Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 7: Bạn Cùng Lớp
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhưng trong lòng Giang Lạc vẫn còn chút đề phòng.
Đêm đã về khuya, phía cảnh sát còn rất thân thiện chuẩn bị khách sạn cho bọn họ nghỉ ngơi.
Trăng sáng sao thưa, Giang Lạc gối đầu nhìn trần nhà, những ký ức của bà chủ lại hiện lên trong đầu cậu.
Bảo vệ.
Đây là nỗi ám ảnh duy nhất khiến một người mẹ phải bò đến bên cạnh con trai mình.
Thứ cảm xúc đó quá xa lạ với Giang Lạc. Cậu không có bạn bè, cũng chưa từng nhận được tình cảm ruột thịt như vậy. Tất nhiên, cậu tự nhận thấy bản thân mình không cần bạn, và thân phận thấp kém của cậu cũng khiến cậu chẳng cần đến cái gọi là tình thân. Dù làm việc cùng đồng nghiệp cả ngày ở viện thiết kế, quan hệ của Giang Lạc với họ bên ngoài không tệ, nhưng các đồng nghiệp chưa bao giờ biết rõ về đời tư của cậu.
Một người ăn no cả nhà không đói, với Giang Lạc mà nói, đó chính là trạng thái sống tốt nhất của cậu.
Cậu cứ thế từ từ giải tỏa những cảm xúc nặng nề đang đè nén trong lòng rồi nhắm mắt lại.
Một đêm bình an.
Hôm sau, lúc xuống tầng ăn sáng, một anh cảnh sát ngoài hai mươi ngồi vào bàn chào hỏi bọn họ: “Bánh bao, bánh quẩy với súp cay, hai cậu dùng được chứ?”
Giang Lạc nhận bánh quẩy rồi xé nhỏ từng miếng thả vào súp cay. Anh cảnh sát lại nói tiếp: “Ông chủ khách sạn 129 tỉnh rồi, nhưng tinh thần của chú ấy vẫn chưa ổn định lắm.”
Cảnh sát mở video lên cho họ xem, ông ta nằm trên giường bệnh ôm đứa con trai không buông tay, mặt đầm đìa nước mắt, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Bà ơi, tôi có lỗi với bà, bà ơi…”
Đứa bé thấy ông như thế thì òa khóc. Ông lập tức ôm chặt đứa bé, tay không ngừng vuốt ve mái tóc mềm mại của con mình, nước mắt vẫn cứ chảy dài.
Vì chuyện kinh doanh nên thực sự ông đã không quá quan tâm đến gia đình mình. Khi có tiền, ông ta không có thời gian ở nhà. Khi không có tiền, sự nôn nóng trong lòng khiến ông ta chẳng còn kiên nhẫn quan tâm người thân nữa.
Một ngày nọ, ông ta đã nghĩ ra một chiêu tuyên truyền mới.
Ông ta định dắt mẹ già đã lâu không gặp vào khách sạn, quay một vài video thú vị về bà, biến bà lão thành người nổi tiếng trên mạng để thu hút lượng truy cập. Bây giờ các đoạn video ngắn mọi người khá là chuộng người già và trẻ nhỏ, chỉ cần có danh tiếng thì kiểu gì khách sạn của ông ta cũng sẽ hot trở lại mà thôi.
Ông ta đón bà lão về khách sạn. Từ lâu ông đã không còn sống chung với mẹ mình, dù sao cũng là tình cảm mẹ con ruột thịt nên ở càng lâu ông lại thấy có gì đó không đúng. Nhưng ông ta không để tâm đến những điều nhỏ nhặt này, tất cả tâm trí ông đều đặt vào chuyện kinh doanh, nghĩ rằng dù sao cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Nhưng chính bởi vì sự chểnh mảng và suy nghĩ qua loa ấy của ông mới tạo nên một hậu quả khôn lường như vậy.
