Chương 18: Mối hôn sự

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư

Chương 18: Mối hôn sự

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Uẩn khẽ nhếch môi cười, hắn rất hài lòng với sự kinh ngạc mà mình đã tạo ra.
Thúy Cô nắm chặt tay hắn: "Tốt, tốt, đứa trẻ tốt, đúng là khổ tận cam lai."
Tạ Uẩn khẽ nhíu mày, rụt tay về, hắn không quen thân mật với người khác như thế. Mặc dù Thúy Cô đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng nhìn qua chỉ như thiếu nữ đôi mươi, bị một người phụ nữ trông như thiếu nữ kéo tay, Tạ Uẩn nổi hết da gà. Hơn nữa, năm ngoái khi Thúy Cô từ Vân Châu trở về, cũng không thân mật với hắn như vậy.
Thúy Cô dường như không hề để ý, ngược lại còn trêu chọc, nói: "Đứa trẻ tốt, lần trước gặp ngươi vẫn là lục tinh Võ Đồ. Thoáng cái mới chỉ một năm mà ngươi đã tiến giai Võ Giả, thật là quá tốt."
Tạ Uẩn nhíu mày thật sâu, lời này nghe thế nào cũng không lọt tai.
Sắc mặt những người còn lại đều thay đổi, ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Tạ Uẩn. Thúy Cô không biết, nhưng bọn họ lại biết rất rõ. Tạ Uẩn rõ ràng là từ sau khi hôn mê tỉnh lại mới bắt đầu tiến giai, tu vi tăng tiến vượt bậc. Trong thời gian gần hai tháng, hắn từ lục tinh Võ Đồ tiến giai đến Võ Giả.
Hai tháng liền nhảy bốn cấp, đây là sự kinh người đến mức nào, e rằng ngay cả thiên tài ở phủ thành cũng không làm được như vậy.
Tạ lão gia tử thở dồn dập, nhưng dù sao lão cũng là gia chủ, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng mấy cháu trai thì không nhịn được, Tạ Anh vội vàng hỏi: "Thất ca, huynh có được thiên tài địa bảo gì sao?"
Tạ Uẩn trừng mắt liếc hắn, hờ hững nói: "Thiên tài địa bảo sao có thể dễ dàng có được như vậy, ngươi cứ nằm mơ đi."
Tạ Anh là thứ tử nhị phòng, nhỏ hơn Tạ Uẩn một tuổi, đứng thứ tám.
Tạ Anh bĩu môi, bất mãn nói: "Vậy ca làm sao có thể tiến giai, thiên phú của ca còn kém hơn đệ nữa."
Ánh mắt Tạ Sóc lóe lên, làm ra vẻ đường hoàng nói: "Thất đệ, nếu đệ có bí quyết tiến giai gì, đừng giữ riêng một mình, chúng ta đều là người một nhà, cùng chung họ Tạ mà."
Tạ Kỳ liên tục gật đầu: "Đúng vậy, đúng vậy, thất ca, đệ chính là đệ đệ ruột của ca nè."
Sắc mặt Bạch Ngọc thay đổi, giận dữ nói: "Ngươi mà là đệ đệ ruột cái gì." Sau đó lại vô cùng thân thiết, hòa nhã, nhìn về phía Tạ Uẩn, lời nói dịu dàng nhỏ nhẹ: "Uẩn nhi, con phải nhớ kỹ, con với tam ca mới là huynh đệ ruột thịt." Lúc này, vẻ mặt của Bạch Ngọc vô cùng ôn hòa, muốn bao nhiêu từ ái thì có bấy nhiêu từ ái, không còn mở miệng ngậm miệng gọi là thằng con bất hiếu nữa.
Tạ tam gia sầm mặt: "Câm miệng!" Cái đồ đàn bà thối, chỉ biết làm mất mặt ông ta.
Tạ lão gia tử rất không vui quay đầu lại, hờ hững liếc mắt về phía Bạch Ngọc, Bạch Ngọc rụt cổ lại, co rúm như một con chim cút.
Tạ Uẩn dở khóc dở cười, hờ hững nói: "Làm gì có bí quyết tiến giai gì đâu, ta đã mắc kẹt ở lục tinh Võ Đồ mấy năm. Mấy năm nay tuy không có đột phá, nhưng nội khí tu luyện lại tích trữ trong kinh mạch. Sau khi suy nghĩ thông suốt vài chuyện, tích lũy đầy đủ thì tự nhiên cứ thế mà tiến giai thôi."
