Chu Kỳ luôn rõ mình chỉ là nam phụ trong tiểu thuyết thanh xuân [Trùm Trường Tuyệt Thế]. Cậu tận tình phụ họa cho nam chính: lúc chiến đấu thì hò hét cổ vũ, lúc làm điệu thì nhiệt tình vỗ tay, lúc bị thương thì chăm sóc băng bó. Tất cả chỉ để hoàn thành cốt truyện và sau đó rút về sống an nhàn.
Không ngờ một ngày, mắt mở ra thì mọi thứ quay về điểm xuất phát. Nhưng điều khiến cậu bối rối là nam chính lạnh lùng vốn không biết nói yêu giờ lại như uống phải thuốc kích thích, thân mật ép Chu Kỳ vào góc tường, dường như muốn làm một trò táo bạo.
Chu Kỳ: Cứu mạng!
Nam chính thì nói rằng bởi vì trong bản gốc Chu Kỳ quá ngoan ngoãn, lanh lợi nên fan “phát điên”, được tác giả phong làm linh vật truyện. Vì quá đáng yêu, fanfic về cặp đôi nam chính – Chu Kỳ mọc lên như nấm, đến 99% đều là truyện H.
Nhiều năm sau, Chu Kỳ thở dài: “Mục đích ban đầu của tôi chỉ đơn giản là rời khỏi cuốn truyện kia, ai ngờ lại bị ép phải ôm hôn đồng đội thân thiết hàng ngày.”
“Lời khuyên cho mọi người: tình anh em dù trong sáng đến đâu mà ngày nào cũng ôm hôn thì kiểu gì cũng biến tướng…”
Tóm tắt một câu: Cảm giác mỗi ngày phải diễn lại chính fanfic của mình… là như thế nào?
Thông điệp: Hướng về phía mặt trời, vui vẻ mỗi ngày.
[Cảnh báo của editor]
Truyện bựa, editor có nhét chữ vào mồm tác giả và nhân vật một chút để lầy hơn, nhưng không làm thay đổi cốt truyện và tinh thần tác phẩm.
Truyện Đề Cử






