77. Ác Quỷ Tái Lâm

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dì quản lý ngoài cửa đã chạy mất dạng.
Giang Lạc sa sầm mặt đứng dậy, buộc chặt áo choàng tắm trên người. Lời uy hiếp Trì Vưu ghé vào tai cậu nói lúc nãy không ngừng văng vẳng.
"Giải quyết dục vọng của tôi, nếu không sẽ giết em đó."
Trì Vưu chỉ cho cậu hai lựa chọn.
Hoặc là lên giường, hoặc là bị hắn giết.
Nhưng mẹ nó, ai thèm nghe hắn.
Giang Lạc ngước mắt, thấy trên bàn trà là trái tim tượng đá và một viên Nguyên Thiên Ngọc mà cậu cố ý đặt ở đó.
Hai thứ này sáng loáng, cực kỳ dễ thấy.
Tâm trạng Giang Lạc càng tệ hơn.
Cậu chuyên môn dùng những thứ này làm mồi nhử, sắp đặt cạm bẫy trùng điệp xung quanh, chỉ cần Trì Vưu dám tới thì ít nhất những cạm bẫy này có thể lấy đi nửa cái mạng của hắn. Kết quả, những vật này được đặt ngay trước mắt mà Trì Vưu thậm chí còn không thèm cầm ư?
Nhìn cũng không thèm nhìn?
Lòng Giang Lạc nặng trĩu.
Mặc kệ Trì Vưu có nhìn thấy không, hay nhìn thấy mà không thèm cầm, tất cả đều đại diện cho một điều không tốt – đó là sự thèm muốn của hắn dành cho Giang Lạc đã lớn đến mức chẳng thèm bận tâm đến những thứ kia nữa.
Điều này rất không ổn, cực kỳ không ổn.
Dục vọng của ác quỷ đến quá mãnh liệt và dứt khoát, giống như đối với hắn mà nói, giải quyết dục vọng thậm chí còn quan trọng hơn linh hồn và trái tim của chính mình. Mí mắt Giang Lạc giật giật, chỉ muốn túm cổ áo Trì Vưu mà đánh cho một trận tơi bời.
Giang Lạc hành hạ Trì Vưu một đêm, trả toàn bộ mười tám lần tử vong lên người ác quỷ, thậm chí chơi đến phát ngấy. Cậu giữ lại cách chết đau đớn nhất, quyết trả thù bằng cách thức khiến ác quỷ phải ghi nhớ thật sâu sắc.
Nhưng không một ai có thể ngờ, trong tình huống như thế nhưng Trì Vưu lại... nổi phản ứng với cậu.
Giang Lạc cũng không phải không chú ý tới Trì Vưu đang dần dần khôi phục, chỉ là trong suy nghĩ ban đầu của cậu, Trì Vưu sẽ bị Nguyên Thiên Ngọc và trái tim tượng đá cậu lấy ra làm mồi nhử cám dỗ, từ đó gieo gió gặt bão rơi vào trong cạm bẫy. Nhưng không ngờ rằng cuối cùng con mồi ác quỷ nhìn trúng lại biến thành chính mình.
Một nỗi uất giận giấu ở trong lòng, Giang Lạc nhịn nửa ngày, vẫn chửi nhỏ một tiếng: "Đệt."
Cậu cất đồ trên bàn đi, sầm mặt tiến vào phòng tắm, tẩy rửa tất cả mọi chỗ trên người từng bị Trì Vưu chạm vào. Đến khi cậu ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy trong phòng đông nghịt người đứng.
Giang Lạc: "..."
Nên tới đều tới.
Thoạt nhìn nhóm Samuel mới bò dậy khỏi giường, trên người mặc áo ngủ, tóc tai lộn xộn như ổ gà. Viện trưởng và mấy giáo viên khác trong trường ngồi trên sofa, nhóm Diệp Tầm thì đứng xung quanh đó. Mười mấy người chui vào trong một căn phòng đơn, không gian bỗng chật chội hẳn, bầu không khí cũng trở nên tĩnh lặng và ngột ngạt.
Viện trưởng Từ ngồi ngay chính giữa ghế sô pha, ông mặt nặng mày nhẹ, hai tay chống gậy. Bất luận là ông hay những người khác, sắc mặt đều không tốt – nhất là sau khi nhìn thấy một mớ hỗn độn trong phòng.
