61. Chương 61

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Ma Quỷ leo ra khỏi hang trong núi sâu ở làng Thâm Thổ, anh ngửi mãi vẫn không ngửi thấy mùi của bạn bè.
Anh đứng trước cửa hang động một lúc lâu nhưng vẫn không biết nên chạy đi đâu. Lúc mặt trời sắp lặn, anh xuống núi thì thấy nhóm nhân loại chuẩn bị đi xa. Anh bám theo họ rời khỏi làng Thâm Thổ, sau đó tiến vào xã hội loài người.
Mấy nhân loại này toàn nhìn anh bằng ánh mắt kỳ lạ, rồi bàn tán về quần áo và ngoại hình của anh. Ma Quỷ cảm thấy anh không hợp với nơi này lắm. Bằng ý chí kiên cường, giữa vô vàn người, Ma Quỷ cầm theo cây đao lớn, lặng lẽ đứng trước ngã tư suy tư thật lâu.
Nên đi đâu đây?
Bạn bè đâu rồi?
Trong khi Ma Quỷ đang lạc lõng giữa xã hội loài người, có ai đó tự xưng là "Săn tìm ngôi sao" tìm đến anh.
Hắn nói với Ma Quỷ rằng, chỉ cần anh ký một hợp đồng và nghe lời bọn hắn thì có thể giúp anh gặp được các bạn. Ma Quỷ vừa đặt bút ký hợp đồng kia đã bị đưa ngay đến chương trình «Next stop, idol».
Trước khi tham gia, người quản lý dẫn anh đi cắt tóc. Ma Quỷ bình thản nhìn mái tóc dài của mình được cắt ngắn đi, nghe mấy người kia nói: "Cậu phải dùng tất cả biện pháp để tìm camera, hiểu chưa? Đây là cách duy nhất để bạn bè cậu thấy cậu trên TV rồi mới có thể đến tìm cậu."
Ma Quỷ trầm ngâm: "Ta hiểu rồi."
Anh biết mấy người này không thật sự muốn giúp đỡ anh, bởi vì anh từng nghe thấy người quản lý đắc ý nói với người khác: "Cậu ta chính là đồ ngốc, hợp đồng của tôi ghi hai mươi năm, hai mươi năm đó, cậu ta không thèm nháy mắt lập tức ký vào."
Nhưng Ma Quỷ cũng không thèm để ý, hai mươi năm đối với người chết chẳng đáng là gì, ít nhất thì những người này cũng giúp anh tìm cách gặp bạn bè.
Tuy nhiên Ma Quỷ đã tìm thấy hơn hai mươi camera trong chương trình này, thậm chí còn giấu chúng đi, kết quả vẫn không thấy bạn bè đến tìm mình.
Vì vậy, đối với việc ghi hình, anh ngày càng lười biếng và ít phản ứng hơn.
Sáng hôm nay, như bao ngày bình thường khác, Ma Quỷ lén lút tháo máy quay trong ký túc xá xuống giấu vào người, rồi mới miễn cưỡng đi về phía sảnh quay. Vừa bước vào đại sảnh, một nhân viên công tác đã cáu kỉnh nói với anh: "Tư Quy, mọi người đến đông đủ rồi, chỉ còn thiếu mỗi cậu thôi đấy!"
Ma Quỷ lẳng lặng vòng ra sau mọi người, bỗng nghe thấy tiếng gọi quen thuộc: "Ma Quỷ?!"
Lục Hữu Nhất vừa mừng vừa lo.
Người đàn ông tóc ngắn cao lớn cường tráng bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc như chim ưng nhìn về phía âm thanh phát ra. Lúc anh thấy Lục Hữu Nhất, đồng tử co rút, sững sờ đứng yên tại chỗ.
Ma Quỷ đã đổi quần áo hiện đại và tạo hình. Nếu nhìn lướt qua thì anh chỉ là một anh đẹp trai bình thường có khí chất có phần lạ lùng mà thôi. Lông mày như kiếm, mắt sắc, phong thái lãng tử mạnh mẽ, không thể không nói, ngoại hình của anh đặt cạnh một chương trình toàn mỹ thiếu niên thế này quả thực không phù hợp.
Giang Lạc nhìn ngoại hình Ma Quỷ thay đổi hoàn toàn mà lòng đầy bối rối.
Lúc cậu còn đang rối bời thì Ma Quỷ đã lao tới ôm chặt Lục Hữu Nhất. Ôm xong Lục Hữu Nhất, anh lại nhìn sang Giang Lạc đang đứng cạnh đó và kích động ôm chầm lấy cậu.