Giang Lạc chỉ thấy làn sương đen trên cánh tay đứa trẻ dần tan biến theo tiếng khóc của ông chủ. Cậu nuốt miếng bánh quẩy cuối cùng rồi quay đầu hỏi Diệp Tầm: “Cậu nhìn thấy không?”
Diệp Tầm đặt bánh bao xuống, bình thản đáp: “Nhìn thấy cái gì?”
“Một làn sương đen,” Giang Lạc nói, “trên cánh tay phải của đứa nhỏ.”
Diệp Tầm nhíu mày, nghiêm túc nhìn đứa nhỏ trong video, một lúc lâu sau đó lại lắc đầu: “Tôi không thấy gì cả.”
Giang Lạc trầm ngâm suy nghĩ.
Diệp Tầm giỏi như vậy mà còn không nhìn thấy làn sương đen đó, nguyên thân trước đây cũng chưa từng thấy, vậy tại sao cậu có thể thấy?
Điểm khác biệt giữa cậu và nguyên thân là sự khác biệt về linh hồn cộng thêm cái chết của Trì Vưu.
Là linh hồn cậu đã tạo nên sự biến hóa này hay bởi vì Trì Vưu đang ở bên cạnh nên mới khiến cho Giang Lạc nhìn thấy làn sương đen ấy?
Giang Lạc mong là khả năng thứ nhất.
Dù sao ai mà chẳng muốn mình là thiên tài chứ.
Sau khi ăn xong, anh cảnh sát cười híp mắt, lấy một chiếc ba lô từ dưới bàn lên đưa cho họ: “Chúng tôi đã điều tra về con quỷ không đầu này, cả đời nó không làm việc ác gì. Sau khi chúng tôi hỏi ý kiến của nó, nó muốn được các cậu mang về trường nuôi dưỡng.”
Ba lô bị ném cho Giang Lạc. Cậu mở khóa kéo ra rồi cúi đầu nhìn, thấy cái đầu lâu mặt mày trắng bệch nở một nụ cười ngượng ngùng: “Cậu bạn nhỏ, tiểu sinh xin ra mắt.”
Giang Lạc ném ba lô cho Lục Hữu Nhất, chẳng mấy hứng thú: “Cho cậu đấy.”
Lục Hữu Nhất ôm chặt đầu quỷ, thở dài: “Nuôi, nuôi kiểu gì đây? Chôn dưới đất hả?”
Quỷ không đầu rưng rưng nước mắt: “Hôm qua còn gọi người ta là ông anh Ninh Tu, vậy mà hôm nay đã tùy tiện đẩy người ta đi rồi. Đúng là người càng đẹp lại càng biết làm tổn thương trái tim tiểu sinh đây.”
Anh cảnh sát tiếp tục nói: “Sáng nay chúng tôi đến từng phòng vệ sinh trong khách sạn để tìm, phòng nào cũng tìm thấy một túi tiền âm phủ trong bồn nước của bồn cầu. Chúng tôi sẽ điều tra nguồn khách để xem ai đã dùng phương pháp này, các cậu không cần phải lo lắng về chuyện này nữa đâu.”
Diệp Tầm gật gật đầu: “Cửa sổ tầng hai khách sạn bị phá, nói chú ấy dùng Ngũ Long Tử Thao Thiết đặt ở cửa sổ có thể hóa giải sát khí.”
(Theo truyền thuyết, Thao Thiết là đứa con thứ 5 do Rồng sinh ra)
Anh cảnh sát ghi chép hết lại rồi cười thật tươi: “Các bạn vất vả rồi.”
Sau khi chào tạm biệt, ba người chậm rãi chuẩn bị trở về.
Trên đường quay về trường học, Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm cứ cắm cúi nghịch điện thoại. Giang Lạc thấy lạ nên cũng nhích lại gần liếc nhìn, phát hiện bọn họ đang tán gẫu trong nhóm.
Nhóm có tên là <Có chuyện mời thắp nhang>, số người hiển thị là tám người.
