35. Chương 35: Trương gia lại dò la tin tức

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư

Chương 35: Trương gia lại dò la tin tức

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảnh Nhiên hơi bất ngờ, không nghĩ Tạ thất thiếu ra ngoài một chuyến lại còn nhớ mua đồ cho y. Trong lòng y bỗng dấy lên chút rung động, quả thật, khi Tạ thất thiếu không chọc giận y, hắn là một người rất tốt.
Sau khi Tạ Uẩn đưa đồ cho y, hắn lập tức nhốt mình trong phòng luyện dược. Hôm nay đã tiêu sạch hết linh châu, giờ phải nhanh chóng kiếm tiền lại mới được.
Sáng sớm hôm sau, Tạ An cầm số dược tề thiếu gia vừa luyện chế xong, chuẩn bị ra ngoài.
Tạ Uẩn đến phòng Cảnh Nhiên. Cảnh Nhiên đang đọc thoại bản, vừa đọc vừa cười, cười rất vui vẻ.
Tạ Uẩn hỏi: "Vui thế sao?"
Cảnh Nhiên nín cười, nói: "Rất thú vị."
Tạ Uẩn hỏi: "Bí cảnh rốt cuộc là trông như thế nào? Ta chưa từng vào bí cảnh bao giờ, thoại bản này viết thật hay giả vậy?"
Cảnh Nhiên buồn cười liếc hắn một cái, nói: "Toàn là bịa đặt lung tung. Ngươi xem đây này, Vương Hoa gặp phải một con Liệt Diễm Báo cấp bảy, lập tức chấn động, vội vàng cầm lấy Bàn Long Kích... ha ha, Liệt Diễm Báo cao nhất cũng chỉ đến cấp năm thôi, thoại bản này lại viết Liệt Diễm Báo cấp bảy. Ta thật sự muốn đi ra ngoài mà mở mang tầm mắt. Còn có Bàn Long Kích này, đây là binh khí xếp thứ bảy trên bảng xếp hạng vũ khí, nếu tên Vương Hoa này mà cầm được, hắn có giữ nổi mạng sống không chứ?"
Tạ Uẩn cười cười, trong lòng cũng hơi cạn lời, nói: "Thoại bản này là do ai viết vậy, chẳng biết xem xét chút nào đến tình hình thực tế."
Cảnh Nhiên liếc hắn một cái, nói: "Người nào có bản lĩnh vào bí cảnh thì cần gì phải ngồi viết thoại bản chứ, có lẽ là nghe người này người kia kể lại thôi. Tuy có phóng đại vài thứ, nhưng văn phong cũng không tệ lắm. Tình tiết cũng rất xuất sắc, chỉ là mấy loại trận pháp, linh thú, chiêu thức bên trong thì ngươi đừng xem, cũng đừng tin. Đi vào bí cảnh thập tử vô sinh, rõ ràng là một trận pháp chết người, hắn lại cố tình viết thành sinh môn, đây không phải lừa người sao?"
Tạ Uẩn cười nói: "Vốn là mua cho huynh để giết thời gian thôi, vui vẻ là được rồi."
Cảnh Nhiên trong lòng ấm áp, lại cười nói: "Cảm ơn ngươi."
Tạ Uẩn hơi ngượng ngùng, đột nhiên nhớ tới chuyện chính, vội vàng nói: "Đúng rồi, huynh xem dược điền trong sân, có thể bố trí một trận pháp ẩn giấu không?"
Cảnh Nhiên nghiêm mặt, trả lời: "Bố trí trận pháp thì có thể, nhưng hiện giờ tu vi của ta không đủ, trận pháp bố trí không thể tránh khỏi việc bị người cố ý điều tra, chỉ có thể che giấu bề ngoài thôi."
Tạ Uẩn nói: "Không sao, hiện giờ bụng của huynh càng lúc càng lớn, chỉ sợ hai tháng nữa là sinh, ta muốn tìm một phàm nhân đến để đỡ đẻ, che giấu bề ngoài là đủ rồi."
Cảnh Nhiên gật đầu nói: "Vậy ta đây sẽ đi bố trí trận pháp, trong nhà còn tài liệu không?"