"Bạn ơi, cuối cùng các cậu cũng tới tìm ta rồi!"
Bị một khối cơ bắp chặn kín miệng, Giang Lạc không thể thốt ra bất kỳ lời phản bác nào: "..."
Ma Quỷ buông Giang Lạc ra, hờn dỗi nói: "Bạn ơi, tại sao khi đó cậu bỏ ta lại?"
Giang Lạc bị hỏi dồn: "..."
Cậu bỗng thấy hơi chột dạ, nhưng lập tức mặt không biến sắc đáp: "Người đàn ông cứu anh đe dọa tôi. Nếu như tôi mang anh đi thì hắn ta giết tôi mất."
Ma Quỷ tin tưởng không chút nghi ngờ, lập tức nổi lên sát ý: "Người đàn ông đó là ai?"
Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất cũng tò mò nhìn Giang Lạc.
"Tôi không biết hắn là ai nhưng người đeo mặt nạ hồ ly gọi hắn là chủ nhân." Giang Lạc đè nén khóe miệng đang điên cuồng nhếch lên, nắm tay che miệng ho khan: "Để hắn cứu anh, tôi đã phải tìm rất nhiều cách. Cuối cùng, lúc rời đi, tôi rất muốn mang anh theo nhưng tôi không còn đủ sức để chống lại hắn nữa."
Ma Quỷ vẫn luôn ghi nhớ người "được mặt nạ hồ ly gọi là chủ nhân", anh mặt trầm xuống nói: "Hóa ra là vì người này mà ba người chúng ta mới bị ép tách ra. Ta nhớ kỹ hắn rồi."
Giang Lạc mở mắt nói dối, nhân cơ hội thêm thắt rất nhiều chi tiết, đổ thêm dầu vào lửa.
Diệp Tầm chọc Lục Hữu Nhất: "Lục Hữu Nhất, cậu nhìn biểu cảm của Giang Lạc xem, có thấy mùi chơi xấu không?"
Lục Hữu Nhất gãi gãi đầu: "Có hả?"
Diệp Tầm nghĩ một lát, nói: "Thôi được rồi, cứ cho là cậu ấy chơi bẩn thì người bị lừa là anh trai xác sống đột nhiên trở nên ngốc nghếch này. Thôi cứ kệ cậu ấy nghịch ngợm vậy."
Một lát sau, đại sảnh bất ngờ vang lên tiếng hoan hô ầm ĩ. Ánh mắt mọi người sáng rực nhìn ra cửa: "Huấn luyện viên đến rồi!"
Tất cả mọi người yên tĩnh lại nhưng vẫn còn kích động nhìn ra ngoài cửa. Giang Lạc cũng nghiêng đầu nhìn theo.
Người đàn ông mặc tây trang thong thả bước vào. Người còn chưa thấy đâu nhưng tiếng cười đã vang lên trước: "Xin chào."
"Chúng em chào huấn luyện viên!"
"A a a chào thầy!"
Người đàn ông đi đến, dưới ánh đèn cả gương mặt như tỏa sáng. Hắn thân thuộc tựa vào cạnh bàn, thư thái chờ các thực tập sinh bình tĩnh lại sau cơn hưng phấn rồi mới vui vẻ nói tiếp: "Hôm nay mọi người nhiệt tình thật đấy."
"Thầy Tần Phạm, chúng em có thể nhiệt tình hơn nữa cơ!" Một người nào đó khàn giọng cố hét thật lớn.
Tần Phạm bật cười, khoát tay nói: "Không cần không cần, nhiệt tình bình thường là được rồi."
Mọi người cười ha ha.
Sau khi bầu không khí nóng lên, Tần Phạm nhìn tấm thẻ trên tay. Rõ ràng ngoại hình của hắn không được coi là bắt mắt, nhưng cử chỉ lại vô cùng cuốn hút, càng nhìn càng thấy hắn cực kỳ quyến rũ.
"Hôm nay chủ yếu là chơi trò chơi, trò chơi này khá thú vị." Tần Phạm mỉm cười nhấc tay lên, lắc tấm thẻ trên tay: "Đây là kịch bản do cư dân mạng đề nghị ê-kíp chuẩn bị nhà ma để hù dọa các em. Sau một hồi đắn đo, ê-kíp cảm thấy nhà ma không có gì mới mẻ nên đã đổi sang cách khác."
Tần Phạm nghiêm túc chống cằm, lướt qua từng vẻ mặt thấp thỏm mong đợi của các thực tập sinh, đột nhiên nở nụ cười tinh quái: "Vậy hôm nay chúng ta chơi trò gặp quỷ trong phòng nhé."