Giang Lạc càng nhìn càng thấy quen, đột nhiên cậu nhớ ra, không phải đây là nhóm mà nguyên chủ đã tắt thông báo sao?
Cậu mở điện thoại ra, tìm kiếm nhóm lớp, bấm vào xem, tin nhắn báo 99+.
Giang Lạc lướt lên trên. Hay thật, đám người này hoàn toàn không ngại việc cậu vẫn còn trong nhóm lớp, ai nấy đều bàn tán về chuyện giữa cậu và Trì Vưu.
Trác Trọng Thu: [Khi nào các cậu về thế? Nếu chưa gặp mặt Giang Lạc, tôi tuyệt đối không tin chuyện Giang Lạc và thầy Trì Vưu mà các cậu kể đâu.]
Cát Chúc: [Làm gì mà ngang ngược thế, sao tôi chẳng thấy hai người đó có duyên phận gì cả?]
Lục Hữu Nhất nói không ngớt: [Tất nhiên thầy Trì Vưu đã chết thì còn duyên số gì nữa, nhưng nói thật, biểu hiện của thầy Trì Vưu rõ ràng lắm, chỉ là mấy ông không nhìn ra thôi. Tôi đã phát hiện có gì đó không đúng từ lâu rồi, chẳng qua tôi không muốn nói ra thôi.]
Diệp Tầm: [Cậu thì chỉ biết nói xấu Giang Lạc thôi.]
Lục Hữu Nhất giật mình thót tim, hắn cẩn thận ngẩng đầu lên liếc Giang Lạc một cái. Thấy mặt Giang Lạc không có gì khác thường mới thở phào. Đúng là hồi trước hắn rất có thành kiến với Giang Lạc, thành ra giờ cảm thấy hơi ngượng, không dám để Giang Lạc biết.
Bởi vì Lục Hữu Nhất phát hiện Giang Lạc không giống kiểu người mà hắn đã tưởng tượng.
Giang Lạc lướt hết tin, hóa ra Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm lén lút kể chuyện tình yêu vụng trộm của cậu và Trì Vưu cho những người trong nhóm nghe.
Ai nấy trong nhóm đều hoảng hốt, không thể tin chuyện của hai người là thật.
Thầy Trì Vưu đã yêu Giang Lạc sâu đậm từ lâu rồi sao? Thậm chí còn chủ động tỏ tình với cậu ta ư?
Hồi trước thầy Trì Vưu thường gọi Giang Lạc ở lại học bù là để có thế giới riêng dành cho hai người ư?
Ha ha ha, Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất bị dính lời nguyền hay gì?
So với chuyện thầy Trì Vưu và Giang Lạc thầm thích nhau thì họ tin Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm bịa chuyện để lừa mọi người hơn.
Trác Trọng Thu: [Sao thầy Trì Vưu thích Giang Lạc được?]
Lục Hữu Nhất bình tĩnh đáp: [Mấy ông thử nhớ lại gương mặt của Giang Lạc mà xem.]
Trong nhóm im lặng vài giây, Lục Hữu Nhất lại khó chịu nói: [Thật ra, Giang Lạc cũng được mà.]
Diệp Tầm nói: [Lục Hữu Nhất nói không sai.]
Hai người bọn họ nói chắc như đinh đóng cột. Thái độ ban đầu trong nhóm từ kiểu ‘không thể tin được, khịt mũi coi thường’ đã chuyển thành ‘nửa tin nửa ngờ’. Giang Lạc vui vẻ nhìn Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất, cậu biết mình đã không chọn lầm người.
Hai người họ rất dễ bị lừa, nhưng lừa những người còn lại trong lớp thì hơi khó.
Mặc kệ là nguyên thân hay Giang Lạc của hiện tại, thì bây giờ cậu vẫn là một người ngoài trong lớp. Trong tình huống đó, nếu có Lục Hữu Nhất – người vốn luôn chán ghét Giang Lạc – và Diệp Tầm lạnh lùng cùng lên tiếng, mọi người trong lớp sẽ càng tin việc “Thầy Trì Vưu thích Giang Lạc”.
