Văn Lị vốn chỉ là một cô nàng lười biếng, ham ăn, kiểu người “nằm được thì không ngồi, ngồi được thì không đứng”. Vậy mà một ngày nọ, cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại… và chính mình trở thành người phụ nữ được gả cho nam phụ. Trong truyện, nam phụ là đội trưởng đội vận chuyển của đại đội — người có tiền, tem phiếu, đồ ăn đầy đủ, là đối tượng mơ ước của bao cô gái thời bao cấp. Nhưng vì chồng quanh năm bận rộn xa nhà, người nguyên chủ cô đơn đến mức cuối cùng phải tìm đến một thanh niên trí thức khác. Văn Lị vốn chỉ muốn sống nhàn nhã chờ chết, vậy mà giờ đây lại bị ép phải vật lộn để tồn tại. Cô chỉ biết tự an ủi mình: “Không sao đâu, cô đơn tôi chịu được, tuyệt đối không ngoại tình…” Nhưng cô xuyên đến hơi sớm, nguyên chủ vẫn còn chưa bị rơi nước, chưa có khoảnh khắc được nam phụ cứu, cũng chưa có vụ “ăn vạ” để được gắn kết với anh... Vậy là, cô nàng bỗng phải đối mặt với một thử thách mới: “Chẳng lẽ nhất định phải diễn cảnh rơi xuống nước để cầu cứu sao?” Haiz, sống sót quả là không dễ dàng. Lị Bảo chỉ biết thở dài. Muốn sống thì chỉ còn cách dựa vào chính mình! Ở bên kia, mẹ kế của Giang Nguyên lại ép anh cưới cô em họ nặng gần 100 ký. Giang Nguyên dứt khoát từ chối: “Đừng mơ! Cho dù có nhặt tạm một cô gái ngoài đường, tôi cũng không cưới cô ta.” Ai ngờ vừa ra khỏi nhà, anh thật sự “nhặt” được một cô gái từ dưới sông lên – cô ngã xuống nước vì cố cứu người, còn bị chuột rút, chân yếu đến mức cần người dìu. Cô gái nhỏ nhắn như cành liễu, yếu ớt khiến người ta muốn che chở, chỉ cần đưa về làm bình hoa đã thấy xinh đẹp. Giang Nguyên không kìm được lòng mình. Khi tin đồn giữa hai người lan ra khắp nơi, cô gái ấy chậm rãi nắm góc áo, ngón tay run run, ngước mắt lên hỏi: “Anh có đồng ý cưới em không?” Anh im lặng một lúc, rồi gật đầu. Thế là cuộc sống sau hôn nhân của Giang Nguyên bắt đầu – vừa làm chồng, vừa làm cha, một hành trình ngọt ngào và ấm áp. Ai bảo anh lại cưới trúng cô vợ mềm mại, dịu dàng như kẹo bông ấy chứ. Cô không chỉ khiến anh yêu đến tận xương tủy, mà còn trở thành “cục cưng” trong lòng anh. Cặp đôi: cô vợ mềm mại đáng yêu × ông chồng ngoài lạnh trong nóng, miệng độc lòng mềm. Bối cảnh: thập niên 70, ngôn tình ngọt sủng. Chênh lệch tuổi 10, nữ chính không có “bàn tay vàng” — nếu có thì chính là xinh đẹp và ngọt ngào. Truyện hướng đến một nữ chính trưởng thành, được yêu thương, sau này vào đại học và xây dựng sự nghiệp riêng. Tags: Duyên trời định sẵn · Xuyên thư · Niên đại văn · Nghịch tập