần đây Tiên đạo cũng không yên bình, luôn có khí tức Ma tu xuất hiện nhưng lại không bắt được chúng. Hiện tại các tông môn đều nâng cao cảnh giác, cũng phái đệ tử đến những trấn nhỏ xung quanh để bảo vệ an toàn cho thường dân.”
“Ôi, ngươi nói vậy ta mới yên tâm hơn một chút.”
“Yên tâm sao được, những tên Ma tu đó giết người không gớm tay. Cho dù những đệ tử đó có đánh thắng thì cũng không tránh khỏi việc một số người vô tội bị vạ lây.” Nam nhân áo vải cười cười.
“Xì, nhìn ngươi nói kìa, sao lại đả kích người khác như vậy chứ?! Nhưng nhìn bộ dạng này, chẳng lẽ ngươi đã tìm được chỗ dựa nào rồi à?”
“Đó là đương nhiên, người họ hàng xa của ta đã bảo chúng ta chuyển đến một nơi khác. Ở đó rất gần với tiên môn nên cũng được trông nom chu đáo hơn, nếu có chuyện gì xảy ra cũng có địa đạo để chạy trốn.”
“Chậc... Ngươi may mắn quá, có mối quan hệ nào cho ta nương nhờ được không...”
Phần sau cuộc đối thoại chỉ toàn là lời lẽ muốn kết thân. Giang Vị Lâm thu hết những lời này vào tai, y đã dùng cơm xong, đang nhấp một ngụm trà nhỏ.
Đúng lúc này, một đứa trẻ khoảng 3-4 tuổi đi tới. Nó mặc quần áo rách rưới, người rất bẩn, tóc tai và quần áo bết dính vào nhau, tay chân và mặt mày đều dính thứ màu đen giống như bùn đất. Nó gầy gò đến nỗi đứng lên còn chưa cao bằng cái bàn. Đứa trẻ cẩn thận dựa vào chân bàn, thò cái đầu ra, ánh mắt thèm thuồng nhìn thức ăn trên bàn Giang Vị Lâm.
Thấy vậy, Giang Vị Lâm khẽ động lòng, vẫy tay về phía đứa trẻ. Dường như không ngờ đã bị y phát hiện, đứa trẻ hoảng hốt lùi lại hai bước. Nhưng sắc mặt Giang Vị Lâm không thay đổi, vẫn vươn tay về phía nó.
Do dự một lúc lâu, đứa trẻ mới cẩn thận bước tới. Đợi đứa bé đi đến bên cạnh mình, Giang Vị Lâm giơ tay xoa đầu nó. Đầu ngón tay y khẽ động đậy, một đạo thuật tẩy trần rơi xuống người đứa bé, lập tức làm sạch tất cả những vết bẩn trên người nó.
Hành động này khiến đứa trẻ vô cùng kinh ngạc. Nó cúi đầu vuốt ve quần áo đã trở nên sạch sẽ của mình. Sau khi xem xét một lúc lâu, nó bỗng ngẩng đầu nhìn Giang Vị Lâm. Trước khi một tiếng 'Tiên nhân' được thốt ra, Giang Vị Lâm đã ra dấu im lặng.
Nhưng vẻ mặt nó vẫn vô cùng kích động, đôi mắt đen láy sáng ngời nhìn y.
“Đói không?” Giang Vị Lâm lấy vài miếng điểm tâm từ một đĩa sạch nhét vào lòng bàn tay đứa trẻ. Thấy vậy, đứa trẻ trực tiếp nhét hai miếng bánh nếp vào miệng nhai ngấu nghiến, chỉ nhai 2-3 lần đã nuốt xuống bụng. Giang Vị Lâm lấy cho nó một chút nước trà, rồi đưa hết số bánh nếp còn lại.
