91. Ma Khí Bùng Nổ

Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cùng lúc đó, trong Càn Thiên Môn.
Vũ Dương nổi giận lôi đình, đập phá mọi thứ tan tành trước mặt, chỉ vào những người phía dưới mắng nhiếc không ngừng:
"Một lũ phế vật! Ngay cả một Kim Đan và một tên tàn phế mà cũng không bắt được! Lũ các ngươi còn có tác dụng gì?!"
"Đồ súc sinh đáng chết!"
Mấy vị trưởng lão đứng bên dưới thấy Chưởng môn hung dữ như vậy, ai nấy đều phát run.
Bọn họ không hiểu vì sao tính khí của Chưởng môn gần đây ngày càng trở nên hung bạo, thậm chí là tàn nhẫn.
Đối với những đệ tử thất bại trở về đều ra tay trừng phạt rất nặng.
"Tốt lắm, tốt lắm..." Vũ Dương đập phá một lúc, thở hổn hển lẩm bẩm mấy từ, sau đó ông đập mạnh tay xuống tay vịn, nghiêm giọng nói: "Tập hợp tất cả tu sĩ dưới cảnh giới Hợp Thể trong tông môn để truy bắt chúng!"
Mấy vị trưởng lão bên dưới đều kinh hãi, Thất trưởng lão vội vã nói: "Không được đâu Chưởng môn, Nguyên Sam đã là một phế nhân, Giang Vị Lâm cũng chỉ là Kim Đan, chúng vốn không thể làm nên trò trống gì, ngay từ đầu việc truy bắt như vậy đã là không thỏa đáng, dẫn đến việc đệ tử bị tổn hại tính mạng nghiêm trọng. Bây giờ chỉ cần phái thêm tu sĩ Nguyên Anh thỉnh thoảng đi tìm kiếm là đủ, không cần làm lớn chuyện đến vậy, nếu không tông môn sẽ thiếu người, ảnh hưởng đến hoạt động chung, điều này không hợp lý."
Vũ Dương không muốn nghe thêm lời vô nghĩa, lập tức vung ra một luồng linh khí đánh Thất trưởng lão văng thẳng vào cột đá.
Thấy vậy, xung quanh lập tức lặng như tờ.
Vũ Dương thờ ơ nói: "Còn ai có ý kiến gì nữa không?"
Lúc này, không một ai dám lên tiếng.
Vũ Dương tiếp tục nói: "Còn nữa, hãy truyền tin ra ngoài, nói rằng Giang Vị Lâm đã mang theo Ma tu bỏ trốn, và y chính là một Thiên Linh Thể. Càn Thiên Môn chúng ta chỉ cần bắt được Ma tu, còn Thiên Linh Thể này đã bị trục xuất khỏi Càn Thiên Môn, nếu tu giả nào bắt được y thì có thể toàn quyền sở hữu."
Giọng điệu của ông ta u ám.
Vũ Dương đã định sau khi bắt được Giang Vị Lâm sẽ giữ lại cho riêng mình để tu luyện, nhưng sự việc đã đến nước này, bên ngoài đã có rất nhiều lời đồn đại bất lợi về Càn Thiên Môn.
Đối với phàm nhân thì không sao, bọn họ chỉ là những kẻ ngu dốt.
Chuyện bắt giữ Ma tu cứ lấp liếm cho qua là được, nhưng những người ở các tông môn khác thì lại không dễ lừa.
Nếu đã như vậy, thà rằng kéo tất cả mọi người cùng xuống nước.
Đều là một đám Chính đạo đạo đức giả, Vũ Dương không tin những kẻ này có thể chống lại sự cám dỗ của Thiên Linh Thể.
Thiên Linh Thể, cho dù không dùng để song tu thì cốt cách kia cũng có thể sánh ngang với một linh mạch cỡ nhỏ.
Những lão già ở các tông môn lớn tuy không công khai tham gia truy bắt nhưng chắc chắn đều sẽ âm thầm phái ra một hai người, các tông môn nhỏ khác thì càng khỏi phải nói.