Điều này rõ ràng tốt hơn việc Giang Lạc tự mình mở miệng nói ra.
Mà nếu không có chuyện gì thì bản thân cậu cũng có thể thêm thắt cho câu chuyện thêm kịch tính cũng được chứ sao?
Thoáng chốc đã tới trường học, Lục Hữu Nhất lắc lắc ngón tay mỏi nhừ, rồi nhắn thêm câu cuối cùng: [Bọn tôi sắp về đến trường rồi, nếu không tin thì mấy ông cứ đi hỏi Giang Lạc đi. Vả lại, nếu các ông không tin thầy Trì Vưu thích Giang Lạc thì cũng phải tin vào gu thẩm mỹ của thầy ấy chứ.]
Giang Lạc: “…”
Sau khi xuyên qua, không biết đây là lần thứ bao nhiêu cậu phải thầm cảm ơn gương mặt này rồi.
Giang Lạc cất điện thoại, nghĩ một lúc lâu xem phải diễn thế nào, làm sao để vừa thể hiện được nét Trì Vưu yêu cậu, vừa diễn được quyết tâm quay đầu của một badboy ăn chơi.
Trừ Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất thì trong lớp còn năm người, có ba người không dễ đối phó chút nào.
Một người tên Cát Chúc đệ tử của Đạo gia, người tiếp theo là Trác Trọng Thu, trưởng nữ nhà họ Trác – một trong sáu môn phái lớn chuyên tu luyện song tu thể hồn, người còn lại là Văn Nhân Liên luôn nở nụ cười trên môi khiến người khác chẳng thể đoán được y đang nghĩ gì.
Một người dựa vào trực giác, một người dựa vào kinh nghiệm, người còn lại thì nhìn thấu lòng người, rõ ràng không phải những người dễ lừa.
Mười phút sau, ba người đến cổng trường.
Vừa xuống xe, bọn họ thấy một hotboy đứng ngay cổng trường.
Hotboy mặc áo phông cộc tay và quần đùi, đôi chân trắng nõn hơn cả chân con gái. Hắn đội mũ lưỡi trai, dựa tường đứng giữa vô vàn nữ sinh.
Lục Hữu Nhất nhìn thấy hotboy không khỏi líu lưỡi: “Thế mà lại ra đón bọn mình thật kìa. Đúng là ai cũng nhiều chuyện như nhau cả.”
Giang Lạc nheo mắt tự hỏi người này là ai. Cậu chưa kịp nhìn rõ thì hotboy đã phát hiện ra bọn họ, lập tức từ trong nhóm nữ sinh bước ra. Hắn đi thẳng một đường về phía ba người, quen thuộc đưa tay chào hỏi: “Sao về rồi còn đem quỷ theo vậy?”
Giọng nói trung tính khàn khàn như được ngâm rượu và thuốc lá.
Hướng mà hotboy nhìn là chiếc ba lô sau lưng Lục Hữu Nhất, nơi chứa cái đầu của quỷ không đầu. Nhưng quỷ không đầu chưa kịp lộ ra bất cứ thứ gì thì đối phương đã nhận ra sự tồn tại của nó.
Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất càng thêm ngạc nhiên. Diệp Tầm kêu ca: “Tại nó cứ bám lấy Giang Lạc không chịu buông tha.”
Hotboy bèn nhìn về phía Giang Lạc. Hắn thấp hơn cậu một chút, lúc ngẩng đầu lên dưới lớp mũ lưỡi trai lộ ra khuôn mặt sắc sảo nhưng không mất đi vẻ nữ tính đặc trưng.
Đôi mắt người này vừa sắc sảo vừa thâm trầm. Nét mặt khó phân biệt giới tính, phảng phất vẻ nữ tính. Khi đó, Giang Lạc mới nhận ra hotboy này thực ra là nữ.