Nhìn đứa trẻ ăn uống hì hục những món điểm tâm trong tay, Giang Vị Lâm cứ nhìn mãi, ký ức không khỏi bay về mười mấy năm trước. Lúc đó y nhặt được Nguyên Sam, đối phương còn nhỏ hơn cậu bé trước mặt này. Đứa trẻ ba tuổi năm xưa gầy trơ xương, tranh giành bánh bao với những đứa trẻ lớn hơn nó vài tuổi. Hai cái bánh bao lớn hơn miệng nó rất nhiều, vậy mà nó lại cố nhét hết vào miệng, làm miệng căng phồng đến mức chảy máu.
Thực ra, Giang Vị Lâm vẫn luôn không biết gì về thân thế của Nguyên Sam. Lúc trước Nguyên Sam còn nhỏ, y đã từng hỏi nhưng đối phương trả lời là không biết. Bây giờ y không hỏi nữa, nhưng dường như Nguyên Sam cũng chưa từng có ý định tìm lại gia đình ban đầu.
“Đa tạ Tiên trưởng.” Một câu cảm ơn đã kéo suy nghĩ của Giang Vị Lâm trở lại. Đứa trẻ đã ăn xong, trên tay và miệng vẫn còn dính nhiều vụn bánh, ánh mắt sáng long lanh nhìn chằm chằm Giang Vị Lâm.
Giang Vị Lâm mỉm cười, xoa đầu đứa trẻ, nhét vào lòng bàn tay nó một ít tiền đồng và bạc vụn rất nhỏ. Cho nhiều sợ nó không giữ được, bạc vụn nhỏ như vậy thì có thể giấu đi.
“Đi chơi đi.” Y nói.
“Cảm, cảm ơn.” Đứa trẻ lại ấp úng cảm ơn một lần nữa, nhưng nó không đi, muốn nói gì đó thì tiểu nhị bên cạnh đột nhiên đi tới.
“Này này! Sao lại là tên ăn mày thối nhà ngươi nữa! Mau đi mau đi! Đừng đến đây làm phiền việc làm ăn của chúng ta!”
Đứa trẻ nghe vậy liền hoảng hốt, muốn nhấc chân bỏ chạy nhưng lại do dự đứng tại chỗ, dường như không muốn bỏ lỡ điều gì đó.
Cho đến khi Giang Vị Lâm mở lời: “Không sao, cứ để hài tử này ở bên cạnh ta.” Tiểu nhị vừa chạy đến thì dừng lại. Hắn nhìn Giang Vị Lâm đang nhẹ nhàng đặt tay lên đầu đứa trẻ. Tiểu nhị do dự gật đầu, sau đó vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại. Đứa trẻ thấy vậy, cũng có chút lúng túng nhìn bóng lưng tiểu nhị rời đi.
“Sao? Có phải ngươi muốn ngồi một lát không?” Giang Vị Lâm ôn hòa hỏi.
Đứa trẻ lắc đầu, nó do dự rất lâu, ánh mắt không ngừng quét qua Giang Vị Lâm rồi lại dời đi. Thấy vậy, Giang Vị Lâm kiên nhẫn chờ đợi.
Rất lâu sau, mới nghe nó nhỏ giọng hỏi: “Tiên trưởng, Tiên trưởng có thể giúp ta một việc được không?”
Động tác trên tay Giang Vị Lâm dừng một chút. Nghĩ đến chuyện đi đến Huyền Linh Tông cũng là trong hai ngày này, dường như cũng không gấp, y gật đầu nói: “Ngươi cứ nói đi.”
“Ta... Mấy ngày trước mẫu thân của ta bị bệnh. Trước đây người rất khỏe mạnh, chưa từng bệnh bao giờ, nhưng lần này vừa bệnh liền gầy đi giống như bộ xương khô vậy, ngay cả đại phu đến cũng không chữa được.” Lúc đầu giọng điệu của đứa trẻ vẫn bình tĩnh, nhưng nói đến đây lại không khỏi nức nở, giơ tay lên lau khóe mắt.
“Là bệnh gì?” Giang Vị Lâm hỏi.
