93. Chương 93: Căn Phòng Liên Lạc

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 93: Căn Phòng Liên Lạc

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từng khối thi thể bị treo trên trần nhà với những ngón chân buông thõng. Bọn họ mặc quần áo của nhân loại, đáng lẽ phải là con người nhưng dáng vẻ lại không thuộc về con người.
Thi thể có làn da xanh xao tái mét và phần đầu phình to, từ cổ đến mặt nổi gân xanh, đôi mắt giống mắt cá chực rơi ra ngoài. Càng đáng sợ hơn là cơ thể chúng dính đầy chất dịch nhầy nhụa, chất nhầy chảy từ ngón chân xuống đất giống như keo dính dán chặt hai chân chúng lại vào nhau, tạo thành hình dạng như thể đuôi cá.
Mắt và mũi trên khuôn mặt ngày càng dung hòa lẫn nhau, trông vừa giống người vừa có xu hướng biến đổi thành cá. Bất kể là nam hay nữ thì phần bụng phình to và nhô cao của họ trông không khác gì một người hoài thai tám tháng.
Một mùi tanh nồng xộc vào khoang mũi.
Cảnh tượng kinh hãi như vậy khiến tất cả mọi người chấn động tại chỗ, nhất thời không ai nói được câu nào.
Dưới cabin không có gió nhưng những xác chết lơ lửng trên không trung lại bị dây thừng đung đưa xoay một vòng. Bất thình lình Lục Hữu Nhất chỉ tay về phía người đàn ông gần đấy: "Đó là... Đó là Lý Duy!"
Lý Duy buông thõng hai tay, mặt cúi gằm nhìn xuống đất. Bụng anh ta phình to như hai quả bóng rổ, to đến mức bung cả nút áo.
Lục Hữu Nhất mặt mày tái mét: "Mấy người đó chết rồi sao?"
Câu hỏi vừa dứt, trong lòng Lục Hữu Nhất đã biết sẵn đáp án. Bộ dạng thành ra như vậy thì làm sao mà sống nổi?
Khắp nơi trong khoang đáy đều vang lên tiếng chất nhầy tí tách rơi. Giang Lạc thở thật chậm, cố gắng hít vào càng ít oxy càng tốt. Cậu nhìn đống chất nhầy dưới mặt đất được ánh sáng đèn pin chiếu vào rồi nói nhỏ: "Đi thôi, chúng ta tìm Khuông Chính trước."
Khuông Chính mới bị bắt khoảng một tiếng thôi, chắc chắn không thể biến thành dáng vẻ như thế này được.
Nhóm người cẩn thận lách qua những xác chết. Càng đi vào sâu, mùi hôi tanh càng nồng nặc. Mùi tanh nồng khiến bọn họ cảm tưởng mình lạc vào vũng nước đọng lâu năm. Vũng nước này chứa xác cá thối rữa và thủy sinh vật. Mỗi lần thở là một lần cực hình đối với mũi.
Đi giữa chừng, tay Giang Lạc vô tình sượt qua một đôi chân nhợt nhạt, cậu lập tức dừng lại.
Giang Lạc xoay người rồi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào xác chết chạm vào cánh tay mình.
Nhãn cầu của xác chết lồi ra, đầu bị dây thừng trói rũ xuống. Giang Lạc bình tĩnh nhìn hắn hồi lâu khiến Diệp Tầm phía sau thấy lạ, hỏi: "Sao vậy Giang Lạc?"
"Diệp Tầm, hình như bọn họ không phải xác chết." Giang Lạc khẽ mím môi: "Hẳn là họ còn sống."
Mọi người phía sau: "?!"
Trác Trọng Thu lạnh cả sống lưng khi nghĩ đến khả năng bọn họ chưa chết, cô thì thào: "Sao có thể như vậy được! Tôi thử quan sát cẩn thận rồi, họ không thở nữa."
Giang Lạc quay đầu nhìn bọn họ, bất chợt hỏi: "Cá thở bằng gì?"
Không đợi người khác trả lời, cậu đã tự lẩm bẩm: "Thở bằng mang, còn mũi chỉ là một cơ quan khứu giác đơn thuần của cá."
Diệp Tầm ngước nhìn đống xác chết. Chỉ chốc lát trên trán cậu ta đã lấm tấm mồ hôi: "Hay là đưa bọn họ xuống kiểm tra?"
