68. Nụ Hôn Đánh Lạc Hướng

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Nụ Hôn Đánh Lạc Hướng

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Lạc đứng thẳng người, dáng vẻ kiêu hãnh.
Khoảnh khắc môi chạm môi hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tên ác quỷ.
Trì Vưu khẽ cúi đầu, lưng hơi cong xuống. Tên ác quỷ vốn dĩ vẫn thong dong, nhàn nhã đuổi theo cậu, giờ đây lại chết lặng cả người.
Mùi máu tanh xen lẫn trong hơi thở của cả hai. Trên người Giang Lạc vẫn còn vương vấn khí lạnh. Cậu đã chạy một quãng dài nên hơi thở gấp gáp, nóng hổi, mùi mồ hôi hòa quyện với mùi hương sau khi tắm phả lên gò má Trì Vưu.
Khuôn mặt tên sát nhân dính máu của nhiều người, khi cọ xát vô tình dây lên mặt chàng trai tóc đen.
Môi của tên sát nhân lạnh lẽo, lạnh như băng đá. Tuy nhiên, đôi môi ấy lại mềm mại, tinh tế như da thịt con người. Hệt như chính chủ nhân của nó, rõ ràng bản tính tàn nhẫn xảo quyệt nhưng cứ nhất định phải giả vờ làm quân tử vô hại.
Sau nụ hôn đó, Giang Lạc chần chừ một giây rồi lập tức quyết tâm, thô bạo nâng môi Trì Vưu lên, tiến công thần tốc.
Dịch thể được trao đổi.
Chỉ là môi kề môi thôi chứ có gì to tát. Ác quỷ và nhân loại lại môi lưỡi giao triền.
Lửa nóng và băng lạnh giao thoa, một cảm giác quỷ dị chảy từ môi thẳng vào vỏ đại não, khiến Trì Vưu lập tức tỉnh táo. Đôi mắt cổ quái của tên ác quỷ nhìn thẳng vào chàng trai tóc đen, đối diện với ánh mắt của người đó.
Dù chính chàng trai tóc đen là người chủ động hôn hắn, nhưng biểu cảm của cậu lại cực kỳ qua quýt, trên mặt hiện rõ vẻ bực bội và thiếu kiên nhẫn. Cậu cố che giấu sự khinh thường, nhìn thẳng vào Trì Vưu bằng đôi mắt ẩn chứa sự khiêu khích và mưu mô. Ánh mắt ấy như một tấm lưới, bao phủ toàn bộ tên ác quỷ vào trong.
Yết hầu Trì Vưu nhấp nhô, hắn muốn nói gì đó nhưng chỉ chạm phải đôi môi mềm mại dẻo dai của đối phương. Một cảm giác hắn chưa từng trải nghiệm trước đây dâng lên, tên ác quỷ không hiểu sao cổ họng mình càng lúc càng ngứa ngáy, yết hầu cứ nhúc nhích liên tục.
Trong khoảng thời gian tưởng chừng dài dằng dặc nhưng hóa ra chỉ là một thoáng ngắn ngủi, một suy nghĩ xấu xa, bị đè nén và ẩn giấu kỹ đến mức không ai phát hiện, bỗng vội vã sinh sôi như biển dậy sóng, như dầu cháy lửa thiêu.
Ánh mắt tên ác quỷ u ám, bàn tay hắn chậm rãi buông chiếc cưa điện ra, âm thanh bén nhọn vô dụng của nó vang vọng giữa hành lang trống trải.
Giang Lạc cố gắng thôi miên tâm trí mình, nghĩ đến việc có thể khiến Trì Vưu kinh tởm đã đủ khiến cậu hả hê vô cùng.
Cậu tiến công không ngừng nghỉ, vừa hung hăng vừa vụng về, như công thành nhổ trại. Giang Lạc không quên tính thời gian, vốn dĩ cậu định hoàn thành nụ hôn kéo dài một phút này trước khi Trì Vưu kịp phản ứng. Nhưng ngay sau đó, bàn tay tên ác quỷ bỗng ôm lấy eo cậu, lồng ngực hắn rung lên, một nụ cười nhếch mép hiện trên môi hắn.