"Ối trời ơi?! Gặp quỷ trong phòng?"
"Ôi không, em bắt đầu thấy sợ rồi, em có thể bỏ qua không ạ?"
"Em sợ mấy thứ đó nhất, ê-kíp chơi ác thật đấy."
Trong phòng tràn đầy tiếng kêu rên.
Lục Hữu Nhất im lặng nhìn ánh đèn trong phòng, rồi lại nhìn qua ánh nắng ngoài trời, nhỏ giọng khinh bỉ với Diệp Tầm: "Bọn họ sợ thật ư?"
Diệp Tầm không rõ lắm, lắc đầu.
Trò chơi "Gặp quỷ" này chính là kết quả mà nhóm Giang Lạc đã bàn bạc với tổ đạo diễn tối qua.
Thật ra ê-kíp chương trình cũng hơi nghi ngờ rằng hung thủ đứng sau màn là một thực tập sinh. Hơn nữa tối qua nhóm Giang Lạc không tìm được thứ gì trong trường quay nên họ quyết định thiết kế ra trò chơi này. Vừa có thể quan sát phản ứng của các thực tập sinh, vừa có thể tạo cơ hội cho ba người Giang Lạc điều tra.
Nếu ba người Giang Lạc thực sự phát hiện "Quỷ", đương nhiên trò chơi sẽ không được phát sóng. Nếu như không có gì cả, cũng sẽ có nhân viên công tác hóa trang thành lệ quỷ, chuẩn bị hù dọa các thực tập sinh, coi như phát sóng một hoạt động giải trí bình thường.
"Ê-kíp đã thu thập được ba trò chơi "Gặp quỷ"," Tần Phạm thì thầm: "Các thực tập sinh cần chia thành ba tổ. Vậy thì, trước khi tiến hành trò chơi, tôi sẽ chọn một thực tập sinh lên làm động tác mẫu cùng tôi."
Ánh mắt của hắn xuyên thẳng qua nhóm thực tập sinh. Những thực tập sinh được hắn nhìn đến đều ra sức giơ tay, muốn được Tần Phạm gọi tên.
Có thể xuất hiện chung khung hình với Tần Phạm, trò chơi này rất đáng giá!
Tần Phạm nói: "Thực tập sinh có mái tóc dài ở hàng cuối cùng, mời em lên đây phối hợp với tôi."
Sau hậu trường.
Đạo diễn hơi sững sờ: "Không phải tôi đã nhắc Tần Phạm rằng đừng chọn mấy người đó lên à."
Tổng biên kịch ngồi cạnh ông, nhìn camera lia tới mặt Giang Lạc. Trên màn hình, dường như khuôn mặt này trời sinh đã có một lớp filter, đẹp không góc chết, khiến người người phải nghiêng ngả.
Lòng anh đau nhói khiến khóe mắt run rẩy: "Thôi rồi, cảnh này phải cắt bỏ hết. Vừa nghĩ đến việc phải cắt khuôn mặt này khỏi chương trình là đã thấy khó chịu rồi."
Tổng đạo diễn cũng than thở: "Ai mà chẳng thế chứ."
Tổng biên kịch nói: "Giờ Đại sư bị gọi lên, muốn cắt là phải cắt cả cảnh quay của Tần Phạm. Hay là bảo Tần Phạm đổi người khác?"
"Thôi bỏ đi, chú biết Tần Phạm mà." Tổng đạo diễn khoát tay: "Chú bảo cậu ấy đổi người thì cậu ấy có nghe lời chú chắc?"
Giang Lạc bị gọi bất chợt cũng ngẩn người.
Các thực tập sinh đồng loạt nhìn sang.
"Tôi nhớ cậu ta tên là Giang Hoán đúng không nhỉ? Lại hay rồi, ngoại hình như vậy còn được lên hình nhiều, chắc chắn cậu ta sẽ nổi tiếng thôi."
"À đúng rồi Trương Phong, có thực tập sinh mới chuyển đến phòng cậu đúng không? Là ai vậy?"
Trương Phong ghen tị nhìn Giang Lạc, vừa như để che giấu nỗi sợ hãi. Hai loại biểu cảm hoàn toàn tương phản khiến khuôn mặt gã hơi vặn vẹo. Gã tránh xa thực tập sinh đang nói chuyện với mình, cúi đầu nói: "Tôi không biết."
Thực tập sinh đứng cạnh gã im lặng: "Không muốn nói thì thôi, qua loa với ai chứ."
Trên bục, Tần Phạm ra dấu với Giang Lạc: "Đến đây, không cần sợ, em chỉ phối hợp làm mẫu với tôi mà thôi."