Mọi người cùng nhau đỡ một cái xác chết từ trần nhà xuống. Xác chết hoàn toàn bất động, đôi mắt trợn trừng quỷ dị như thể đang nhìn chằm chằm từng người một.
Giang Lạc đặt tay dưới mũi người đó, quả nhiên không có hơi thở. Sau đó cậu vuốt hai bên gò má nhưng vẫn không cảm nhận được gì. Giang Lạc bèn chiếu đèn pin xuống dưới nữa, đột nhiên phát hiện hai bên cổ họng xác chết xuất hiện cái gì đó bất thường.
Cậu cẩn thận mò mẫm thì tìm thấy một kẽ hở. Cạy lớp da lên, bên dưới quả nhiên lộ ra mang cá đang tỏa hơi nóng.
Giang Lạc ngẩng đầu nhìn những người khác.
Tất cả đều đổ dồn ánh mắt vào mang cá ngay đầu ngón tay Giang Lạc, biểu cảm phức tạp, vì không ai ngờ họ vẫn chưa chết.
Sau khi trở thành như thế mà vẫn còn sống, không ai có thể nói đây là chuyện tốt hay xấu đối với những người này.
"Mặc dù còn thở nhưng anh ta sắp chết rồi." Giang Lạc nói khẽ: "Hơi thở yếu ớt, nhịp tim cũng suy yếu, nhiều nhất chỉ có thể kéo dài thêm một tiếng nữa."
Cậu thu tay lại, chà tay lên áo để lau đi chất nhầy: "Lúc thủy thủ kiểm tra mọi người, bọn họ chỉ kiểm tra thân nhiệt thôi hả?"
Diệp Tầm tạm gác lại những suy nghĩ không nói nên lời: "Có mắt nữa."
Giang Lạc chiếu đèn pin về phía mắt nạn nhân. Tròng mắt người đó không có triệu chứng gì khác ngoài việc bị bao phủ bởi một lớp màng trắng đục như sương mù. Tạm thời cậu chưa hiểu triệu chứng này có ý nghĩa gì, nhưng vừa định dời tay khỏi đó thì trong đầu Giang Lạc bỗng lóe lên một ý nghĩ. Cậu thì thầm một mình: "Mắt cá biển sâu sẽ bị thoái hóa phải không?"
Thậm chí đối với một số loài cá mắt sẽ biến mất hoàn toàn, ngay cả khi có mắt thì chúng chỉ để làm cảnh.
Dường như Giang Lạc đã nắm được mấu chốt của vấn đề, cậu bèn đưa đèn pin cho Lục Hữu Nhất rồi nhờ hắn chiếu sáng. Giang Lạc tỉ mỉ kiểm tra nạn nhân, thấy mũi không sao cả cậu liền mở miệng hắn ra.
Bỗng một mùi tanh nồng sộc thẳng vào mặt cậu. Giang Lạc nín thở, phát hiện nạn nhân ấy vậy mà đang dần biến đổi, hàm răng cũng dần trở nên sắc nhọn. Hắn ngày càng giống cá mập hơn.
Về cơ bản, cậu có thể xác định cá chình máu chính là một loài cá biển sâu.
Ánh sáng đèn pin tiếp tục lướt xuống vùng bụng nạn nhân rồi dừng lại.
Phần bụng phình to bất thường. Đáng sợ nhất là hình như trong bụng có thứ gì đó có thể cảm ứng với ánh sáng, trên bụng lập tức xuất hiện những khối phồng lên.
Nó giống như một tín hiệu. Sau khi một khối nhô lên, khối thứ hai, thứ ba cũng liên tiếp nhô theo. Chỉ thoáng chốc, nó lập tức biến thành hai mươi, ba mươi khối nhấp nhô không đều.
Cảnh tượng này đúng là khiến người xem rợn tóc gáy. Samuel đang ngồi bên cạnh hoảng sợ, run rẩy lên tiếng: "Trong bụng anh ta có cái gì đó."
"Mở ra xem sao." Một lúc sau, Văn Nhân Liên rút con dao găm ra, y còn nhờ Cát Chúc châm một que diêm giúp mình.
Y vội vàng quẹt lưỡi dao vào que diêm, thì thầm câu "Tôi xin lỗi" rồi rạch một đường thẳng trên bụng nạn nhân, sau đó banh ra.