Trong lúc Giang Lạc còn đang nhìn hắn như nhìn một kẻ tâm thần, hắn hơi lùi nhẹ, môi chạm môi, hơi thở mập mờ quấn quýt. Tên ác quỷ trầm giọng nói: "Đúng là một phương pháp thú vị."
Môi tựa sen lìa còn vương tơ, bờ môi bị đối phương chạm vào thật ướt át. Trong lúc nói chuyện, thỉnh thoảng hai đôi môi lại chạm vào nhau, cảm giác dính dính hơn cả khi đầu lưỡi quấn quýt, khiến hơi thở dồn dập. Tên ác quỷ hữu ý vô tình, tiếp tục môi chạm môi nói: "Vì mạng sống, bệnh nhân chủ động dâng nụ hôn cho bác sĩ sát nhân." Hắn cười, âm thanh trầm thấp như sát mặt đất: "Bạn Giang, tôi thích lắm."
Dứt lời, hắn chợt ôm chàng trai tóc đen vào lòng, dùng tư thế dã man hơn, đảo khách thành chủ hôn lại.
Nụ hôn này hoàn toàn khác biệt với nụ hôn ban nãy. Giang Lạc bất ngờ không kịp đề phòng, bị thái độ mạnh mẽ của tên ác quỷ làm cho lùi bước. Đỉnh đầu Giang Lạc giật thình thịch, lưỡi bị mút đến đau nhức. Tên ác quỷ không phải nhân loại nên đầu lưỡi vươn tới vị trí rất sâu. Mắt cậu tóe lửa nhìn hắn chằm chằm, không chịu thua mà tiến công trở lại.
Đầu lưỡi đang tiến hành một trận chiến hung hiểm: phản kháng, bắn phá, cắn xé, tiến công... Hai phe không ai chịu lùi bước, giao chiến càng lúc càng kịch liệt. Mùi máu tươi giữa răng môi càng ngày càng nồng. Gáy Giang Lạc bị tay Trì Vưu chèn ép, cậu trở tay kéo cổ áo Trì Vưu, cưỡng ép tên ác quỷ cúi đầu khom lưng.
Chiếc cưa điện không biết đã ngừng từ bao giờ. Trong hành lang yên tĩnh, tiếng hôn môi bị phóng đại khiến người ta mặt đỏ tía tai.
Bốn mươi tám giây, bốn mươi chín giây.
Khi chỉ còn lại mười giây, Giang Lạc không chút do dự rời khỏi môi tên ác quỷ.
Khi Trì Vưu định lại gần thêm lần nữa, Giang Lạc lau môi rồi nhếch mép cười với hắn. Tiếp đó, cậu nhấc tay đẩy mạnh tên ác quỷ từ lầu sáu xuống.
Ngay sau đó, đèn trên cầu thang lầu sáu đột ngột vụt tắt, tên ác quỷ rơi vào trong bóng tối. Hắn kinh ngạc cau mày, nhìn chằm chằm Giang Lạc đang đứng dưới ánh đèn hành lang.
Trên đôi môi hơi sưng của Giang Lạc loang lổ vết máu. Cậu vừa cười vừa lau môi, đứng trên cao nhìn xuống Trì Vưu: "Câu trả lời chính xác cho trò chơi này là Tần Phạm, Trì Vưu."
Khóe môi đỏ thắm khẽ nhếch, bởi vì vừa rồi vận động dữ dội nên hơi thở qua từng từ từng chữ cũng trở nên nóng hổi. Cậu giống như một con rắn độc, máu lạnh độc ác nói: "Anh nợ tôi một bí mật, hy vọng anh còn sống để đến nói cho tôi."
Một giây sau, trong bóng tối, quái vật không mặt nhanh chóng lao tới tấn công. Nó túm chặt tên sát nhân mặc áo blouse trắng giữa cầu thang.
Giang Lạc chậm rãi cười, huýt sáo.
Cậu thoải mái đi về phía cuối lầu sáu, chuẩn bị tìm Ma Quỷ và Lục Hữu Nhất. Nhưng khi cậu đến trước cầu thang, Giang Lạc vô cùng bất ngờ vì phát hiện hai người kia vẫn chưa lên tới. Họ đâu rồi?