Tạ Uẩn nói: "Không cần gấp, huynh cứ chú ý thân thể nhiều vào, khi nào tinh thần tốt thì đi bày trận, tài liệu trong nhà có sẵn, huynh chỉ cần bảo Lý Kỳ đi lấy là được."
Cảnh Nhiên cười nói: "Thân thể ta không có việc gì nữa, mấy ngày gần đây thai động càng thêm thường xuyên, hài tử và ta đều khỏe."
Tạ Uẩn vui vẻ hỏi: "Hài tử lại đạp rồi sao?"
Cảnh Nhiên gật đầu, đột nhiên, không biết nhớ tới điều gì, y khẽ nhíu mày lại, lo lắng sốt ruột nói: "Hiện giờ ta chỉ mới hơn năm tháng, ngươi nói còn có hai tháng nữa là sinh sao?"
Tạ Uẩn thở dài: "Song thai vốn dễ sinh non, thân thể huynh lại không tốt, ta sợ không đợi được đủ tháng."
Trong mắt Cảnh Nhiên thoáng lệ quang, mang theo mấy phần u sầu: "Là ta liên lụy hài tử."
Tạ Uẩn bật cười nói: "Liên quan gì đến huynh, thân thể của huynh không tốt, mang thai vốn rất vất vả. Nếu hài tử biết, nó phải rất cảm kích huynh mới đúng. Huống hồ còn có ta ở đây, huynh sợ cái gì, thân thể của hài tử ta sẽ điều trị."
Trong lòng Cảnh Nhiên cảm thấy dễ chịu hơn một chút, cảm động nói: "Nếu không có ngươi, ta hiện giờ chỉ sợ..."
Tạ Uẩn lập tức đắc ý, thần thái phi dương nói: "Huynh hiện giờ mới biết ta tốt cỡ nào đi."
Cảnh Nhiên cười cười, nói: "Đúng, Tạ thất thiếu khoan hồng độ lượng, lịch sự tuấn tú, khí vũ phi phàm, ân cứu mạng, để..."
Tạ Uẩn lại lần nữa hoảng sợ: "Huynh ngàn vạn lần đừng lấy thân báo đáp."
Nói xong, Tạ Uẩn nhanh tay che miệng lại. Sắc mặt Cảnh Nhiên trầm xuống, trầm giọng nói: "Tạ thất thiếu, ngươi nói lại lần nữa cho ta nghe."
Ánh mắt Tạ Uẩn đảo loạn, nói: "Ta còn có việc, đi trước đây."
Vừa dứt lời, thân hình Tạ Uẩn chợt lóe, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
Cảnh Nhiên bỗng chốc sinh hờn dỗi. Tạ thất thiếu đáng chết, đã nói không nhắc đến diện mạo của y rồi, lúc này lại bắt đầu ghét bỏ. Bất quá, nhớ tới dáng vẻ chạy trối chết của Tạ thất thiếu, trong lòng y lại có chút buồn cười, nhíu mày âm thầm suy tư. Nhìn dáng vẻ này, con đường "điều giáo" Tạ thất thiếu đúng là gánh nặng mà đường thì xa xôi a.
Bên kia, trong lòng Tạ Uẩn lại suy nghĩ. Kỳ thật, khi Cảnh Nhiên không tức giận, người vẫn rất không tồi, cũng rất quan tâm tới hắn. Vì hắn mà ngay cả công pháp Địa giai cũng bỏ ra cho Tạ An và Lý Kỳ tu luyện. Đương nhiên, quan trọng nhất chính là Cảnh Nhiên là cha của con hắn, hai người bọn họ trời sinh chú định là đồng minh của nhau, cho dù là vì hài tử, nhưng chắc chắn cũng sẽ không dễ dàng tách ra. Một khi đã vậy...
Tạ Uẩn lắc đầu thở dài, nhớ tới diện mạo Cảnh Nhiên, hắn lại mặt ủ mày ê. Mấy vết thương trải rộng trên mặt Cảnh Nhiên đúng là quá chướng mắt. Cho dù hắn tính phát triển một ít quan hệ, nhưng cũng phải nổi lên chút cảm xúc mới được chứ.