Một vũng dịch nhầy màu máu bốc mùi tanh tưởi điên cuồng trào ra từ bụng hắn. Hai mươi, ba mươi con cá nhỏ cỡ bàn tay ùa xuống đất theo chất nhầy, thậm chí còn tung tăng nhảy nhót trên mặt đất.
Cát Chúc che miệng nôn khan: "Đây là gì vậy trời?!"
Giang Lạc nghiêng đầu tránh dịch nhầy bắn ra khi đàn cá đập xuống đất, nhân cơ hội dùng dao cắm lên thân cá con, đặt dưới đèn quan sát kỹ càng.
Thân cá con đen nhánh, trên người không có vảy, trơn bóng giống cá chạch. Điểm khác biệt là cá chạch không có đuôi nhưng loài này lại có. Đôi mắt lồi của cá con nằm hai bên đầu, đôi mắt đỏ như máu.
Rõ ràng đây là con của cá chình máu.
Thì ra con của cá chình máu được nuôi dưỡng từ xác của dân thường.
Não của những con cá chình máu non này không to đến mức nứt toạc cả lớp da đầu. Chúng vô cùng mong manh, tiếp xúc với không khí chưa đầy nửa phút đã chết sạch.
Giang Lạc dùng mũi dao khẩy cá con xuống, sau đó lật qua lật lại trong bụng nạn nhân. Trên dạ dày người đó vẫn bám đầy những vật thể hình tròn trong suốt, có lẽ là trứng cá nở thất bại.
Văn Nhân Liên mặt mày tối sầm: "Trong người Khuông Chính cũng xuất hiện trứng cá tương tự."
"... Hơn nữa thời gian nở chỉ cần một ngày một đêm." Trác Trọng Thu ngồi xổm bên cạnh: "Lý Duy mới bị bắt đêm qua mà tối nay bụng đã trướng to đến vậy."
Không biết Cát Chúc từ đâu đó lấy hai tờ giấy cuộn tròn nhét vào mũi. Cậu ta châm một que diêm rồi hơ qua trứng cá trong suốt dính trên dạ dày. Sau khi tiếp xúc với nhiệt độ cao, trứng cá nhanh chóng bong tróc khỏi thành dạ dày.
"Chúng sợ lửa." Cậu ta trầm ngâm nói.
Họ khâu bụng nạn nhân lại. Sau khi loại bỏ hết cá con, bụng người bị hại giống như một quả bóng căng phồng xẹp xuống, trông rất khó coi.
Văn Nhân Liên đáp: "Chúng ta đi tiếp thôi."
Y buông một nhát dao, trước tiên giúp nạn nhân nửa người nửa cá thoát khỏi đau đớn.
Nhóm người Giang Lạc tiếp tục đi vào sâu hơn. Bọn họ nhanh chóng phát hiện càng đi sâu vào trong thì những người bị treo ở khu vực trong cùng biến đổi càng ít.
"Khuông Chính?"
Đoàn người tản ra, nhỏ giọng gọi tên Khuông Chính.
Trong góc bỗng vang lên tiếng gõ yếu ớt.
Một vài người vội vã tiến lại gần nơi phát ra tiếng động: "Khuông Chính?"
Cuối cùng, ánh đèn pin loạn xạ cùng chiếu thẳng vào nơi phát ra âm thanh. Khuông Chính nằm trên mặt đất, cổ bị siết bởi một sợi dây thừng. Sợi dây ấy đứt đoạn, có lẽ do hắn giãy giụa quyết liệt.
Thấy Khuông Chính hiện rõ trước mắt, mọi người nhanh chóng vây tới.
Khuôn mặt Khuông Chính đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, đầu toát đầy mồ hôi. Hắn cố gắng chống lại tác dụng của thuốc ngủ, cố gắng mở to mắt.
Giang Lạc vỗ mặt Khuông Chính: "Khuông Chính, Khuông Chính? Cậu có nghe tớ nói gì không?"
Khuông Chính khó khăn gật đầu.
Mọi người thoáng thở phào nhẹ nhõm. Giang Lạc đặt tay lên bụng Khuông Chính, cái bụng hơi phồng khiến sắc mặt cậu hơi xấu.
Lúc này, Văn Nhân Liên bèn rút tay khỏi lưng Khuông Chính: "Giang Lạc..."
Giang Lạc nhìn bàn tay dính đầy chất nhầy của y.
Trong cơ thể Khuông Chính cũng có trứng, thậm chí hắn đang bắt đầu biến đổi.