Đứa trẻ lắc đầu: “Đại phu cũng nói là không biết, nhưng mà... Ta nghe đại nương bên cạnh nói mẫu thân bị yêu tinh hút hết tinh khí rồi, không cứu được nữa.”
“Trừ khi có tiên nhân ra tay cứu giúp.”
Giang Vị Lâm nghe vậy, suy nghĩ một chút, sau đó vỗ đầu cậu bé: “Vậy ngươi dẫn ta đi xem thử đi.” Đứa trẻ không ngờ Giang Vị Lâm lại đồng ý nhanh như vậy, nó lập tức vui mừng tột độ, vội vàng giơ tay lau nước mắt, căng thẳng nắm tay lại thành quyền.
“Ngươi còn đói bụng không?” Giang Vị Lâm đứng dậy hỏi.
“Không đói, không đói.” Đứa trẻ khẩn thiết muốn đưa Giang Vị Lâm về nhà, nghe lời này liền liên tục lắc đầu.
Giang Vị Lâm bất đắc dĩ, y đi đến quầy bảo ông chủ gói thêm hai phần điểm tâm, lúc này mới xách theo điểm tâm cùng đứa trẻ rời khỏi quán trọ này.
“Ngươi tên là gì?” Trên đường đi đến nhà cậu bé, Giang Vị Lâm thuận miệng hỏi.
“Ta tên là Đại Phúc.” Đại Phúc vội vàng trả lời.
Giang Vị Lâm nghe vậy có hơi kinh ngạc, không biết nghĩ đến điều gì, y hỏi Đại Phúc về tên của những đứa trẻ nhà khác. Đại Phúc rất nhanh kể ra vài cái tên. Đều là những cái tên như Nhị Cẩu, Đại Ngưu, Tam Nữu... Nghe vậy, cái tên Nguyên Sam ngược lại không giống như một đứa trẻ gặp nạn thường có.
Giang Vị Lâm vội vàng lắc đầu xua đi những suy nghĩ trong đầu. Vẫn là đừng nghi ngờ nữa, đợi đến khi gặp được sư đệ của Tống sư huynh chẳng phải mọi chuyện sẽ sáng tỏ hay sao?
Nhà Đại Phúc rất gần chỗ này, chỉ một lát đã đến nơi. “Chính là ở đó thưa Tiên trưởng.” Đại Phúc chỉ tay về phía một căn nhà cũ rách nát.
Căn nhà vừa nhìn đã thấy rất cũ kỹ, góc tường mọc đầy rêu xanh, tường nhà có nhiều vết nứt, ngói lợp trên mái nhà bị rách tươm và còn thiếu đi vài miếng. Bên ngoài căn nhà được dựng một vòng hàng rào gỗ thô sơ, xa xa có thể nhìn thấy một con gà mái vừa đi vừa mổ đất ở trong đó.
“Tiên trưởng đừng chê.” Đại Phúc xấu hổ gãi đầu.
Lúc này, đại nương bên cạnh trùng hợp bước ra. Thấy cảnh này liền nheo mắt lại, nhìn kỹ một hồi thì vội vàng tiến tới hỏi han: “Uầy, Đại Phúc, ngươi dẫn từ đâu về một công tử tuấn tú như vậy hả?”
Đại Phúc nghe vậy liền hoảng hốt, vội vàng nói: “Đại nương, vị này là Tiên trưởng.”
“Tiên trưởng?” Đại nương không tin lắm. Tiên nhân sao lại chịu đến cái nơi rách nát như chỗ của họ được.
Đại Phúc vội vàng nói: “Đúng ạ! Tiên trưởng đến để chữa bệnh cho mẫu thân ta.” Nghe lời này, đại nương lập tức cảnh giác: “Bệnh gì? Mẫu thân ngươi có bị bệnh gì đâu, mau mau bảo người này đi đi!” Nói rồi, nàng muốn tự mình đuổi Giang Vị Lâm đi.