Tạ Uẩn thầm quyết định, sau khi Cảnh Nhiên sinh hài tử xong, nhất định phải nhanh chóng trị liệu dung mạo cho y. Tuy chữa trị đan điền không dễ, nhưng thanh trừ độc tố trên mặt lại không khó. Bằng không, mỗi ngày phải đối mặt với gương mặt xấu xí như vậy, hắn sợ lại không cẩn thận chọc cho Cảnh Nhiên tức giận. Có trời mới biết hắn thật sự không cố ý đâu, đó chỉ là bản tính của hắn, đối với hết thảy những gì xấu xí đều vô cùng chướng mắt.
Nhan khống mà cưới phải một lão bà xấu xí, đúng là chịu không nổi a. Trên thế giới này còn có chuyện nào bi thương hơn chuyện này nữa?
Tạ Uẩn suy nghĩ miên man trong chốc lát, sau đó trở về phòng thì dứt khoát không nghĩ nữa. Dù sao còn một khoảng thời gian nữa mới đến lúc Cảnh Nhiên sinh, vấn đề của "lão bà" đến lúc đó lại nói sau.
Tạ Uẩn cầm lấy một quyển thư tịch vừa mới mua bắt đầu đọc. Thời gian thấm thoát trôi qua.
Buổi chiều, Tạ An từ bên ngoài trở về, vội vã gõ cửa phòng Tạ Uẩn, nói: "Thiếu gia, thiếu gia, ngài đoán xem hôm nay bên ngoài ta gặp ai?"
Tạ Uẩn nhíu mày nói: "Không phải ngươi đi tìm người sao?"
Tạ An gật đầu nói: "Ta hẹn gặp hắn ở tửu lâu, vừa vặn gặp phải người Trương gia. Nghe nói bọn họ đã dọn đến huyện thành."
Thần sắc Tạ Uẩn lạnh lẽo, nói: "Đúng là âm hồn không tan, bọn họ có phát hiện ra ngươi không?"
Tạ An lắc đầu nói: "Không hề, ta chỉ là một tiểu nhân vật, bọn họ không có ai chú ý cả. Có điều, tiểu nhân hỏi thăm một chút, Trương gia phái ra một nhóm người tìm ngài, đáng tiếc, dung mạo của ngài đại biến, lại hiếm khi ra cửa, nhân thủ Trương gia phái ra chỉ đành bất lực trở về. Mặt khác, bên phía tam tiểu thư, bọn họ cũng phái người đến giám thị, sau đó bị cô gia phát hiện, xách người đi tìm Trương gia tính sổ. Hắc hắc, Trương gia đúng là mất mặt cả trong lẫn ngoài."
Tạ Uẩn nhướng mày cười lạnh: "Bọn chúng còn cho là đang ở trấn Thanh Thạch chắc, chủ trạch Trương gia không ai nói chuyện sao?"
Tạ An nói: "Tiểu nhân không biết, bất quá, người ở chủ trạch Trương gia từ trước đến giờ không quá coi trọng Trương gia nhánh, lúc này không biết vì duyên cớ gì, thế nhưng lại cho phép Trương gia nhánh đến huyện thành. Lần này cô gia quét sạch mặt mũi của Trương gia, sau đó lại không nghe thấy động tĩnh gì nữa, chắc là không ai để ý. Dù sao, cô gia ở huyện thành cũng là một thanh niên tuổi trẻ tài cao, Phạm gia cũng muốn mượn sức cô gia, những người khác cũng phải cố kỵ vài phần."
Tạ Uẩn gật đầu, thở dài: "Ánh mắt của đại bá phụ đúng là quá tốt."
Tạ An xúc động: "Không phải sao, lúc trước đại lão gia chọn gia tế, rất nhiều người đều chê cười. Hiện giờ xem ra, vẫn là tam tiểu thư sống tốt nhất. Tứ tiểu thư gả cho thế gia thì như thế nào, không phải mỗi ngày đều bị khinh bỉ, ngũ tiểu thư làm thiếp cho người ta thì lại càng không dễ dàng gì..."
Tạ Uẩn nói: "Thôi, mặc kệ bọn họ. Huyện thành không phải là địa bàn mà Trương gia có thể làm càn, ngày khác ta lại tới nhà tỷ phu cảm tạ sau. Đúng rồi, ta bảo ngươi tìm người, thế nào rồi?"