Đôi mắt của Trác Trọng Thu vẫn dò xét trên người Giang Lạc, sau đó bỗng dưng huýt sáo một tiếng: “Gu của thầy Trì Vưu không tệ chút nào.”
Các nữ sinh đằng sau hoảng hốt chạy theo, cách cô hai mét rồi dừng lại, mặt thoáng ửng hồng: “Đàn chị…”
Trác Trọng Thu bất đắc dĩ xoay người lại, giơ tay chỉ Giang Lạc: “Mấy đứa ơi, chị thích kiểu người như này hơn.” Cô dừng một chút rồi cười: “Nếu ngực to hơn thì tuyệt, ai bảo đàn chị mấy đứa ngực lép làm gì.”
Má các cô gái bỗng đỏ bừng, tất cả lập tức tản ra.
Lục Hữu Nhất: “… Ghen tỵ ghê.”
Diệp Tầm lặng lẽ gật đầu.
Trác Trọng Thu vô cùng tò mò về Giang Lạc, trên đường đi hỏi cậu rất nhiều vấn đề: “Nói vậy thì cái chết của thầy Trì Vưu quả nhiên không phải là ngoài ý muốn.”
Cô khoanh tay trước ngực, sờ cằm rồi đột nhiên bật cười: “Hay đấy chứ.”
Giang Lạc cũng thấy khá hay ho, nhưng cậu không thể hiện ra ngoài mà chỉ cười cười. Cậu nhìn thấy đôi tình nhân ngồi trên cái ghế nhỏ ven đường, chợt cậu nảy ra một ý tưởng, đột nhiên ngơ ngác dừng bước.
Trác Trọng Thu nhìn theo hướng mắt cậu, hiểu ngay: “Trước giờ hai người đã hẹn hò chưa?”
Chàng trai tóc đen chỉ mỉm cười đáp: “Không tính là hẹn hò.”
Đúng là Trì Vưu có dắt nguyên thân đến chỗ này, nhưng là vì những học sinh đó thường xuyên bắt nạt nguyên thân.
Ánh mắt Giang Lạc nhìn khóm hoa rất dịu dàng. Cậu thích thực vật. Hồi năm hai, sau khi học xong môn cơ sở thiết kế, cậu cũng vì lý do này mà chọn ngành thiết kế cảnh quan. Bỏ đi nét kiêu ngạo, kiêu căng vốn có, vẻ mặt này càng khiến cậu như một viên ngọc quý dính đầy bụi được lau chùi bằng vải lụa, khiến nó càng trở nên chói lòa tỏa sáng.
Ánh mắt tràn đầy tình cảm, nụ cười như gió thoảng mây trôi, mờ ảo, thoát tục, nhưng thực ra bên trong lại ẩn chứa vài phần yêu khí, vừa đối lập lại vừa mê hoặc.
Trác Trọng Thu không kìm được lòng mà nhìn cậu thêm một chút, thầm nghĩ, trò chơi tình yêu đúng là khiến người ta thay da đổi thịt. Đến cả Giang Lạc mà còn hoàn lương, biết lỗi và nhận lỗi thì còn gì bằng, Trác Trọng Thu không phải kiểu người sẽ khư khư giữ định kiến với người khác.
Cô tự hiểu rằng sự dịu dàng đó của Giang Lạc là vì nhớ đến Trì Vưu, sau đó lại nhìn xuống cổ Giang Lạc, dò hỏi: “Nghe Lục Hữu Nhất nói tối qua Trì Vưu xuất hiện hả?”
Trên cổ của cậu thanh niên tóc đen quấn hai vòng băng gạc y tế, trông có vẻ cấm dục. Cậu đưa tay sờ lên cổ, nhớ đến lần trước gặp Trì Vưu mà nụ cười càng lúc càng đậm: “Đúng vậy, anh ấy đến tìm tôi.”