Đồ đạc bị đập nát, mảnh thủy tinh văng khắp nơi, máu tươi rải rác, trên mặt tường, trên sàn nhà, ngay cả tấm thảm bên cạnh cửa phòng tắm cũng có mấy giọt.
Khung cảnh tranh đấu kịch liệt.
Viện trưởng Từ vội vàng dẫn người chạy đến, sau khi nhìn thấy cảnh tượng như thế thì trong lòng ông tức giận đến mức suýt hộc máu. Sau khi biết đại khái tình trạng Giang Lạc không sao từ chỗ dì quản lý, bấy giờ trái tim như treo ngược của ông mới trở về đúng chỗ.
Lúc quản lý ký túc xá gọi điện cho họ, câu cú từ ngữ vô cùng lộn xộn khiến bọn họ giật nảy mình, còn tưởng rằng đứa nhỏ này sắp tuẫn tình*. Khi nhìn thấy cảnh tượng ở đây, trái tim viện trưởng Từ mới chùng xuống, biết rằng Giang Lạc không phải tự tử vì tình mà là có kẻ ngoại lai xâm nhập.
*殉情: tự tử vì tình (vì tình yêu gặp trở ngại mà tự tử)
Nếu tự sát thôi thì sẽ không biến thành khung cảnh thế này.
Thấy dáng vẻ Giang Lạc rời khỏi phòng tắm, viện trưởng Từ lập tức nhận ra người ngoài này tất nhiên là Trì Vưu.
Mặc dù viện trưởng Từ đi tới vội vàng nhưng những người đi theo đều biết mấy chuyện của Giang Lạc và Trì Vưu, đồng thời nhiều lần được viện trưởng Từ nhắc nhở, chắc chắn sẽ không bao giờ nói ra bí mật này.
Cũng chính vì có viện trưởng Từ bảo vệ nên tin tức về Giang Lạc và Trì Vưu chỉ lưu truyền ngầm trong trường, không đến tai của sáu gia tộc lớn.
Ngoại trừ giáo viên, viện trưởng Từ còn gọi các bạn học chung lớp với Giang Lạc tới, ông hy vọng những người trẻ tuổi này có thể khuyên nhủ cậu.
Người ta thường nói quá tam ba bận, ít nhất đối với Viện trưởng Từ, đây đã là lần thứ ba Giang Lạc gặp chuyện bất ngờ. Đúng sai giữa người và ma, càng rối rắm càng khó phân biệt. Viện trưởng Từ có chút giao tình với Trì Vưu, ông tự thấy Trì Vưu không phải kẻ ích kỷ, còn Giang Lạc lại là hậu bối ông xem trọng, đương nhiên viện trưởng Từ không muốn hai người họ lún sâu hơn nữa.
Ông tiếc cho Trì Vưu, đồng tình với Giang Lạc, nhưng ai cũng biết, dù yêu hay hối hận, người quỷ là không thể.
Viện trưởng Từ đã nghĩ đến việc gọi hồn Trì Vưu để nói chuyện với hắn về chuyện này từ lâu, nhưng làm cách nào cũng không triệu hồn Trì Vưu được, vậy nên viện trưởng Từ đành từ bỏ ý nghĩ này. Ông vốn cho rằng Giang Lạc bái Phùng Lệ làm sư phụ, Trì Vưu hóa thành lệ quỷ cũng sẽ e ngại tên tuổi của phủ Thiên sư, đâu ai ngờ chuyện này vẫn xảy ra cơ chứ.
Điều khiến viện trưởng Từ kinh hồn bạt vía là, nơi đây chính là trường học! Sao ác quỷ có thể vào trường học chứ?!
"Lại đây." Viện trưởng Từ ổn định lại tâm trạng, ông nói một cách kiên định.
Trong lòng Giang Lạc mắng Trì Vưu mấy câu rồi mới quy củ ngồi xuống sofa đối diện viện trưởng Từ.
Viện trưởng Từ hỏi: "Em lại gặp Trì Vưu à?"
Giang Lạc thành thật gật đầu.
Tay viện trưởng Từ run run, ông vuốt ve cây gậy, nhìn các giáo viên bên cạnh.
Một lát sau, viện trưởng Từ thu hồi vẻ kinh ngạc, liên miên lải nhải dạy dỗ Giang Lạc một trận.
Thấy Giang Lạc không lên tiếng, ông thở dài, cố ý nghiêm túc nói: "Em tỉnh táo lại cho thầy."