Cái gì mà Tiên trưởng, cái gì mà xem bệnh. Bộ dạng trẻ tuổi thế này chắc là bọn giang hồ bịp bợm chuyên đi lừa gạt người khác rồi.
“Đại nương! Đại nương đừng như vậy!” Đại Phúc thấy nàng hùng hổ như thế thì lập tức hoảng loạn. Nó vội vàng giữ chặt người đại nương: “Người thật sự là Tiên trưởng! Ta tận mắt thấy người động ngón tay thì cả người ta liền trở nên sạch sẽ rồi.” Nó vừa nói vừa giật giật quần áo của mình để chứng minh.
Đại nương nhìn kỹ, quả nhiên thấy mấy vết bẩn không thể giặt sạch trên người Đại Phúc thật sự biến mất, nhất thời cũng trở nên dao động.
“Đại nương, là Tiên nhân thật đó, chúng ta mau mau cho người vào trong xem đi.” Đại Phúc đẩy đại nương ra, cẩn thận xin lỗi Giang Vị Lâm: “Xin lỗi Tiên trưởng, đại nương không phải cố ý.”
“Không sao.” Giang Vị Lâm lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía căn nhà có chút ngưng trọng. Y dường như cảm nhận được một luồng khí tức rất kỳ quái.
Theo Đại Phúc bước vào căn nhà tồi tàn, bên trong chỉ có một chiếc giường đá và một cái chum lớn dùng để đựng nước, cực kỳ đơn sơ và tỏa ra một mùi hôi ghê tởm. Trên giường có một nữ nhân đang nằm, gần như không thể nhìn ra hình người, nàng gầy trơ xương, gương mặt vàng vọt.
“Xin lỗi Tiên trưởng, có lẽ hơi có mùi khó ngửi, là... là vì mẫu thân bị bệnh nên mới...” Đại Phúc gãi đầu, trên mặt đầy vẻ xin lỗi, ngay cả lỗ tai cũng đỏ lên vì căng thẳng.
Giang Vị Lâm không trả lời, y đặt hai gói điểm tâm lên bàn đá bên cạnh, cất bước đi thẳng về phía giường. Càng đến gần, mùi hôi thối càng nặng. Đây là... bên trong cơ thể đã bị thối rữa, nhưng người vẫn chưa chết hẳn. Không ngoài dự đoán, nếu không có bất kỳ can thiệp nào thì không thể sống qua khỏi đêm nay.
Đại nương khi nãy muốn chặn đường ở bên ngoài cũng lo lắng đi theo. Những người dân khác chú ý đến cuộc cãi vã ở đây cũng từ từ xúm lại. Nhưng khi đến trước cổng sân, họ liền bị mùi hôi thối xộc vào mũi, lập tức bàn tán xôn xao.
“Bệnh của Liễu Nhi càng ngày càng nặng rồi.”
“Rõ ràng chỉ mới bị bệnh 2-3 hôm, hôm trước chỉ nói là mệt mỏi, hôm nay lại có mùi hôi như vậy.”
“... Lẽ nào sắp chết rồi sao?”
“Thôi thôi, đừng có nói linh tinh nữa, chẳng phải đã có Tiên trưởng đến rồi sao? Cũng không biết là thật hay giả, cứ để người ta xem trước đi.”
Tiếng bàn tán của dân làng rất tạp nham và xầm xì, nhưng vẫn không tránh khỏi có vài câu lọt vào tai Đại Phúc. Nó nghe thấy mấy chữ như 'sắp chết', đôi mắt lập tức cay xè, sợ hãi nắm chặt quần áo.
“Tiên trưởng, mẫu thân ta, mẫu thân ta còn cứu được không?”
Giang Vị Lâm đã quan sát kỹ một hồi. Nghe lời này, y nghiêng đầu nhìn Đại Phúc một cái, bình tĩnh nói: “Không tính là vấn đề gì. Mẫu thân ngươi bị Ma khí nhập thể, hẳn là đã chạm vào thứ gì đó không nên chạm.” Dứt lời, y nhẹ nhàng giơ tay, đầu ngón tay lóe lên một tia sáng trắng mờ nhạt, sau đó liền có một luồng khói đen từ trong cơ thể nữ nhân bay ra ngoài.