Lục Hữu Nhất hoang mang lo sợ hỏi: "Chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Giang Lạc nhờ Văn Nhân Liên lật người Khuông Chính lại, sau đó vén áo hắn lên rồi nhìn phía sau lưng hắn: "Nhờ Samuel thỉnh thần nhập thân, hỏi xem 'Thần' có cách nào lấy trứng khỏi người Khuông Chính không. Nếu hết cách rồi thì chúng ta chỉ còn cách mổ bụng cậu ấy rồi moi trứng ra thôi."
Samuel hiện ra vẻ mặt khó coi hơn cả khóc: "Tôi, tôi sẽ cố gắng."
Diệp Tầm bất chợt lên tiếng: "Gọi cảnh sát đi."
Sau đó cậu ta bĩu môi: "Vượt qua khảo hạch hay không không quan trọng. Tính mạng con người quan trọng hơn."
Giang Lạc bình tĩnh nói: "Diệp Tầm nói đúng. Kể từ lúc chúng ta khởi hành từ cảng Tam Giác, tàu cảnh sát đã theo dõi tàu Angonise từ xa rồi. Chúng ta có thể nhân lúc thủy thủ không để ý, lẻn vào phòng liên lạc rồi gửi tín hiệu cầu cứu cho tàu cảnh sát."
Khu vực mà tàu Angonise đang neo đậu là vùng biển quốc tế, không thuộc quyền quản hạt của bất kỳ quốc gia nào. Tuy nhiên, chỉ cần nạn nhân mang quốc tịch của quốc gia nào thì quốc gia đó có quyền lên tàu truy bắt nghi phạm.
Phòng liên lạc nằm ngay khu vực làm việc, nơi các thủy thủ thường xuyên ra vào nên cơ hội lẻn vào hầu như là không có. Song, việc cấp thiết ngay bây giờ là tiến hành cấp cứu cho Khuông Chính, mà đây không phải là địa điểm tốt để chữa trị, vì vậy họ lần nữa sử dụng thuật ngũ quỷ vận tài để rời khỏi cabin.
Cả nhóm không thắp hương lập đàn, cũng không bày biện cống phẩm nên năm con quỷ đều lộ rõ vẻ khó chịu. Về cơ bản, chúng lười chở họ đi xa, vừa thấy đã ra khỏi cửa thì lập tức biến mất tăm.
Họ vất vả cõng Khuông Chính về phòng Giang Lạc. Dọc đường đi ai nấy đều run rẩy lo lắng, may mắn không bị ai khác phát hiện.
Sau khi trở về phòng, Khuông Chính thở rất khó khăn. Giang Lạc bảo Lục Hữu Nhất kéo Khuông Chính vào nhà tắm, còn mình thì vặn vòi nước và xả đầy bồn.
Khuông Chính được đặt vào bồn tắm rồi ngâm nước một lúc, tốc độ biến đổi của hắn dường như chậm lại, hơi thở dần trở nên đều đặn nhưng bản thân hắn hoàn toàn mất hết ý thức.
Dao mổ sẵn sàng, cồn tinh khiết nồng độ cao sẵn sàng; trong phòng người giàu có rất nhiều đồ dùng hữu ích. Khi nhà tắm được dọn dẹp sạch sẽ xong, bên trong chỉ còn lại Samuel và Giang Lạc.
Giang Lạc đeo găng tay lên rồi gật đầu với Samuel.
Samuel nắm chặt tay, hít sâu một hơi, bắt đầu cất tiếng hát thỉnh thần.
Giang Lạc nhìn cậu ấy vừa múa vừa hát khúc đại thần, đã không biết bao nhiêu lần bị tiếng ca của Samuel làm cho tê dại đầu óc. Samuel hát chừng mười lăm phút nhưng vẫn không có dấu hiệu thành công. Ngay khi Giang Lạc cho rằng đã thất bại thì đột nhiên Samuel nhắm hai mắt lại, đứng đơ người ngơ ngác.
Vài giây sau, Samuel mở to mắt.
Đôi mắt màu xanh thẳm đột nhiên trở nên trầm ổn và thành thục, trên tay xuất hiện một cuốn sách 'Ba trăm từ để học tốt tiếng Anh'. Y nhìn Giang Lạc, hơi ngẩn ra, sau đó liền nói: "Cậu Giang."