Rồi ông đứng dậy, chuẩn bị dẫn các giáo viên đi kiểm tra xem bố cục phong thủy trong trường có phải đã xuất hiện thiếu sót ở đâu không.
Văn Nhân Liên tiễn ông ra cửa, viện trưởng Từ lo lắng nói với Văn Nhân Liên: "Các em nhớ trông chừng em ấy, khuyên nhủ nó. Đứa nhỏ này si tình quá, lỡ Trì Vưu vẫn tồn tại... Dù sao các thầy cũng là trưởng bối, có mấy lời nói không tiện đành nhờ các em tới nói."
Trên gương mặt nghiêm trọng của Văn Nhân Liên hiện lên nụ cười nhàn nhạt: "Thầy yên tâm, ở đây cứ giao cho bọn em."
Viện trưởng Từ thở dài: "Việc này phải nói với tên nhóc Phùng Lệ kia..."
Văn Nhân Liên nói: "Viện trưởng, thầy đừng nói với tiên sinh Phùng."
Viện trưởng khó hiểu: "Sao thế?"
Văn Nhân Liên hạ giọng nói: "Thầy không biết, lúc trước trong chương trình tuyển chọn, Trì Vưu đã gặp Giang Lạc, tiên sinh Phùng ra ngoài nên không biết những chuyện này. Em đã liên lạc với tiên sinh rồi, tiên sinh nói sẽ sớm trở về thôi, vì vậy chuyện xảy ra trong hai hôm nay nên chờ tiên sinh Phùng về hẵng nói cũng không muộn."
Viện trưởng Từ cảm thấy có lý, ông vuốt râu, bấy giờ mới yên tâm rời đi.
Văn Nhân Liên nhìn bóng lưng của bọn họ, thu hồi ý cười, che giấu lo lắng quay về phòng.
Để Phùng Lệ không giận cá chém thớt với Giang Lạc, y cố ý nói thành Trì Vưu dây dưa Giang Lạc không buông, mà giờ nhìn lại có vẻ những gì y nói đang trở thành hiện thực.
Trong phòng, Giang Lạc bị mọi người vây quanh.
Thanh niên tóc đen trông hơi thẫn thờ, cậu dựa vào ghế sofa, áo choàng tắm trên người buộc chặt nhưng có vẻ hơi rộng, rõ ràng là của Trì Vưu.
Mái tóc đen đã khô một nửa, nhưng so sánh với những điều này, vết thương trên môi và tai càng lộ vẻ mờ ám khó chịu. Dấu răng hằn sâu nằm ngang, để lại vết tích có thể nói là quá rõ ràng.
Mà đáng sợ hơn những thứ này là một dấu tay quỷ trên mắt cá chân của Giang Lạc.
Trên da thịt trắng như ngọc, dấu tay quỷ thật đáng sợ và u ám.
Văn Nhân Liên trầm mặt nhìn dấu tay quỷ này, sau đó đóng cửa lại.
Samuel đứng đó suýt ngủ gật, hắn cố gắng mở mắt, uể oải hỏi: "Giang, sao cậu lại ra nông nỗi này?"
Đôi mắt xanh biếc khó khăn đảo quanh Giang Lạc: "Sao cậu lại tự cắn nát môi mình vậy?"
Lục Hữu Nhất ghìm chặt cổ Samuel, chỉ tiếc là không thể dạy dỗ hắn tử tế, nói: "Ông nhìn rõ cho tôi hộ, đó mà là tự cắn à?"
Văn Nhân Liên định nhoẻn miệng cười thì lại nghe Lục Hữu Nhất nói: "Rõ ràng là không cẩn thận vấp ngã nên răng mới cắn vào môi đó!"
Ma Quỷ ngơ ngác nhìn Lục Hữu Nhất, anh cảm thấy Lục Hữu Nhất nói không đúng.
Lạ thay, anh lại ngửi thấy mùi của chủ nhân trên người Giang Lạc. Chỉ là mùi hương này không bình thường, yếu ớt hơn mọi khi.
Không phải chủ nhân đã đến một nơi không ai biết sao?
Ma Quỷ khó hiểu.
Cát Chúc ngồi bên cạnh Giang Lạc từ lâu, vươn tay bắt mạch của Giang Lạc, xem bên trong cậu có tổn thương nào không.