Hơn nữa sau khi tin tức này truyền ra, giới Ma tu cũng sẽ nhúng tay vào.
Hai tên súc sinh kia đừng hòng chạy thoát!
Vũ Dương quả thực đã bí nước cờ, hai tên súc sinh này không chỉ khiến ông ta mất mặt mà còn kéo theo danh tiếng của Càn Thiên Môn tụt dốc không phanh. Ông nhất định phải bắt được chúng để trừng trị một phen cho hả giận.
Vũ Dương lại tiếp tục công bố một loạt lệnh treo thưởng và biện pháp truy bắt, quyết tâm phải bắt cho bằng được hai người họ trở về!
Không thể không nói, cách làm này của Vũ Dương quả thực cũng có chút hiệu quả.
Rất nhiều những tông môn lớn ngoài miệng nói lời hay ý đẹp nhưng đã âm thầm phái người đi tìm.
Ai ngờ, Càn Thiên Môn lại luôn cất giấu một Thiên Linh Thể!
Nếu đây là đệ tử của tông môn họ thì đã được sủng ái đến tận trời, nhưng hiện tại Thiên Linh Thể này lại là một con cờ bị Càn Thiên Môn trục xuất, nên họ cũng không tiện công khai thu nhận làm đệ tử.
Vậy thì chỉ đành âm thầm bắt được bảo bối này về rồi tính kế sau.
Những tông môn nhỏ thì công khai hơn nhiều, bọn họ trực tiếp lấy danh nghĩa tiêu diệt Ma tu mà phái không ít tu sĩ cấp cao đi truy bắt.
Ngay cả Ma tu cũng có rất nhiều người kéo đến.
Cốt cách Thiên Linh Thể này là một nguồn tài nguyên tuyệt vời, cho dù bọn họ không dùng đến thì cũng có thể đem ra chợ đen bán với giá cực cao.
Giang Vị Lâm đang giúp Nguyên Sam khôi phục tu vi mà không hề hay biết gì về những chuyện này.
Bọn họ đã tu luyện ròng rã suốt bảy ngày bảy đêm, cuối cùng Nguyên Sam cũng đã hoàn toàn khôi phục Đan điền. Ngay giây phút thành công, hai tay Nguyên Sam không ngừng run rẩy, vô cùng kích động.
Nhưng cuối cùng tất cả đều quy về sự tĩnh lặng, ngay cả thần sắc cũng không lộ ra chút vui mừng nào.
Nguyên Sam thực sự đã thay đổi rất nhiều, ngay cả ở trước mặt Giang Vị Lâm cũng rất ít khi thể hiện niềm vui. Nhưng Giang Vị Lâm thì không để tâm, y còn tỏ ra phấn khích hơn cả Nguyên Sam, ôm chầm lấy y vui vẻ nói: "Thành công rồi, Nguyên Sam không cần phải chịu nỗi đau Đan điền bị hủy hoại nữa."
Khóe môi Nguyên Sam nhẽo nhạt cong lên, sau đó hơi nghiêng đầu hôn lên môi Giang Vị Lâm một cái.
"Ca ca, tất cả những điều này đều là huynh đã ban cho đệ."
Huynh là tất cả của đệ, là ánh dương và hy vọng của đệ.
Giang Vị Lâm hiếm khi đờ người ra, khẽ ho một tiếng, không tự nhiên sờ lên khóe môi.
Mặc dù hơn một tháng trước đã thổ lộ nỗi lòng, nhưng khoảng thời gian này hai người chỉ lo chạy trốn, nào có tâm trí để ý đến những chuyện phong hoa tuyết nguyệt này. Lúc này Nguyên Sam đột nhiên làm như vậy, Giang Vị Lâm có chút không quen.
Y lúng túng nhìn Nguyên Sam, trong khi đôi mắt đen nhánh của Nguyên Sam cũng đang nhìn y một cách rất bình tĩnh.
Điều này càng khiến Giang Vị Lâm thêm ngại ngùng.
Y chuyển sang chuyện khác nói: "Đan điền của đệ đã phục hồi, nhưng tu vi thì phải bắt đầu lại từ đầu."