Lục Hữu Nhất và Ma Quỷ đang khó khăn chạy thục mạng. Sức lực của Phó Viện Nhi mạnh hơn họ tưởng tượng rất nhiều. Hai người đã chạy lên ít nhất sáu tầng lầu, nhưng nhìn bảng đánh số vẫn chỉ là lầu ba. Chắc chắn họ đã đụng phải quỷ đả tường – một hiện tượng lặp đi lặp lại một cách kỳ lạ, khiến người ta cảm thấy khó hiểu, như thể không gian bị bẻ cong.
Gặp quỷ đả tường tuyệt đối không được hoảng hốt, cần tập trung sự chú ý. Nhưng Phó Viện Nhi đuổi theo đằng sau càng lúc càng gần, tóc cô ta như có sinh mạng vặn vẹo bò đầy tường, ai mà lại không hoảng hốt chứ!
Lục Hữu Nhất không ngừng đọc khẩu quyết, nhưng hình như hắn càng niệm, Phó Viện Nhi càng tức giận, mái tóc xẹt qua cổ hắn mấy lần rồi liên tục đập vào tường.
Lục Hữu Nhất nuốt khan một tiếng: "Má ơi."
Ma Quỷ chạy phía trước hắn, khóe môi anh lạnh lẽo và cứng rắn.
Trong tay anh không có đại đao, cũng không nhớ nổi cách đối phó với loại lệ quỷ có oán khí nồng đậm này. Mặc dù Ma Quỷ luôn cảm thấy mình có thể đối phó với Phó Viện Nhi, nhưng thực tế ngay cả bạn bè anh cũng không bảo vệ nổi, chỉ có thể không ngừng chạy trốn dưới sự truy đuổi của nữ quỷ.
Cảm giác này giống như chó nhà có tang, khiến lòng Ma Quỷ hết sức phiền muộn. Anh càng lúc càng bực bội, tự hỏi: chẳng lẽ mình không đánh lại được nữ quỷ này sao?
Ma Quỷ quay đầu nhìn Phó Viện Nhi.
Phó Viện Nhi trông như còn sống, lại cũng như đã chết. Cô cứng đờ ngẩng đầu, thậm chí lúc di chuyển còn có thịt hư thối rơi rớt khỏi người, nhưng sau đó rất nhanh mọc thêm những khối thịt thối khác.
Ma Quỷ đột ngột nói: "Cô ta có phải bị luyện thành rối rồi không?"
Lục Hữu Nhất sững sờ.
Nhắc đến rối là nhớ ngay đến Trì gia.
Tuy nhiên, Trì gia đâu có lý do gì để điều khiển Phó Viện Nhi đến giết họ? Bây giờ không phải lúc suy nghĩ nhiều, Lục Hữu Nhất lại ném ra sau một lá bùa. Đang định nói gì đó, hắn đột nhiên thấy ở đầu bậc thang xuất hiện một thân hình nho nhỏ, chính là búp bê oán linh Tiểu Phấn của Diệp Tầm.
Lục Hữu Nhất mừng rơn, hắn cứ ngỡ Diệp Tầm lo lắng cho họ nên mới đặc biệt bảo Tiểu Phấn tới trợ giúp: "Tiểu Phấn! Mau hạ gục nữ quỷ này đi!"
Tiểu Phấn nhìn chằm chằm Phó Viện Nhi, không hề có động tác.
Lục Hữu Nhất khó hiểu chạy tới, chọc chọc vào gương mặt Tiểu Phấn: "Tiểu Phấn?"
Tiểu Phấn nói: "Tôi tới tìm... cậu ấy."
Bỗng dưng Lục Hữu Nhất có dự cảm không lành. Từ trước đến nay, Tiểu Phấn rất nghe lời Diệp Tầm, Diệp Tầm bảo nó làm gì thì nó làm đó, bởi vì Diệp Tầm cũng là chủ nhân của nó. Thế nhưng ánh mắt chăm chú nhìn Phó Viện Nhi của Tiểu Phấn bây giờ lại như thể có ý thức riêng.