Một tên ác quỷ muốn kéo cậu đi mà bóp cổ cậu đến mức đó mà Giang Lạc vẫn còn cười được. Trác Trọng Thu hoàn toàn tin rằng Trì Vưu yêu cậu. Cô day day trán rồi đáp: “Không phải chứ, cậu còn cười được sao? Anh ta đến tìm cậu là muốn mạng cậu đấy.”
Giang Lạc làm như ‘không nghe, không nghe gì hết’ còn cố chấp nói: “Trì Vưu sẽ không làm chuyện gì bất lợi cho tôi đâu, anh ấy chỉ nhớ tôi mà thôi.”
Trác Trọng Thu: “…” Đúng là ai yêu rồi cũng giống nhau như đúc.
Lục Hữu Nhất cứ sốt ruột muốn nói nhưng lại thôi: “Nhưng mà cổ của cậu…”
Giang Lạc nở một nụ cười ngọt ngào, nhẹ nhàng đáp: “Cái này chắc là do anh ấy quá kích động, tôi biết anh ấy không cố ý.”
Trác Trọng Thu đến gần Diệp Tầm, im lặng chỉ tay vào đầu Giang Lạc: “Cậu ta bị Trì Vưu cho uống bùa mê thuốc lú rồi hả?”
Diệp Tầm thở dài: “Cậu ấy rất thích Trì Vưu nhưng lại luôn áy náy với anh ta. Cậu ấy sợ nếu Trì Vưu muốn cậu ấy chết thì cậu ấy sẽ chết không chút do dự nào.”
“Sao mà được chứ.” Trác Trọng Thu quyết định thật nhanh mà nói: “Tuyệt đối không thể để Trì Vưu giết Giang Lạc.”
Dù là vì Trì Vưu thì họ cũng không thể trơ mắt nhìn Trì Vưu làm ra những chuyện như vậy. Chắc chắn đó không phải là ý muốn của bản thân hắn. Trì Vưu đã biến thành ma quỷ, giết chết người mình yêu để cậu quay về bên cạnh anh ta đã trở thành một nỗi ám ảnh. Nhất định bọn họ phải ngăn cản Trì Vưu, tránh việc sau khi Trì Vưu khôi phục trí nhớ và phát hiện ra những điều mình làm, anh sẽ hối hận và chìm trong đau khổ.
Trác Trọng Thu và Diệp Tầm liếc nhìn nhau, gật đầu đầy ăn ý.
Trường đại học Bạch Hoa nằm trong trung tâm thành phố, mỗi tấc đất ở đây đều rất đắt đỏ, chính vì thế nên diện tích của khuôn viên trường cũng không lớn. Khoa học tự nhiên và xã hội là xa nhất. Giang Lạc theo nhóm bọn họ rẽ trái rồi rẽ phải, không biết phải rẽ bao nhiêu lần, đột nhiên trước mắt xuất hiện một con đường hoàn toàn mới mà trước giờ cậu chưa từng thấy.
Trong lòng Giang Lạc nảy lên hai chữ: Trận pháp.
Sau con đường nhỏ đó cảnh vật như rộng mở thêm, tòa nhà dạy học cao vút được xây dựng bên cạnh hồ nước trong vắt hình bán nguyệt, tạo thành cách cục ‘Ngọc đái hoàn yêu’ trong phong thủy. (*)
(*): Cách cục “ngọc đái hoàn yêu” (Dây ngọc quấn quanh thắt lưng): Nhà ở được bao quanh vào bên trong theo hình cung, gọi là “ngọc đái hoàn yêu”. Về mặt phong thủy, có lợi cho tương lai, nhưng sợi dây ngọc này không được cao hơn nóc nhà, cho nên giống như ở một số cầu cao hoặc đoạn đường có khúc quanh lớn, về mặt địa thế, các ngôi nhà ở thấp hơn mặt đường xe chạy.
Vị trí hoa cỏ cây cối ở đây rất hài hòa. Giang Lạc đưa mắt nhìn. Vừa nhìn đã thấy trên không trung có một làn sương mù màu vàng kim mờ mờ ảo ảo, đây cũng là một loại khí mang điềm lành trong vùng phong thủy trù phú.