Lúc nói ra câu này, Giang Vị Lâm mang theo một tia thăm dò và sự cảnh giác, bởi vì trong nguyên tác, sau khi Nguyên Sam khôi phục Đan điền sẽ trực tiếp kích hoạt Ma văn, đọa thành Ma tu.
Ma văn chia làm hai loại.
Một loại là dấu vết do Ma tu dùng bí pháp phong ấn ma khí của bản thân để lại.
Còn một loại khác là bẩm sinh, cơ thể bẩm sinh đã có Ma văn, sau này rất dễ trở thành Ma tu.
Một khi Ma văn được kích hoạt, nó sẽ chuyển hóa toàn bộ linh khí thành ma khí, nhưng loại Ma văn này rất kỳ lạ, dù cho Đan điền đã bị hủy hoại nhưng ma khí trong cơ thể vẫn sẽ được bảo tồn, đợi đến khi Đan điền phục hồi trở lại, toàn bộ ma khí kia sẽ hóa thành tu vi.
Đối với chuyện này, một người sở hữu Ma văn bẩm sinh như Nguyên Sam không thể không cảm nhận được điều đó.
Giang Vị Lâm không biết Nguyên Sam sẽ lựa chọn như thế nào.
Thế nhưng đối với câu hỏi này, Nguyên Sam chỉ gật đầu, rất tự nhiên thuận theo ý Giang Vị Lâm mà nói: "Được, đệ nhất định sẽ không trở thành gánh nặng cho ca ca."
Nếu ca ca không muốn mình nhập ma, vậy thì Nguyên Sam sẽ không nhập.
Nguyên Sam chung quy vẫn muốn thuận theo ý ca ca.
Nghe vậy, Giang Vị Lâm có chút vui mừng, nhưng vẫn gõ nhẹ lên đầu Nguyên Sam một cái: "Không phải gánh nặng, lần sau đừng nói lời này nữa."
"Vâng."
Mấy ngày tiếp theo, Nguyên Sam quả nhiên thật sự bắt tay vào tu luyện lại từ đầu, sự an phận và nghe lời này không khỏi khiến Giang Vị Lâm nhen nhóm một tia hy vọng.
Có lẽ Nguyên Sam thật sự sẽ không trở thành một Ma đầu lấy máu tươi để tăng trưởng tu vi như trong nguyên tác.
Sau vài ngày ẩn náu trong hang động này, Ma tu và các tu sĩ Chính đạo đã tìm đến tận cửa, hai người lại bắt đầu những tháng ngày chạy trốn.
Ngón tay Nguyên Sam nhẹ nhàng lướt qua thân đao, Hoành Đao liền lao đi với tốc độ như sấm sét, đâm xuyên qua lồng ngực của một người! Người này là tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh, chỉ lấy mạng thôi vẫn chưa đủ, sau khi hút máu của Nguyên Anh này xong mới xem như kết thúc.
Ăn no uống đủ rồi, nó liền từ từ trở về tay Nguyên Sam.
"Không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, tu vi của các tu sĩ đến đây càng ngày càng cao." Giang Vị Lâm hơi thở dốc, dùng mu bàn tay lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán. Y nhíu mày, nếu không nhờ Hoành Đao của Nguyên Sam thì họ hoàn toàn không thể đối phó với tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh.
Nguyên Sam không biết đã lấy từ đâu ra một chiếc khăn tay, giơ tay lau đi mồ hôi trên trán Giang Vị Lâm.
"Ca ca yên tâm, chúng ta tiếp tục lên đường thôi."
Họ định chạy đến địa phận ranh giới của Ma tu và Chính đạo, ở khu vực đó hai bên sẽ kiêng dè lẫn nhau, cũng dễ dàng cho họ sinh tồn hơn.
Giang Vị Lâm gật đầu đồng ý, lấy ra thanh kiếm mảnh của mình chuẩn bị ngự kiếm rời đi.