Tạ Sóc vội vàng hỏi: "Sau này thì sao, sau này huynh làm sao có thể tiến giai Võ Giả?" Tích lũy đầy đủ, tiến giai đến bát tinh Võ Đồ, chuyện này thì bỏ qua đi, nhưng chỉ trong thời gian ngắn ngủi, lại một lần nữa tiến giai đến Võ Giả, chuyện này có chút không hợp lý.
Tạ Uẩn cười cười, ung dung thong thả trả lời: "Nói ra thật xấu hổ, trước đây tính tình ta mềm yếu, không thích tranh đấu với người khác. Sau khi chết đi một lần mới phát hiện, người tu luyện vốn là nghịch thiên mà đi, không tranh đấu thì làm sao có thành tựu. Lần trước không nhịn được, lần đầu tiên đánh nhau với người ta, đánh đến hăng say, sau khi ta trở về, liền cảm thấy tu vi có chút buông lỏng. Vì thế, một khoảng thời gian gần đây, ta liền ở trong phòng bế quan tiến giai. Cho nên, hôm nay mới đến muộn."
"Đánh một trận là có thể tiến giai sao?" Tạ Tranh ghen ghét đến nỗi mặt tái xanh.
"Thất đệ đúng là may mắn." Tạ Tuân cộc lốc nói, hắn cũng muốn đi đánh nhau một trận, thử xem có thể tiến giai hay không.
Tạ Uẩn khẽ mỉm cười, nói: "Ta ngày thường hiếm khi ra cửa. Nếu không, còn có nguyên nhân gì khác chứ. Hơn nữa, chỉ là tiến giai Võ Giả mà thôi, cũng không phải bí mật gì ghê gớm, nếu ta thực sự có bí quyết, chắc chắn sẽ báo cho tộc biết."
Mọi người ngẫm lại cũng đúng, trên mặt lộ ra vẻ thất vọng. Dù sao, Tạ Uẩn sinh hoạt ngay dưới mắt của bọn họ, nếu thực sự có bí quyết gì, chắc chắn sẽ không giấu giếm được. Huống chi, loại kỳ ngộ này của Tạ Uẩn, đổi lại là bọn họ cũng không được. Trong bọn họ không có ai hèn nhát, đến hai mươi tuổi đầu rồi, thế mà chưa từng đánh nhau, ngẫm lại liền thấy cạn lời.
Đương nhiên, quan trọng nhất chính là, bí quyết tiến giai Võ Giả mà thôi, có thì tốt, không có cũng không quan trọng đến vậy. Cũng đâu phải bí quyết tiến giai Võ Sĩ. Nếu không, hôm nay Tạ Uẩn sẽ không dễ dàng được bỏ qua như vậy.
Nụ cười của Thúy Cô không hề thay đổi, chậm rãi nói: "Lần này ta từ Vân Châu đến, thứ nhất là để đưa tài nguyên đến phủ. Thứ hai là vì một mối hôn nhân."
"Việc hôn nhân sao?" Ánh mắt Tạ lão gia tử chợt lóe lên tia tinh quang.
Thúy Cô cười gật đầu: "Nhà gái là đích nữ của đại thế gia ở Vân Châu, dung mạo xinh đẹp, thiên phú cũng tốt, năm nay mới hai mươi mốt tuổi, đã là thất tinh Võ Giả. Hơn nữa nàng còn là con út của bà con xa với tiểu thư. Chỉ tiếc hồng nhan bạc mệnh, năm trước lúc bí cảnh Hành Thủy mở ra, nàng cùng hôn phu tiến vào, một nhóm hơn hai mươi người, lại chỉ có mình nàng thoát được. Haiz, nhà trai làm sao có thể để yên, thông gia biến thành kẻ thù, bây giờ vẫn còn đang gây loạn. Người hai nhà hiện giờ đã đến mức không chết không ngừng. Một tiểu thư thế gia tốt như vậy, thanh danh cũng bị tổn hại, gia chủ không còn cách nào khác, lúc này liền quyết định gả nữ nhi đi xa. Sau khi tiểu thư biết tin, liền lập tức nghĩ đến các ngươi."