"... Tiểu Phấn?"
Hắn chần chờ hỏi.
Tiểu Phấn quay đầu nhìn hắn, tròng mắt đen láy chuyển động mấy lần: "Không thể tổn thương, cậu ấy."
Lục Hữu Nhất chậm rãi nuốt nước bọt, cảm thấy trên người Tiểu Phấn có gì đó không đúng lắm. Tiểu Phấn nghiêng đầu tiến về phía Phó Viện Nhi, nhưng ngay lập tức, tóc của Phó Viện Nhi đã quấn lấy Tiểu Phấn, búp bê oán linh bị chôn chặt dưới mái tóc đen nhánh.
Tiểu Phấn khẽ nghiêng đầu, nhìn Phó Viện Nhi xuyên qua kẽ tóc.
Phó Viện Nhi hung hăng siết chặt Tiểu Phấn, hẳn là cô đã nhầm Tiểu Phấn là nhân loại, cho rằng dùng sức như vậy đã có thể giết được Tiểu Phấn. Một lát sau, Phó Viện Nhi thu tóc lại, đi đến gần Lục Hữu Nhất và Ma Quỷ.
Cô lướt qua người Tiểu Phấn, đôi mắt đen như mực của Tiểu Phấn vẫn đang nhìn cô. Oán linh thuộc về Vương Hân Tuệ đã quên mất rất nhiều thứ, hơn nữa sau khi hợp thành một thể với búp bê oán linh, nó càng không có ý thức riêng của mình.
Nhưng bây giờ nó lại cảm thấy hơi khó chịu. Tất nhiên, nó không biết loại cảm xúc này gọi là "khổ sở", nó cũng không biết cảm giác này phát ra từ oán linh nào, bởi vì nó đã quên mất cái tên "Vương Hân Tuệ" rồi.
Nhưng hiện tại, nó cố sức nghĩ ngợi, rồi lại nhớ ra một cái tên khác.
"Phó, Phó..." Nó gọi: "Phó Viện Nhi."
Bước chân Phó Viện Nhi dừng lại, quay đầu nhìn về phía nó.
Không hiểu sao trong lòng Tiểu Phấn lại có một cảm xúc vui vẻ, nó muốn nói là tớ đây.
Tớ là... Tớ là ai nhỉ?
Tớ là Tiểu Phấn.
Là búp bê oán linh.
Chủ nhân của tớ tên là Diệp Tầm.
Chủ nhân có rất nhiều bạn bè tốt.
Hai người mà cậu muốn giết là bạn của chủ nhân.
Cậu làm bạn thân của tớ nhé.
Tiểu Phấn nói: "Tớ..."
Mái tóc dày đặc tức thì bao trùm lấy nó.
Có lẽ Phó Viện Nhi phát hiện lần đầu chưa giết chết được nó nên tóc của cô càng siết chặt hơn. Vải trên cổ Tiểu Phấn rách toạc, sau đó nhanh chóng rách thành hai mảnh.
Lục Hữu Nhất hoảng sợ hét lên: "Tiểu Phấn!"
Hắn nhào tới, dán lá bùa cuối cùng lên tóc Phó Viện Nhi. Tóc Phó Viện Nhi lập tức bốc cháy, giống như đàn cá bơi tản ra rồi thả búp bê bên trong ra.
Lục Hữu Nhất thừa cơ hội ôm lấy búp bê oán linh, tiếp tục chạy về phía trước cùng Ma Quỷ như gà bay chó chạy loạn xạ.
"Ma Quỷ, nhanh lên, tôi hết bùa rồi!" Lục Hữu Nhất vội vàng la lên: "Nghe nói nước tiểu đồng tử có thể phá quỷ đả tường, chúng ta thử xem sao." Lông mày Ma Quỷ giật mạnh, từ chối lời đề nghị: "Ta không muốn."
"Đừng mà, trong lúc nguy cấp thế này thì mặt mũi quan trọng hay mạng sống quan trọng hả?" Lục Hữu Nhất khiển trách nhìn anh, bỗng bừng tỉnh: "À tôi biết rồi, anh không phải đồng tử đúng không?"