Sau khi Giang Vị Lâm bước lên kiếm, Nguyên Sam cũng bước lên theo. Dưới ánh mắt kinh ngạc của y, Nguyên Sam đứng ở phía sau và đưa tay ôm lấy vòng eo săn chắc của Giang Vị Lâm, nhẹ nhàng gác cằm lên vai y.
"Ca ca, đi thôi."
Nguyên Sam chớp chớp mắt, nói nhỏ.
"Liệu có bị rơi xuống không?" Giang Vị Lâm có chút lo lắng.
"Sẽ không đâu," Nguyên Sam nói, vòng tay ôm Giang Vị Lâm siết chặt thêm vài phần.
Hai người dựa vào nhau rất gần, cũng khiến Giang Vị Lâm không còn lo lắng nữa. Bọn họ ngự kiếm tiếp tục lên đường, đi khoảng hơn mười ngày thì dừng chân giữa một ngọn núi, nơi đó có nguồn nước sạch và cả một rừng quả dại.
Giang Vị Lâm như thường lệ thi triển thuật tẩy trần để làm sạch hang động, sau đó ra ngoài tìm một ít quả dại trở về, còn Nguyên Sam thì đi bắt một ít cá nhỏ và tôm tép.
Trải qua những tháng ngày lang bạt, tài nấu nướng của Nguyên Sam cũng đã tinh xảo hơn rất nhiều, ít nhất những món ăn do đệ ấy làm ra cũng có hương vị thơm ngon.
Nguyên Sam lột vỏ từng con tôm, chỉ để lại thịt, cho thêm gia vị nấu cùng với thịt cá, nấu xong liền múc ra một chén đặt vào tay Giang Vị Lâm.
Ôm chén canh nóng hổi, Giang Vị Lâm nhấp một ngụm nhỏ trước, sau đó mới vớt thịt cá và tôm bên trong ra ăn, ăn xong lại húp thêm một ngụm nước canh, vừa ăn vừa khen ngợi: "Tay nghề nấu nướng của Nguyên Sam đã tốt hơn nhiều rồi."
Đối với điều này, Nguyên Sam chỉ khẽ mỉm cười.
Thời tiết bên ngoài đang lạnh dần, hẳn là sắp bước vào mùa đông, gió lạnh thổi vào hang động, da thịt liền cảm thấy từng đợt lạnh buốt.
Giang Vị Lâm thi triển pháp thuật để che chắn gió lạnh, lại rửa sạch một ít quả rừng, nếm thử trước rồi mới đưa mấy quả cho Nguyên Sam.
Bọn họ đang quây quần bên nhau ăn món tráng miệng sau bữa cơm, nhưng bầu không khí yên bình này rất nhanh đã bị phá vỡ.
'Rầm!'
Sau một tiếng nổ lớn, đất đá bên ngoài hang động đột nhiên bị đánh bay.
Giang Vị Lâm cảnh giác đứng dậy, Hàn Tuyết Đao ngay lập tức bao quanh cơ thể y, chỉ chờ chủ nhân ra lệnh công kích. Thanh Hoành Đao bên cạnh Nguyên Sam cũng rục rịch, phát ra từng tiếng động nhỏ.
'Ba Nguyên Anh, một Xuất Khiếu.'
Thực lực của Hoành Đao đại khái tương đương với cảnh giới Xuất Khiếu, nếu những người này cùng nhau xông lên thì sẽ khó lòng chống lại, tốt nhất là nên nhanh chóng chạy trốn.
"Ca ca, đánh không lại." Nhận được tin tức này, Nguyên Sam truyền âm cho Giang Vị Lâm.
Giang Vị Lâm nghe vậy thì khựng lại, lập tức rút trường kiếm ra và nắm cổ tay Nguyên Sam, đang định ngự kiếm bỏ đi thì bốn người bên ngoài đã xông vào hang động.
Khoảnh khắc nhìn thấy Giang Vị Lâm và Nguyên Sam, họ không khỏi lộ ra vẻ mặt đã nắm chắc phần thắng.
Chỉ là một Luyện Khí và một Kim Đan, đây chẳng phải là cá nằm trên thớt sao?