Giang Lạc dò hỏi: "Anh Hắc?"
Hắc Vô Thường vẫy tay, quyển sách trên tay lập tức biến mất, y nói: "Là tôi."
Quả không hổ là Bạch Vô Thường, thỉnh thần nhập thân lại đưa được cả Hắc Vô Thường đến.
Nhưng Hắc Vô Thường thì liệu có làm được không?
Sau khi Giang Lạc và Hắc Vô Thường chào hỏi xong, cậu liền kể chuyện của Khuông Chính cho y nghe. Hắc Vô Thường trầm ngâm một lát mới hỏi: "Cậu Giang, cậu đã từng nghe về việc cạo xương để chữa bệnh chưa?"
Giang Lạc nhìn về phía Khuông Chính: "Anh định cạo da thịt cậu ấy à?"
Hắc Vô Thường lắc đầu: "Không phải."
"Dù tôi chưa từng làm việc gì liên quan đến chữa bệnh nhưng theo những gì cậu nói, nếu chỉ là dọn trứng cá trong cơ thể cậu ấy thì cũng khá đơn giản. Chỉ cần để minh hỏa chui vào tay chân cậu ấy, để hỏa khí lan vào lục phủ ngũ tạng rồi đẩy từ dưới bụng lên ép cho trứng cá trào ra khỏi miệng."
Giang Lạc nghe không hiểu lắm nên hỏi thẳng: "Vậy bây giờ tôi nên làm gì?"
Hắc Vô Thường nói: "Chắc là nhờ cậu Giang giữ chặt tay chân cậu ấy lại."
Giang Lạc làm theo lời Hắc Vô Thường, trói tay chân của Khuông Chính lên thành bể, để hắn nổi trên mặt nước. Giang Lạc giữ đầu Khuông Chính cho hắn thở, phần môi trở xuống ngập dưới nước: "Anh Hắc, ổn rồi đấy."
Hắc Vô Thường nghiêm túc nói: "Được."
Giang Lạc: "......"
Hắc Vô Thường dùng thân xác của Samuel nói tiếng Anh với cậu, đúng là kỳ lạ thật.
Hắc Vô Thường vung tay lên, trong tay xuất hiện bốn ngọn lửa màu xanh. Ngọn lửa xông vào tứ chi của Khuông Chính, đột nhiên sắc mặt Khuông Chính thay đổi, đau đớn kêu rên.
Giang Lạc đè hắn lại. Hắc Vô Thường lấy con dao từ bên cạnh ra, dùng mặt dao rộng hơn một chút đẩy từ dưới lên trên ở phần bụng của Khuông Chính, ép cho cái thứ không thể nhìn thấy dưới bụng lòi ra ngoài.
Trong miệng Khuông Chính bắt đầu trào ra chất dịch nhầy và nước từ dạ dày, sắc mặt của hắn càng ngày càng vặn vẹo, sau đó vùng vẫy càng lúc càng kịch liệt rồi hộc ra một đống chất nhờn và trứng cá.
Trứng cá trong suốt tròn vo lọt vào bồn nước lạnh như băng. Giang Lạc nhìn cá con trong bọc trứng như trứng nòng nọc nhỏ xíu đang loi nhoi bên trong.
Nếu chậm hơn vài tiếng nữa thôi thì e rằng những con cá này sẽ chui ra khỏi trứng rồi ký sinh trong cơ thể Khuông Chính lúc nào không hay.
Hắc Vô Thường ép Khuông Chính nôn ba lần, đến lần cuối không còn chất nhầy nữa mới nói: "Ổn rồi."
Giang Lạc lập tức kéo Khuông Chính lên, mồ hôi nhễ nhại đi rửa tay. Hắc Vô Thường nhìn trái nhìn phải, do dự một lúc rồi hỏi: "Cậu Giang, các cậu đang ở đâu vậy? Mấy đêm rồi tôi chưa gặp cậu Sam nữa."
"Chúng tôi đang trên biển." Giang Lạc đáp: "Chắc ở đây không phải khu vực công tác của anh đâu nhỉ?"
Hắc Vô Thường bày ra vẻ mặt 'à ra vậy': "Đúng là không phải phạm trù tôi phụ trách."
Giang Lạc nhớ dáng vẻ buồn ngủ như bị rút hết sức của Samuel mấy ngày trước, nên đành thuyết phục: "Anh Hắc, anh không thể bắt Samuel làm việc cả ngày lẫn đêm như vậy được, cậu ấy chịu không nổi đâu."