Tạ lão gia tử nhíu mày, do dự nói: "Nàng đắc tội đại thế gia, liệu có thể hay không...."
Thúy Cô cười nói: "Không sao, hai bên đều là xuất thân thế gia, ai có thể hơn ai. Hơn nữa, Trần gia đã chịu thua rồi, ngay cả nữ nhi cũng gả đi xa, Lâm gia còn muốn gì nữa. Mà nói cho cùng, thế lực của Lâm gia cũng đâu thể vươn đến Thanh Thạch chúng ta, nếu không phải bởi vì cách quá xa, lại có tiểu thư đứng ra giúp đỡ, người ta chưa chắc đã coi trọng chúng ta đâu."
Tạ lão gia tử gật đầu, lúc này mới yên lòng.
Đám đệ tử trẻ tuổi ở Tạ gia chưa thành hôn nghe vậy liền rục rịch không yên.
Bạch Ngọc cũng trở nên vội vàng, bất chấp việc giả bộ làm chim cút vừa rồi, vội vàng nói: "Thúy Cô à, ngài xem A Tuyết nghĩ thế nào, chuyện tốt như vậy, làm sao lại không nghĩ đến huynh đệ ruột được. Tuổi tác của vị tiểu thư kia còn tương đương với Sóc nhi, tuy rằng tu vi của Sóc nhi kém hơn một chút, nhưng cũng là người có triển vọng nhất ở trấn Thanh Thạch. Hơn nữa, nó còn được học viện đan sư nhìn trúng, hiện giờ đã là dược sư trung cấp. Nếu vận khí tốt, còn có thể xuất môn theo lão sư đi lịch lãm, đến lúc đó chẳng phải cũng là một sự trợ giúp cho A Tuyết hay sao."
Mọi người vừa nghe xong, làm sao mà chịu, dựa vào cái gì mà chuyện tốt trong nhà đều là Tạ Sóc chiếm hết, Tạ nhị gia lập tức nói: "Trưởng tử nhà ta cũng không tệ, tuổi cũng lớn, lại còn biết chiều người."
Bạch Ngọc cau mày lườm nguýt: "Ta khinh, đại nhi tử nhà ông năm nay đã gần ba mươi, thế mà chỉ là tứ tinh Võ Giả, thê tử vừa mới mất, ông còn không biết xấu hổ mà so sánh với Sóc nhi nhà ta."
Tạ Nam Hoa giận đến mức không kiềm chế được: "Ngươi..." Đang định mắng Bạch Ngọc vài câu, nhưng lại ngại bà ta là mẹ đẻ của Tạ Tuyết, Tạ Nam Hoa nhịn rồi lại nhịn, ngược lại nói: "Cho dù Liễm nhi không được thì còn có Tuân nhi, hắn chính là đích trưởng tử của đại phòng."
Tạ Tuân nằm không cũng trúng đạn, hướng về phía ông ta cười cười.
Thúy Cô chậm rãi uống một ngụm trà, chậm rãi nói: "Không cần nóng nảy, chuyện này các ngươi cứ thương nghị, ngày mốt rồi hãy trả lời cho ta biết. Đúng rồi, để ta phân phát tài nguyên cái đã, các ngươi chờ nãy giờ chắc cũng nóng vội rồi."
Thúy Cô lấy túi trữ vật ra, phát cho mỗi người một cái hộp nhỏ. Còn về phần chứa gì bên trong, Tạ Sóc lặng lẽ thu hộp, Tạ Tranh thì trực tiếp mở ra xem. Sau đó, sắc mặt trầm xuống, không nói gì. Mấy người có động tác giống như hắn, đều là con thứ.
Tạ Tuân cũng nhận lấy hộp, cười nói: "Vẫn là nhị tỷ tỷ nghĩ tới chúng ta."
Thúy Cô hài lòng liếc mắt nhìn hắn một cái: "Tiểu thư à, nàng cũng hi vọng đệ tử trong tộc có tiền đồ." Quay đầu nhìn về phía Tạ Uẩn, cười nói: "Nghe nói ngươi đã từ hôn, vậy cũng tốt, cô nương Lý gia không xứng với ngươi, ngày khác cô cô tìm cho ngươi một người tốt hơn."
Nghe thấy lời này của Thúy Cô, đệ tử chưa thành hôn của Tạ gia đều biến sắc.