"Lý huynh, đã tìm được người rồi, không bằng chúng ta cứ phân chia như đã thống nhất từ trước đi?"
"Thiên Linh Thể này sẽ nhường cho Lý huynh, chúng ta sẽ bắt Ma tu này mang về Càn Thiên Môn lĩnh thưởng, huynh thấy sao?" Một người trong số đó bắt đầu lên tiếng thương lượng.
Người được gọi là Lý huynh chính là tu sĩ cảnh giới Xuất Khiếu dẫn đầu tiểu đội này, từ nãy đến giờ gã luôn nhìn Giang Vị Lâm không rời mắt, vẻ mặt tham lam khiến người ta rợn tóc gáy.
Mặc dù trải qua những ngày chạy đôn chạy đáo khiến Giang Vị Lâm trông có vẻ chật vật, mái tóc chỉ được buộc sơ sài, y phục cũng dính nhiều bụi bẩn, nhưng vẫn không thể làm lu mờ vẻ ngoài tuấn mỹ của y.
Tu sĩ sống mấy trăm năm, trong đó không thiếu những người có sở thích kỳ lạ, ví dụ như Lý Cần là một kẻ cực kỳ ham mê nam sắc.
Ngay khi nhìn thấy Giang Vị Lâm, trong lòng gã đã nảy sinh hứng thú. Nhan sắc như vậy, lại còn là một Thiên Linh Thể, đây chẳng phải là thứ tốt để bồi dưỡng song tu sao?
Nghe vậy, gã liền gật đầu, "Được."
Nói xong, gã trực tiếp vọt đến trước mặt Giang Vị Lâm trong chớp nhoáng, vung tay túm lấy vai y.
Giang Vị Lâm kinh ngạc.
Quá nhanh!
Cùng lúc đó, Hoành Đao cũng chớp lấy thời cơ, lập tức chém chết một tu sĩ Nguyên Anh!
Máu của tu sĩ Nguyên Anh kia văng lên người họ, cả đám người hoàn toàn trở tay không kịp.
Hai đứa nhóc này không phải mặc cho người khác chém giết sao? Sao có thể phản công ngược lại bọn họ?!
"Lý huynh!" Một tu sĩ Nguyên Anh khác thấy vậy, không khỏi kêu lớn.
Lý Cần thấy vậy, khinh thường "chậc" một tiếng, gã đẩy Giang Vị Lâm ra, xoay người thi triển pháp thuật phòng hộ lên người hai tu sĩ Nguyên Anh ấy, sau đó trực tiếp lao vào giao chiến với Hoành Đao.
Không lâu sau gã đã phát hiện ra sự thật, "Thì ra là một thanh Ma đao có linh trí! Ha ha ha ha ha ha ha, quả là thứ tốt! Đợi ta bắt ngươi đi rèn thành Ma Tinh, chắc chắn có thể bán được giá cao cho đám Ma tu đó!"
Nói rồi, đòn tấn công của gã càng thêm hiểm độc, mà Hoành Đao cũng không hề tỏ ra yếu thế.
'Lão già, chỉ bằng ngươi mà cũng muốn rèn ta?'
Nguyên Sam kéo mạnh cổ tay Giang Vị Lâm, "Ca ca, đi mau!"
Hai tu sĩ Nguyên Anh nhìn nhau, đồng thời quát lớn: "Đừng hòng chạy thoát!" Nói xong, họ phóng ra hai luồng linh khí tấn công hai người!
Giang Vị Lâm xoay người đẩy Nguyên Sam ngã xuống đất, hai người ôm nhau lăn hai vòng tránh thoát linh khí.
'Ầm', 'ầm', 'ầm'
Mấy luồng linh khí liên tiếp nện xuống đất, tạo thành nhiều cái hố cháy đen.
Sau đó Giang Vị Lâm nhanh chóng bật dậy, kéo Nguyên Sam chạy vào rừng cây phía sau.
"Hù... hù..."
Trán Giang Vị Lâm lấm tấm mồ hôi lạnh, họ trốn đông trốn tây trong rừng, mà linh khí luôn cực kỳ chuẩn xác đánh về phía họ.