Bởi vì giao hợp với quỷ hồn tương đương với sự giao thoa âm dương, dương khí của người sống sẽ bị quỷ hồn hút cạn.
"Á?" Nhưng vừa chạm vào, Cát Chúc liền cảm thấy không đúng, cậu lẩm bẩm: "Lạ thật, cơ thể Giang Lạc rất tốt, không hề suy yếu chút nào."
"Chẳng lẽ Trì Vưu để ý đến điều này nên không hút dương khí của Giang Lạc ư?"
Trác Trọng Thu cười lạnh, tay cô thoáng dùng sức, chiếc TV cô nhặt từ dưới đất lên lập tức vỡ tan thành từng mảnh: "Nếu hắn ta thực sự để ý đến điều đó thì đã chẳng nhiều lần tìm đến Giang Lạc như vậy."
Văn Nhân Liên đi đến trước mặt Giang Lạc ngồi xuống, im lặng một hồi, bỗng nhiên hỏi: "Hai cậu đã làm chuyện đó rồi à?"
Câu này hỏi ra, bầu không khí trong phòng chợt tĩnh lặng.
Họ nín thở ngưng thần, chờ Giang Lạc trả lời.
Mặt Giang Lạc ửng đỏ, khuôn mặt thanh tú nhuốm vẻ mơ màng, cậu khẽ nói: "Chưa làm."
Bầu không khí lập tức buông lỏng.
Tầm mắt Giang Lạc liếc qua đồng hồ, hiện tại mới bảy giờ sáng.
Tối hôm nay, cậu phải làm thế nào để bảo vệ an toàn của bản thân đây?
"Trì Vưu nói đêm nay muốn lên giường với tớ." Vừa nãy bị uy hiếp, lửa giận trong lòng Giang Lạc vẫn đang cháy hừng hực, hiện tại suýt không nói nổi câu này.
Cho dù chỉ là diễn kịch, cậu cũng sợ mình không nhịn được mà cau có.
Giang Lạc đang định tìm cớ đêm nay tụ tập mọi người thức đêm cùng mình, dường như Văn Nhân Liên có thần giao cách cảm với cậu, lập tức đứng dậy nói: "Trước đó Kỳ Dã có nói với tôi tối nay muốn mời chúng ta ăn cơm, thuận tiện nghỉ lại bên ngoài một đêm. Nếu tôi nhớ không nhầm, buổi tối hai ngày này có hoạt động bách quỷ du hành rất vui ở trung tâm thành phố, chúng ta có thể tham gia."
Không cho cậu cơ hội từ chối, y hỏi ngay: "Giang Lạc, đi chung chứ?"
Giang Lạc cố nhịn ý cười ở khóe môi xuống: "Không thành vấn đề."
Đáy lòng Văn Nhân Liên thật sự muốn Giang Lạc quên Trì Vưu đi, hết sức tác hợp cho Kỳ Dã và Giang Lạc. Thậm chí y hận không thể một giây sau Giang Lạc có thể di tình biệt luyến, hoàn toàn ném con ác quỷ lòng mang ý đồ xấu kia ra sau ót.
Y không chút trì hoãn thời gian, cầm điện thoại lên đi ra ngoài, chuẩn bị gọi điện cho Kỳ Dã.
Trác Trọng Thu và Cát Chúc liếc nhau, dẫn Giang Lạc về ký túc xá của cậu thu dọn đồ đạc.
Mấy người Diệp Tầm đi sau lưng bọn họ, Lục Hữu Nhất gãi gãi đầu, nhỏ giọng hỏi: "Diệp Tầm, vết tích trên miệng Giang Lạc là do Trì Vưu cắn sao?"
Diệp Tầm liếc mắt nhìn hắn: "Giờ cậu mới nhận ra hả?"
Lục Hữu Nhất nghĩ mãi không rõ: "Chẳng qua tôi không nghĩ ra thôi... Sao Trì Vưu càng lúc càng quá đáng thế." Sao lại cắn miệng người ta chứ.
Diệp Tầm ôm Tiểu Phấn, lạnh nhạt nói: "Tớ đã nói từ sớm, người quỷ khác đường. Trọng Thu nói rất đúng, người tốt đến đâu sau khi biến thành lệ quỷ cũng sẽ trở thành dáng vẻ khác, nhưng Trì Vưu không đi tìm kẻ thù hại chết anh ta để báo thù mà cứ liên tục dây dưa không ngừng với Giang Lạc, Lục Hữu Nhất, tớ nói thẳng, tớ cho rằng hắn muốn hại chết Giang Lạc."