Hắc Vô Thường lẳng lặng lắng nghe, vẻ mặt càng lúc càng trở nên áy náy, mãi đến khi Giang Lạc nói xong mới gật đầu đáp: "Tôi sẽ suy nghĩ về việc này. Cậu Giang, thỉnh thần nhập thân cũng không thể duy trì quá lâu được, nếu không sẽ trở thành gánh nặng cho ký chủ, tôi đi trước."
Giang Lạc cảm ơn y xong, Hắc Vô Thường lại chui vào tứ đạo minh hỏa của Khuông Chính. Giây tiếp theo, Samuel lại mở mắt ra, buồn ngủ đến mức đứng không vững, khó khăn hỏi: "Khuông thế nào rồi?"
Giang Lạc cười nói: "Cậu thành công rồi."
Khoảnh khắc Samuel nhận được câu trả lời, hắn lại ngã quỵ xuống đất.
Giang Lạc kịp thời đỡ được, vội vàng gọi người vào rồi đưa hai người họ lên giường. Diệp Tầm và Văn Nhân Liên thay quần áo cho Khuông Chính, sau khi sắp xếp xong thì cả bọn ngồi xổm bên bồn tắm, quan sát trứng cá bên trong bồn.
Trứng cá đã chết trong nước lạnh từ lâu, có vẻ như loại nước này không hợp cho sự sinh trưởng của chúng.
Hoặc chỉ trong cơ thể ấm áp của con người, không gian kín mới là môi trường tối ưu để nuôi dưỡng cá con.
Loài cá tồn tại ở vùng biển sâu rét lạnh vô cùng, mà là cá biển sâu nên trứng cá chình máu dễ chết vô cùng. Chỉ sợ vì thủy thủ đoàn trên thuyền Angonise biết bí mật này nên mới khiến người giàu dụ dỗ dân thường lên tàu, trở thành bể nhân tạo để nuôi cá chình máu con.
Ở đây làm gì có người ăn cá, rõ ràng là người ăn thịt người.
Giang Lạc nhìn về phía Văn Nhân Liên: "Cậu có nhớ rõ hôm Wilton nhảy xuống biển không? Chúng ta gặp thủy thủ ở đuôi thuyền, bọn họ nói đang tìm dưới đáy biển xem có trứng cá không đấy."
"Chúng ta bị lừa rồi" Văn Nhân Liên cười lạnh: "Ngày đó bọn chúng đang thả mồi để dẫn dụ cá chình máu cắn câu."
Mà mồi có thể là bốn dân thường bị mất tích trên tàu.
Họ ở trên biển bốn ngày, vừa khéo thiếu mất đi bốn dân thường, con cá chình máu mà họ bắt được nặng hơn 250kg, khả năng rất cao nó đã nuốt chửng bốn người đó vào bụng.
Tất nhiên dân thường sẽ không biết về chuyện này, nhưng thủy thủ đoàn thì có, vậy người giàu liệu có biết không?
Cát Chúc ở bên cạnh thì thầm: "Thật ra, bắt đầu từ khi ở khoang tàu, tớ đã luôn nghĩ về một chuyện. Thuyền trưởng nói rằng sau ba ngày sẽ có thể ăn cá chình máu, rốt cuộc đó là con cá khi ấy bắt lên hay dân thường đang dần dần hóa cá dưới cabin, hoặc trứng cá được ấp nở ra?"
Giang Lạc cảm thấy có khả năng là trứng cá được ấp nở, nhưng cậu không nói ra suy đoán của mình mà chỉ nhún vai: "Ai mà biết."
*
Cả một đêm hầu như không ngủ, khi trời dần sáng cuối cùng Khuông Chính cũng mở mắt.
Thân thể hắn suy yếu nhưng đã không có việc gì. Văn Nhân Liên đút cho hắn chút cháo, còn mọi người thì đang bàn bạc cách trà trộn vào phòng liên lạc.
Trong phòng liên lạc luôn có người, xung quanh cũng đều là thủy thủ. Kết quả bàn bạc cuối cùng là để Giang Lạc và Cát Chúc, hai người với thân phận người giàu, tự mình đi tìm hiểu.
Hai người họ không cần phải đề phòng, có thể trực tiếp lấy cớ tham quan khu vực làm việc của thủy thủ rồi đường đường chính chính vào phòng liên lạc.