"Tránh ra!"
Một luồng kiếm khí đột nhiên tấn công tới, Giang Vị Lâm kinh hãi nhận ra tốc độ của nó quá nhanh, y đẩy mạnh Nguyên Sam qua một bên, luồng kiếm khí kia trực tiếp chém vào lưng y, quần áo ngay lập tức bị đánh nát, da thịt nứt toạc!
Một vết thương đẫm máu kéo dài từ vai xuống tận eo Giang Vị Lâm, nhuộm đỏ cả một mảng y phục.
"Shhh-"
Giang Vị Lâm hít sâu một hơi.
Vết thương ngoài da thì không đáng ngại, nhưng luồng kiếm khí này lại trực tiếp công kích vào bên trong, làm tổn thương nội tạng của y.
Nguyên Sam bị đẩy ngã sấp về phía trước, đệ ấy nhanh chóng đứng dậy ôm Giang Vị Lâm vào lòng.
"Ca ca." Ngón tay Nguyên Sam run lẩy bẩy, đồng tử co rút, đôi mắt đen thâm sâu như đang tỏa ra từng trận huyết ý.
Giang Vị Lâm hít sâu một hơi, sau đó đột ngột phun ra một ngụm máu.
Kim Đan và Nguyên Anh chênh lệch nhau quá lớn, luồng kiếm khí này suýt chút nữa đã chém y thành hai nửa rồi.
Y lạnh lùng ngước mắt lên, ngón tay khẽ động, mười tám lưỡi đao mỏng lóe lên tia sáng trực tiếp lao về phía một người trong số đó.
Người đó ban đầu không thèm để ý, nhưng không ngờ lại thực sự bị rạch ra vết thương, nhất thời vô cùng tức giận.
Hắn ta phất tay áo một cái, trực tiếp đánh bay toàn bộ Hàn Tuyết Đao đâm thẳng vào thân cây gần đó!
Giang Vị Lâm lập tức kinh hãi, tuy biết thực lực giữa Kim Đan và Nguyên Anh chênh lệch rất lớn, nhưng thấy đòn tấn công của mình bị hóa giải một cách dễ dàng như vậy, y vẫn chấn động không thôi.
"Nguyên Sam, mau chạy đi."
Y gấp gáp nắm lấy tay Nguyên Sam, theo bản năng nói.
Mặc dù Giang Vị Lâm biết rõ trong tình huống này họ ai cũng không thể thoát được!
"Muốn chạy?"
Tu sĩ Nguyên Anh đang nổi giận nghe được lời này, suýt thì bật cười thành tiếng.
"Đừng giãy giụa vô ích, đợi ta bắt các ngươi mang về lĩnh thưởng!"
Nói rồi, thanh trường kiếm của hắn ta lập tức hóa thành hơn mười luồng ảnh kiếm trong không trung, sau đó mưa kiếm như vũ bão lao nhanh về phía hai người! Giang Vị Lâm đột nhiên mở to mắt.
Quá nhanh! Không thể tránh được!
Ý niệm đó vừa lướt qua đầu, Nguyên Sam ở bên cạnh đột nhiên giữ y lại, bóng tối bao phủ trên đỉnh đầu, Nguyên Sam đã hoàn toàn che chắn ở phía trên Giang Vị Lâm!
Nguyên Sam!
Giang Vị Lâm ngừng thở!
'Xoẹt—'
Mấy luồng ảnh kiếm như mưa giông trút xuống, trực tiếp đâm xuyên qua sống lưng Nguyên Sam.
Giang Vị Lâm chỉ cảm thấy hàn ý dâng lên trong lòng, từng mũi kiếm đâm ra từ ngực Nguyên Sam, máu tươi tuôn ra xối xả, từng giọt rơi xuống gương mặt y.
Sau vài hơi thở, mưa kiếm đã ngừng.
Cuồng phong bạo vũ qua đi, cuối cùng chỉ còn lại một mảnh tĩnh lặng.
Giang Vị Lâm thở dốc, tiếng tim đập lớn đến mức chấn động cả hai tai.