“Gì vậy?!”
“Mau nhìn! Các ngươi mau nhìn! Đó là cái gì?!”
“Trời ơi, cái gì thế này?!”
“Đây chính là thứ khiến Liễu Nhi bị bệnh sao?”
Giang Vị Lâm vận linh khí, thu hết Ma khí vào trong tay, sau đó bóp mạnh một cái đánh tan tất cả.
Cùng với việc Ma khí bị rút ra, màu môi của nữ nhân trên giường đá từ từ chuyển từ đen sang trắng, nhưng đại thể vẫn không thấy khá hơn. Dù sao bên trong cơ thể cũng đã bị ăn mòn gần hết rồi. Giang Vị Lâm lấy ra một viên đan dược đặt vào tay Đại Phúc: “Cho mẫu thân ngươi ăn đi.”
Lúc này, không người nào dám nói gì nữa. Ngay cả đại nương đứng ở cổng lớn cũng hết sức kinh ngạc khi chứng kiến cảnh tượng này. Sau khi thấy trong tay Giang Vị Lâm bỗng nhiên xuất hiện đồ vật, nàng lại càng không dám lên tiếng, sợ chọc giận tiên nhân.
Đại Phúc vội vàng bỏ đan dược vào miệng mẫu thân. Đan dược vừa vào miệng đã tan ra trôi xuống cổ họng, dược hiệu của đan dược dành cho phàm nhân sẽ phát huy tác dụng cực kỳ nhanh. Một lát sau, mùi hôi thối kia đã tiêu tán, sắc mặt của nữ nhân cũng từ từ hồi phục trở lại bình thường.
“Mẫu thân ngươi đã không sao rồi.” Giang Vị Lâm nói, nhìn trạng thái của nữ nhân, sau đó nhắc nhở một câu: “Đợi mẫu thân của ngươi tỉnh lại, ngươi nhớ hỏi nàng đã từng đi qua nơi nào và sờ vào thứ gì. Những thứ đó e rằng có Ma khí, không cẩn thận sẽ bị xâm nhiễm.” Đại Phúc thấy sắc mặt của mẫu thân đã khá hơn, nghe lời Giang Vị Lâm nói xong, trực tiếp 'bịch' một tiếng quỳ xuống đất, dùng sức dập đầu mấy cái thật vang: “Đa tạ Tiên trưởng! Đa tạ Tiên trưởng!”
“Đừng quỳ nữa, mau đứng dậy đi.” Giang Vị Lâm thở dài bất đắc dĩ, cúi người kéo Đại Phúc đứng lên. Sau đó chỉ vào điểm tâm trên bàn: “Những thứ này tặng cho ngươi, ta cũng nên đi rồi, sau này hữu duyên gặp lại.” Nói xong, y liền xoay người đi về phía cửa. Những người dân đứng vây quanh trước cửa lập tức tản ra. Sau khi Giang Vị Lâm bước ra ngoài, không biết người nào đó lại đột nhiên quỳ xuống.
“Tiên trưởng! Cầu xin người hãy cứu hài tử nhà ta! Hài tử nhà ta cũng bị mắc bệnh giống như vậy!”
Có người đi trước, tiếp đó lại có thêm hai người quỳ xuống.
Giang Vị Lâm thấy vậy, trong lòng chùng xuống. Thông thường mà nói, phàm nhân rất ít khi tiếp xúc với Ma khí. Dù sao nơi này không phải là địa phận mà Ma tu có thể tùy tiện làm càn, và cho dù Ma tu có đến, người thường gặp phải cũng sẽ chết ngay lập tức. Nhưng trường hợp bị Ma khí xâm nhiễm này, rõ ràng không phải là đụng độ trực tiếp với Ma tu.