Giang Lạc và Cát Chúc đều cảm thấy kế hoạch này có thể thực hiện được.
Angonise là một chiếc du thuyền xa hoa cỡ lớn tuyệt đẹp, số lượng thủy thủ phải lên đến hàng trăm người. Nhỡ không may bại lộ trước mặt thủy thủ, e là họ có bị giết rồi đem cho cá ăn thì cũng không ai biết.
Vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Họ nói xong liền làm ngay, sau bữa trưa, Giang Lạc kéo theo Cát Chúc đi tìm thuyền trưởng rồi đưa yêu cầu cần một thủy thủ dẫn họ đi dạo khu làm việc một vòng.
Thuyền trưởng cười nói: "Vậy để thuyền phó dẫn các cậu đi nhé."
Thuyền phó đứng bên cạnh bước lên, gương mặt anh tuấn tươi cười lấy lòng: "Cậu Chung, cậu Lục, xin hãy theo tôi."
Dọc đường, thuyền phó cố gắng thể hiện sự hài hước thú vị của mình, nhưng mỗi khi chạm phải ánh mắt của Giang Lạc, hắn lại vội vàng tránh đi. Giống như sợ cậu sẽ dạy dỗ, nhưng lại có phần không thể kiềm chế được.
Giang Lạc không có hứng thú với hắn, cậu mang kính râm, mặc chiếc áo sơ mi hoa đúng chuẩn du lịch và quần đùi trắng, nụ cười phong lưu, lâu lâu còn tháo kính ra nháy mắt với vài nam thanh nữ tú.
Cát Chúc thấy cậu như vậy nên cũng thả lỏng phần nào. Hai người tham quan rất nhiều nơi, lúc chuẩn bị đi đến kho bảo quản thì thấy hai thủy thủ đang ăn uống thỏa thuê tại ngã rẽ ở hành lang.
Trên bàn bày hai đĩa thịt lớn, không biết là thịt bò hay thịt cá nhưng có rắc gia vị trộn đều lên. Bên cạnh có thêm một đĩa sốt cà và sa tế, hai tên thủy thủ này ăn nhồm nhoàm, khóe miệng còn dính thứ dịch đỏ chẳng khác gì máu tươi.
Sau khi họ thấy có người đến còn nhiệt tình mời gọi: "Thuyền phó và hai cậu có muốn dùng một chút không?"
Lúc họ nói, đồ ăn trong miệng còn chưa nuốt hết. Giang Lạc nhìn mớ thịt này lại nhớ đến từng khối thi thể trong khoang tàu tối qua, cậu mỉm cười từ chối: "Cảm ơn, không cần đâu."
Cát Chúc cũng lịch sự từ chối.
Nhưng thuyền phó lại thèm đến mức ăn hai miếng rồi mới tiếp tục đưa họ đi dạo.
Mãi đến khi xem xong mọi thứ, cuối cùng thuyền phó cũng đưa họ đến phòng liên lạc.
Cát Chúc đi vào viện cớ đau bụng, đau đến mức mặt mày vặn vẹo, biểu cảm hết sức khoa trương. Giang Lạc ở bên cạnh giả vờ hốt hoảng: "Có phải đau ruột thừa rồi không? Mau tìm ai đó giúp đi, đưa cậu Lục đến phòng y tế."
Thuyền phó và một thủy thủ trong phòng liên lạc vội vàng chạy đến đỡ Cát Chúc, đưa cậu ra ngoài tìm bác sĩ.
Trong phòng liên lạc còn một thủy thủ khác, Giang Lạc đi qua nói đôi ba câu với hắn, nhân lúc tên thủy thủ không chú ý, cậu lập tức dùng tay đánh hắn bất tỉnh.
Cậu dùng lực rất nhẹ nên thủy thủ này chỉ ngất xỉu trong vài phút. Giang Lạc nhân cơ hội đó mở máy liên lạc định bụng phát tín hiệu cho cảnh sát.
Nhưng cậu còn chưa thành công thì thủy thủ kia đã chống bàn tỉnh dậy.
Giang Lạc lập tức tắt máy liên lạc rồi đi đến cạnh thủy thủ, bày ra vẻ mặt nhìn hắn chằm chằm, nhẹ giọng nói: "Anh không sao chứ? Sao lại đột nhiên ngủ mất vậy?"