"Nguyên Sam..."
Y đưa tay vuốt ve gương mặt Nguyên Sam, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, không thể nói nên lời.
Nguyên Sam cúi thấp đầu, mái tóc dài xõa xuống, tóc đen rơi đầy trên sống lưng đỏ thẫm của đệ ấy, cũng rơi xuống trên gò má của Giang Vị Lâm. Ánh mắt Nguyên Sam vẫn bình tĩnh, khóe môi không ngừng rỉ máu.
Dưới bóng tối, đôi mắt kia càng lúc càng âm u.
Chỉ nghe Nguyên Sam thấp giọng thì thầm:
"Xin lỗi... Ca ca."
Ngay sau đó, Ma khí ngút trời từ trong cơ thể Nguyên Sam đột nhiên bùng phát ra ngoài!
"A! ! ! !" Hắc khí như có thực thể điên cuồng phóng ra xung quanh! Trong nháy mắt, tất cả cỏ cây đều héo rũ, cây cối gãy gập, mọi thứ như bị tước đi sinh mạng mà hóa thành một mảnh tối đen!
Bầu trời nơi họ đang ở trong chớp mắt đã giăng kín mây đen, không trung u ám và âm trầm như sắp có mưa bão kéo đến.
Mái tóc dài mềm mại của Nguyên Sam không gió tự lay động, đôi mắt đen nhìn Giang Vị Lâm cũng từng chút một bị nhuộm thành màu đỏ tươi giống như máu.
"Đó, đó là..."
Tu sĩ Nguyên Anh ở phía sau thấy vậy liền sửng sốt, cảm nhận được ma khí đang không ngừng ồ ạt ập tới trước mặt mình, hắn ta cảm thấy hai chân mềm nhũn.
Đột nhiên, một luồng ma khí ngưng tụ thành gai nhọn trực tiếp đâm xuyên qua đầu hắn ta.
Tiếng kêu la chói tai gần như đâm thủng cả màng nhĩ người khác.
Nguyên Sam rũ mắt, từ từ đưa tay ra, dịu dàng che lại hai tai Giang Vị Lâm.
"Nguyên..."
Giang Vị Lâm ngây người nhìn người đang từ từ tiến lại gần, cho đến khi một nụ hôn in lên môi y, ngăn lại những lời y muốn nói.
Nguyên Sam nhẹ nhàng hôn Giang Vị Lâm.
Phía sau họ, tu sĩ bị đâm xuyên qua đầu vẫn chưa chết, ma khí điên cuồng xâm nhập vào cơ thể, từ từ ăn mòn thân thể của hắn ta.
Hắn ta đau đớn không ngừng gào thét!
Tu sĩ Nguyên Anh khác thấy vậy, sợ hãi đến lạnh cả người, quay lưng lại muốn chạy trốn, nhưng chưa kịp tẩu thoát thì ma khí cũng đã ùa tới, giống như một thứ chất lỏng dính nhớt nào đó từ từ bao bọc lấy hắn ta.
Hắc khí ăn mòn da thịt, hắn ta hét lớn: "Không! Đừng đến gần ta!"
"Cút đi! Quái vật! Súc sinh! A a a a a! ! ! !"
Tuy nhiên, cảnh tượng thê thảm này dường như không thể can thiệp vào cảnh tượng kỳ lạ ở phía bên kia.
Một người toàn thân đẫm máu, cơ thể bị kiếm đâm thủng nhiều lỗ lại dịu dàng nâng lên gương mặt của người ở dưới thân, nhắm mắt hôn sâu.
Giang Vị Lâm cảm thấy vô cùng kỳ lạ, y cố gắng né tránh nhưng lại bị đối phương ngậm lấy và cắn mạnh hơn. Có lẽ sự giãy giụa này đã kích thích Nguyên Sam.
Nguyên Sam từ từ mở mắt, đôi mắt màu đỏ tươi lộ ra sự khát máu và dục vọng mãnh liệt.
Giang Vị Lâm ngây người nhìn ánh mắt Nguyên Sam.
Hoàn toàn... nhập ma rồi.