Lục Hữu Nhất nháy mắt sững sờ.
Diệp Tầm dừng bước lại, đối diện thẳng mặt với hắn: "Anh ta muốn Giang Lạc chết, để rồi cả hai người có thể trở thành một cặp quỷ uyên ương."
Một lúc lâu sau, Lục Hữu Nhất cười khổ nói: "Ông nói có lý lắm."
Hắn nắm chặt nắm đấm, thì thầm: "Tôi chắc chắn sẽ không để Trì Vưu tổn thương Giang Lạc."
Ban đầu họ bảo vệ Giang Lạc bởi vì không muốn Trì Vưu phạm sai lầm.
Nhưng bây giờ họ chỉ đơn thuần mong muốn Giang Lạc sống một cuộc sống thoải mái và hạnh phúc.
Cậu vẫn luôn nỗ lực, không ngừng mạnh lên để tìm ra chân tướng cái chết của Trì Vưu, cậu có lỗi gì?
Từ sau khi Trì Vưu chết, bọn họ chưa từng gặp Trì Vưu đã hóa thành ác quỷ lần nào.
Lục Hữu Nhất thất vọng.
Tại sao Trì Vưu lại biến thành như vậy?
Hay là nên nói họ chưa từng hiểu rõ Trì Vưu?
*
Giang Lạc quay lại ký túc xá, còn chưa ngồi xuống thì Trác Trọng Thu và Cát Chúc đã nhanh nhẹn xếp xong hành lý cho cậu.
Họ sợ còn ngồi đây lâu thêm sẽ khiến tâm tư Giang Lạc không yên, vội vàng dẫn Giang Lạc ra khỏi trường học, chạy tới khách sạn.
Ở cửa trường học, Văn Nhân Liên đặc biệt đưa cho Giang Lạc một cái khẩu trang để cậu che đôi môi bị thương, tránh nhiễm gió.
Khi bọn họ đến khách sạn, Kỳ Dã đang đợi dưới đại sảnh.
Không biết Văn Nhân Liên đã nói gì với Kỳ Dã mà hôm nay hắn đã diện một bộ vest. Bộ vest vừa vặn, toát lên vẻ cao quý, tôn thêm dáng vẻ cao gầy của chàng trai, khiến hắn càng thêm trưởng thành. Nhưng gương mặt tuấn tú của Kỳ Dã lại có hơi ửng đỏ không tự nhiên, nhíu mày như thể mất kiên nhẫn, hơi thở trẻ trung mạnh mẽ ập tới trước mặt.
Khoảnh khắc nhìn thấy hắn, bước chân Giang Lạc thoáng khựng lại.
Bởi vì phong cách ăn mặc này là của Trì Vưu.
Chết tiệt.
Đường đường là hotboy mà lại đi bắt chước phong cách ăn mặc của tên biến thái kia làm gì?
Văn Nhân Liên đứng bên cạnh không bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào của cậu, đương nhiên không xem nhẹ chút bất thường này. Đôi mắt y cong cong, âm thầm gật đầu, lộ ánh mắt tán thưởng với Kỳ Dã.
Quả nhiên Giang Lạc thích kiểu người này.
Kỳ Dã bước nhanh về phía bọn họ, ánh mắt nhanh chóng lướt qua mặt Giang Lạc: "Các cậu chậm quá đấy."
"Trên đường hơi kẹt xe." Văn Nhân Liên giải thích.
Kỳ Dã cũng không thật sự phàn nàn, chỉ là tính cách của hắn như vậy, không nói thêm lời nào mà trực tiếp dang tay, mạnh mẽ nắm lấy chiếc túi Giang Lạc đang xách, một tay khoác lên vai, nghiêng đầu sang: "Đi thôi, đã chuẩn bị phòng cho mọi người rồi."
Trác Trọng Thu hỏi: "Cậu trả tiền rồi hả? Tí nữa bọn tớ chuyển tiền cho cậu nhé."
Kỳ Dã vừa định nói "Quên đi" thì thấy quản lý đại sảnh đi nhanh tới, nhắm ngay Lục Hữu Nhất cười đến nỗi mặt nhăn tít lại: "Cậu chủ nhỏ tới sao không thông báo trước một tiếng nha?"