Nhìn kỹ thêm lần nữa, trên trời có khí dưới đất có linh, nhật nguyệt, sông núi, cây cối, hoa cỏ, nơi đây dường như còn có hiệu quả của long mạch. Người thiết kế ra học viện này chắc chắn phải là một đại sư phong thủy cao tay khó lường.
Giang Lạc vừa thán phục vừa đi về phía lớp học, những người trong lớp cũng đang ló qua cửa sổ nhìn họ.
Cài trâm búi tóc, một thân đạo phục rộng rãi, hai tay chắp lại, Cát Chúc mỉm cười nhìn ba người họ bước vào từ bên ngoài. Khuôn mặt cậu rất nhã nhặn, đôi mắt sáng trong khiến người ta cảm thấy thoải mái, tự do, không bị ràng buộc bởi thế tục: ” Xem kìa, họ về rồi.”
Đối diện cậu là một người đàn ông to con nói giọng trầm khàn, nhìn ra bên ngoài một lúc lâu rồi mới đáp: “Con thỏ bông trong tay Diệp Tầm đã được dùng rồi.”
Cát Chúc hơi kinh hãi: “Chỉ là một ủy thác của khách sạn bình dân thôi mà phải dùng oán linh của búp bê sao?”
Khuông Chính vạm vỡ cường tráng hậm hực ‘ừ’ một tiếng. Hắn là luyện khí sư, có năng lực thần giao cách cảm với những công cụ do bản thân tạo ra: “Đừng lo, chỉ dùng một chút thôi.”
Cát Chúc lau mồ hôi lạnh trên trán: “Hết hồn, tôi còn tưởng để Tiểu Phấn ăn cái gì rồi chứ.”
Trong khi nói chuyện, bốn người bên ngoài đã bước vào. Cát Chúc cười tươi rói, nhiệt tình vẫy tay về phía họ: “Chào mừng trở về nha.”
Khuông Chính đứng dậy, rõ ràng hắn là một người to lớn nhưng lại cực kỳ cẩn trọng, im lặng kéo ghế ra cho họ.
Giang Lạc liếc mắt nhìn sang hai người bạn cùng lớp này. Đạo sĩ có tính cách thân thiện này là Cát Chúc, anh chàng to con vạm vỡ với làn da màu lúa mạch là luyện khí sư Khuông Chính.
Khuông Chính là một nhân vật khó đoán. Nhân tài trong giới huyền học ngày càng ít đi nên luyện khí sư phải nói là trăm dặm mới tìm được một người. Khuông Chính có tài năng tinh luyện công cụ, hiếm thấy hơn là bản thân hắn là một người rất đơn giản trong suy nghĩ và chỉ biết tập trung làm việc, nên mới tinh luyện nhanh đến thế.
Cát Chúc và Khuông Chính đang nhìn cậu. Giang Lạc ngồi gần cửa sổ, quay mặt sang mỉm cười với họ.
Cát Chúc cũng cười lại, nhìn đăm đăm về phía Giang Lạc.
Con người được tạo nên từ khung xương giống như một căn nhà vậy, mắt mũi miệng là cửa sổ. Vì vậy, khi xem tướng, tướng thuật sư đầu tiên sẽ nhìn sự hòa hợp giữa xương cốt và gương mặt.
Xem tướng xương phải dùng tay sờ, còn gương mặt thì không cần. Người có linh khí tụ trên ngũ quan thì ngũ tạng và nguyên thần sẽ dẫn lên khuôn mặt. Cát Chúc học tướng số đã lâu, chỉ cần thoáng nhìn đã có thể nhìn ra sự thành bại cả đời của một con người bình thường. Nhưng bây giờ Cát Chúc lại nhìn thấy một làn sương mù che phủ toàn bộ cơ thể của Giang Lạc.