Tạ An nhíu mày, phiền não nói: "Người đỡ đẻ thật ra không thành vấn đề, chỉ là trượng phu của hắn bệnh rất nặng, hắn không thể nào rời bỏ trượng phu được, vì vậy hắn không thể ở lại nhà chúng ta."
Tạ Uẩn trầm tư trong chốc lát, hỏi: "Trượng phu của hắn bị bệnh gì?"
Tạ An nói: "Tiểu nhân cũng không rõ lắm, nghe nói là cần phải có Hộ Tâm Đan, kia chính là đan dược cấp ba lận a. Đỗ Thần hiện giờ cũng rất vất vả, mỗi ngày gieo trồng linh dược, còn phải kiếm người xem bệnh, còn phải mua thuốc cho trượng phu. Không có Hộ Tâm Đan, thân thể của trượng phu hắn..." Tạ An lắc đầu tiếc hận: "Chỉ sợ không kéo dài được bao lâu, hiện giờ cũng chỉ miễn cưỡng níu kéo chút hơi tàn mà thôi."
Tạ Uẩn suy tư trong chốc lát, chẳng lẽ là bệnh tim? Hắn nghĩ nghĩ, nói: "Ở đây ta có một loại Hộ Tâm Tề, ngươi cầm đi cho hắn xem thử có thể sử dụng hay không. Nếu không được, ngươi lại đi tìm người khác, nhớ kỹ nhất định phải là phàm nhân."
Tạ An gật đầu, hắn hiểu được ý tứ của thiếu gia. Thân thể của thiếu phu nhân quá kém, nói không chừng ngày nào đó sẽ sinh. Sau khi thai nhi được bảy tháng, cần phải có song nhi đỡ đẻ ở trong nhà. Mặt khác, tìm kiếm phàm nhân đỡ đẻ cũng không sợ bí mật bị bại lộ.
Tạ An nói tiếp: "Thiếu gia, hôm nay bán dược tề được một trăm sáu mươi linh châu, ngài xem..."
Tạ Uẩn cười nói: "Ngươi cầm trước đi. Ngày mai ta lại luyện chế thêm mấy bình dược tề nữa, ngươi cũng cầm đi bán, sau đó lại mua một ít độc thảo về, càng độc càng tốt, nọc độc cũng được, cái nào cũng hữu dụng."
Tạ An đau lòng trong chốc lát nhưng rất nhanh lại khôi phục. Dù sao tốc độ kiếm tiền của thiếu gia cũng rất nhanh, tiêu tiền nhiều đến nỗi hắn cũng đã thành thói quen. Đương nhiên, không thành thói quen không được, bằng không, hắn sợ trái tim bé nhỏ của mình chịu không nổi, đau lòng a.
Tạ An đi rồi, Tạ Uẩn lấy dược lò ra chuẩn bị luyện dược. Ngoại trừ Hộ Tâm Tề, hắn còn tính luyện chế một ít dược tề mới học, vừa lúc có thể củng cố một chút tri thức mới vừa học từ sách vở. Thuận tiện còn có thể bán lấy tiền, hắn cảm thấy rất có lời.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tạ An cầm dược tề ra cửa.
Tạ Uẩn thì lại ở trong phòng vùi đầu vào biển sách, học tập tri thức mới về dược tề.
Cảnh Nhiên thấy hắn nghiêm túc như vậy, cũng không qua quấy rầy, trực tiếp phân phó Lý Kỳ lấy tài liệu bày trận đến. Cùng ngày, y bố trí một trận pháp ẩn giấu xung quanh dược điền. Một mảnh địa phương to như vậy, sau khi trận pháp vận chuyển, nháy mắt liền biến mất vô tung vô ảnh. Nếu không cố ý vận công điều tra cảm ứng, sẽ không có người phát hiện ra nơi này có điều gì không đúng.
.....
Trên sơn đạo, có một thanh niên vội vàng, phóng thật nhanh xuống thôn trang dưới chân núi. Một bên chạy vội, một bên xoa xoa mồ hôi trên trán.