Có lẽ họ đã đến nơi mà Ma tu đã từng để lại ma khí hoặc chạm vào thứ gì đó có ma khí, nên mới bị xâm nhiễm. Nhìn như vậy, lời nói của nam nhân trong quán trọ vừa rồi hẳn là không sai, quả nhiên có rất nhiều Ma tu đã đến đây rồi. Càng ngày càng có nhiều Ma tu đến địa phận do tu sĩ chính đạo canh giữ, hẳn là đang chuẩn bị làm điều gì đó.
Giang Vị Lâm nghĩ đến cốt truyện. Trước khi nhân vật chính bị Ma tu hãm hại, dường như Ma tu cũng đã thâm nhập một số lượng lớn vào các tông môn chính đạo rồi. Chúng muốn gây ra một cuộc nội chiến với quy mô nhỏ, cũng là để thăm dò sức mạnh của phe chính đạo. Nếu cảm thấy phần thắng lớn hơn, có khả năng chúng sẽ khởi xướng một cuộc đại chiến Tiên Ma cũng không chừng. Nếu muốn gây ra chiến tranh với quy mô lớn, việc này phải chờ sau khi nhân vật chính trở về Ma Tông, tu luyện đến cảnh giới Đại Thừa rồi tự mình đi tấn công Chính đạo. Nghĩ đến đây, Giang Vị Lâm không khỏi thở dài.
Y chỉ có thể cố gắng hết sức. Nếu không thành, trong đại chiến Tiên Ma sau này, y sẽ cố gắng bảo vệ thật tốt cho bản thân và Nguyên Sam, không để bị cuốn vào trung tâm của cuộc chiến là được.
Những ý nghĩ này chỉ diễn ra trong chớp mắt. Giang Vị Lâm cùng những người dân đã cầu xin đi đến nhà của họ, trục xuất Ma khí cho từng người bị nhiễm bệnh. Đợi đến khi màn đêm buông xuống, Giang Vị Lâm chuẩn bị quay về quán trọ. Những người dân ở đây đồng loạt quỳ xuống đất tạ ơn, y vội vàng đỡ mọi người đứng dậy.
Đại Phúc thậm chí còn ôm con gà mái duy nhất trong nhà đến, muốn tặng cho Giang Vị Lâm. “Không cần tặng ta những thứ này.” Đương nhiên Giang Vị Lâm sẽ không nhận. Đối mặt với ánh mắt hơi thất vọng của Đại Phúc, y nói: “Ta không cần đồ ăn, ngược lại mẫu thân ngươi vừa mới khỏe lại, cần thứ gì đó để bồi bổ cơ thể.”
Trước khi Giang Vị Lâm rời đi, đứa trẻ hơi xấu hổ nói: “Tiên trưởng, ta có thể... ta có thể biết được tên của người được không?” Có lẽ cảm thấy câu hỏi của mình hơi mạo muội, Đại Phúc nói ấp a ấp úng.
Giang Vị Lâm rất thản nhiên cười một cái: “Ta tên Giang Vị Lâm.”
...
Buổi tối về lại quán trọ, Giang Vị Lâm ở trong phòng ngồi thiền, chuẩn bị tu luyện suốt đêm nay. Dạo này y cảm thấy cảnh giới của mình đang tăng tiến, nếu không có gì bất ngờ thì rất nhanh sẽ thăng lên được Kim Đan tầng bốn rồi.
Tuy nhiên, tu luyện đến nửa chừng, Giang Vị Lâm đột nhiên nghe được bên ngoài cửa sổ có chút động tĩnh. Y lập tức ngưng mày thu hồi linh khí.
“Xào xạc—” “Xào xạc—”
Bên ngoài cửa sổ, không biết là gió hay thứ gì đang lay động cành lá trên cây cao, khiến lá cây không ngừng chao đảo, cọ xát vào nhau phát ra từng tiếng xào xạc.