Hắn ghen tị nhìn Ma Quỷ, dứt khoát nhét búp bê oán linh vào vòng tay anh, chuẩn bị cởi quần: "Nếu có Giang Lạc hay Diệp Tầm ở đây thì hay biết mấy, công việc này dành cho ba chúng tôi."
Ma Quỷ quay đầu nhìn hắn, thật lâu sau mới xoa cằm nói: "Cậu đúng là không biết xấu hổ là gì."
Ngay lúc bọn họ hơi phân tâm, tóc ở đằng sau lại đánh tới. Lần này, mớ tóc mọc thành búi, chia hai đường bay thẳng đến trán hai người, thế công thô bạo. Con ngươi Lục Hữu Nhất thít chặt. Trong thời khắc giữa sự sống và cái chết, Tiểu Phấn nằm trong ngực Ma Quỷ đột nhiên há miệng rồi nuốt chửng hai mớ tóc.
Đáy lòng Lục Hữu Nhất buông lỏng, nhưng rồi lại khẩn trương: "Tiểu Phấn, em không được ăn linh tinh!"
Tiểu Phấn không nghe hắn, nhai nhai mớ tóc rồi nhảy khỏi vòng tay của Ma Quỷ, đi tới trước mặt Phó Viện Nhi, há miệng rộng ra, nuốt chửng cả người Phó Viện Nhi vào bụng.
Oán linh bị búp bê oán linh nuốt vào sẽ trở thành một bộ phận của nó. Tiểu Phấn thầm nghĩ, hiện tại chúng có thể bên nhau mãi mãi rồi.
"Xong." Lục Hữu Nhất lùi về sau hai bước, lẩm bẩm: "Tiểu Phấn lại ăn bậy bạ."
Ma Quỷ thắc mắc: "Ăn bậy thì làm sao?"
Vừa dứt lời, anh thấy trên người Tiểu Phấn mọc tóc chi chít. Tóc như sóng biển lập tức bao phủ cả cầu thang. Lục Hữu Nhất và Ma Quỷ trượt chân, giẫm lên tóc rồi ngã xuống.
"Nếu em ấy ăn linh tinh thì sẽ ngẫu nhiên sở hữu một thứ thuộc về oán linh mà em ấy nuốt." Lục Hữu Nhất lớn tiếng nói: "Còn khi nào biến mất thì không ai biết được." Lời còn chưa dứt, họ đã bị biển tóc dày đặc lôi xuống cầu thang.
Lục Hữu Nhất va đập hoa mắt chóng mặt, nhiều lần suýt vỡ đầu. Đợi đến khi không còn di chuyển nữa, hắn mới phát hiện mình đã tới lầu một. Hắn lảo đảo đứng dậy, vịn đầu xoa một vòng, tay toàn là máu tươi, trên đầu thủng một lỗ. Hắn xuýt xoa, bỗng nhớ ra: "Ma Quỷ ơi?"
Ma Quỷ bị biển tóc trực tiếp cuốn đi, đụng phải tay vịn bén nhọn tại góc rẽ. Góc nhọn đâm một lỗ lớn trên đỉnh đầu anh, tảng đá nhọn bị da thịt bao bọc bục ra từng chút một, sau đó chậm rãi rơi khỏi vết thương. Vết thương lập tức khôi phục như ban đầu. Một lúc lâu sau, Đằng Tất chầm chậm mở mắt.
Đằng Tất phát hiện mình bị một đống tóc chôn vùi. Anh bình tĩnh xé toang mớ tóc đứng dậy, vô thức nắm tay nhưng đại đao không nằm trong tay anh. Đằng Tất ngó xung quanh, mũi ngửi ngửi, ngửi thấy vài mùi hương hỗn độn của nhân loại.
Không chỉ có mùi của nhân loại, còn có mùi của chủ nhân. Đằng Tất cúi đầu, nhìn những sợi tóc rơi đầy đất. Anh nhấc chân đạp lên đống tóc, đi về hướng của chủ nhân.
Nhưng trong phút chốc, bước chân của anh hơi khựng lại. Trong trí nhớ, có một người ngốc nghếch nào đó đi theo anh, cũng bị chôn vùi dưới đống tóc.