Tạ Uẩn nhăn mày, trong lòng rốt cuộc không còn chút thiện cảm nào đối với người Vân Châu. Trước đó hắn cảm thấy Tạ Tuyết quả thực có tận tâm chăm sóc nguyên chủ, nhưng hiện giờ xem ra, quả nhiên không phải vậy. Lời này của Thúy Cô chứa đựng hàm ý công danh và lợi lộc rất nặng, thái độ nói chuyện cao ngạo, giống như đang ban ơn. Thoáng cái liền coi Tạ gia thành phụ thuộc, uổng công Tạ lão gia tử còn đầy vẻ đắc ý.
Thật lòng thì Tạ Uẩn cảm thấy, Tạ Tuyết có thể lên giường thành công, trở thành thị thiếp của trưởng tử thế gia, còn có thể trong thời gian ngắn ngủi đứng vững gót chân, chắc chắn cũng không phải hạng đơn giản. Hơn nữa, sinh tồn trong hào môn thế gia không hề dễ dàng, trước nay đều không ngừng tranh đấu. Tạ Tuyết gả qua đã tám năm, hiện giờ biến thành bộ dạng gì rồi còn không biết chừng. Dù sao lấy khẩu khí nói chuyện của Thúy Cô mà nói, Tạ Tuyết tuyệt đối là người chỉ biết lợi dụng.
Trong lòng nghĩ vậy, sắc mặt Tạ Uẩn trở nên lạnh nhạt: "Ta đã có thê tử."
Sắc mặt Thúy Cô không vui, sầm mặt nói: "Kẻ đó mà coi là thê tử cái gì, thân phận không rõ ràng, lai lịch bất chính, diện mạo thì xấu xí vô cùng. Thê tử như vậy, sao có thể dắt ra ngoài gặp mặt người khác được chứ."
Tạ Uẩn có chút mất kiên nhẫn, Cảnh Nhiên cho dù có không tốt đến mấy, thì cũng là chuyện của hắn, liên quan gì đến người khác, hờ hững nói: "Nàng là thê tử của ta, chuyện này là do mẫu thân làm chủ, Thúy Cô không cần nói nhiều."
Sắc mặt Thúy Cô lạnh lùng, bị thái độ của hắn chọc giận, đến Vân Châu nhiều năm như vậy, chưa từng có người Tạ gia nào dám cho ả xem sắc mặt, liền quay đầu liếc mắt trách cứ Bạch Ngọc, đều do bà lắm chuyện.
Bạch Ngọc ấm ức lại không dám hé răng. Nữ nhi tuy rằng do bà ta sinh ra, nhưng bà ta cùng nữ nhi từ đó đến giờ không hề thân thiết. Hiện giờ địa vị của bà ta ở Tạ gia cao như vậy, chính là nhờ vào nữ nhi này. Cho nên, cho dù có là mẹ ruột của Tạ Tuyết, đối mặt với Thúy Cô bà ta cũng không dám thể hiện ra bất cứ sự bất mãn nào.
"Quên đi." Thúy Cô giận dữ nói: "Về sau ngươi sẽ hiểu được, ta đây là muốn tốt cho ngươi."
Tạ Uẩn khịt mũi khinh thường, hắn mới không tin trên trời rơi xuống miếng bánh là có chuyện tốt. Cái gì mà đích nữ thế gia, lại phải gả về vùng quê, đúng là nực cười, loại tình tiết này kiếp trước hắn đã thấy nhiều rồi. Chỉ có những người thanh danh hư thối không ai thèm lấy, nên mới chấp nhận chịu thiệt như vậy.
Thúy Cô rõ ràng không hề vui vẻ, phất tay, bảo bọn họ lui ra. Thất thiếu gia tu vi tăng, tính tình cũng tăng, nếu không phải nghĩ tình hắn cùng một mẹ với tiểu thư, ai mà thèm nhọc lòng vì hắn.
Tạ Uẩn nếu biết suy nghĩ này trong lòng ả, nhất định sẽ vô cùng khinh thường. Trước đây nguyên chủ béo như heo, ngày ngày sống khổ sở như vậy, sao không thấy ả đến nhọc lòng, giờ thì tu vi mình tiến giai, người gầy đi, có thể lợi dụng được, thì ả lại chạy tới nói ra nói vào, muốn diễn trò gì đây.