Đoàn người yên lặng quay đầu nhìn Lục Hữu Nhất.
Lục Hữu Nhất mãi sau mới "À" một tiếng, xấu hổ nói: "Ngại quá, tôi quên mất, hình như khách sạn này cũng là nhà tôi mở."
Kỳ Dã: "..."
Lục Hữu Nhất cười hehe: "Để tôi bảo bọn họ hoàn tiền cho ông."
"Không cần." Kỳ Dã cứng nhắc từ chối.
Nhờ Lục Hữu Nhất, phòng khách sạn họ đặt trước cứ thế được thăng cấp. Toàn bộ phòng tốt nhất đều dành cho họ.
Quản lý đại sảnh đưa họ đến tận cửa phòng, ấm áp như gió xuân phục vụ bọn họ xong mới lưu luyến không rời rời đi.
Kỳ Dã buồn bực đứng cuối với Giang Lạc, Giang Lạc không hiểu sao hắn lại không vui. Người bình thường mà được hưởng lợi không cần bỏ tiền vẫn có thể ở khách sạn cao cấp, chẳng phải nên vui mừng nhảy cẫng lên sao?
Dù sao tâm tình của cậu nhờ vậy mà tốt hơn nhiều.
"Kỳ Dã." Giang Lạc giả bộ tùy ý hỏi: "Kỳ gia vẫn chưa tìm được Nguyên Thiên Ngọc à?"
Sắc mặt Kỳ Dã tối sầm xuống: "Chưa."
Tính cả hôm nay, thời gian mất Nguyên Thiên Ngọc đã qua bốn ngày.
"Thật ra tôi nghĩ mãi vẫn không rõ." Kỳ Dã không kìm lòng nổi thấp giọng phàn nàn với Giang Lạc: "Một viên ngọc không có ích lợi gì với nhà của tôi, ném thì ném thôi. Bố tôi cũng không định cho người trong nhà sử dụng, vậy tại sao ông phải gấp thế làm gì?"
Giang Lạc bình thản đáp: "Đời Kỳ gia này đến cậu, thiên phú của cậu rất tốt, đương nhiên không cần Nguyên Thiên Ngọc. Nhưng những người khác, ví dụ như thân thích anh chị em chưa chắc đã không cần."
"Không." Kỳ Dã lại nói: "Tôi nói trong nhà ý là toàn bộ người Kỳ gia. Bố tôi không định để bọn họ sử dụng Nguyên Thiên Ngọc, bố tính đưa Nguyên Thiên Ngọc cho gia tộc phụ thuộc vào Kỳ gia, hoặc đệ tử, học trò tuyệt đối trung thành với Kỳ gia."
Hả?
Giang Lạc nhắm mắt lại, tốt đẹp như vậy sao.
Chẳng lẽ Kỳ gia thật sự quên mình vì người? Người một nhà không cho, ngược lại chắp tay tặng Nguyên Thiên Ngọc có thể tăng cường linh thể cho người khác?
Cậu không tin Kỳ gia thật sự tốt bụng đến vậy.
Trong khi cậu đang suy nghĩ, đột nhiên Kỳ Dã hạ giọng, không tự nhiên hỏi: "Đúng rồi, cậu thấy tôi... hôm nay thế nào?"
Lông mày Giang Lạc nhíu lại, trái lương tâm nói: "Rất được."
Kỳ Dã không thể kiềm chế nhếch khóe môi, lại cố gắng đè xuống, hắn trả chiếc túi trong tay cho Giang Lạc, nắm tay che miệng, ho khan vài tiếng như bị ngứa cổ họng: "Được rồi, cậu mau đi nghỉ ngơi đi, Văn Nhân Liên nói với tôi cậu thức cả đêm... Thật không biết cậu đang làm gì nữa, vậy mà có thể một đêm không ngủ." Hắn lầm bầm vài câu: "Cậu đi bổ sung giấc ngủ đi, chờ đến lúc ăn cơm tối sẽ gọi cậu."
Trác Trọng Thu đằng trước nghe bọn họ nói chuyện, tiếp lời: "Thuận tiện chơi trò chơi, đánh bài, mạt chược, gì cũng được, quán net cũng được, đêm nay chơi tới bến."
Hiển nhiên bọn họ cũng rất lo lắng, lo đêm nay Trì Vưu sẽ lại tìm Giang Lạc.