Ánh mắt Giang Lạc lóe sáng. Cậu bước lên trước, thái độ rất tốt hỏi: "Thầy gọi em ạ?"
"Ngoài em ra thì còn ai để tóc dài nữa đâu." Tần Phạm trêu chọc cậu: "Thật sự tôi chưa từng thấy ai để tóc dài hợp hơn em cả. Trước kia tôi từng đóng phim cổ trang, tạo hình tóc dài cũng không đẹp bằng em."
Giang Lạc vuốt một sợi tóc đen, bây giờ tóc đã dài đến xương bả vai của cậu. Dù để tóc dài nhưng vẫn không làm lu mờ vẻ đẹp trai trong mắt cậu. Vẻ anh tuấn và xinh đẹp hòa vào nhau, càng làm nổi bật khí chất của cậu chứ không hề có chút nét nữ tính nào. Vừa giống một thanh đao nhuốm máu tươi, lại vừa giống bụi gai tua tủa độc. Ngay cả những thực tập sinh không ưa cậu cũng không khỏi cảm thấy nguy hiểm mãnh liệt.
"Em còn định cắt mái tóc dài này đi, hơi phiền phức." Giang Lạc lịch sự đáp: "Thầy cứ đùa, sao em có thể đẹp bằng tạo hình của thầy được chứ."
Lúc thật sự chuyên tâm đóng kịch, Giang Lạc chắc chắn là một thực tập sinh khiêm tốn hoàn hảo. Thoạt nhìn, Tần Phạm rất thích cậu, sau khi trò chuyện với cậu vài câu mới nói: "Chắc hẳn trò chơi đầu tiên các em đều từng nghe qua rồi – che ô trong nhà. Có lẽ ai trong số các em cũng từng làm chuyện này nhỉ."
Có người bực bội: "Em chỉ mới nghe nói che ô trong nhà thì sẽ không cao lên được."
"Đúng đúng đúng, em cũng chỉ mới nghe qua cách nói là sẽ không cao lên thôi."
Ê-kíp mang đến một chiếc ô màu đỏ sậm. Giang Lạc cầm ô trong tay, các thực tập sinh cũng được chia mỗi người một chiếc. Tần Phạm đặt tấm thẻ trên tay lên bàn rồi nói: "Chúng ta cùng bung ô nhé. Chuẩn bị, 1, 2..."
Mọi người đồng loạt bung ô.
Người bình thường chỉ coi đây là đang chơi, cười khúc khích dùng mặt ô tấn công lẫn nhau. Giang Lạc giơ cao ô lên, ngước mắt nhanh chóng quét qua toàn bộ đại sảnh.
Mặt ô đỏ sậm làm ánh đèn trong phòng cũng nhuốm sắc đỏ rõ rệt, hệt như phủ lên mặt người một lớp máu tươi.
Không thấy gì cả, Giang Lạc lắc đầu với chiếc camera nhỏ. Một lát sau, trợ lý lặng lẽ tới, đi theo Giang Lạc đến một góc vắng vẻ: "Đại sư, cậu muốn nói gì ạ?"
"Lát nữa đưa cho tôi đoạn video vừa rồi." Giang Lạc nói: "Chuẩn bị cả tư liệu về Trương Phong và những video liên quan trước đây giúp tôi."
Trợ lý gật đầu rời đi. Giang Lạc quay người lại, thấy Tần Phạm đang cười híp mắt nhìn mình.
Giang Lạc mỉm cười như chưa có gì xảy ra, băng qua đám đông đến trước mặt Trương Tranh. Diệp Tầm đỡ Trương Tranh từ tay Triệu Ban, nói: "Cậu ấy bị dọa sợ thôi. Tôi biết niệm kinh an thần, để tôi niệm cho cậu ấy."
Trương Tranh bị dọa đến mức khó thở, sau khi Diệp Tầm thấp giọng niệm vài câu, cậu ta chậm rãi hồi phục lại tinh thần.
Giang Lạc cúi đầu, sợi tóc phủ trên miệng cậu, trượt xuống gò má Trương Tranh: "Trương Tranh, cậu đã thấy gì vậy?"
Hai mắt Trương Tranh thẫn thờ, bờ môi tím tái mấp máy: "Một, một đứa bé."
"Đứa bé như thế nào?"
"Một đứa bé xơ xác đen thui." Trương Tranh bỗng rùng mình: "Nó, nó nhìn tôi cười. Miệng nó ở phía trên, con mắt ở phía dưới, đứa bé đó, đầu nó lộn ngược!"
***