Thứ gì vậy? Giang Vị Lâm nín thở ngưng thần, rón rén đi lại trước cửa sổ, bỗng nhiên thấy một luồng khí tức từ bên ngoài xuyên thẳng vào quán trọ qua cánh cửa sổ ở dưới lầu.
Trong lòng thắt lại, Giang Vị Lâm rón rén bước xuống lầu. Càng đến gần cửa sổ, luồng khí tức kia càng thêm nồng đậm. Giang Vị Lâm không do dự trực tiếp phóng ra một đạo linh khí. Bóng người nọ nhanh nhẹn tránh được linh khí của y, đồng thời linh khí đâm thẳng vào cửa sổ!
Tiếng động lớn khiến những vị khách trong phòng sợ hãi nhảy dựng lên. Tuy nhiên, Giang Vị Lâm và bóng đen kia đã cùng nhau biến mất.
Trong rừng, một bóng đen nhanh nhẹn luồn lách và chạy trốn giữa những thân cây. Giang Vị Lâm cũng không chịu yếu thế, đuổi theo sát phía sau. Sau mấy nghìn mét, Giang Vị Lâm càng lúc càng áp sát đối phương, lòng bàn tay nâng lên, mười mấy thanh đao mỏng phóng ra với tốc độ nhanh như chớp, ngay lập tức chặn đường đi của đối phương.
“Đáng chết!” Đối phương gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ.
Giang Vị Lâm mặt không đổi sắc, ngón tay múa lộng, Hàn Tuyết đao lập tức bao vây tấn công đối phương! Bóng đen vội vàng rút vũ khí ra để đối phó, nhưng chưa đầy một khắc trên người hắn đã đầy những vết thương sâu đến tận xương. Hắn không phải đối thủ của Giang Vị Lâm.
Giang Vị Lâm đứng cách đó không xa, lạnh lùng nhìn hắn, chậm rãi thốt ra hai chữ: “Ma tu.”
...
Trời sáng. Giang Vị Lâm bước ra khỏi cánh rừng, trên người y hầu như không có thay đổi, chỉ có vạt áo bào và ống tay áo bị rách một vài đường nhỏ. Trở về phòng và ngồi xuống ghế, y thở hắt ra một hơi. Kinh nghiệm thực chiến của y thật sự quá ít, đặc biệt là với Ma tu. Quả nhiên vẫn chưa đủ cảnh giác, để người kia chạy thoát rồi.
Giang Vị Lâm vừa suy nghĩ vừa uống trà. Đợi đến khi thời gian gần đủ, y đứng dậy đi trả phòng, sau đó quay trở lại thôn làng hôm qua một chuyến. Nghĩ đi nghĩ lại y vẫn không thể yên tâm, bèn đi tìm một số người bị nhiễm Ma khí hôm qua để hỏi thăm. Sau khi biết được một vài địa điểm đáng ngờ, y vội vàng đi tới đó. Sau khi tìm kiếm 2-3 chỗ thì cuối cùng cũng tìm thấy dấu vết của Ma khí. Giang Vị Lâm đánh tan toàn bộ luồng Ma khí này, lúc này mới lấy ra thanh kiếm mà Nguyên Sam đã đặc biệt rèn cho mình, tiếp tục ngự kiếm lên đường.
Ngày hôm sau, Giang Vị Lâm đến được chân núi của Huyền Linh Tông. Ở đây có một thị trấn nhỏ, người dân trong thị trấn này có một cuộc sống an cư lạc nghiệp, không hề lo lắng về Ma khí hay Ma tu giống như những thị trấn khác.
Giang Vị Lâm không chần chừ, trực tiếp bay lên núi. Tuy nhiên, y chỉ là một đệ tử vô danh của Càn Thiên Môn. Đệ tử của Huyền Linh Tông đương nhiên sẽ không để y gặp mặt Tống Thanh, thậm chí ngay cả cổng tông môn cũng không cho phép y bước vào nửa bước.