Giang Lạc cười híp mắt gật đầu đồng ý, cậu đụng nắm đấm với Trác Trọng Thu, trở về phòng ngã xuống vùi đầu vào giường ngủ bù.
Giấc ngủ này không ngon, trong mơ gặp vô số ác mộng vụn vặt, kỳ quái, cuối cùng Giang Lạc thở hổn hển tỉnh lại, đầu đầy mồ hôi, đệm chăn đều bị cậu làm ướt đẫm.
Giang Lạc cố bình tĩnh lại, nhìn thời gian đã sáu giờ tối.
Thời tiết dần vào thu, ban ngày ngắn lại, sắc trời mờ tối buông xuống.
Giang Lạc tỉnh lại chưa bao lâu thì bên ngoài đã có người gõ cửa: "Giang Lạc, tỉnh chưa? Ăn cơm thôi."
Giang Lạc rời giường đi rửa mặt, đội mũ cầm khẩu trang đi ra ngoài: "Đi thôi."
Bọn họ đi ăn lẩu.
Mười người ngồi hai bàn, bên cạnh bàn buông rèm vải hình thành không gian nửa khép kín. Chủ quán kê hai bàn lại với nhau, hai nồi lẩu một trái một phải, cũng coi như ăn cơm chung một bàn.
Giang Lạc pha nước chấm trở về, nhúng đồ ăn vào nồi nước dùng, nhưng theo sắc trời ngày càng tối, thời gian càng muộn, cậu càng thấy không an tâm.
Giang Lạc hiếm khi thấy sốt ruột.
Cái cảm giác bồn chồn này, không chỉ là sợ hãi ác quỷ mà càng giống như... sợ lời uy hiếp của ác quỷ sẽ trở thành sự thật.
Nói thật, cho dù Giang Lạc nảy sinh chút đắc ý mờ ám vì Trì Vưu sinh ra dục vọng với mình. Nhưng những lời cậu nói với Trì Vưu hoàn toàn là nói suông, sao cậu có thể lên giường với ác quỷ chứ?
Một khi bị ác quỷ cắn xé, xương cốt cậu chưa chắc đã còn nguyên.
Hơn nữa.
Cậu ác liệt suy nghĩ.
Đối mặt với Trì Vưu, cậu có thể phản ứng không?
Cơ thể cứng rắn của Trì Vưu, hắn có thể khơi gợi được dục vọng của cậu sao?
Giang Lạc từ tốn ăn cơm, tốc độ chậm chạp, trông tâm sự nặng nề. Thời gian trôi qua, Kỳ Dã ngồi bên cạnh cậu liếc trộm mấy lần, nhịn không được nói: "Cậu đang nghĩ gì vậy?"
Giang Lạc lấy lại tinh thần: "Ừm?"
Kỳ Dã nhíu mày: "Có phải cậu thấy không ngon miệng không?"
Hắn đưa chai giấm qua: "Cần thêm chút giấm cho ngon miệng không?"
Vừa nói chuyện, tầm mắt của Kỳ Dã trùng hợp nhìn sang Ma Quỷ.
Sao người này cứ luôn ngó chừng Giang Lạc vậy?
Trong lòng hắn không quá dễ chịu, thoáng giơ cánh tay chặn ánh mắt của Ma Quỷ.
Giang Lạc lắc đầu, đang định nói gì thì nghe thấy một giọng nói trầm thấp cười nói: "Chào buổi tối, mọi người."
Động tác của tất cả mọi người cứng đờ, cùng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa.
Một đôi giày da dừng lại trước cửa, bàn tay tái nhợt vén tấm rèm lên, để lộ ác quỷ đang đứng bên ngoài. Ác quỷ tựa như người sống, tao nhã lịch thiệp. Hắn mặc một bộ âu phục sạch sẽ màu đen, trên ống tay áo lấp lánh viên bảo thạch đỏ. Hai mắt ác quỷ đen nhánh, cười như không cười đảo qua từng người, sau khi ngừng mấy giây tại Kỳ Dã ăn mặc cực kỳ giống mình, cuối cùng dừng lại trên người Giang Lạc.
"Tôi tới tìm em." Ác quỷ tiến lên một bước, chiếc ghim hình hoa hồng tinh xảo cao nhã gắn trên nơ, lời nói thoát ra từ môi lưỡi hắn dường như ẩn chứa sự mập mờ đến khó tả: "Giang Lạc."