Thủy thủ trẻ tuổi có phần ngơ ngác, hắn xoa xoa trán, cũng không biết tại sao mình lại ngủ như vậy. Thấy Giang Lạc quan tâm khiến hắn hơi thụ sủng nhược kinh: "Cảm ơn quý khách, chắc tôi hơi mệt chút thôi."
Dưới kính râm, Giang Lạc đánh giá thân hình cao lớn và khuôn mặt có phần ngây ngô của cậu thủy thủ, nheo mắt lại.
Một suy nghĩ hay ho chợt nảy lên trong đầu.
Giang Lạc tựa vào bàn, bắt chéo hai chân, đứng một cách rất thoải mái đối mặt với cậu thủy thủ. Cậu tháo kính râm xuống, lộ ra đôi mắt phượng tuyệt đẹp, trong đôi mắt ấy còn mang ý cười: "Anh tên gì?"
Cậu thủy thủ nhìn Giang Lạc, ánh mắt hơi sững lại rồi ngượng ngùng nói: "Tôi tên là Daniel."
"Daniel." Người con trai tóc đen gật đầu, dùng ngón tay thon dài nghịch nghịch kính râm: "Anh có bạn gái chưa?"
Daniel ấp úng không biết phải nói sao cho phải. Vị khách xinh đẹp phóng khoáng bừng tỉnh ngộ, trêu đùa: "Hay là bạn trai?"
Cậu chàng đỏ bừng mặt: "Không có."
"À, vậy sao." Giang Lạc gật đầu như đã hiểu rõ rồi dừng chủ đề này lại và nói sang một thứ khác: "Anh ra khơi thường thì bao lâu mới được nghỉ ngơi một lần?"
Từ những vấn đề trong cuộc sống đến sở thích, trong ngoài lời nói dường như đều có ẩn ý nhưng lại như gió thoảng qua đám lau sậy, nhanh đến mức khiến người ta phải tự hỏi rằng đó có phải là ảo giác hay không.
Giang Lạc thể hiện tính cách phong lưu của mình đến cùng, lúc cuối cậu bất ngờ quay lại câu hỏi ban đầu: "Anh thích nam hay nữ nhỉ?"
Dường như Daniel đang đói nên hắn cứ nuốt nước bọt mãi, lo lắng uống chút nước trong ly: "Tôi, tôi không biết."
Giang Lạc dùng kính râm nâng cằm Daniel lên, cười ngọt ngào: "Vậy tối nay anh có rảnh không?"
Ý của câu này rất rõ, trong tiềm thức Daniel muốn gật đầu nhưng trên mặt lại toát lên vẻ mất mát: "Quý khách, xin lỗi. Tối nay tôi trực rồi."
Tất nhiên Giang Lạc biết cậu ta phải trực, bởi vì thấy cậu ta đang ở bàn trực nên mới muốn đùa như vậy. Nụ cười dần trở nên tiếc nuối, Giang Lạc rút kính lại rồi nói: "Tiếc quá."
Giang Lạc đứng dậy, đi ra ngoài được hai bước. Ánh mắt Daniel cứ dõi theo cậu mang theo cả nỗi thất vọng. Nhưng thanh niên tóc đen vừa đi tới cửa thì đột ngột dừng bước, quay đầu cười nói: "Vậy tối nay tôi đến đây tìm anh được không?"
Ánh mặt trời ban trưa chiếu lên gương mặt khiến cậu như được mạ thêm một lớp vàng trong veo, tinh xảo và đầy vẻ huyền bí.
Hai mắt Daniel chợt sáng bừng lên, hắn 'xuýt xoa' đứng dậy, vẻ phấn khích khó mà giấu được: "Tôi đang trực ở đây, khi nào quý khách đến cũng được."
Giang Lạc cong môi cười cười rồi phóng khoáng vẫy tay tạm biệt.
Sau khi ra khỏi, cậu không thể nhịn được mà cười. Lúc bước ra ngã rẽ, Giang Lạc hờ hững vứt luôn chiếc kính râm đã dùng để chạm vào tên thủy thủ kia.
Trong phòng liên lạc
Daniel nhìn theo Giang Lạc đã đi khỏi, cố sức nuốt nước bọt.
Nhưng không hiểu sao nước bọt càng chảy ra nhiều hơn, Daniel lau nó đi rồi từ từ ngồi xuống ghế, tự nhủ rằng: "Mình đói quá, đói quá..."