Cậu thầm kinh ngạc, 'soạt' một tiếng rồi đứng phắt dậy, lắp bắp: “Cái cái cái…”
Giang Lạc đưa ngón tay đùa nghịch lọn tóc, hào hứng nhìn cậu: “Hửm?”
Cát Chúc bước vội tới cạnh cậu, nghiêm túc vươn tay ra: “Bạn Giang Lạc, có thể cho tiểu đạo xem tướng tay được không?”
Giang Lạc cười híp mắt đưa tay trái ra rồi đáp: “Mời.”
Cát Chúc nắm lấy tay cậu.
Đôi bàn tay tinh xảo và mịn màng, mềm mại như rêu, đầu ngón tay thon dài thể hiện là một người thông minh tuấn tú, có tướng đại quý đại phú. Đây là cơ sở đầu tiên khi xem tướng tay. Cát Chúc muốn xem kỹ thế nhưng mắt cậu ta lóa lên vì những đường vân tay lộn xộn, đôi con ngươi trừng lớn, chẳng thể nhìn ra được điều gì.
Những người bên cạnh yên tĩnh hồi lâu vì sợ làm phiền. Một lúc sau Cát Chúc toát mồ hôi, buông tay Giang Lạc xuống, cậu ta hoảng hốt trở về chỗ ngồi, bưng cốc giữ nhiệt lên rồi cười yếu ớt nói: “Không sao không sao, người sống một đời, người giỏi còn có người giỏi hơn, núi cao còn có núi cao hơn mà. Cuộc đời của con người làm sao có thể dễ dàng nhìn thấy như vậy? Cố gắng mới có thể tốt hơn, bất loạn tại tâm, bất khốn tại tình thì mới có được sự khỏe mạnh. Phải biết rằng, nhìn ngọn nguồn của nhân sinh này phải có đến mười phần sầu thương, nhìn không nỡ.”
Bên ngoài truyền đến tiếng cười: “Cát Chúc, cậu lại hầm súp gà linh hồn gì nữa vậy?”
Lời còn chưa dứt, cửa sau liền có hai người bước vào. Người đang nói chuyện là một cô gái mặc váy đỏ, tóc dài phất phới, cười híp cả mắt, khoác bên ngoài một lớp áo choàng màu vàng nhạt, mang giày cao gót bước đến một cách hết sức thanh nhã.
‘Cô ấy’ rất cao, cao cực kỳ, còn cao gầy thon thả hơn cả chàng trai ngoại quốc đứng sau lưng. Khung cảnh tươi đẹp này, mỹ nữ đoan trang ưu nhã này, chính là Văn Nhân Liên bí ẩn, khiêm nhường.
Một chàng trai có đam mê mặc đồ nữ.
Phía sau Văn Nhân Liên là trai đẹp ngoại quốc Samuel ngượng ngùng gãi đầu, giọng đặc âm điệu nước ngoài lúng túng nói: “Ngại quá, bọn tôi đến muộn rồi.”
Cát Chúc thở dài: “Văn Nhân, đến rồi đấy à.”
Văn Nhân Liên gấp khăn choàng, mỉm cười với Giang Lạc ở đối diện, đôi hàng mi dài của y híp lại, không khỏi khiến người ta hoài nghi rằng y có nhìn thấy gì hay không.
“Cát Chúc, cậu nhìn được cái gì không?”
“Chẳng nhìn được gì cả.” Cát Chúc nói thẳng: “Cậu muốn thử không?”
Cát Chúc học tướng số còn Văn Nhân Liên học bốc quẻ.
Văn Nhân Liên nghe thế thì vẫn cười híp cả mắt, từ chối: “Cậu nhìn không ra thì tôi nhìn làm gì cho rước nhục. So với những thứ bí ẩn vậy thì tôi muốn hỏi bạn Giang Lạc đôi điều.”
Y bắt chước Giang Lạc chống cằm, bộ tóc giả như sa tanh trượt xuống ngực y. Văn Nhân Liên tò mò hỏi: “Bạn Giang Lạc này, cậu đã lên giường với Trì Vưu chưa?”