Đằng Tất dừng lại ba giây rồi tiếp tục đi ra ngoài. Quỷ đả tường đã biến mất. Lúc anh ra ngoài thì trùng hợp đây là lầu một.
Mùi của chủ nhân ở lầu sáu, nhưng Đằng Tất nghĩ ngợi, anh hẳn nên cầm theo vũ khí của mình đi tìm chủ nhân.
Anh chỉ muốn lấy lại vũ khí chứ không hề có ý định giúp đỡ đám nhân loại kia. Nghĩ như thế, Đằng Tất mặt không gợn sóng, dồn toàn bộ sức lực đột ngột đánh lên tường.
Tất cả không gian chấn động như mặt hồ gợn sóng, chẳng bao lâu, lại vỡ tan thành từng mảnh vụn. Cảnh tượng xác chết khắp nơi trong bệnh viện biến mất, một lần nữa biến thành tòa nhà ký túc xá yên tĩnh của thực tập sinh.
Đằng Tất quay đầu nhìn thấy không có ai ngoài hành lang, bình tĩnh quan sát hồi lâu. Anh quay người lại, đi về lầu hai lấy vũ khí của mình.
Trong hành lang nối giữa lầu năm và lầu sáu.
Khoảnh khắc Trì Vưu bị Giang Lạc đẩy vào trong bóng tối, hắn đã bị quái vật không mặt để mắt tới.
Hắn hoàn hảo không chút tổn hại đáp xuống mặt đất. Hai tay dài quá gối của quái vật không mặt bóp lấy cổ Trì Vưu rồi liên tục gặm cắn vai hắn. Trì Vưu không thèm nhìn nó, khi nỗi bất ngờ qua đi, hắn tối sầm mặt mày.
Với một người thông minh như Trì Vưu, hắn lập tức hiểu rõ mình đã bị chơi xỏ.
Hắn sờ lên môi, mùi hương thuộc về Giang Lạc vẫn còn vương vấn trên đó, còn có cả hơi ấm khi cả hai quấn quýt. Và mùi máu của Giang Lạc. Không, hắn không chỉ bị chơi xỏ.
Trì Vưu âm thầm nghĩ, thực chất hắn đã bị Giang Lạc lợi dụng. Cậu biến hắn thành kẻ chết thay để đối phó với quái vật không mặt.
Tên sát nhân mặc áo blouse trắng lạnh lùng nhếch miệng cười. Sau khi giận quá hóa cười, hắn liếm đi máu tươi trên môi.
Mùi máu hơi tanh, tên sát nhân không khỏi nheo mắt lại.
Dáng vẻ cuối cùng khi Giang Lạc đẩy hắn vào bóng tối lóe lên trong đầu. Ngay lập tức, lửa giận mãnh liệt bỗng chốc bị bóp méo.
Trì Vưu thoáng mất tập trung, đợi đến khi quái vật không mặt gặm đến cổ thì hắn mới lấy lại tinh thần.
Hoa văn quỷ trên người Trì Vưu bò đến cổ hắn, leo ra ngoài cơ thể rồi bắt lấy quái vật không mặt.
Tình thế biến thành hoa văn quỷ nuốt chửng món ngon hiếm có này. Trì Vưu nghiêng đầu, lẳng lặng nhìn quái vật không mặt, trầm thấp cảm thán: "Bởi vì ngươi mà em ấy chọn ta làm kẻ chết thay."
Hắn cười nhưng ánh mắt lại lạnh băng: "Đúng là nhờ ngươi mà ta nhận được một món quà lớn như thế."
Tên ác quỷ vươn tay, nắm đầu quái vật không mặt. Đầu của quái vật không mặt trong tay hắn lập tức nổ tung, biến thành một mảnh sương máu.
Trì Vưu nhanh chóng lùi lại, chờ hoa văn quỷ nuốt chửng cơ thể của quái vật không mặt xong, liền leo lên lầu sáu, bước từng bước dưới ánh đèn sáng ngời.
Tuy nhiên Giang Lạc không còn ở đó nữa rồi.