Thanh niên hô hấp dồn dập, sắc mặt trầm trọng, bước nhanh vào một căn nhà cũ nát. Đẩy cửa phòng ra, trên mặt hắn lộ ra thần sắc mừng rỡ, kêu: "Tề ca, Tề ca, ta tìm được dược rồi nè, lần này nhất định có thể chữa trị cho huynh."
Nam tử trên giường sắc mặt xám ngắt, ánh mắt đau đớn thống khổ nhìn thanh niên, suy yếu nói: "Tiểu thiếu gia, ngài cũng đừng vì ta mà lo lắng nữa, thân thể của ta không thể trị được."
Thanh niên hốc mắt ửng đỏ rưng rưng, kiên trì nói: "Nhất định có thể trị mà. Hắn nói, đây là Hộ Tâm Tề, có hiệu quả trị bệnh tim. Tề ca, huynh mau uống đi, rất nhanh huynh sẽ khỏi mà. Huynh còn phải bảo vệ ta nữa mà, chúng ta chỉ vừa mới thành thân, huynh muốn cứ thế vứt bỏ ta mặc kệ sao?"
Mộ Tề thương tiếc nhìn thiếu gia nhà mình, nhưng rất nhanh, trên mặt hắn xuất hiện một vẻ tĩnh mịch, không còn gì luyến tiếc nói: "Tiểu thiếu gia, là ta có lỗi với ngài. Ngài cũng đừng quản ta nữa, y thuật của ngài, ngài lại thiện lương, tương lai... Đừng để cho ta lại liên lụy ngài nữa."
Thanh niên gào khóc lớn: "Ta đã tìm được dược rồi mà, chẳng lẽ huynh không muốn uống sao? Huynh nhất định sẽ khỏe lại, nhất định sẽ..."
Mộ Tề biết kỳ thật trong lòng tiểu thiếu gia cũng rất rõ. Bệnh của hắn không phải bệnh tim, cũng không phải chỉ cần dược tề là có thể trị liệu. Tiểu thiếu gia chỉ đang lừa mình dối người mà thôi.
Mộ Tề thở dài, trong lòng có chút bất đắc dĩ, còn có một chút ngọt ngào, nhưng nhiều hơn là một loại luyến tiếc nồng đậm. Có đôi khi Mộ Tề cũng muốn tự mình kết liễu, nhưng mà, hắn vẫn là luyến tiếc, luyến tiếc tiểu thiếu gia mà hắn luôn sủng ái, bảo vệ.
Thanh niên mở dược bình ra, đưa đến bên miệng Mộ Tề, rưng rưng nói: "Huynh mau uống đi, uống xong sẽ khỏe lại thôi."
Mộ Tề nói: "Tiểu thiếu gia phải đáp ứng ta, về sau không được vất vả mệt nhọc nữa. Nếu không đáp ứng ta sẽ không uống."
Thanh niên vừa tức vừa gấp: "Ta đáp ứng, ta đáp ứng, được chưa được chưa, huynh mau uống lẹ lên đi."
Mộ Tề chỉ đành chịu, hắn biết, tiểu thiếu gia ngoài miệng thì đáp ứng, nhưng xoay người khẳng định sẽ lại vì thân thể của hắn mà làm lụng vất vả. Chỉ là, nhìn đôi mắt mang theo trông đợi của tiểu thiếu gia...
Mộ Tề ngửa đầu, một hơi uống sạch dược tề. Đột nhiên, vẻ mặt của hắn biến đổi, trên gương mặt xám ngắt phủ đầy gân xanh, nhìn qua vô cùng đáng sợ. Trái tim chợt co thắt từng đợt từng đợt, toàn thân như bị hỏa thiêu, nóng cháy khó có thể chịu nổi. Trước khi hôn mê, trong lòng Mộ Tề còn đang nghĩ, có lẽ lần này hắn thật sự đã được giải thoát rồi. Chỉ là, tương lai tiểu thiếu gia thì làm sao bây giờ? Hắn chỉ là một phàm nhân, làm sao có thể sinh tồn trong cái thế giới đầy tu giả này? Bất quá, nếu không có mình liên lụy nữa...
Suy nghĩ của Mộ Tề rất nhanh liền chìm vào một mảnh hắc ám.
"Tề ca, Tề ca..." Thanh niên khóc lóc thảm thiết, tê tâm liệt phế gào to.